Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3431 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 623: Ngoại truyện 12

❊ ❊ ❊

“Chung sống mấy năm nay, cháu còn lạ gì các thím? Các thím đâu phải cưới vợ cho con trai? Rõ ràng là tìm một con ở cho chính mình. Không thuận mắt thì đay nghiến con dâu, ăn nhiều một chút cũng đay nghiến, không sinh được con trai lại càng đay nghiến tợn. Thế này đâu phải về nhà các thím làm dâu, gia nhân nhà tư bản còn sướng hơn thế này nhiều. Đổi lại là ai, có cơ hội mà không chạy?”

Có thím không vui, lớn tiếng cãi: “Năm xưa ai chẳng sống như thế, chịu đựng tầm một hai chục năm, lên chức mẹ chồng là hết khổ ngay ấy mà. Thím bắt nó đẻ con trai chẳng phải cũng là muốn tốt cho nó sao!”

Nguyễn Hiện Hiện liếc xéo, cười khẩy một tiếng: “Đó là thím tự nguyện sao? Là do thím không có sự lựa chọn nào khác.”

“Cháu không tin đâu, đổi lại là thím năm xưa, nếu trên thành phố có một công việc bát sắt (biên chế nhà nước) mà chỉ cần cố gắng một chút là với tới được, liệu thím có cam tâm tình nguyện ở lại chịu sự đay nghiến của mẹ chồng không?”

Thím kia xẹp lép, ngẫm lại cũng thấy đúng.

Ai có cơ hội đổi đời mà không dốc hết sức nắm lấy?

“Đúng không nào!” Nguyễn Hiện Hiện biết đối phó với nhóm người này không thể dùng biện pháp cứng rắn.

“Trời muốn mưa, mẹ muốn lấy chồng, một người phụ nữ tâm hồn đã bay xa, muốn thi đại học thì các thím cản được năm nay chứ không cản được năm sau. Nếu gặp phải người tính khí quyết liệt như cô con dâu nhà họ Cao, các thím có tin không, náo loạn đến cuối cùng không chết một người thì không xong chuyện đâu. Người chết có thể là con dâu nhưng cũng có thể là bà mẹ chồng bị con dâu phát điên chém chết đấy?”

Các thím giật nảy mình: “Nghiêm trọng thế cơ á?”

“Nếu không thì các thím nghĩ sao? Chặt đứt tiền đồ của người ta cũng giống như giết cha mẹ người ta vậy.”

Nguyễn Hiện Hiện nói lời thật lòng.

“Nếu cháu là cô ấy, đằng nào tương lai cũng mù mịt, chi bằng kéo theo kẻ cản đường mình cùng xuống địa ngục. Con người ta khi bị dồn vào đường cùng thì chuyện gì mà chẳng dám làm? Đổi lại là người khác, không có cái cốt cách cứng cỏi như con dâu nhà họ Cao thì những ngày tháng sau này càng nghĩ càng giận, mọi chuyện không như ý đều sẽ đổ lên đầu các thím - những người năm xưa ngăn cản họ thi đại học. Quậy cho nhà các thím gà chó không yên còn là nhẹ, trả thù bằng cách cắm sừng con trai các thím, bắt các thím nuôi cháu cho thằng khác, cuối cùng để các thím già chết, đói chết, mùa đông chết cóng trong căn nhà dột nát gió lùa... Nếu là cháu, cháu nhất định sẽ làm.”

Thấy các thím bị dọa cho mặt cắt không còn giọt máu, người thì trầm ngâm suy nghĩ, cô lại ân cần khuyên nhủ.

“Cháu nói những lời này cũng là muốn tốt cho các thím thôi! Các thím biết tính cháu rồi đấy, cháu không chơi thân được với mấy cô vợ nhỏ trong thôn, xưa nay chỉ thân thiết với hội bạn vong niên các thím thôi.

Hà tất phải làm vậy? Cứ để họ học, để họ thi. Nói câu khó nghe, các thím chôn chân ở cái thôn này cả đời rồi, trước khi có phong trào, cái thôn này có mấy người đỗ đại học? Các thím tưởng đại học là đọc sách hai ngày rồi muốn đỗ là đỗ chắc?

Ngăn cản vô ích, ngược lại còn chuốc vạ vào thân, cứ để mặc họ thi. Không đỗ thì tự khắc chết tâm mà an phận sống qua ngày. Còn nhà ai mà tổ tiên phù hộ, con gái con dâu bước ra ngoài đỗ đạt đại học thì nửa đời sau hưởng phúc to!

Thử nghĩ mà xem, mấy bà bạn già còn đang bán mặt cho đất bán lưng cho trời, còn các thím vì giờ phút này nghĩ thông suốt, ủng hộ con cái học đại học mà được đón lên thành phố sống, oai phong biết bao nhiêu.

Sao cứ phải tự làm khổ mình thế nhỉ! Đối xử tốt với con dâu một chút. Giống như bố chồng cháu đối xử với cháu ấy, đừng nói là lên đại học, cháu có bay lên vũ trụ cũng phải mang theo bố chồng cháu đi cùng!”

Các thím bản chất cũng không phải người quá cay nghiệt, nghe lọt tai nên lục tục ra về. Sau khi họ đi khỏi, từ gian phòng bên cạnh, một nhóm phụ nữ bước ra.

Dẫn đầu là con dâu nhà họ Cao, cô ấy quỳ sụp xuống lạy: “Ân nhân, cảm ơn cô đã giúp chúng tôi.”

“Làm cái gì thế này?” Nguyễn Hiện Hiện xuống giường đỡ người dậy. Đối diện với những đôi mắt đẫm lệ đầy biết ơn, cô kìm nén cảm xúc, ngồi lại lên giường.

Cô im lặng một lát rồi nói: “Thế này vẫn chưa đủ đâu. Chị Cao này, tối nay về nhà, nửa đêm chị lôi dao phay ra mài, dọa cho bọn họ vỡ mật. Sau đó châm thêm mồi lửa, đốt đống rơm đi để bọn họ thấy được quyết tâm coi cái chết nhẹ tựa lông hồng của chị.”

Ngày hôm sau, bà mẹ chồng nhà họ Cao vác hai quầng thâm mắt đen sì, gặp ai cũng than con dâu bà ta điên rồi, nửa đêm mài dao đòi kéo cả nhà chết chung.

Nghe tin này, trong lòng các thím hôm qua được Nguyễn Hiện Hiện khuyên giải càng thêm hoang mang.

Đúng y như lời con bé đó nói, nhà họ Cao quả nhiên náo loạn rồi. Chưa chắc chắn lắm, cứ quan sát thêm xem sao!

Người phụ nữ kia mài dao suốt ba ngày trời. Trong thời gian bị nhốt trong phòng, không dỡ giường thì cũng tháo cửa sổ, gỗ bẻ ra ném xuống đất tiếp tục mài.

Cô cũng chẳng sợ bị nhốt, mấy căn nhà vách đất lâu năm trong thôn thuộc loại đạp mạnh hai cái là sập.

Hôm qua, cô đạp đổ một bức tường, phát điên châm lửa đốt đống rơm, triệt để khiến tinh thần cả nhà họ Cao sụp đổ!

Động tĩnh lớn như vậy, lửa đương nhiên không cháy lan ra được nhưng không ngăn được tiếng cười điên dại của người phụ nữ.

“Cản đi, tiếp tục cản đi, hôm nay không thành công thì chúng ta còn cả một đời để hành hạ lẫn nhau. Hay là các người giết chết tôi đi nhưng cũng phải nghĩ đến hậu quả, cẩn thận phạm vào điều kiêng kỵ của Đại đội trưởng, cả nhà kéo nhau xuống dưới đó đền mạng cho tôi.”

Nhà họ Cao thật sự bị dáng vẻ liều mạng của cô dọa sợ, ngay trong đêm họp gia đình quyết định để thằng hai ly hôn với cô. Một mầm tai họa thế này nhà họ Cao không chứa nổi.

Cao Nhị không đồng ý nhưng hắn là đứa “con ngoan cháu thảo”, bị mẹ già ấn đầu bắt ly hôn.

Vương Yến thuận lợi trở về điểm thanh niên trí thức ôn thi đại học. Lúc không có ai, cô trịnh trọng nói lời cảm ơn với Nguyễn Hiện Hiện.

Còn về đứa con...

Nguyên văn lời cô nói là: “Để lại ở nông thôn thì đã sao? Sau này tôi làm nên sự nghiệp, nó thích theo tôi thì đón lên thành phố hưởng phúc. Nó hận tôi thì đường ai nấy đi.”

Nguyễn Hiện Hiện gật đầu, rất tỉnh táo.

Nếu ở trong hoàn cảnh tương tự, cô cũng sẽ đưa ra lựa chọn giống như Vương Yến.

Có trường hợp thành công điển hình, các cô con gái, cô con dâu thi nhau trổ tài.

Có người ngồi xuống đàm phán với nhà chồng, có người viết giấy cam kết, đảm bảo đỗ đại học cũng sẽ không bỏ chồng bỏ con...

Tóm lại, dưới sự can thiệp của Nguyễn Hiện Hiện và Hồ Hòa Thạc, kết quả ở Đại đội Bình Đầu rất khả quan.

Dù có năng lực thi đại học hay không, ai cũng muốn thử vận may, biết đâu “chó ngáp phải ruồi”.

Lỡ mà đậu thì sao!

Đại đội bước vào phong trào học tập chưa từng có. Cái sân nhỏ của bộ ba sắt thỉnh thoảng lại đón vài thanh niên đến hỏi bài.

Ba cô gái không ngần ngại chỉ dạy. Lúc dạy người khác cũng là lúc tự mình ôn lại kiến thức, thỉnh thoảng còn nảy ra những ý tưởng mới.

Tất nhiên, những kẻ đến bằng cấp tiểu học còn không có mà chỉ muốn đến cho đủ quân số, đều bị Nguyễn Hiện Hiện không khách khí túm cổ áo ném ra ngoài.

Ở đây kết quả tốt đẹp nhưng theo lời Cung Dã, tình hình bên ngoài không mấy lạc quan.

Mâu thuẫn đa phần bùng nổ giữa mẹ chồng nàng dâu cũng có những Đại đội trưởng thấy nữ thanh niên trí thức điều kiện tốt, không muốn thả người, muốn giữ lại đại đội sinh con đẻ cái cho đàn ông trong thôn.

Chèn ép khắp nơi, sắp xếp công việc nặng nhọc khiến thanh niên trí thức không có thời gian ôn tập.

So ra, những đứa trẻ đang ôn thi ở Đại đội Bình Đầu hạnh phúc hơn nhiều!

Điền hồ sơ, kiểm tra sức khỏe, mục tiêu của cả ba người đều thống nhất: Đại học Thanh Hoa!

Cuối cùng, ngày thi cũng đến.

Hôm đó tuyết rơi rất dày. Nhờ phúc của Cung Dã, anh mượn bố mình vài người lính cùng hai chiếc xe quân sự, cộng thêm máy cày, chở các thí sinh của công xã chạy thẳng đến trường thi.

Trên xe, Vương Yến đứng ngồi không yên.

Lúc xuống nông thôn không khóc, lúc lấy chồng không khóc, bị nhà chồng đay nghiến mười năm không khóc nhưng lúc này nghĩ đến việc nếu không đỗ đại học, có thể sẽ bị chôn chân cả đời ở cái thôn này, cô lại khóc!

Nguyễn Hiện Hiện nhắm mắt dưỡng thần.

Đến nơi, mọi người xuống xe trước, cô giữ Vương Yến đang run rẩy toàn thân vì sợ hãi ở lại.

“Chị có sợ chết không?”

Vương Yến kiên định: “Không sợ, trên đời này không có gì đáng sợ hơn nhà họ Cao cả.”

“Thế thì được rồi.” Nguyễn Hiện Hiện cười một cái: “Chết chị còn không sợ, năm nay không đỗ thì sang năm thi tiếp, còn cái gì đáng sợ hơn việc bị giam cầm ở nhà họ Cao nữa?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »