Tiểu gia hỏa đảo đôi mắt lanh lợi, dáng vẻ vênh váo tự đắc, ngửa đầu bốn mươi lăm độ nhìn trời.
"Dì ơi, dì phải gọi con là Nữ Hoàng đại nhân!"
Tô Phỉ Na: "..."
Chẳng lẽ đây thực sự là Đồng Lão trong truyền thuyết? Chỉ có Đồng Lão mới có thể giết được Liễu Vân Long, bảo cô tin rằng đứa trẻ này giết Liễu Vân Long sao? Cô không tin.
"Đáng yêu quá."
Tô Phỉ Na ôm tâm thế thử một chút, bèn nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé.
"Ha ha ha."
Tiểu gia hỏa lập tức cười đến không khép được miệng.
Tô Phỉ Na tức thì gạt bỏ suy nghĩ trước đó ra khỏi đầu, đây đâu phải Đồng Lão gì chứ, cô bé chỉ là một đứa trẻ thôi!
"Người nhà của cháu đâu?"
"Ở đằng kia ạ." Tiểu gia hỏa chỉ chỉ về hướng đông!
"Đi thôi, dì đưa cháu về, xem như đền đáp ơn cứu mạng và tình nghĩa ban đan của cháu." Tô Phỉ Na bật cười khúc khích.
"Không có chi ạ, con vẫn chưa về được, ở đây có nhiều nấm lắm, con biết hái nấm."
Tô Phỉ Na nhìn theo hướng tiểu gia hỏa chỉ, lập tức sợ đến toát mồ hôi lạnh, đó toàn là nấm độc cả đấy.
"Chúng không ăn được đâu, đều có độc cả đấy."
Nghe vậy, tiểu gia hỏa ngẩn người!
Ơ!
Dì Rồng nói có độc!
Mẹ nói có độc, lúc này dì cũng nói có độc, vậy chắc chắn không phải lừa mình rồi.
Thế nhưng cô bé vẫn không cam tâm, mình đã hái được nhiều nấm như vậy rồi cơ mà.
"Hừ hừ, con về đây."
Tiểu gia hỏa lạch bạch chạy đến bên giỏ của mình, xách lên rồi chạy biến vào trong rừng.
Tô Phỉ Na lập tức đuổi theo, nhưng làm gì có ai? Đến cả bóng ma cũng chẳng thấy, xung quanh tĩnh lặng như tờ!
"Mình bị ảo giác sao?" Tô Phỉ Na trừng đôi mắt đẹp, nhìn quanh bốn phía nhưng không thấy tiểu gia hỏa đâu nữa.
Tiểu gia hỏa quay về bên cạnh An Tình, lại bị mắng cho một trận, cô bé thông minh liền nói, vừa nãy đi hái nấm đấy!!
Lăng Vân đang trong lúc ngủ say, bên cạnh đột nhiên xuất hiện một Yêu Vương, tay cầm một thanh kiếm, đôi mắt tỏa ra sát ý lạnh lẽo.
Mà Long Hành Thiên đang nỗ lực dựng lều, hoàn toàn không phát hiện ra Yêu Vương có thực lực siêu phàm kia.
Vút!
Một tia kiếm quang uốn lượn, trong cánh rừng u tối, tựa như một lưỡi dao đoạt mệnh lao về phía Lăng Vân.
Lăng Vân mở mắt, kiếm khí lại trực tiếp quay ngược trở lại theo đường cũ, khiến đồng tử Yêu Vương co rút lại.
"Điều này không thể nào, ngươi rõ ràng chỉ là Chân Tiên!"
"Ai sai ngươi đến? Gan cũng lớn thật đấy." Đôi mắt đen láy như đá obsidian của Lăng Vân tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo sắc bén, mang đến áp lực vô tận cho Yêu Vương.
Bình!
Thân hình Lăng Vân lóe lên, đâm sầm vào người Yêu Vương, kẻ kia bay ngược ra ngoài, ngửa mặt phun ra một ngụm máu tươi.
Khốn kiếp!
Sức mạnh quá kinh khủng, Yêu Vương trừng mắt nhìn Lăng Vân.
Phụt!
Hắn không áp chế nổi thương thế, lại không nhịn được phun ra một ngụm máu đen.
"Ngươi là ai?"
"Ngươi đến giết ta mà lại không biết ta là ai? Có phải hơi nực cười không." Đôi mắt Lăng Vân nheo lại, khóe miệng khẽ cười.
Long Hành Thiên nghe thấy động tĩnh thì liếc nhìn một cái, sau đó lại tiếp tục dựng lều, trong mắt hắn, đó chỉ là mấy kẻ không biết sống chết đến chịu chết mà thôi.
"Tha cho ta, ta có thể không truy cứu chuyện cũ." Yêu Vương có chút sợ hãi Lăng Vân, thậm chí không dám nhìn thẳng vào đối phương.
Đến nước này rồi mà Lăng Vân thực sự bái phục vị Yêu Vương này, thực lực không ra sao nhưng tài ăn nói thì cũng được đấy.
Lăng Vân phun ra kiếm khí, mũi kiếm rít gào, không khí bị nén chặt kịch liệt, tựa như uy lực của vạn ngàn kiếm khí đều tụ lại vào một điểm.
Kiếm khí trúng ngay giữa trán Yêu Vương, xuyên từ phía sau gáy ra, kẻ kia mất mạng ngay tại chỗ.
Xung quanh nơi thi thể đổ xuống tạo thành dư chấn nhỏ, đá núi lăn xuống.
Động tĩnh này hơi lớn, kinh động đến An Tình và mọi người, họ lập tức quay trở lại theo đường cũ, biết được là do Lăng Vân gây ra, ai nấy đều cạn lời.
Tiểu gia hỏa nói: "Ba ba, ba nhìn xem... đây là món ăn tối nay của ba, con sẽ làm món ngon cho ba."
Lăng Vân nhìn theo ánh mắt của cô bé, lập tức đầy vạch đen trên trán, đó là một giỏ nấm độc!
"Thiến Thiến, đây là nấm độc đấy." Lăng Vân nói!
"Ưm na ưu na, con biết chứ, nên mới cố ý thử ba đấy." Tiểu gia hỏa che mắt, cười rất tinh nghịch.
"Con bỏ vào trong hồ lô đi, đây... hồ lô của con, lần sau không được làm mất nữa."
Lăng Vân tiện tay trả lại hồ lô thần khí cho tiểu gia hỏa, cô bé có chút ngơ ngác, hồ lô thần khí này sao lại ở trong tay ba mình.
Tranh thủ lúc Lăng Vân đi nấu cơm, vợ chồng Long Hành Thiên không ngồi yên được, bèn đi giết yêu thú gần đó, họ cần rèn luyện, cần đánh quái thăng cấp, không thể giống như Lăng Vân thế này được.
Thế nhưng!
Sau khi họ quay lại, lại muốn từ biệt Lăng Vân!
Họ hiểu rõ thực lực mình thấp kém, ở lại đây chỉ làm vướng chân Lăng Vân.
"Hóa ra các người để ý chuyện này à, có chút chuyện nhỏ thôi mà, các người căn bản không cần tu luyện, ở lại giúp ta một việc đi."
"Việc gì? e là chúng ta có lòng mà không đủ sức."
Nghe vậy, Lăng Vân lắc đầu, cười đầy bí hiểm!
Anh dẫn vợ chồng Long Hành Thiên đi một đoạn, sau đó liền nâng cao thực lực cho họ, nghịch thiên mà hành, sấm sét đùng đoàng.
Tuy nhiên!
Lăng Vân quá lợi hại, truyền thụ tu vi mà ngay cả Thiên Đạo cũng không dám nói lời nào, chỉ đành mặc kệ anh.
Một lát sau.
Long Hành Thiên và vợ đã đạt tới Tiên Đế tầng mười tám, nhưng họ vẫn chưa thích ứng được với sức mạnh này.
Lăng Vân nói: "Các người cứ ở lại biển rừng này mà lịch luyện đi, không cần lo nguy hiểm đến tính mạng."
"Vậy thì đa tạ Lăng Vân huynh."
Long Hành Thiên định quỳ xuống, nhưng dù hắn có cố gắng thế nào cũng không thể quỳ nổi, đành bỏ cuộc.
Tần Hương Liên hỏi: "Lăng Vân, ngươi muốn chúng ta giúp việc gì?"
"Giết Yêu Vương, đoạt yêu đan!"
Lăng Vân phát hiện yêu đan của Yêu Vương mới là thứ đại bổ đối với tiểu Ngải Lâm, còn đám lâu la kia thì tác dụng không lớn.
Dù sao những Yêu Vương này đều phải chết, không thể để người khác hưởng lợi.
Mà anh cơ bản không có thời gian đi tìm Yêu Vương, chỉ có thể để vợ chồng Long Hành Thiên thực hiện.
Thực lực hai người cộng lại cũng đủ để tàn sát một Yêu Vương rồi, nên Lăng Vân rất yên tâm để họ đi.
Khi Bối Bối thấy Lăng Vân quay về một mình, ôm An Tình mà khóc, người sau an ủi: "Đứa ngốc này, khóc cái gì chứ."
Lăng Vân nói: "Tối nay ta làm rất nhiều món ngon đấy."
Hai vợ chồng dỗ dành hồi lâu, cuối cùng cũng dỗ được cô bé.
Đêm đến!
Ánh trăng mát lạnh, tựa như một hồ nước biếc, dát bạc lên mặt đất.
Một số nơi trong Yêu Vực vẫn còn tiếng chém giết, còn nơi Lăng Vân thì yên tĩnh lạ thường.
An Tình không ngủ được, đứng dậy cùng Lăng Vân thảo luận một số võ kỹ, đường tắt tu luyện và tâm đắc, nhìn lại ba đứa trẻ, chúng đang ngủ rất ngon lành.
Ở phía tây, Yêu Hoàng Kim Sư Tử của Hổ Khẩu Môn và Lãng Tử Kiếm Vô Ảnh tạm thời ngừng chiến, nhưng họ vẫn giằng co, không ai chịu lùi một bước.
Phía bắc đánh nhau kịch liệt nhất!
Thủy lão cùng mọi người đối đầu với Thượng Cổ Ma Thần, nếu Lăng Vân ở đây sẽ phát hiện ra, vị Thượng Cổ Ma Thần này quen thuộc đến mức nào.
Hắn chính là Phệ Huyết Cuồng Ma từng ở trong Tử Huyệt, giống hệt như đúc!
Hồn phách của Phệ Huyết Cuồng Ma không hoàn chỉnh, chia làm bốn phần, kẻ chết trong Tử Huyệt chỉ là một sợi hồn phách cộng với nhục thân của hắn.
Mà ở đây là một sợi hồn phách khác của hắn, thực lực đều như nhau, công pháp hắn tu luyện chính là Ma Kinh bí ẩn nhất thời thượng cổ.