Đây là cuộc điện thoại đầu tiên kể từ khi Tống Ngọc Kiều rời đi. Ngọc Anh chạy như bay tới nghe máy, Mạnh Xảo Liên và Từ Đại Chủy cũng vội vàng theo sau.
"Anh!" Ngọc Anh cầm ống nghe lên hét lớn.
"Cô bé ngốc, nhớ anh à?" Giọng nói của Tống Ngọc Kiều mang theo ý cười.
"Anh, mọi người đến đâu rồi ạ?"
"Đang ngắm Tây Hồ."
"Biết rồi, anh cứ chơi cho vui, không cần lo chuyện ở nhà đâu!" Ngọc Anh vừa định đưa điện thoại cho Mạnh Xảo Liên thì nghe Tống Ngọc Kiều gọi mình.
"Ngọc Anh này, Vĩ Quang đã tìm anh, nói em tước hết quyền hạn của cậu ta. Có vài chuyện, em đừng vội, đợi anh về..."
"Anh! Nếu anh không muốn để em quản thì cứ nói thẳng!"
"Anh không có ý đó!"
"Anh gọi chị dâu qua đây." Ngọc Anh sa sầm mặt mũi, Mạnh Xảo Liên và Từ Đại Chủy đều bị dọa sợ, không dám lại gần.
"Alo? Là chị đây." Thu Nguyệt bước tới nghe điện thoại, Tống Ngọc Kiều đã sớm chạy mất dạng.
"Chị dâu, sau này nếu chị thấy Nghiêm Vĩ Quang mách lẻo với anh em, chị cứ xóa tin nhắn đi. Chuyện này em giao cho chị, chị làm được chứ?"
"Được! Em yên tâm đi Ngọc Anh!" Thu Nguyệt lập tức đồng ý.
Lúc này Ngọc Anh mới đưa ống nghe cho Mạnh Xảo Liên, hai bà mẹ vội vàng ghé vào, rôm rả trò chuyện.
Tên Nghiêm Vĩ Quang này đúng là sống chán rồi, dám cả gan đi mách lẻo, Ngọc Anh hừ lạnh một tiếng, chờ ngày mai sẽ chỉnh đốn hắn.
Nghiêm Vĩ Quang trong lòng không thoải mái, sau khi gọi điện cho Tống Ngọc Kiều lại muốn đấu với Ngọc Anh thêm một hiệp nữa.
Sáng sớm hôm sau hắn gọi điện đến, nói Song Song không khỏe, phải đưa đi bệnh viện nên sẽ đi làm muộn.
Hắn chắc chắn rằng cái cớ này, Ngọc Anh dù không chấp nhận cũng phải chấp nhận.
Nhân viên trong công ty ai cũng có mắt, sự thật họ nhìn thấy là dù Tống Ngọc Anh có ngồi đó chỉ đạo, Nghiêm Vĩ Quang vẫn thích đến thì đến, không thích thì nghỉ.
Chẳng lẽ Tống Ngọc Anh lại đi giải thích với từng người một, rằng Trưởng phòng Nghiêm có việc nhà nên không đến, không bị trừ lương đâu sao?
Hắn đợi đến hơn mười giờ mới lững thững bước vào công ty, vừa ngồi xuống văn phòng thì Tiểu Đặng đã xông vào.
"Trưởng phòng Nghiêm! Danh sách tuyển dụng lần trước tôi nộp lên, tất cả đều bị yêu cầu xem xét lại rồi!"
"Cái gì?" Nghiêm Vĩ Quang bật dậy.
"Chính là lúc anh vừa không có ở đây, họ đột ngột mở cuộc họp, tôi không hề chuẩn bị gì cả. Còn bà già mới đến kia cứ liên tục nói đỡ, tôi thân cô thế cô, có cách nào đâu, nếu như anh có mặt ở đó..."
Nghiêm Vĩ Quang đột nhiên nhận ra, dường như mình không đấu lại Tống Ngọc Anh, đây chẳng phải lại bị cô gài bẫy một vố sao?
Xem ra sau này không thể đi muộn về sớm, phải canh chừng sát sao mới được, nếu không sớm muộn gì cũng bị cô tống cổ khỏi công ty.
Tiểu Đặng mặt mày ủ rũ bước ra khỏi văn phòng, Nghiêm Vĩ Quang vẫn chưa hiểu ra, sao đột nhiên mình lại trở nên dễ bị đánh bại thế này?
Ngọc Anh đã giành thế chủ động, những người mới tuyển được gọi lên, để Từ Đại Chủy kiểm tra lại một lượt.
Những người này đều do Nghiêm Vĩ Quang sắp xếp vào, có người là con cháu bạn bè, có người là do hắn nhận lợi lộc từ người ta. Trong mười ba người, chỉ chọn ra được hai người ra hồn.
Từ Đại Chủy cũng chẳng nể nang, trực tiếp cho mười một người kia nghỉ việc. Sau đó bà bảo thư ký đi in lại thông báo tuyển dụng.
Ngọc Anh biết, chiêu này đủ tàn nhẫn, Nghiêm Vĩ Quang sẽ phải bận rộn một thời gian để giải quyết hậu quả, tạm thời kiềm chế hắn lại để cô tiếp tục triển khai bước tiếp theo.
"Chà, Ngọc Anh ngồi trong văn phòng trông cũng ra dáng phết nhỉ." Vương Tiểu Cường là người được Ngọc Anh dùng "mười hai đạo kim bài" triệu hồi về, anh ta đã quen thói tự do bên ngoài, không chịu nghe theo sự điều khiển.
Vốn dĩ anh ta cũng có tư cách đó, là nhân viên bán hàng xuất sắc, hiệu quả công việc nằm ở đó, ngay cả người chạy tuyến đường sắt của nhà máy Hướng Dương cũng không bằng anh ta.
"Anh Tiểu Cường, thời gian này anh đừng chạy lung tung nữa, ở nhà làm giúp em chút việc chính sự."
Ngọc Anh gọi anh ta về là có mục đích.
"Ở nhà có mọi người rồi, còn cần anh làm gì nữa?" Tiểu Cường vừa nghe không cho đi nữa, lập tức không vui.
"Anh giúp em lấy lại quyền kiểm soát Phòng Kinh doanh."
"Thôi đi, anh không phải là cái loại biết quản lý người khác! Bảo anh đi bán hàng thì được, còn quản lý người, em tha cho anh đi." Vương Tiểu Cường vẫn khá tự biết mình.
"Em biết anh không thích quản người, em chỉ muốn anh giúp em phân luồng thôi. Hiện tại Phòng Kinh doanh chỉ nghe theo Nghiêm Vĩ Quang, anh vào đó khuấy đục nước lên cho em, rồi em mới tìm điểm yếu để tấn công."
"Tên Nghiêm Vĩ Quang này đúng là phiền thật, nhưng cũng chưa đến mức không có chỗ nào tốt. Hắn cùng anh trai em khởi nghiệp từ đầu, cũng không cần thiết phải dồn vào đường cùng chứ?" Vương Tiểu Cường hơi mềm lòng.
"Anh Tiểu Cường, những lợi hại trong đó, bây giờ anh chưa nhìn ra thôi. Anh trai em cũng có suy nghĩ giống anh, nên em bắt buộc phải bóp chết mầm mống từ sớm, nếu không sau này sẽ hối hận không kịp." Ngọc Anh đành ấn Vương Tiểu Cường ngồi xuống ghế sofa, kể rõ từng vấn đề cô phát hiện sau khi tiếp quản.
Sắc mặt Vương Tiểu Cường ngày càng trầm trọng, mấy năm gần đây anh ta bôn ba khắp nơi, sớm đã không còn là cậu thiếu niên vác ngỗng ngồi tàu hỏa trốn vé ngày nào nữa.
"Ngọc Anh, em đúng, anh ủng hộ em. Anh sẽ ở lại, chúng ta nội ứng ngoại hợp."
Có Vương Tiểu Cường hỗ trợ, gánh nặng trên vai Ngọc Anh nhẹ đi một chút.
Biết người dùng người mới là quan trọng nhất, nếu không bản thân có mệt chết cũng không biết mình chết vì sao.
Mãi mới đến cuối tuần, Ngọc Anh ngủ một giấc thật đã đời ở nhà. Nghĩ lại kỳ nghỉ hè trước đây, ngày nào cũng ngủ đến tự nhiên tỉnh, so với bây giờ thì ngủ nướng thôi cũng là xa xỉ, đúng là cô tự tìm khổ cho mình mà.
Khi cô vươn vai bước xuống lầu, nhìn thấy người ở cửa, cô liền im bặt.
Bà Lạc đang ngồi trên chiếc ghế đẩu, giúp Mạnh Xảo Liên nhặt rau.
"Bà nội!" Ngọc Anh hơi kinh ngạc.
"Ta muốn cháu đi cùng ta đến chỗ thầy Đường một chuyến." Bà Lạc cầm lấy chiếc khăn lau tay, đứng dậy.
Ngọc Anh nhìn ra ngoài, giáo sư Lục không có ở đó, tài xế cũng không, bà Lạc tự mình đến.
"Tiêu Dao cậu ấy..."
"Nó không sao, chỉ là có vài chuyện, ta muốn hỏi bác sĩ để bản thân yên tâm hơn thôi."
Đây là lần đầu bà Lạc chủ động đề nghị đi gặp thầy Đường. Tuy Ngọc Anh hơi thấp thỏm, nhưng nhìn bà Lạc, có vẻ không phải đến để gây chuyện.
Thêm vào đó, việc thầy Đường mặc kệ thái độ của bà Lạc mà vẫn kiên trì chữa bệnh cho Lục Tiêu Dao khiến Ngọc Anh luôn cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy, nên cô do dự một lát rồi lên lầu thay đồ rửa mặt.
Thầy Đường không khám bệnh vào Chủ nhật. Cậu bé giúp việc ngày trước đã được thay bằng một thiếu niên thanh mảnh, tên là Hoảng Nhi.
"Thầy nói, nếu cô đến thì cứ trực tiếp vào trong." Hoảng Nhi mở cửa nhìn thấy Ngọc Anh, câu đầu tiên đã khiến cô kinh ngạc.
Ngọc Anh cười khổ, thầy Đường này đúng là chẳng kém cạnh gì bà Chu, hèn gì người ta cứ bảo thầy thuốc Đông y đều là bán tiên.
Bà Lạc đi theo sát Ngọc Anh, hai người bước vào thư phòng bên trong.
"Thầy Đường, chào ông. Lần trước cháu đến có phần đường đột, trước tiên xin lỗi ông ạ." Bà Lạc lên tiếng trước.
Điều này giống như vạch ra một con đường cho thầy Đường, định vị mối quan hệ của họ là thầy thuốc và bệnh nhân. Thầy Đường bình thản, đưa tay ra hiệu, coi như đã chấp nhận.
"Trước đây tôi có về Yên Đô, mang theo vài kết quả kiểm tra ở nước ngoài, ông xem thử báo cáo này." Bà Lạc lấy từ trong túi ra một xấp giấy, cẩn thận đặt lên bàn.
Thầy Đường nhận lấy xem, bên trên đều là tiếng nước ngoài, ông vậy mà đọc mười dòng một lúc, xem xong mới thấp giọng nói: "Chẩn đoán này là đúng, vấn đề của đứa trẻ vốn dĩ nằm ở đây."