Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3431 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 626: Ngoại truyện 15

❊ ❊ ❊

Sau gốc cây, Chiêu Đệ kéo mấy người thụt đầu lại.

Nụ cười trên mặt cô ấy mang theo sự nhẹ nhõm: “Thấy anh ta sống không tốt, tôi yên tâm rồi.”

“Các cô đừng nhìn tôi như thế.”

“Còn nhớ đêm giao thừa trước khi Cung Dã và Hiện Hiện kết hôn không? Mẹ Ngô Học Lương mang sính lễ, diễu võ dương oai đến nhà tôi cầu hôn. Cái bộ mặt đó, đến giờ tôi vẫn không muốn nhớ lại, cứ như thể được gả cho con trai bà ta là ân huệ to lớn trời ban cho tôi vậy. Đại tiểu thư gặp phải nô tài, mẹ Ngô gặp phải bố mẹ thấy tiền sáng mắt của tôi, nếu không phải hộ khẩu tôi ở dưới quê, nếu không phải Thái Thái và anh Chử đến kịp thời... Hừ!”

Chiêu Đệ nhắm mắt lại, trên mặt Phạm Thái Thái tràn đầy vẻ đau lòng.

Nói ra thì cũng chính lần đó, nhìn thấy sự kiên cường bất khuất, thề không cúi đầu trước số phận của cô ấy, cậu mới hoàn toàn xác định được tình cảm của mình.

Cậu nghĩ nếu tương lai nhất định phải có người bầu bạn thì chính là cô ấy!

Trần Chiêu Đệ nghiến răng nghiến lợi: “Các cô tưởng tôi tốt bụng à? Để Ngô Học Lương nhìn thấy tôi rồi kích động nói ra sự thật, vạch trần bộ mặt thật của hắn trước đám đông. Thanh Hoa năm đầu tiên khôi phục kỳ thi đại học tuyệt đối sẽ không cho phép sinh viên có vết nhơ đạo đức như vậy nhập học.

Dân không thưa quan không xét nhưng chuyện vỡ lở ra rồi, đồng nghĩa với việc giấc mộng Thanh Hoa của hắn tan vỡ! Tôi hận hắn. Muốn quay lại tại sao phải dùng cách đó? Rõ ràng biết hoàn cảnh nhà tôi, tại sao lại để mẹ hắn đến nhà liên thủ với bố mẹ tôi để sỉ nhục tôi? Rõ ràng, rõ ràng có rất nhiều cách mà? Tôi hận hắn!”

Chiêu Đệ gục vào lòng Nguyễn Hiện Hiện khóc nức nở. Đây là lần đầu tiên cô nghe về quá khứ mà mình chưa từng tham gia đó.

Trước đây có hỏi, Chiêu Đệ chỉ bảo lười nhắc đến, bực mình nên cô cũng không ép hỏi đến cùng.

Con người này, cái tên Ngô Học Lương này, đúng là thối nát từ trong xương tủy!

Anh hùng đa số người thô lỗ, kẻ phụ tình bạc nghĩa phần nhiều là kẻ có học!

Khóc xong một trận, Chiêu Đệ hoàn toàn buông bỏ con người này.

Cô ấy dự đoán không sai, ngay trong ngày nhà trường biết chuyện, lãnh đạo cấp cao đã tổ chức một cuộc họp nhỏ.

Thống nhất quyết định: Thanh Hoa - nơi mười năm trồng cây trăm năm trồng người, tuyệt đối không thể nhận loại sinh viên có vết nhơ đạo đức như vậy.

Lần tiếp theo nghe tin về Ngô Học Lương đã là rất lâu rất lâu về sau.

Nghe nói kể từ khi bị Thanh Hoa đuổi học, cộng thêm tin Chiêu Đệ sắp kết hôn, anh ta thật sự hận mẹ mình, quay sang đăng ký kết hôn luôn với người phụ nữ lớn tuổi kia.

Chẳng làm gì cả, ngày ngày nằm trên giường đợi hai người phụ nữ hầu hạ.

Mẹ anh ta là người ghê gớm, vợ già của anh ta là kẻ không biết xấu hổ, nhà họ Ngô bị hai người phụ nữ quậy cho gà bay chó sủa, Ngô Học Lương nằm liệt trên giường xem kịch.

Mãi đến khi cải cách mở cửa, chút vốn liếng gần như bị phá sạch của nhà họ Ngô chẳng là cái thá gì trước mặt những ông chủ xuống biển kinh doanh.

Người phụ nữ kia nắm bắt thời cơ, mang theo con gái cuỗm sạch số tiền tiết kiệm cuối cùng của nhà họ Ngô trốn xuống phương Nam làm ăn.

Thành công hay không không ai biết, chỉ để lại hai mẹ con nhà họ Ngô dằn vặt lẫn nhau, sống thành trò cười trong mắt hàng xóm láng giềng.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, năm thứ hai, Mộc Hạ sinh một bé trai bụ bẫm nặng bốn cân, bị bố nó đặt tên cúng cơm là Chử Bát Cân (Chử Tám Cân)!

Chử Bát Cân chẳng thừa hưởng tí gen chính trị ưu tú nào của bố, mười hai tuổi đã giấu bố mẹ, chỗ nào có chiến tranh là chui đầu vào.

Với thân phận của bố mẹ cậu ở trong nước, cậu rất khó xuất cảnh theo đường chính ngạch. Haizz, đường lớn không đi được thì người ta trèo đèo lội suối, thiếu gì cách!

Cái thằng nhóc đau đầu này, điều khiến Nguyễn Hiện Hiện không thể ngờ tới nhất là... Chử Bát Cân năm mười ba tuổi, vậy mà dám một mình chạy đến nhà cô cầu xin cưới con gái cô.

Nguyễn Hiện Hiện tay cầm thắt lưng, vừa cho con gái rượu một trận “thắt lưng xào thịt” xong, liền ném sợi dây lưng cho bố đứa trẻ để anh tiếp tục giáo dục.

Vừa mở cửa ra, cô liền thấy Chử Bát Cân mười ba tuổi, dung mạo đã trổ nét đẹp trai, mặc một bộ đồ rằn ri đang dựa vào tường rào. Nghe tiếng mở cửa, cậu bé đứng thẳng dậy.

“Dì Nguyễn, mẹ cháu chê mất mặt không chịu đến, bắt cháu tự mình qua đây. Vậy cháu xin nói thẳng, đợi cháu lớn lên, cháu có thể cưới chị Vân Hi không ạ?”

Nguyễn Hiện Hiện cố nhịn cười: “Chuyện này cháu phải hỏi chị Vân Hi chứ, dì Nguyễn cũng đâu làm chủ được!”

Chử Bát Cân cúi đầu đá đá hòn sỏi dưới chân, động tác phóng khoáng đẹp mắt.

“Cháu hỏi rồi, chị Vân Hi bảo cháu chưa đủ đàn ông cũng chẳng đủ ngọt ngào, không phải gu của chị ấy. Không còn cách nào khác sao ạ?”

Nguyễn Hiện Hiện tiếp tục nín cười.

Nhận thấy chính sách mềm mỏng cũng thất bại, Chử Bát Cân thở dài một hơi: “Vậy để cháu tiếp tục cố gắng.”

Nói xong cậu bé cũng không nấn ná thêm, quay người bước đi, bóng lưng tiêu sái khiến Nguyễn Hiện Hiện nhìn mà ưng bụng vô cùng. Con gái ngốc nhà mình sao lại không lọt mắt xanh cơ chứ?

Cậu nhóc Phạm Lê “bề ngoài ngây thơ bên trong đen tối” ở nhà bên cạnh cũng đang hổ rình mồi kia kìa!

Quay vào nhà, thấy cô con gái nhỏ đang đứng đối diện bố nó thút thít khóc.

“Con chẳng qua... chẳng qua chỉ cưỡi rồng một lần thôi mà, chú ba cũng đồng ý rồi, thế mà mẹ... mẹ lại lấy thắt lưng quất con.”

Năm tháng ưu ái mỹ nhân, mười mấy năm trôi qua, gương mặt Cung Dã chẳng hề thay đổi, chỉ ngày càng thêm phần chín chắn, quyến rũ.

Anh chống khuỷu tay lên đùi, người hơi nghiêng về phía trước, nhìn thẳng vào mắt con gái.

“Thế à? Bảo mẹ con là lần sau nhớ chấm thắt lưng vào cồn i-ốt, vừa đánh vừa sát trùng luôn.”

Bé Vân Hi òa lên khóc nức nở, che mặt lách người chạy vụt qua Nguyễn Hiện Hiện vừa bước vào cửa.

Mẹ xấu xa, bố càng xấu xa hơn. Cô bé quyết định rồi, tối nay sẽ bỏ trốn cùng Chử Bát Cân, lưu lạc chân trời góc bể, không bao giờ quay về nữa!

Đêm xuống, Cung Vân Hi vai khoác tay nải, thân thủ nhanh nhẹn nhảy lên tường cao, trong nháy mắt đã biến mất sau bức tường.

Tầng hai tòa nhà chính, Cung Dã ôm eo thon của vợ, cụp mắt cười khẽ hỏi: “Không ngăn cản sao?”

Nguyễn Hiện Hiện day day mi tâm: “Con bé không chỉ thừa hưởng khả năng giao tiếp với thú của em, mà còn thừa hưởng cả tinh thần lực của anh. Anh tưởng nó không biết bầu trời Bắc Kinh cấm cưỡi rồng chắc? Chẳng qua thấy thằng nhóc nhà họ Chử suốt ngày chạy ra ngoài nên tâm hồn cũng hoang dã theo, tìm một cái cớ tự cho là chính đáng để bỏ nhà đi bụi thôi.”

Cung Dã cười: “Biết rồi mà em còn chiều theo ý nó?”

Cơn giận của Nguyễn Hiện Hiện bốc lên, ngón tay chọc chọc vào ngực người đàn ông: “Em không chiều theo nó, không chiều theo nó thì ai biết lần sau nó lại gây ra cái chuyện tày trời gì nữa. Con gái do chính anh sinh ra, tính tình cố chấp thế nào anh không biết sao?”

Cung Dã nắm lấy tay cô, bị Nguyễn Hiện Hiện đẩy ra. Thấy vợ bắt đầu tất bật thu dọn đồ đạc, anh hỏi: “Làm gì đấy?”

Nguyễn Hiện Hiện vừa đóng gói hành lý, đầu cũng không ngẩng lên, đáp: “Làm gì hả? “Làm” anh đấy! Chẳng lẽ trơ mắt nhìn con gái anh chạy mất thật à? Đương nhiên là bám theo rồi!”

Cung Dã nhướng mày, quyết tâm giúp vợ trở thành người “nói được làm được”, giữ đúng lời hứa. Cô nói “làm” anh thì anh sẽ để cô “làm”.

Đợi đến khi hai người lặng lẽ đuổi kịp, Vân Hi không chỉ đã hội họp với Bát Cân, mà còn rủ rê luôn cả Phạm Lê nhà Chiêu Đệ ở cách vách, tên ở nhà là Gạo Nếp.

Khi phụ huynh ba nhà hội ngộ trong bóng tối, ai nấy đều nhìn nhau không nói nên lời.

Cuối cùng Nguyễn Hiện Hiện đề nghị: “Hay là cứ đi theo đi, coi như đi du lịch nước ngoài. Mấy năm nay đi danh lam thắng cảnh trong nước cũng chán rồi, ra ngoài đổi gió chút?”

Cung Dã cuối cùng cũng hiểu, đâu phải Vân Hi muốn ra ngoài, người muốn chơi bời, muốn lưu lạc chân trời góc bể rõ ràng là mẹ nó.

Cô con gái ngốc bị mẹ gài bẫy mà không biết, còn hí hửng tưởng mình đang làm chị đại giang hồ ngầu lắm!

Còn nói cái tính cố chấp là giống anh, chứ cái tính hay gây họa này thì không biết giống ai đây?

Chẳng màng đến việc sáu nhân vật bị hạn chế xuất cảnh đột ngột rời đi sẽ gây ra chấn động lớn thế nào, chỉ cần ánh mắt chạm nhau, nói đi là đi!

Cha mẹ có mục tiêu của cha mẹ, con cái có mục tiêu của con cái.

Chiêu Đệ ngồi trên một tòa nhà đổ nát từng bị pháo kích, chống hai tay lên cằm nhìn ba đứa nhỏ đang lén lút bên dưới.

“Giống hệt chúng ta ngày xưa.”

Mộc Hạ uống một ngụm Cola lạnh: “Chứ còn gì nữa!”

Chỉ có Nguyễn Hiện Hiện - kẻ bị đào lên sau năm trăm năm chỉ còn lại cái miệng cứng là không thừa nhận: “Lén lút là cô, thụt thò là chị, không bao gồm tôi.”

Trong kỳ nghỉ dưỡng, Cung Dã nhận được tin nhắn từ Cục 749. Bỏ qua 95% nội dung chửi bới anh, đoạn chính viết:

“Cục phát hiện lối vào địa cung Nam Cực tại một vùng bí mật, nhiều quốc gia đang tổ chức đội thám hiểm khoa học, hỏi chúng ta có đi không?”

Lần này không cần dùng ánh mắt truyền tin, cả ba gia đình đều đồng loạt lắc đầu.

“Không đi, con còn nhỏ quá!”

Cung Dã cũng có ý đó.

“Địa cung à, địa cung thông tới sau bức tường băng.” Chiêu Đệ chống cằm tiếc nuối: “Mấy đứa nhãi ranh này rốt cuộc bao giờ mới chịu lớn đây?”

Nguyễn Hiện Hiện nói: “Sắp rồi.”

Trần Chiêu Đệ: “Sắp là bao lâu?”

...

“Nhanh thế sao?”

Nhìn thiếu nữ mười tám tuổi duyên dáng yêu kiều trước mặt, ngày mai sẽ bay đến thành phố Hải học đại học, Nguyễn Hiện Hiện khóc như mưa như gió!

Cô ôm chặt đùi con gái gào lên: “Cục cưng, tâm can bảo bối, không đi có được không? Một ngày không thấy con, tim mẹ đau như bị ai xẻo thịt ấy!”

Cung Vân Hi bị mẹ dọa cho giật mình, vừa cảm động vừa vui vẻ vì có một bà mẹ nhõng nhẽo yêu thương mình đến mức một ngày cũng không rời xa được nhưng cô bé vẫn kiên quyết lắc đầu.

“Khu Phố Đông mới đang xây dựng, cư dân cũ không chịu đồng ý mức bồi thường giải tỏa, lỡ như đám lưu manh động thủ với người dân gây ra án mạng, người chịu thiệt vẫn là nhà mình. Hai năm tới con phải đến đó trông chừng một chút. Mẹ ngoan nhé, rảnh rỗi thì cùng bố đi du lịch khắp nơi đi, nhớ con thì đến thành phố Hải thăm con.”

Cung Vân Hi kiên định bước lên hành trình thuộc về mình. Nguyễn Hiện Hiện khóc đến mức mấy lần suýt ngất, dưới tay áo lặng lẽ kéo tay Cung Dã.

“Cục cưng nhà mình đã ra khỏi phạm vi cảm nhận chưa?”

Nhìn người vợ “sấm chớp đùng đoàng mà không có mưa”, gào khóc đến thiếu oxy suýt ngất, gương mặt tuấn mỹ ngày càng ra dáng người đàn ông của gia đình của Cung Dã lộ ra nụ cười nhẹ.

“Đi rồi, người sắp đến sân bay rồi.”

“Nhanh thế á?” Nguyễn Hiện Hiện ngạc nhiên. Cung Dã thầm nghĩ có mấy con đại yêu kia đưa đi, không nhanh mới lạ!

Chỉ thấy cô nàng quệt nước mắt một cái, trên mặt đâu còn chút bi thương nào? Chỉ toàn là sự phấn khích không thể chờ đợi thêm.

“Nhanh nhanh nhanh! Mau gọi Chiêu Đệ và Mộc Hạ, chúng ta xuất phát!”

Ba gia đình hội ngộ, lái xe về Bắc Kinh, bước lên tàu thám hiểm khoa học hướng về Nam Cực.

Gió lạnh gào thét, băng phong ngàn dặm. Trên mặt băng mênh mông bát ngát, đội thám hiểm liên hợp đa quốc gia đang đóng quân tại đây.

Nguyễn Hiện Hiện mất nửa tháng để mò mẫm địa hình xung quanh, giờ đây cô đang đứng trước lối vào địa cung khổng lồ.

Sau bức tường băng là gì?

Có người nói, đi thẳng xuyên qua Nam Cực cuối cùng sẽ đến Bắc Cực. Vị cựu tướng quân người Mỹ từng nói, ông đã lái máy bay đến nền văn minh trong lòng đất.

Vô vàn giả thuyết và phỏng đoán, có lẽ đều ẩn giấu sau lối vào địa cung khổng lồ này!

Nguyễn Hiện Hiện đưa tay chỉnh lại áo cho ông bà nội tò mò đi theo. Nhờ uống linh tuyền dài hạn, sức khỏe của ông bà còn tốt hơn cả lúc mới từ nông trường trở về.

Ít nhất cũng phải sống thêm hai mươi năm nữa, Nguyễn Hiện Hiện ước tính, năm mươi năm cũng không thành vấn đề.

Chỉ là đến lúc đó phải giả chết rồi vào dưỡng lão trong khu vực bí mật của Cục 749, không lộ diện trước người đời nữa.

“Ông, bà! Mọi người đang đợi đấy, cháu hứa với ông bà, bất kể sau địa cung là cái gì, trước khi Vân Hi nghỉ hè bọn cháu sẽ kịp quay về! Nếu không có nguy hiểm, lần sau nhất định sẽ đưa ông bà đi!”

“Về đi thôi, thời gian và không gian ở đây có chút bất thường, ông bà cứ ở yên trong doanh trại, đừng đi đâu cả nhé!”

Khó khăn lắm mới dỗ được hai cụ về, Nguyễn Hiện Hiện thở ra một làn khói trắng. Giọng nói của cô vang lên cùng lúc với tia nắng bình minh đầu tiên từ từ ló dạng:

“Tiểu đội Thiết Tam Giác nguyên bản, giờ chính thức trở thành Lục Mang Tinh (Ngôi sao sáu cánh), xuất phát! Mục tiêu: Phía sau bức tường băng...”

- Hết - 

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »