“Chuyện này tôi phải đi báo cáo lên trên, không an toàn chút nào.”
Uổng công bà thấy cậu thanh niên ra dáng, bản thân đã kết hôn rồi thì anh em bạn bè chắc cũng không tệ, còn định nhờ anh mai mối cho con gái nhà mình, kiếm cơ hội dính chút họ hàng với hoàng thất cơ đấy!
Bà thím có quan hệ tốt nhất với Nguyễn Hiện Hiện phì một cái: “Tôi lại mong thế đấy, mong kẻ giết người xử đẹp cả nhà bà, coi như giải quyết tên thái giám cuối cùng còn sót lại trên đời này!”
“Bà...”
Bên ngoài cãi nhau ỏm tỏi, Phạm Thái Thái đóng cửa lớn lại, dùng ánh mắt dò hỏi.
Nguyễn Hiện Hiện gật đầu hạ thấp giọng: “Yên tâm đi, người ở tiệm cơm tôi cũng đã dùng ám thị tâm lý tương tự rồi, họ không hỏi ra được gì đâu.”
Để chắc ăn, cô còn cố tình bắt chuyện vài câu với một quân nhân ngồi cùng bàn để tăng độ tin cậy, chuyện này thì không cần nói với Cung Dã nữa.
Cùng lúc đó tại phòng họp!
Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Triệu Lập lắc đầu: “Về nguyên tắc, Cung Dã sẽ không phạm phải sai lầm này.”
Điều ông không nói là nguyên tắc nằm trong tay học trò của ông.
Ông cười như không cười nhìn người đang tức đến phát điên kia: “Hơn nữa học trò tôi mới về Kinh được vài ngày, tại sao phải giết vợ con ông? Ông có từng làm chuyện gì có lỗi với nó không?”
Người nọ bị hỏi đến cứng họng, cười âm trầm, nụ cười ấy còn đáng sợ hơn cả ăn thịt người.
“Tại sao ư? Ông đừng nói với tôi là ông không biết Đường Phong Niên chết như thế nào?”
“Biết chứ!” Triệu Lập hào phóng thừa nhận: “Hắn trộm tóc và móng tay của đồng chí Nguyễn bán cho Cửu Cúc phái của Nhật, bị Cung Dã xé xác vứt xác. Đừng bảo với tôi chuyện này cũng liên quan đến ông nhé.”
Người nọ lại nghẹn lời, Triệu Lập liến thoắng không ngừng, giọng điệu đầy ẩn ý: “Chuyện này đừng nói Tiểu Dã chỉ xé xác tên họ Đường. Tên họ Đường động đến người phụ nữ của nó, nó không diệt cả nhà hắn, dùng thủ đoạn tương tự bán vợ hắn cho Cửu Cúc phái đã là sự từ bi không chấp nhặt của Tiểu Dã nhà tôi rồi.”
“Khốn kiếp!” Người nọ đập bàn nhìn về phía vị trí chủ tọa: “Huyền Môn vô pháp vô thiên, mở miệng ra là diệt môn, lãnh đạo, ngài nghe rõ rồi đấy.”
Triệu Lập cười lạnh đứng dậy cũng nhìn về phía vị trí cao nhất: “Huyền Môn tôi xưa nay không can thiệp việc thế tục nhưng kẻ nào tay dài dám thò vào thì cũng đừng trách Huyền Môn chặt đứt móng vuốt của hắn.”
Sau đó ông trầm giọng: “Tiểu Dã muốn giết người có đầy thủ đoạn, cần gì dùng súng bắn tỉa, huống hồ nó không có động cơ.”
“Lời đã nói hết, tôi đi đây. Đừng có cái gì bẩn thỉu rác rưởi cũng đổ lên đầu Cục 749, không hài lòng chúng tôi có thể giải tán bất cứ lúc nào.”
Nhìn Triệu Lập sập cửa bỏ đi, người nọ tức đến run người: “Lãnh đạo ngài xem, quá ngông cuồng!”
Đúng lúc này, Đội trưởng Vương mang theo bằng chứng gõ cửa bước vào, đứng nghiêm chào những người có mặt theo kiểu quân đội rồi trình lên bằng chứng.
“Theo điều tra, lúc sáu giờ rưỡi sáng nay, có nhân chứng nhìn thấy đồng chí Nguyễn và đồng chí Cung ra ngoài ăn sáng và đứng nói chuyện với nhau khoảng mười phút. Khoảng bảy giờ mười phút, có nhân viên tiệm cơm quốc doanh chứng thực, tận mắt nhìn thấy hai đồng chí dùng bữa tại tiệm cơm.”
“Nói bậy!” Người nọ đập bàn: “Tiệm cơm quốc doanh mỗi sáng đông người xếp hàng như thế, nhân viên làm sao nhớ rõ được, cậu đùa tôi à?”
Khí thế người này quá mạnh, nhất là sau khi mất vợ mất con, Đội trưởng Vương bất giác lùi lại một bước nhưng vẫn nói:
“Tôi đã hỏi kỹ, đồng chí Nguyễn gọi sữa đậu nành, vì nói không rõ nên bị mang lên thành đậu trấp (sữa đậu nành lên men), hai người vì thế còn cãi nhau vài câu. Nên nhân viên nhớ khá rõ.”
Người nọ nghe xong, hai tay chống xuống bàn thở hồng hộc, lòng trắng mắt vằn lên những tia máu đỏ, gân xanh nổi đầy, trông cực kỳ đáng sợ.
Đúng lúc này lại thêm một bằng chứng then chốt được trình lên.
“Báo cáo lãnh đạo, kết quả so sánh vân tay đã có. Tuy chỉ có nửa dấu vân tay nhưng lại trùng khớp với một tay súng thiện xạ của Nhật đang hoạt động tại Trung Quốc. Hắn từng bắn tỉa một đồng chí của chúng ta từ khoảng cách 800 mét. Xin lãnh đạo phê chuẩn lệnh truy nã đối tượng này một lần nữa.”
Bằng chứng rành rành ngay trước mắt, vị lãnh đạo uy nghiêm cuối cùng cũng lên tiếng: “Toàn thành phố truy lùng thế lực Nhật Bản, phát hiện lập tức tiêu diệt. Tan họp.”
“Lãnh đạo!” Người nọ không cam lòng.
Vị lãnh đạo uy nghiêm không quay đầu lại: “Động cơ đâu? Bằng chứng đâu? Nếu ông tìm được bằng chứng, tôi có thể ra lệnh cho Cục 749 giao người ngay lập tức.”
...
Tối hôm đó truyền đến tin tức, vợ và đứa cháu trai tám tuổi của một vị lãnh đạo quan trọng đã bị đặc vụ Nhật kích nổ bình xăng thiêu chết trên đường Trường Ninh vào sáng sớm nay.
Thị trưởng Bắc Kinh dẫn binh triển khai nhiệm vụ thanh trừng đặc vụ Nhật tại Trung Quốc!
Từng cứ điểm của Nhật bị vũ khí hạng nặng bao vây tiêu diệt, từng người lính gửi tặng chúng lễ tiết cao nhất của họ: xả sạch băng đạn.
Lần đầu tiên hai phe có cùng ý kiến thống nhất, nhiệm vụ triển khai vô cùng thuận lợi.
Đám đặc vụ Nhật gánh tội thay cho Cung Dã chỉ trong một đêm đều đi gặp Thiên Hoàng.
Chạng vạng tối, Nguyễn Hiện Hiện và Cung Dã tay xách nách mang chuẩn bị về nhà, ba ngày nữa là ngày họ đi đăng ký kết hôn.
Chân chưa bước ra khỏi cổng lớn, đường đi đã bị Triệu Lập với vẻ mặt âm trầm chặn lại, ông ra hiệu dừng lại với Cung Dã.
“Bộ đội xuất động vũ khí hạng nặng, để đề phòng bị trả thù tư, trước khi đăng ký kết hôn hai đứa chuyên gây họa này cấm đi đâu hết.”
Cung Dã cúi đầu, khóe miệng khẽ nhếch lên một cái rất khó phát hiện!
Trời tối, bầu trời Bắc Kinh bắt đầu lất phất tuyết rơi. Nguyễn Hiện Hiện càng nghĩ càng thấy sai sai, giơ tay tát cho Cung Dã một cái tỉnh cả người.
“Được đấy lão Cung, anh đây là nhất một mũi tên trúng ba con chim à?”
Cung Dã mở đôi mắt mơ màng, trong đáy mắt đâu có nửa phần buồn ngủ? Giọng anh hơi khàn khàn ừ một tiếng: “Bà xã nói xem, trúng ba con chim nào?”
Nguyễn Hiện Hiện bẻ ngón tay đếm.
“Ngoài việc khiến kẻ chủ mưu thật sự trả thù cho em, thứ hai là mượn gió bẻ măng, cuối cùng là khiến lão già khốn kiếp kia ngậm bồ hòn làm ngọt, buộc phải phối hợp với anh tiêu diệt đặc vụ địch.”
“Không đúng!” Cung Dã nghiêm túc lắc đầu: “Thiếu một cái rồi.”
“Cái nào?” Tiểu tiên nữ nhướng mày.
Cung Dã lật người đè cô xuống, vùi đầu vào hõm cổ người yêu cười trầm thấp.
“Em xem, bên ngoài xảy ra chuyện lớn thế này, ông bà và bố dù muốn bắt chúng ta tuân thủ quy tắc không được gặp nhau ba ngày trước khi cưới cũng không được rồi!”
“Anh...” Nguyễn Hiện Hiện tức tối nắm tay đấm anh: “Bao nhiêu tâm cơ dùng hết lên người em rồi hả?”
Cung Dã ngẩng đầu, đôi mắt đen láy tràn đầy sự nghiêm túc: “Đúng!”
Nguyễn Hiện Hiện từ từ thu lại nụ cười, đối diện với màu mắt đen thẫm của anh, bên tai nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ: “Thế gian này, chỉ có em mới khiến anh dụng tâm.”
“Mẹ ơi!” Nguyễn Hiện Hiện nổi da gà toàn thân nhưng trên mặt không giấu được nụ cười.
Tay cô véo hai má anh kéo ra ngoài: “Nói đi, chuyện Phạm Thái Thái là sao?”
“Đừng bảo với em là anh không biết!”
“Nhiệm vụ ám sát rõ ràng là cậu ấy đi cùng anh nhưng bên trên lại dồn sự chú ý vào em, nhận nhầm thành em!”
Cung Dã kéo bàn tay nhỏ đang làm loạn trên mặt mình xuống, ủ trong lòng bàn tay.
“Võ lực của Thái Thái, trong Cục 507 chỉ dưới mỗi anh.”
Nguyễn Hiện Hiện mở to mắt, lại vươn móng vuốt ra. Cung Dã thấy cô xù lông như mèo con định cào mình, vội vàng dỗ dành.
“Không phải cố ý lừa em đâu. Lúc đó chúng ta vừa mới xác định quan hệ, anh lại phải sang Nhật làm nhiệm vụ, lo em một mình ở quê không an toàn. Nói thật thì lại sợ em lo lắng anh cài tai mắt bên cạnh, sinh ra khoảng cách với anh.”
Lần này đến lượt anh bẻ ngón tay tính sổ với Nguyễn Hiện Hiện.
“Như cái thằng cháu trai lớn của anh cứ dăm ba bữa lại đến trước mặt em hiến ân cần... Tên đàn ông tự tin thái quá Kim Phi và gã vị hôn phu Cảnh Tự của em... Bao gồm cả chuyện em chữa chân cho Cố Thừa Hiên, cậu ấy đều không mách lẻo với anh.”
Nguyễn Hiện Hiện: “...”
Thế này mà gọi là không mách lẻo á?
Cô nghiến răng: “Cậu ta xong đời rồi!”
Cung Dã gật đầu mạnh, đồng tình nói: “Cậu ta xong đời rồi!”
Sau đó anh kể lại chuyện anh và Thái Thái gặp nhau hồi nhỏ.
Một người là trẻ mồ côi thời chiến, được nhà nước nuôi lớn. Một người là kẻ điên đầu óc không bình thường, không có nhân tính chỉ có thú tính.
Hai người chẳng có lý do gì lại đi với nhau thành anh em.
Một người có người yêu phải ra nước ngoài làm nhiệm vụ, người kia chủ động gánh vác trách nhiệm chăm sóc em dâu giúp anh em.