Đầu lưỡi chạm nhẹ hàm trên, kẻ địch đã được giải quyết sạch sẽ. Cung Dã thong thả dọn dẹp hiện trường, giơ tay lau sạch dấu vân tay của mình trên súng bắn tỉa.
Lại lấy ra một đoạn nến có dấu vân tay in trên đó, ấn ấn vào vài chỗ trên thân súng rồi tùy ý ném xuống đất.
Thoắt cái, anh xách Phạm Thái Thái cũng vừa dọn xong chiến trường lên, nhảy vọt vài cái, hai người hoàn toàn biến mất khỏi hiện trường vụ án hỗn loạn.
Về đến nhà, Nguyễn Hiện Hiện đang ôm cái bụng no căng thong thả từ tiệm cơm quốc doanh trở về, nhìn thấy Cung Dã đứng trong góc tối ở chân tường, cô lao tới như gà chọi.
Túm lấy tai anh định mắng cho một trận nhưng nghe thấy tiếng cười trầm thấp của tên này, nhìn vào đôi mắt màu trà nhạt chan chứa ý cười chỉ phản chiếu hình bóng mình, cơn giận lập tức tan biến quá nửa.
Cô sờ lên khuôn mặt rõ ràng có chút tiều tụy vì một đêm không ngủ của anh: “Có bị thương không?”
Cung Dã kéo bàn tay nhỏ của cô xuống, đặt lên môi hôn nhẹ: “Vất vả cho bà xã giúp anh che giấu rồi.”
Anh còn dám nói nữa à? Nguyễn Hiện Hiện lại bực mình: “Anh biết rõ bọn họ không sống qua nổi năm nay, hà tất phải...”
Bắt gặp ánh mắt nghiêm túc của Cung Dã, Nguyễn Hiện Hiện hiểu rồi. Dù cho bốn kẻ kia có bị thanh trừng thì kẻ chủ mưu thật sự mà Cung Dã xác định cũng sẽ không bị liên lụy.
Anh đây là ăn miếng trả miếng!
“Thôi được rồi, lát nữa phối hợp với em!”
Ngay khi hai người sóng vai nhau, Nguyễn Hiện Hiện đang giới thiệu đối tượng vừa cao vừa đẹp trai của mình với hàng xóm láng giềng thì... Ủy ban cách mạng, thậm chí là cả Bắc Kinh loạn rồi.
Xe riêng của một lãnh đạo quan trọng phát nổ ngay trên đường phố, tài xế bị bắn tỉa, người nhà ngồi trong xe cùng một đứa trẻ tám tuổi bị thiêu chết trong biển lửa!
Ủy ban cách mạng phát điên rồi!
May mắn là không có người dân nào chứng kiến bị thương vong, may mắn là chiếc xe phát nổ giữa đường, không ảnh hưởng đến người đi đường.
Ủy ban cách mạng, công an, quân đội đều được huy động toàn bộ.
Một ông cụ mặc áo Tôn Trung Sơn, đôi mắt đỏ ngầu, quỳ bên cạnh những thi thể cháy đen gào lên bi thiết với trời xanh:
“Cung Dã, Nguyễn Hiện Hiện, tao nhất định sẽ khiến chúng mày chết, không, được, yên, thân!”
Không ít nhân vật lớn đích thân tới hiện trường chia buồn.
Một lát sau, đại diện ba bên mang về hai khẩu súng bắn tỉa sản xuất tại Mỹ từ tòa nhà cao tầng cạnh hiện trường, sắc mặt ai nấy đều ngưng trọng.
Một người lên tiếng: “Đây chẳng phải là súng bắn tỉa mà lão Mỹ cung cấp cho bọn Nhật lùn sao?”
Sau khi so sánh và kiểm nghiệm, cuối cùng tìm thấy nửa dấu vân tay trên báng súng, loại trừ hiềm nghi Cung Dã gây án.
Nhưng người bị hại khẳng định kẻ giết vợ con ông ta chính là Cung Dã, bất chấp sự ngăn cản, điều tra rõ tung tích của anh, ra lệnh cho Ủy ban cách mạng đến nhà bắt người.
Khi đám người xông vào, Cung Dã đang cùng thợ mộc đo đạc kích thước và tính toán vật liệu để đóng đồ nội thất.
“Gỗ thì các cô cậu định dùng loại gì? Lão già này trong tay còn một ít gỗ óc chó đen, nếu các cô cậu có tính toán riêng thì cũng có thể tự đi tìm gỗ rồi gửi tới đây, tôi sẽ đóng theo sở thích của các cô cậu.”
Ông cụ vóc dáng không cao, đôi bàn tay to vừa dày vừa dài, chắp tay sau lưng cầm tẩu thuốc, cảm thán đầy tiếc nuối.
“Gỗ tử đàn màu sắc trầm ổn, hợp với căn trạch viện này nhất, gỗ lê hoa màu sắc tươi sáng hợp với người trẻ các cô cậu, tiếc là... lão già này đều không có!”
Mắt ông cụ lóe lên, nhớ ra điều gì đó bèn bâng quơ nói: “Giới trẻ bây giờ chẳng phải thích đến trạm phế liệu làm tình nguyện viên sao?
Có mấy món đồ nội thất cũ gãy tay gãy chân mang về, tu sửa lại một chút cũng chẳng khác gì đồ mới.”
Ông đang gợi ý hai người đến trạm phế liệu kiếm gỗ cũ. Nguyễn Hiện Hiện sao lại không nghe ra, căn nhà do ông cụ tu sửa, có lẽ từ tận đáy lòng ông cảm thấy gỗ óc chó đen không xứng với nơi này.
Trong trung tâm thương mại không chỉ có gỗ tử đàn, mà còn có cả bộ nội thất bằng gỗ tử đàn nguyên khối.
Nhưng Nguyễn Hiện Hiện cảm thấy đồ nội thất sản xuất dây chuyền dù chất liệu có tốt đến đâu cũng thiếu đi rất nhiều cái hồn so với đồ do nghệ nhân tự tay chạm khắc.
Để ông cụ đóng toàn bộ nội thất cho căn tứ hợp viện bốn gian này thì không thực tế, ông phải làm đến năm nảo năm nào mới xong?
Sau khi bàn bạc, hai người quyết định giao khu nhà chính cho ông cụ và các con trai ông đảm nhận, còn các khu nhà khác thì mua đồ có sẵn trong trung tâm thương mại.
Cô cũng không giấu giếm: “Lão Quý, trong tay cháu có một lô gỗ tử đàn, đủ...”
Câu “đủ để đóng đồ cho căn viện này” còn chưa nói hết, chỉ thấy tẩu thuốc trên tay lão Quý ngừng bặt, mắt ông sáng rực lên, nếp nhăn chữ xuyên giữa mày giãn cả ra:
“Thật hả? Thế hai đứa còn đứng đây chờ sét đánh à? Còn không mau đi chở gỗ về đây?”
“Một chiếc giường La Hán, hai cái tủ quần áo, một chiếc sập quý phi, bàn trang điểm, bàn thư phòng...” Lão Quý vừa vui mừng, tay vừa khoa chân múa tay.
“Gian nhà chính này đủ rộng, thời đại Hoa Hạ mới rồi cũng không cần thiết cái gì cũng phải rập khuôn theo lối cổ, hai đứa thấy sao?”
Nhớ ra điều quan trọng nhất, ông lại hỏi: “Những thứ ta vừa nói, gỗ của hai đứa có đủ không?”
“Đủ ạ! Bàn ghế phòng ăn và phòng khách đều đủ cả!”
Lão Quý mừng rỡ khôn xiết. Tổ tiên ông từng tham gia xây dựng hoàng cung, đời đời kiếp kiếp đều là nghệ nhân chịu trách nhiệm tu sửa trong cung, sau khi phong trào bắt đầu thì dần dần nhàn rỗi ở nhà.
Công việc chính của ông là phục chế, ước mơ cả đời là tạo ra nội thất cho một căn trạch viện hoàn toàn bằng gỗ tử đàn nhưng sau phong trào, những loại gỗ vốn đã quý hiếm lại bị thiêu hủy gần hết.
Vốn tưởng rằng đến chết cũng sẽ mang theo nỗi tiếc nuối này, không ngờ, không ngờ hai người trẻ tuổi lại mang đến cơ hội này.
“Được!” Nguyễn Hiện Hiện sảng khoái đồng ý: “Lát nữa cháu bảo ông xã tìm xe chở đến nhà cho bác.”
Lão Quý gật đầu hài lòng: “Lát nữa cũng được, tranh thủ lúc trời tối.”
Nguyễn Hiện Hiện: [Khá lắm, ông cụ nôn nóng thật đấy!]
Có gỗ tử đàn làm vật liệu, lão Quý càng thêm nghiêm túc. Ba người đang bàn bạc xem vị trí nào đặt đồ gì, vừa phải thể hiện được nét cổ kính, lại không được sao chép quá rập khuôn...
Tai Cung Dã khẽ động, đột nhiên nhìn về hướng tiền viện.
Nguyễn Hiện Hiện chậm hơn một chút cũng nhìn theo, cô nheo mắt lại: “Lão Cung, nhà có chuột vào rồi, anh đưa lão Quý đi cửa sau trước đi, em đi tiếp đón bọn họ.”
Dứt lời, cô cất bước ra khỏi nhà chính.
Lão Quý không hiểu chuyện gì, Cung Dã cũng không giải thích nhiều: “Trang trí nhà cũ bác là chuyên gia, lát nữa cháu sẽ gửi gỗ đến viện của bác, mời đi lối này.”
Lão Quý nhìn thoáng qua tiền viện, trong lòng có tính toán cũng không nán lại lâu.
Ra khỏi hậu viện, ông đuổi Cung Dã về: “Lão già này có tay có chân tự biết đường về nhà, cậu mau quay lại đi, sớm chở gỗ đến còn hơn là làm mấy cái trò mã ngoài.”
Lời nói tuy khó nghe nhưng là biết trong nhà có thể xảy ra chuyện, giục anh mau quay về.
Cho đến khi nhìn theo bóng lưng vội vã của ông cụ, xác định dọc đường cửa sau không có người của Ủy ban cách mạng, Cung Dã quay người lại, nụ cười trên mặt hoàn toàn tắt ngấm.
Đáy mắt màu trà trở nên thâm sâu khó lường.
......
Người của Ủy ban cách mạng xông vào cửa lớn, hơn hai mươi người cầm gậy gộc khí thế hung hăng.
Phạm Thái Thái đang bị ép ngồi cắt hoa giấy trong phòng gác cổng nghe thấy tiếng động liền lao ra, chắn trước bức tường bình phong.
“Làm cái gì đấy, làm cái gì đấy? Biết đây là nhà riêng không hả? Trong mắt các người còn có vương pháp hay không?”
Kẻ cầm đầu đánh giá cậu từ trên xuống dưới, không tiếp lời mà nói: “Mày là Cung Dã? Cấp trên có lệnh, mày bị tình nghi bắn chết người nhà lãnh đạo, đi theo chúng tao một chuyến.”
Không nói câu “tao chính là vương pháp” khiến Phạm Thái Thái khá bất ngờ, cậu đẩy gọng kính nghiêm túc nhìn kẻ cầm đầu.
“Thứ nhất, tôi không phải Cung Dã.
Thứ hai, lãnh đạo của anh là ai? Ông ta bảo anh làm thế này à? Lãnh đạo của anh có đích thân đến đây cũng phải gọi Cung Dã một tiếng lãnh đạo, nói bắt người, lệnh bắt đâu?”
“Lải nhải điếc tai.” Kẻ cầm đầu đẩy mạnh Phạm Thái Thái một cái, cậu ngã chỏng vó lên trời như con rùa nhỏ, kính cũng văng ra xa.
Cậu lồm cồm bò dậy, hai tay quờ quạng trên mặt đất: “Kính của tôi đâu?”
Hành động này khiến đám người Ủy ban cách mạng cười nhạo không ngớt, kẻ cầm đầu liếc mắt khinh thường, giơ tay ra hiệu.