Dương Diệc Phong rời khỏi Thiên Tinh Tông liền bay về phía Vọng Tiên Thành. Chuyến viếng thăm Thiên Tinh Tông lần này tuy không thu thập được tin tức về Thái Thượng Lão Quân, nhưng lại nhận được tin tức của ngũ ca Huyết Sát, cũng coi như thu hoạch phong phú.
Có được thu hoạch này, Dương Diệc Phong cảm thấy vô cùng vui mừng. Trong sáu huynh đệ, chỉ có Huyết Sát và Dương Diệc Phong là hợp tính cách nhất. Huyết Sát hiện đang ở Thái Ất Thành, nghe ý của Nguyệt Tinh Tử dường như còn có việc cần xử lý, Dương Diệc Phong là đệ đệ, dù thế nào cũng phải đi giúp một tay chứ nhỉ?
Giữa đường, trong thế giới của chiếc quạt truyền đến một tin tức. Dương Diệc Phong biết là Thư Tình đã tế luyện hoàn toàn Bạch Tuyết Kiếm và Bạch Huyền Sa Y, phá quan mà ra. Dương Diệc Phong lấy quạt ra, thả Thư Tình với y phục trắng như tuyết bước ra ngoài.
Sau khi ra ngoài, Thư Tình ngoan ngoãn gật đầu với Dương Diệc Phong, biểu thị mình đã tế luyện thành công pháp bảo, thực lực khôi phục đến trạng thái đỉnh phong.
Dương Diệc Phong nắm tay Thư Tình tiếp tục bay về phía trước, dọc đường kể lại toàn bộ sự việc xảy ra mấy ngày nay cho nàng nghe.
Thư Tình thản nhiên gật đầu nói: "Huyết Sát lại ở Thái Ất Thành, vậy chúng ta phải nhanh chóng đuổi tới, tránh để lỡ mất cơ hội gặp mặt." Thư Tình rất hiểu mối quan hệ giữa Dương Diệc Phong và Huyết Sát, nên thúc giục Dương Diệc Phong nhanh hơn.
"Đúng vậy, chúng ta đi thôi." Dương Diệc Phong nói xong liền ôm lấy Thư Tình, trực tiếp thi triển thuấn di đến ngoài Vọng Tiên Thành, sau đó vào thành, tiến về phía truyền tống trận.
Từ Vọng Tiên Thành đến Thái Ất Thành phải qua hai lần truyền tống. Sau một khắc, Dương Diệc Phong và Thư Tình đã xuất hiện bên ngoài truyền tống trận của Thái Ất Thành.
Cuối cùng cũng tới Thái Ất Thành, Dương Diệc Phong và Thư Tình nhìn nhau mỉm cười. Dương Diệc Phong trực tiếp mở Luân Hồi Sưu Thiên Nhãn, quét nhìn toàn thành. Trong thành người đông như trẩy hội, tụ tập rất nhiều thanh niên tài tuấn, cao thủ trẻ tuổi. Tuy nhiên, Dương Diệc Phong không quen biết một ai. Nhưng hắn cũng không phải kẻ chưa từng trải sự đời, Thiên Ma Thành và những thành lớn khác hắn cũng đã đi qua không ít lần, tuy cũng rất náo nhiệt nhưng chưa từng đạt đến mức độ này. Kẻ ngốc cũng biết ở đây nhất định có sự kiện lớn sắp diễn ra, nếu không Huyết Sát cũng sẽ không xuất hiện ở đây, hắn là kẻ không chịu ngồi yên, còn thích góp vui hơn cả mình.
Cẩn thận tìm kiếm, cuối cùng tại một tửu lâu sang trọng phía tây thành, hắn đã tìm thấy bóng dáng quen thuộc của Huyết Sát. Dương Diệc Phong đại hỉ, không thể chờ đợi được nữa, kéo Thư Tình bay về phía tửu lâu đó.
Tần Lâu, đây là tên của tửu lâu sang trọng cao sáu tầng này. Giống như mọi tửu lâu cao cấp khác, mỗi tầng ở đây đều thiết lập kết giới, thực lực đạt tới mới có thể lên trên. Huyết Sát lại đang ngồi ở tầng thứ năm!
Dương Diệc Phong nhẹ nắm tay Thư Tình cùng lên lầu. Bốn tầng đầu cả hai đều lên rất dễ dàng, nhưng đến tầng thứ năm, sức mạnh kết giới đã chặn Thư Tình lại bên ngoài. Dương Diệc Phong biết kết giới tầng này chỉ có đạt tới cấp Quân mới có thể lên được, nhưng Thư Tình chỉ có pháp lực của Ma Vương cấp một.
Dương Diệc Phong hừ nhẹ một tiếng, dùng Hư Không Ngưng Kiếm Thuật, tụ lại một luồng linh khí pháp lực cấp Quân bao phủ trên bề mặt cơ thể Thư Tình, ngang ngược mang nàng lên tầng năm. Đây chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ, không đáng nhắc tới. Thế nhưng với người trong cuộc là Thư Tình, nàng lại cảm nhận được sự bá đạo và yêu thương của người đàn ông này, trong lòng ngọt ngào vô cùng.
Ở những tửu lâu thông thường, tầng càng cao thì người càng ít, thế nhưng tại Tần Lâu của Thái Ất Thành này, từ trên xuống dưới đều chật kín người, ngay cả tầng sáu cũng ngồi không ít khách.
Huyết Sát ngồi một mình ở vị trí gần cửa sổ, vừa uống rượu giải sầu vừa thở dài, trông có vẻ ủ rũ chán chường.
Dương Diệc Phong kéo Thư Tình đi tới, tự nhiên ngồi xuống.
"Cút! Lão tử đang tâm trạng không tốt, chỗ này không ngồi người." Huyết Sát toàn thân tỏa sát khí, cúi đầu nói, không hề ngẩng đầu lên.
"Ồ, sao ta không biết nhỉ? Đường đường là Huyết Sát Ma Quân cũng có lúc tâm trạng không tốt sao? Đại gia ta đây cứ ngồi đấy, ngươi làm gì được ta?" Dương Diệc Phong hoàn toàn không để ý, mở miệng trêu chọc.
Huyết Sát vừa định nổi giận, nghe kỹ giọng nói này sao mà quen thuộc thế, ngẩng đầu lên nhìn kỹ, hóa ra là Dương Diệc Phong đang cười gian xảo và Thư Tình với khuôn mặt lạnh lùng!
"Lục đệ!" Huyết Sát phản ứng lại, kinh ngạc ôm chầm lấy vai Dương Diệc Phong hét lên. Còn về phần Thư Tình, lúc ở Ma Giới cũng thường xuyên gặp, không có gì lạ, hơn nữa với tính cách của nàng, tốt nhất là ít chọc vào thì hơn.
"Ngũ ca." Dương Diệc Phong không có hành động quá khích, chỉ mỉm cười gật đầu đáp lại: "Ta về rồi!"
"Về là tốt rồi, an toàn là tốt rồi!" Huyết Sát vỗ mạnh vào người Dương Diệc Phong, có chút kích động nói, tình huynh đệ nồng đậm lan tỏa trong lòng hai người.
"Hừ!" Thư Tình thấy Huyết Sát vỗ Dương Diệc Phong mạnh như vậy, tuy biết là vô tình, cũng biết chút sức lực này chẳng là gì với Dương Diệc Phong, nhưng trong lòng vẫn không thoải mái, lạnh lùng hừ một tiếng đầy bất mãn.
"Thất muội, sao muội cũng tới đây?" Huyết Sát như chuột thấy mèo, ngoan ngoãn hẳn, cười làm lành chào hỏi. Không còn cách nào khác, trong mấy huynh đệ, hắn là người từng chịu thiệt thòi lớn từ Thư Tình, đối với nàng có một nỗi sợ không thể gọi tên, nỗi sợ này sau khi kết bái huynh đệ lại càng nghiêm trọng hơn. Thực ra theo cách hiểu của Dương Diệc Phong, đây là một kiểu yêu thương biến tướng giữa huynh muội.
"Ta đi cùng Tiêu Dao." Thư Tình nói xong nhìn về phía Dương Diệc Phong, đôi mắt vốn lạnh lùng bỗng trở nên dịu dàng như nước.
Nhìn thấy cảnh đó, Huyết Sát rùng mình một cái, nhưng may là Thư Tình không để ý đến phản ứng của hắn, nếu không chắc chắn sẽ không có quả ngọt cho Huyết Sát.
Huyết Sát nhìn Dương Diệc Phong đầy ngưỡng mộ, có thể khiến tảng băng vạn năm tan chảy, cảnh giới của Dương Diệc Phong thật sự quá cao! Bái phục, bái phục! Tuy nhiên những lời này hắn không dám nói trước mặt Thư Tình.
Dương Diệc Phong vội vàng chuyển chủ đề: "Ngươi bình thường hớn hở vui vẻ, chưa bao giờ thấy ngươi thở dài, sao hôm nay lại ngồi đây uống rượu giải sầu, thở dài thườn thượt thế này? Thật không giống ngươi chút nào!" Nói xong còn kỳ lạ nhìn Huyết Sát từ trên xuống dưới, chậc chậc thở dài: "Phờ phạc đi nhiều rồi đấy!"
Khuôn mặt Huyết Sát cứng đờ, cầm bình rượu lên không rót vào chén mà ngửa cổ uống cạn một hơi. Một lúc sau, hắn lau miệng thở dài: "Một lời khó nói hết!" Đối với Dương Diệc Phong, hắn không muốn nói dối, nhưng lại có chút khó mở lời.
Dương Diệc Phong biết Huyết Sát chắc chắn có tâm sự, hơn nữa còn rất phiền não! Hắn không nói gì, lặng lẽ ngồi cùng Huyết Sát, thỉnh thoảng rót hai chén rượu.
"Ca của ngươi cũng động lòng phàm rồi!" Huyết Sát phải mất một lúc lâu mới thốt ra được câu này.
"Phụt..." Dương Diệc Phong đang uống rượu, một nửa phun cả ra ngoài, dùng chân nguyên áp chế cũng không kịp. Đây quả thực là kỳ văn chấn động nhất thế kỷ! Thư Tình cũng trố mắt nhìn Huyết Sát, nhìn lên nhìn xuống, nhìn đi nhìn lại, lắc đầu, khuôn mặt đầy vẻ nghi hoặc.
May mà Dương Diệc Phong đang quay mặt về phía cửa sổ, phía trước không có người ngồi. Hắn không kịp lau rượu, quay đầu lại, khó khăn hỏi: "Ngươi nói là thật sao?"
"Đại trượng phu sống trên đời, phải đội trời đạp đất, dám làm dám chịu, chuyện này đương nhiên là thật." Huyết Sát trừng mắt nhìn Dương Diệc Phong, từng chữ từng chữ khẳng định.
Dương Diệc Phong cuối cùng cũng hiểu, hóa ra cây sắt cũng có ngày nở hoa kết quả, lợn nái cũng có ngày leo cây nhảy múa. Mạnh, thật sự là quá mạnh rồi! "Là ai? Tiên nữ ở Tiên Giới sao?"
"Ừm!" Huyết Sát gật đầu trả lời. Thực ra chuyện này cũng chẳng có gì, ở Tiên Ma hai giới hiện nay, nam nữ kết hợp với nhau cũng không ít, cũng không tồn tại hậu quả nghiêm trọng đến mức không dung được ở hai giới như vậy.
"Vậy Ngũ tẩu là người thế nào, ở đâu? Mang đến đây cho ta xem nào!" Dương Diệc Phong trêu chọc.
Tâm tư phụ nữ tinh tế hơn đàn ông rất nhiều. Thư Tình sớm đã cảm thấy có điều không ổn, đưa tay kéo Dương Diệc Phong, ra hiệu cho hắn đừng nói thêm nữa, sau đó bĩu môi nhìn Huyết Sát đang chìm trong suy tư.
Dương Diệc Phong lúc này mới cẩn thận quan sát Huyết Sát, trực giác mách bảo chắc chắn có chuyện! Hắn bình ổn lại cảm xúc, nhỏ giọng hỏi: "Ngũ ca, có phải có chỗ nào khó xử không?"
"Ai... không giấu gì đệ, lần này ngũ ca của đệ chính là vì việc này mà tới!" Huyết Sát gật đầu thở dài, sau đó giải thích cặn kẽ sự việc.
Tỷ võ chiêu thân? Đây là danh từ mới mẻ mà Dương Diệc Phong thốt ra sau khi nghe toàn bộ câu chuyện. Thực tế thì cũng chẳng khác là bao. Con gái út của cung chủ Thái Ất Tiên Cung sắp đến kỳ chọn rể, cho nên Thái Ất Tiên Cung mới tụ tập nhiều thanh niên tài tuấn như vậy. Tuy nhiên đa số đều là những kẻ cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga, mơ mộng hão huyền! Ba người con gái của cung chủ Thái Ất Tiên Cung, hai người trước đều tự do yêu đương, không hiểu sao cô con gái út này lại muốn tổ chức một cuộc chọn rể giống như đánh bạc vậy.
Dương Diệc Phong không hiểu nổi, cũng không có hứng thú suy nghĩ. Chỉ là người mà Huyết Sát yêu lại chính là cô công chúa út này! Thực ra cũng không còn nhỏ, nói thế nào cũng đã vài ngàn tuổi, vạn tuổi rồi. Tuy nhiên tuổi tác không phải là vấn đề, chiều cao không phải khoảng cách. Chuyện tỷ võ chiêu thân này, thân phận cũng không thành vấn đề, nhưng quan trọng nhất lại là thực lực!
"Thôi, đừng nghĩ nữa. Huynh đệ chúng ta tái ngộ, đây là chuyện vui lớn, mọi chuyện khác đều có thể gạt sang một bên. Nào, cạn chén này!" Huyết Sát cũng khá phóng khoáng, hoặc là ép bản thân không được nghĩ đến nữa.
Dương Diệc Phong đương nhiên vui vẻ uống rượu trò chuyện cùng Huyết Sát, những chuyện không vui tạm thời không nhắc tới nữa. Huyết Sát cũng nhanh chóng khôi phục lại dáng vẻ trước kia, nói cười rôm rả. Hơn 2000 năm thời gian trôi qua không hề làm tình cảm huynh đệ của hai người phai nhạt đi chút nào, gặp lại nhau, tình cảm chân thành đó vẫn nhẹ nhàng hiện hữu.
Hai người trò chuyện về những chuyện tai nghe mắt thấy trong suốt những năm qua, nhất thời có nhiều cảm xúc, thời gian dần trôi qua, hai người cũng đã tâm sự rất nhiều.
Thư Tình dịu dàng rót rượu bên cạnh Dương Diệc Phong. Huyết Sát trò chuyện một lúc cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường. Chuyện hai người này có mờ ám là sự thật mà các huynh đệ đều biết, nhưng tình hình hiện tại e rằng không chỉ đơn giản là mờ ám nữa rồi?
"Hai người??" Huyết Sát cuối cùng không nhịn được tò mò, chỉ tay hỏi.
Dương Diệc Phong rất hào phóng nắm lấy tay Thư Tình, giơ lên trước mặt Huyết Sát như muốn khoe khoang: "Đúng như ngươi nghĩ đấy!" Thư Tình hiếm khi lộ vẻ thẹn thùng, tuy không nhìn kỹ thì không thấy rõ.
Huyết Sát lập tức bái phục, nâng chén hướng về phía Dương Diệc Phong thở dài: "Lục đệ, đệ thật ngầu! Ngũ ca ta bái phục đệ sát đất rồi!" Trong lòng Huyết Sát, Dương Diệc Phong đã trở thành siêu nhân, thành tình thánh. Ngay cả Thư Tình mà cũng chinh phục được, thì trên đời này còn người phụ nữ nào làm khó được hắn?
Đột nhiên trong lòng lóe sáng, hắn vội vàng gắp một chút thức ăn cho Dương Diệc Phong, nịnh nọt nói: "Lục đệ à, ngũ ca của đệ đây thực sự không biết phải làm sao, đệ có thể nghĩ cách giúp ta không?"
Dương Diệc Phong vừa nghe là biết Huyết Sát đang nói gì, ngẩng đầu hỏi: "Vị công chúa út của Thái Ất Tiên Cung đó có quen ngươi không? Có ý với ngươi không?"
"Quen thì có quen, chỉ là..." Huyết Sát không nói nữa.
Dương Diệc Phong có cảm giác muốn ngất xỉu. Huyết Sát còn "ngây thơ" hơn cả mình, mình đã đủ ngây thơ rồi, tên Huyết Sát này đúng là một tảng đá! Tảng đá mà cũng biết rung động, thật là chuyện lạ trên đời. Tuy nhiên, "tình" này là thứ khó hiểu nhất trên thế gian, e rằng ngay cả Hồng Quân lão tổ cũng không hiểu nổi đâu nhỉ?
Dẫu sao Dương Diệc Phong cũng đã trải qua vài mối tình, đã có tư cách chỉ dạy cho tảng đá tình cảm này. Dương Diệc Phong đem toàn bộ những chiêu thức tán gái hiện đại, nào là "tán gái ba mươi sáu kế" ra dạy hết cho Huyết Sát. Tất nhiên, Dương Diệc Phong đã bỏ qua thực tế rằng bản thân hắn cũng chẳng dùng đến những chiêu này.
Huyết Sát nghe mà ngẩn ngơ, bị những chiêu thức tán gái siêu cấp đủ loại, ngầu đến không thể ngầu hơn, đẹp trai đến không thể đẹp trai hơn, diệu kế đến không thể diệu kế hơn này làm cho choáng váng. Thật là chưa từng nghe thấy bao giờ, còn tinh diệu hơn cả một bộ tu thần pháp quyết! Sự ngưỡng mộ và kính phục trong lòng hắn trào dâng không dứt, ánh mắt nhìn Dương Diệc Phong cũng khác hẳn, chỉ thiếu nước quỳ xuống nhận sư phụ.
Thư Tình cũng nghe đến ngây người, không ngờ Dương Diệc Phong lại có nhiều chiêu trò đủ loại như vậy, hơn nữa chiêu nào cũng khác biệt, kết hợp hoàn hảo với binh pháp. Phải mất bao nhiêu tâm tư nghiên cứu và tổng kết mới có được những tuyệt chiêu tán gái tinh diệu như thế? Thư Tình lại một lần nữa nhìn Dương Diệc Phong bằng con mắt khác. Trong lòng không khỏi có chút cảm giác chua xót, may mà Dương Diệc Phong dường như chưa từng dùng những chiêu này để tán gái, nếu không với sức hút của hắn, chắc bên cạnh đã sớm mỹ nữ vây quanh.
Thế nào gọi là người đàn ông tốt? Dương Diệc Phong chính là điển hình, mang trong mình tuyệt thế kỹ năng tán gái nhưng lại vô cùng chung thủy. Thư Tình cảm thấy rất vui vẻ. Tuy nhiên, đồng thời nàng cũng có chút cảm giác khủng hoảng, ngồi một mình suy nghĩ điều gì đó.