An Tình mang theo nghi vấn đi vào nhà bếp, nàng khẽ hỏi: "Lăng Vân, anh sao thế?"
"Không có gì, buồn chán nên tìm chút việc làm thôi."
Thực ra Lăng Vân vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề của Tiểu Ngải Lâm.
Phượng Hoàng chi lực kia đã truyền khắp bảy đại vực, không biết liệu có nguy hiểm gì không, đặc biệt là tộc Phượng Hoàng, chắc chắn đã cảm ứng được rồi.
An Tình biết Lăng Vân đang tâm trí để nơi khác, liền ở lại giúp đỡ, người sau cũng không từ chối.
"Lát nữa anh muốn đưa Thiến Thiến và Bối Bối đi Bách Hoa Cung một chuyến."
"Ừm? Mọi chuyện thế nào rồi?"
Nghe vậy, Lăng Vân mới nhớ tới chuyện của tộc Tuyết Long.
"Bọn họ vẫn chưa rời đi hết, giữ lại phần lớn người, đều không đồng ý hòa giải, thề phải báo thù rửa hận cho vương của bọn họ."
Vốn dĩ chỉ chết một vương tử, bây giờ hay rồi, ngay cả vương cũng mất mạng tại Vũ Hồn đại lục, tộc Tuyết Long không tức giận mới là lạ.
"Vậy tiếp theo anh định tính thế nào?"
"Chiều nay đưa hai vị bá chủ là Thiến Thiến và Bối Bối đi thôi."
"Cũng được!"
Lăng Vân gật đầu đồng ý, chiều nay anh phải cùng Tiểu Ngải Lâm trở về Vô Tận Hải, vừa hay không để chúng nó theo, anh phải làm rõ chuyện tiến hóa của Tiểu Ngải Lâm rốt cuộc là thế nào.
Bên ngoài!
Bối Bối vì dỗ dành tiểu gia hỏa cười mà cũng đã tốn không ít tâm tư, thế nhưng tiểu gia hỏa vẫn không vui, đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào cửa bếp, càng nghĩ càng muốn khóc.
Chỉ cần cảm xúc của cô bé đủ mạnh, là có thể ảnh hưởng đến thời tiết!
Quả nhiên!
Bầu trời âm u, cảm nhận được cảm xúc của tiểu gia hỏa, chuẩn bị đổ mưa rồi.
Long Yên Nhiên nói: "Thiến Thiến bị sao vậy, chẳng phải chỉ là một miếng thịt thôi sao, tối nay tất cả thịt đều cho cháu, cười một cái đi nào!"
Tiểu gia hỏa lắc đầu, còn không thèm nói chuyện nữa, Long Yên Nhiên lại nói: "Dì kể cho cháu nghe một câu chuyện cười nhé."
Chuyện cười?
Đôi mắt Bối Bối tròn xoe đảo quanh, nói bằng giọng sữa: "Cô ơi, cô kể mau đi, Bối Bối thích nghe cô chém gió nhất! Phì... phì... là thích nghe cô kể chuyện cười nhất ạ."
Long Yên Nhiên bật cười, lên tiếng: "Hay là Bối Bối kể đi, cô cũng thích nghe cháu kể đấy."
Bối Bối nhìn tiểu gia hỏa đang không vui, cô bé vẫn kể.
"Một ngày nọ, rùa bị thương, bảo ốc sên đi mua thuốc, qua 2 tiếng đồng hồ, ốc sên vẫn chưa quay lại."
Tiểu gia hỏa lập tức thấy hứng thú, nói bằng giọng sữa: "Sau đó thì sao ạ."
Long Yên Nhiên: "Sau đó thì sao."
"Rùa sốt ruột mắng: Mẹ kiếp, không về nhanh là ông chết mất, khụ khụ... đúng lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng của ốc sên."
Tiểu gia hỏa tò mò hỏi: "Ốc sên nói gì ạ?"
Bối Bối nghiêm túc nói: "Ốc sên nói, mẹ kiếp mày còn nói nữa là ông không đi nữa đấy!"
"Ha ha ha!"
Tiểu gia hỏa lập tức cười ha hả, khoảnh khắc này Long Yên Nhiên cũng cười theo.
An Tình bước ra, cười hỏi các cô bé: "Các cháu đang nói gì mà vui thế."
Tiểu gia hỏa hừ lạnh một tiếng, quay đầu sang một bên, cô bé vừa nghe đến đoạn hay, lúc này đang đợi Long Yên Nhiên kể tiếp đây.
Bối Bối nói: "Đến lượt cô kể chuyện cười rồi."
Nghe vậy, mặt Long Yên Nhiên đen hơn cả mực, cô vừa rồi chỉ là nói đùa thôi, cô làm gì có chuyện cười nào chứ!
Tiểu gia hỏa nhíu mày nói: "Mẹ kể một câu đi, không thì không thèm để ý đến mẹ nữa."
An Tình mỉm cười, đứa nhỏ này định gài bẫy nàng đây mà.
Thôi được!
Lát nữa còn phải dỗ chúng nó đi Bách Hoa Cung, lúc này coi như dỗ trước vậy.
Thế là An Tình xoa đầu tiểu gia hỏa, làm dịu cảm xúc của người sau, rồi nhẹ nhàng ôm lấy.
"Có hai con rùa đánh cược, ai cử động trước thì thua."
"Mấy nghìn năm trôi qua, hai con rùa vẫn bất động."
"Ngày nọ có một chuyên gia đến, chuyên gia nghiên cứu kỹ lưỡng rồi nói, dựa vào kinh nghiệm nhiều năm của ông ta, giáp cốt văn trên lưng con rùa này đã nói lên rằng, nó đã chết năm nghìn năm rồi."
"Lúc này con rùa kia chậm rãi thò đầu ra nói: Mẹ kiếp, chết rồi cũng không nói một tiếng, làm ông đây chờ đợi phí công bao nhiêu năm trời."
"Đúng lúc này, đột nhiên truyền đến một giọng nói trầm thấp."
"Ha ha, ngươi thua rồi, lời của chuyên gia mà ngươi cũng dám tin."
Bối Bối ôm bụng, cố nhịn cười, còn tiểu gia hỏa không nhịn được, vùi đầu vào lòng An Tình cười trộm.
Tiểu Ngải Lâm cười nói: "A ha ha, đúng là rùa rụt cổ rồi!!"
An Tình nhẹ nhàng vuốt ve lưng tiểu gia hỏa: "Lời của chuyên gia không thể tin, hiểu chưa?"
"Ha ha, vậy tin ai ạ." Bối Bối nói.
"Tin Lăng Vân ấy, anh ấy lợi hại hơn chuyên gia nhiều, cho nên Thiến Thiến không được giận nữa, lát nữa mẹ đưa con đi chơi, không cần bố con nữa."
Tiểu gia hỏa nghe được đi chơi, vui vẻ gật đầu, bàn tay nhỏ bé ôm lấy cổ An Tình, hôn chụt một cái lên má nàng.
Thấy sắp ra ngoài, Tiểu Ngải Lâm tung tăng chạy theo, cô bé không biết Lăng Vân lát nữa sẽ đưa mình về Vô Tận Hải.
An Tình quay đầu lại nói: "Tiểu Ngải Lâm, lần này không đưa cháu đi cùng, cháu ở nhà tự chơi nhé."
"Không chịu đâu, không chịu đâu, đừng bỏ rơi bảo bảo." Tiểu Ngải Lâm với ánh mắt tủi thân.
Bối Bối nói: "Dì An, dì cứ đưa em ấy đi cùng đi mà."
An Tình lắc đầu từ chối: "Không được!"
Tiểu gia hỏa: "Mẹ ơi!"
"Không được, Yên Nhiên, giữ con bé lại."
Sau đó bất kể Tiểu Ngải Lâm có khóc lóc thế nào, An Tình cũng không quay đầu lại.
Con chó giữ nhà kia đang thỏa mãn ăn chỗ cơm thừa, chẳng buồn quan tâm đến bọn họ, trách nhiệm của nó là ăn no rồi trông nhà.
"Hu hu~, chị ơi..."
Tiểu Ngải Lâm ngồi bệt dưới đất khóc lóc, Long Yên Nhiên chỉ tay về phía nhà bếp, rồi đuổi theo An Tình và những người khác.
Tiểu gia hỏa bĩu môi nói: "Mẹ xấu tính, tại sao không cho Tiểu Ngải Lâm đi cùng."
Bối Bối: "Tại sao ạ."
"Không tiện đâu, lát nữa các cháu sẽ hiểu thôi." An Tình cũng rất bất lực, nếu không phải Lăng Vân muốn đưa con bé về Vô Tận Hải, nàng cũng rất muốn cho đi cùng lắm chứ bộ!
Nghe thấy tiếng khóc, Lăng Vân làm xong việc trong bếp, bước ra nói: "Tiểu Ngải Lâm, mau lại đây."
"Anh ơi... các chị ấy ghét em."
Tiểu Ngải Lâm ôm lấy chân Lăng Vân, đang tủi thân khóc lóc kể lể!
"Sao có thể chứ, anh muốn đưa em về Vô Tận Hải một chuyến, cho nên em không thể đi cùng các chị ấy được, hiểu chưa."
"Ra là vậy sao!"
Tiểu Ngải Lâm sụt sịt mũi, lập tức nín khóc.
Vô Tận Hải!
Nơi này đã xảy ra biến hóa long trời lở đất, bốn vùng biển xuất hiện rất nhiều hòn đảo, đa số là người của Thần Giới!
Vì việc Lăng Vân từ nhiệm, Thần Giới lúc đó lâm vào cảnh nguy cấp, Thần Tôn mất tích, Thiên Tôn chết vài người, Thần Giới không còn là nơi trú ẩn an toàn, nên rất nhiều người chọn cách bỏ chạy.
Lựa chọn đầu tiên của bọn họ chính là xây dựng một hòn đảo trên Vô Tận Hải, nghỉ ngơi dưỡng sức ở trên đó.
Lăng Vân tùy ý dùng thần thức quét qua, liền biết Hải Vương bọn họ đang ở hòn đảo nào, tuy nhiên Tiểu Ngải Lâm lại nói bằng giọng sữa, muốn dẫn đường cho Lăng Vân.
Nực cười!
Nhà của mình sao có thể không biết chứ.
"Anh ơi, bên này, bên này!"
Lăng Vân thi triển vài động tác lưu loát, lập tức bay về hướng Tiểu Ngải Lâm chỉ, trên đường đi gặp rất nhiều tán tu.
"Đứng lại!"
Khi Lăng Vân đáp xuống Hải Vương Đảo, hải binh liền ngăn anh lại.
Tiểu Ngải Lâm nói bằng giọng sữa: "Hừ hừ, còn có lần sau nữa, ngươi có thể về hưu dưỡng già rồi đấy."
Lời này nói thật bá khí, đây mới chính là khí thế của công chúa Vô Tận Hải.