Dương Diệc Phong ở một phương diện khác lại không thể không thừa nhận, Nhược Tử Phong quả nhiên là một thiên tài, hơn nữa còn là một thiên tài có trí tuệ, một kiêu hùng bẩm sinh. Đáng tiếc là mũi nhọn quá lộ liễu, không biết thu liễm, hay nói đúng hơn là không thể thu liễm, bởi vì phong thái của hắn quá mức sắc bén, với tính cách của Nhược Tử Phong thì căn bản không cách nào thu liễm hoàn toàn.
Thất Dạ có lẽ về pháp lực thấp hơn Nhược Tử Phong, nhưng trong cách đối nhân xử thế, sự co giãn tự tại thì hơn xa gấp mấy lần. Có lẽ về sức mạnh cũng không hề kém cạnh chăng? Thực lực chân chính của Thất Dạ, Dương Diệc Phong dù giao hảo với hắn đã lâu cũng chưa từng nhìn thấu hoàn toàn, giống như Thất Dạ chưa bao giờ hỏi Dương Diệc Phong rốt cuộc có thực lực mạnh đến mức nào, Dương Diệc Phong cũng chưa bao giờ hỏi đến thực lực của Thất Dạ, đây gọi là sự ăn ý.
Vân Tiêu Tiên Cung quả nhiên lợi hại, tìm năm vị nhị cấp Tiên Đế tới nghe lệnh của một vị nhất cấp Tiên Quân, liên thủ đối phó với mình. Chuyện mất mặt như vậy mà Nhược Tử Phong cũng làm được, xem ra hắn đối với mình cũng khá coi trọng đấy. Ngũ Phương Thiên Lôi Trận dùng để hàng yêu phục ma thì đúng là có tác dụng lớn, nhưng dùng để đánh giết một cao thủ cấp Quân có pháp lực thâm hậu thì còn kém quá xa. Tuy nhiên trận pháp này có một diệu dụng không ngờ tới, đó chính là nhốt người! Trận này ngoài việc dùng thiên lôi oanh sát yêu tà ra, tác dụng lớn nhất chính là nhốt những vật yêu tà mạnh mẽ vào trong trận. Nếu đến việc nhốt cũng không làm được thì làm sao dùng Thiên Lôi Trận để đánh giết yêu ma quỷ quái mạnh mẽ được? Cho nên Nhược Tử Phong chọn cách dùng tác dụng "nhốt" đặc thù của loại trận pháp này, liên hợp năm vị nhị cấp Tiên Đế nhốt Dương Diệc Phong vào trong trận, nhốt chừng một năm nửa năm.
Nói một cách khác, Nhược Tử Phong không phải vì kiêng dè mà không dám giết Dương Diệc Phong, mà là vì quá lý trí, không có lòng tin để làm vậy, uy lực của mũi tên kia đến giờ vẫn khiến hắn khó lòng quên được. Thả Dương Diệc Phong ra sẽ dẫn đến tình huống gì, hắn không dám khẳng định, nhưng hắn biết thực lực vừa khẩn cấp điều tới này cũng chỉ đủ để nhốt Dương Diệc Phong mà thôi.
Nhược Tử Phong thầm suy đoán. Có lẽ hiện tại Hỗn Độn Ma Cung đã nhận được tin tức, sau đó báo cáo lên trên, cấp trên chắc chắn sẽ không phái cao thủ mạnh mẽ hơn tới để đánh giết Dương Diệc Phong, đây là chuyện phạm húy tuyệt đối. Mọi người đều là người thông minh, chính vì như vậy, ai cũng muốn giết đối phương để trừ hậu họa. Mấu chốt nằm ở chỗ quy tắc của trò chơi có cho phép hay không. Nếu quyền lực của mình lớn hơn chút nữa, điều tới là năm vị nhất cấp Ma Đế, thì hắn tuyệt đối sẽ không nói một lời mà trực tiếp oanh sát Dương Diệc Phong. Cái gì mà không có đối thủ thì cô đơn, đó là lời nói nhảm! Vô địch mới là cô đơn nhất, xem ra còn cách vô địch rất xa.
Đáng tiếc, Nhược Tử Phong đã tính sai, Dương Diệc Phong đâu có hiểu cái quy tắc trò chơi gì, nếu ở bên ngoài vấp ngã cũng phải báo cáo với người nhà thì Dương Diệc Phong hắn còn mặt mũi nào mà lăn lộn nữa? Cho nên Dương Diệc Phong căn bản chưa từng nghĩ đến việc báo cáo tình hình hiện tại với tông môn. Trận pháp nhốt? Quả nhiên lợi hại, nhưng ai sợ ai chứ?
Dương Diệc Phong sở dĩ ở đây nói nhảm với Nhược Tử Phong lâu như vậy, ngoài việc muốn tìm hiểu về con người của Nhược Tử Phong, một nguyên nhân khác chính là muốn chờ xem còn có ai tới nộp mạng nữa không. Đến lúc đó sẽ bắt gọn một mẻ, tiện thể thăm dò địa hình trong phạm vi vạn dặm để tránh mất lợi thế địa hình.
Dương Diệc Phong thong dong lấy ra một bầu rượu uống, một lát sau, rượu đã uống đủ, lúc này mới lên tiếng hỏi: "Này, không còn ai tới nữa sao?" Điều này nằm ngoài dự đoán, vốn tưởng gã này chắc chắn sẽ điều thêm nhiều cao thủ tới để oanh sát mình, cái gì mà không có đối thủ thì cô đơn, đó là chuyện nhảm nhí, nói ra ai mà tin chứ?
"Nhốt một mình ngươi, chẳng lẽ còn cần điều thêm bao nhiêu người tới sao?" Nhược Tử Phong đáp.
Dương Diệc Phong gật đầu, lại tiếp lời: "Đã như vậy, bản tọa không tiếp nữa, có thời gian rảnh rỗi đi trừng mắt với các ngươi ở đây, chi bằng ra ngoài tìm quán rượu, dạo chơi kỹ viện ở Tiên giới còn thoải mái hơn." Những kẻ này không hổ là tiên nhân đã đạt tới cảnh giới tâm tu, một chút phản ứng cũng không có.
"Ha ha... Ngươi ra được rồi hãy tính đến chuyện đó đi." Nhược Tử Phong khinh miệt cười nhạo.
Thanh trường kiếm trong tay Dương Diệc Phong đổi màu, biến thành màu vàng đất, trông vô cùng nặng nề mà không mất đi sự sắc bén. "Vậy sao? Vậy ta ra đây nhé." Dương Diệc Phong thản nhiên đáp. Trong lòng khinh thường, nhốt được ta sao?
Nói xong, pháp kiếm trong tay với thế vạn quân đánh mạnh về phía lá bùa vàng ở một phương hướng. "Ầm!" Vô công mà quay về, Dương Diệc Phong mặt không cảm xúc.
"Đừng lãng phí sức lực nữa, Ngũ Phương Thiên Lôi Trận là đem sức mạnh của năm người liên hợp lại, cùng thủ năm phương, ngươi dùng sức của một người tuyệt đối không thể địch lại sự vây nhốt của năm vị Tiên Đế." Nhược Tử Phong nói lời châm chọc.
Dương Diệc Phong gật đầu, không nói gì, mà là một lần nữa tăng sức mạnh lên gấp mười lần, Thổ Nguyên tinh khí tụ tập trên kiếm. Pháp kiếm lấy Thổ Nguyên tinh khí làm chủ, nặng nề chất phác, nặng hơn vạn cân, dùng Thổ Nguyên lực của đất trời để hàng địch, mỗi lần vung kiếm đều mang theo trọng lực của mấy ngọn núi lớn. Binh khí pháp bảo tầm thường, một kiếm là hủy, không phải đại thần thông giả thì không thể địch nổi. Dương Diệc Phong muốn xem mười mấy hai mươi ngọn núi lớn đập xuống, cái trận chim này có vỡ hay không?
Vẫn là lá bùa vàng đó, trăm kiếm hóa một kiếm chém xuống, đồng thời thân hóa thành năm người, chia ra năm hướng, cùng chém xuống một chiêu trăm kiếm hóa một. Trận pháp này chẳng phải có thể liên hợp sức mạnh của năm người sao? Dương Diệc Phong giả tấn công một phía, thực tế tấn công cả năm phía, khiến sức mạnh của năm người bị dồn hết vào một hướng, như vậy bốn phương còn lại tất nhiên sẽ trống rỗng. Quả nhiên không ngoài dự đoán, kiếm tới trận vỡ, năm người văng ngược ra mười mét, Dương Diệc Phong cũng nhân cơ hội này chạy thoát ra ngoài.
Nhược Tử Phong không lường trước được sự huyền diệu của Tâm Kiếm Bát Thế và Ngũ Hành Pháp Kiếm, có chút kinh ngạc nhìn Dương Diệc Phong nói: "Không ngờ ngươi lại thực sự phá trận mà ra, đúng là nằm ngoài dự liệu."
Dương Diệc Phong mỉm cười, không nói gì, cầm kiếm chỉ vào sáu người, ý tứ rất rõ ràng, lão tử muốn báo thù rửa hận!
Nhược Tử Phong và năm người kia tụ lại một chỗ, Nhược Tử Phong tuyệt đối không ngờ Dương Diệc Phong lại cuồng vọng như vậy, muốn dùng sức một người đối đầu với sáu người, dựa vào một tên nhất cấp Ma Quân như hắn? Nhưng như vậy cũng tốt, Dương Diệc Phong không lập tức quay người bỏ chạy thì kế hoạch của mình không thất bại, dựa vào năm vị nhị cấp Tiên Đế ở đây và mình là sáu người, chẳng lẽ còn không giữ lại được một Dương Diệc Phong sao? Đã ngươi không muốn ngoan ngoãn ở lại, vậy thì đánh cho tàn phế rồi nhốt ở đây cũng như nhau.
"Vốn dĩ bản quân chỉ muốn giữ ngươi ở đây nghỉ ngơi một năm nửa năm, nhưng ngươi thực sự không biết nghe lời, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, vậy thì đừng trách bản quân." Nhược Tử Phong thở dài nói, sau đó sắc mặt chuyển trầm, ra lệnh: "Giữ hắn lại đây, đừng để hắn chạy mất, chỉ cần không làm hại tính mạng hắn, các ngươi muốn chơi thế nào cũng được!"
Dương Diệc Phong không dám chủ quan, trực tiếp nâng pháp lực lên tới cực hạn, phối hợp với tâm cảnh tu vi nhị cấp Ma Đế, pháp lực hiện tại của Dương Diệc Phong đủ để sánh ngang với nhị cấp Ma Đế.
Năm vị Tiên Đế nhìn nhau, đều không khỏi có chút tức giận, không nói lời nào vây lại, không kết trận, bởi vì họ cảm thấy không cần thiết, đối phó với một nhất cấp Ma Quân, hơn nữa là năm đánh một, nếu còn phải kết trận thì họ cũng không cần lăn lộn nữa. Pháp bảo phi kiếm, mỗi người thi triển thần thông.
Dương Diệc Phong vung kiếm cấp tốc lùi lại, trường kiếm từ màu vàng biến thành màu đỏ, khi lùi lại thì từ màu đỏ chuyển sang màu vàng kim, lấy Kim hành tinh khí làm chủ, bốn hành tinh khí còn lại làm phụ, pháp kiếm ngưng tụ cứng rắn vô cùng, không gì không phá, thân hình lóe lên, biến mất tại chỗ.
Năm người đều kinh ngạc, phóng thần thức dò xét, đúng lúc này hơn mười đóa sen đỏ đột nhiên nở rộ, năm người không kịp đề phòng, bị nổ cho văng ngược ra sau vài mét, may mà có pháp bảo hộ thân nên không bị thương nặng.
"Cẩn thận!" Tiếng của Nhược Tử Phong truyền tới, đáng tiếc chỉ có bốn người nghe thấy, người còn lại trước khi nghe thấy đã bị Dương Diệc Phong chém thành hai nửa cùng với pháp bảo, chính là chiêu Khai Thiên Kiếm Thế trong Tâm Kiếm Bát Thế. Nguyên thần cấp Đế cũng bị vô số kiếm khí kinh thiên mạnh mẽ xoắn nát thành hư vô.
Bốn người kinh hãi, không ngờ một nhất cấp Ma Quân lại gai góc như vậy, bốn người cũng tung ra toàn bộ thực lực. Nhược Tử Phong sau khi kinh ngạc thì hồi phục lại, chỉ là trong lòng đối với thủ đoạn của Dương Diệc Phong vẫn không thể bình tĩnh, không chỉ là sức sát thương đáng sợ kia, mà còn là thủ đoạn tàn độc, không ra tay thì thôi, đã ra tay là diệt cỏ tận gốc, không chừa chút tình nghĩa nào.
Từ khi công pháp đại thành đến nay, đây là lần đầu tiên Dương Diệc Phong chính diện đối đầu với bốn vị nhị cấp Tiên Đế pháp bảo đầy đủ, pháp lực thâm hậu, không khỏi thu lại tâm đùa cợt, muốn dùng họ để thử xem tầng thứ hai này của mình có đủ tư cách một địch bốn hay không.
"Nhược huynh không tới góp vui sao?" Dương Diệc Phong lên tiếng khiêu khích, không sợ Nhược Tử Phong chạy, chỉ sợ hắn đánh lén từ phía sau, như vậy khi đối địch phải phân tâm để ý tới Nhược Tử Phong, không thể chuyên tâm, cho nên Dương Diệc Phong muốn kéo Nhược Tử Phong xuống nước. Thực lực mạnh cũng phải chuyên tâm đối địch, nếu không chắc chắn sẽ lật thuyền trong mương, tự ăn quả đắng.
"Không đâu, bản quân không muốn làm phiền nhã hứng của Dương huynh." Nhược Tử Phong sao lại không biết tầm quan trọng của việc chuyên tâm đối địch, chính là muốn Dương Diệc Phong không thể chuyên tâm mới là lẽ phải.
Dương Diệc Phong thầm than mình làm chuyện thừa thãi, liền từ bỏ ý định đó, đánh giá bốn đối thủ, pháp lực thì không cần nhìn, kẻ nào chưa đạt tới nhất cấp Ma Đế thì Dương Diệc Phong đều không để vào mắt, chủ yếu là xem pháp bảo và vũ khí trong tay họ, nếu có thần khí gì đó thì phải đặc biệt cẩn thận.
Sự đáng sợ của thần khí không phải nói suông, đó là thứ cực kỳ kinh khủng, đặc biệt là thần khí của Thiên giới, bất kỳ món hạ phẩm thần khí nào cũng có diệu dụng và thần uy của nó, ví dụ như Trảm Tướng Kiếm, Dương Diệc Phong từng chịu thiệt vì nó. Sở dĩ muốn hủy nó đi, chính là vì nó gây ra mối đe dọa cho bản thân Dương Diệc Phong.