Bao nhiêu sầu muộn biệt ly đều tan biến, vừa tức lại vừa buồn cười!
Mãi đến khi bà trịnh trọng hứa rằng sẽ thương cô nhất nhất nhất, vĩnh viễn không có ai vượt qua được cô, cái đồ quỷ sứ này mới chịu hài lòng rụt đầu vào!
Hai ông bà nhìn sang Phong Quảng, ông khẽ gật đầu ra hiệu: “Ông bà thông gia yên tâm, ở địa bàn của tôi, không một tên Hồng Tiểu Binh nào dám gây sóng gió đâu. Hai người cũng bảo trọng!”
Dứt lời, ông bước vài bước dài, nhảy phắt lên đoàn tàu đang khởi động!
...
“Đại ma đầu cấy lúa ngược về rồi!”
Tại cổng thôn Đại đội Bình Đầu!
Một đám nhóc tì đang chơi ném tuyết ở đầu thôn thấy chiếc máy cày pạch pạch khó nhọc chạy tới thì hơi ngẩn ra nhưng khi thấy Nguyễn Hiện Hiện nhảy xuống xe, cả đám lập tức vỡ trận, hét ầm lên!
Còn Nguyễn Hiện Hiện chẳng còn tâm trí đâu mà để ý, cô lao đến gốc cây, vịn vào thân cây nôn thốc nôn tháo.
Cung Dã lo lắng đứng phía sau vuốt lưng cho cô.
“Đừng vỗ em! Ọe!”
“Em không sao thật mà! Ọe!”
Khổ sở nôn khan nửa ngày, cuối cùng cũng chỉ nôn ra được vài ngụm nước chua.
Mộc Hạ cũng xuống xe, lo lắng hỏi: “Rốt cuộc là sao thế? Trên xe cả đường đi em chẳng ăn gì mấy, sao lại nôn rồi?”
Trần Chiêu Đệ đoán già đoán non: “Không phải... không phải là có rồi chứ?”
Tất cả mọi người đồng loạt nhìn chằm chằm vào cái bụng nhỏ được bọc kín mít trong lớp áo quân bông của Nguyễn “Tiểu Hiện”. Có ngạc nhiên, có mong chờ nhưng ánh mắt cháy bỏng nhất chính là sự hoang mang tột độ!
Mặt khổ chủ thì đen xì như đít nồi, giọng nói âm u rợn người: “Tôi mới cưới chưa được mười ngày!”
Cứ cho là dính bầu ngay đêm tân hôn đi thì cũng không thể nào nghén ngẩm sau bảy tám ngày được chứ? Đúng là mẹ của vô lý mở cửa cho vô lý vào nhà, vô lý đến tận nhà rồi!
“Hay là đi bệnh viện đi.” Cung Dã không yên tâm. Trên tàu cô ăn không nhiều, người cứ ủ rũ, xuống xe lại nằng nặc đòi về quê ngay, bảo là muốn kịp ăn món thịt heo hầm! Ai cản cũng không được.
Cũng may công xã có một trang trại chăn nuôi ép dầu, mấy thôn hợp lực định kỳ dọn tuyết trên đường để xưởng vận chuyển hàng hóa, nếu không thì tháng Giêng này đừng hòng vào được thôn.
“Đỡ hơn chút nào chưa?”
Nguyễn Hiện Hiện vừa gật đầu thì từ xa, Hồ Hòa Thạc dẫn theo Hướng Hồng Quân và mấy hộ quen biết đang lội tuyết bì bõm chạy ra cổng thôn.
Hướng Hồng Quân vui mừng khôn xiết: “Đúng là cái đồ quỷ sứ nhà cháu, nghe Tiểu Hồ bảo cháu sắp về thôn, chú mong ngày mong đêm đấy. Trước tết mổ heo, còn một tảng thịt heo to đùng ném ngoài tuyết, chỉ đợi cháu về là làm món thịt hầm đấy!”
Sau đó ông gật đầu với đám Mộc Hạ, Chiêu Đệ, hơi thở phả ra làn khói trắng bay lơ lửng giữa không trung: “Đều về cả rồi là tốt, không ai sứt mẻ gì, tốt lắm! Đi, về nhà rồi nói chuyện!”
Cơn buồn nôn đã qua đi, Nguyễn Hiện Hiện lại tràn trề sức sống. Nhìn Đại đội Bình Đầu dưới lớp tuyết trắng xóa, cô tức cảnh sinh tình.
Gào lên một câu: “Không khí nơi đây luôn yên tĩnh, nước hồ nơi đây luôn trong vắt, tuyết trắng trăng thanh soi rọi mặt đất, giấu kín những hồi ức sâu đậm nhất của tôi! Ức ức ức ức ức...”
Hướng Hồng Quân loạng choạng, suýt chút nữa cắm đầu xuống tuyết, ông xuýt xoa: “Cái giọng này của cháu, là năm xưa bị quân Nhật lấy pháo nã hỏng rồi à?”
Cảm giác quen thuộc đã trở lại, Nguyễn Hiện Hiện tung tăng chạy nhảy trên tuyết, mặc cho Hồ Hòa Thạc chỉ đạo chiếc máy cày từ huyện đến chở lương thực và thịt thà họ mang theo về điểm thanh niên trí thức!
Trên đường đến nhà họ Hướng, ông kể với cô, Hướng Noãn đã đi Bắc Kinh học Đại học Công Nông Binh, tết năm nay không về!
Đi sâu vào trong thôn, ngày càng nhiều dân thôn nghe thấy tiếng động bước ra khỏi nhà. Những người nhà họ Hồ từng bị đuổi ra chuồng bò, sau đó dựng nhà ở nơi khác cũng có mặt trong số đó.
Trong mắt họ đã bớt đi sự căm ghét đối với đám thanh niên trí thức, thay vào đó là sự niềm nở và hy vọng.
Một năm qua, xưởng chăn nuôi ép dầu đã nổi danh khắp tỉnh Hắc, gà vịt từng lứa xuất chuồng, cung cấp thịt cho bên ngoài. Gần đây lại dựng thêm nhà kính nuôi gà vịt, sản lượng có giảm nhưng không nhiều! Gà vịt ăn khô dầu, con nào con nấy béo tốt, một con to bằng hai con gà gầy nhom nhà nuôi, các xưởng lớn trên huyện xếp hàng đến mua đấy!
Nhà kính dựng xong năm nay chạy thử nghiệm trong xưởng, Đại đội trưởng nói rồi, nếu thành công thì sang năm nhà nào cũng có thể học theo. Xã viên nhận trứng đã thụ tinh ở xưởng chăn nuôi, ấp nở thành công thì xưởng sẽ đứng ra thu mua. Cộng thêm phong trào “vườn rau một mét” dần thịnh hành, cái tết năm nay, không biết so với mọi năm sung túc hơn bao nhiêu.
Mùa đông dân thôn ra ngoài hoạt động cũng nhiều hơn, không còn cảnh mấy anh em trong nhà đến mùa đông phải thay nhau mặc chung một cái quần bông nữa.
Ai mang lại những thay đổi này, trong lòng xã viên đều rõ như ban ngày. Cái đồ quỷ này quậy thì có quậy nhưng có lợi ích gì là cô ấy nghĩ đến mọi người thật lòng!
Nhà họ Trương biếu một hũ dưa cải muối, nhà họ Lý tặng hai bó củi, cứ thế khi đi đến sân nhà Hướng Hồng Quân, trên vai trên tay mọi người đã lỉnh kỉnh đồ đạc.
Đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ ra, đồ đạc trong nhà vẫn quen thuộc như trong ký ức: “Nào, mấy đứa cởi giày lên giường lò, lên giường cho ấm.”
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, hôm nay là một ngày đẹp trời. Nguyễn Hiện Hiện vừa cởi giày bông ra, bàn chân trần dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người... Từ từ... bốc lên một làn khói trắng!
Nguyễn Hiện Hiện: “???”
Mọi người: “...”
Cô ngượng ngùng co rúm ngón chân: “Đây là hiệu ứng bốc hơi nhiệt lượng.”
Hướng Hồng Quân liếc xéo: “Ừ, không phải chân cháu thối đâu!” Ông cười lớn: “Không sao đâu, giường lò sáng sớm mới nhóm, lát nữa trong phòng ấm lên là được thôi!”
Có tấm gương tày liếp của “cây hài” đi trước, đám Mộc Hạ ngoan ngoãn ngồi ở mép giường, chẳng ai dám cởi giày.
Một đĩa lạc rang, một bình rượu cao lương, Hướng Hồng Quân rót đầy cho đám trẻ: “Làm một ly cho ấm người trước đã?”
Nguyễn Hiện Hiện bưng chén rượu uống cạn một hơi. Bụng cô đang rỗng, vừa nôn xong uống rượu rất hại dạ dày, Cung Dã biết rõ nhưng không ngăn cản. Anh không bao giờ làm cô mất mặt trước người khác. Chỉ định bụng lát về sẽ nấu cho vợ nồi cháo kê.
Đang suy nghĩ thì tay bị ai đó kéo lấy, Nguyễn Hiện Hiện cười giới thiệu với Hướng Hồng Quân: “Chú, đối tượng của cháu, đầu năm đăng ký kết hôn, 28 vừa rồi làm đám cưới. Chú xem có được không?”
Người Đông Bắc nhìn người có được hay không, chính là xem tửu lượng, sau khi uống rượu bắt đầu nói chuyện, quan sát phẩm chất khi say của đối phương thế nào.
Ồn ào náo nhiệt cả buổi sáng, món thịt heo hầm chính tông nhà làm mà Nguyễn Hiện Hiện mong chờ đã lâu cũng được bưng lên. Rượu qua ba tuần, thức ăn qua năm vị... Nhìn Hướng Hồng Quân say khướt trên bàn rượu, bá vai Cung Dã, vừa nói vừa khoa tay múa chân, nằng nặc đòi kết nghĩa anh em với chồng cô, ai nấy đều bật cười!
Dưới ánh chiều tà, mọi người trở về điểm thanh niên trí thức. Trước khi đi, Nguyễn Hiện Hiện từng giao căn phòng này cho Mã Đại Cước trông nom, rất sạch sẽ, chăn bông đệm lót đều đã trải sẵn cho cô, chẳng khác gì lúc cô rời đi.
Nguyễn Hiện Hiện nằm dang tay dang chân hình chữ đại trên giường lò, nhiệt độ ấm áp dễ chịu khiến khuôn mặt nhỏ nhắn sau khi uống rượu của cô đỏ bừng bừng.
“Lão Cung... muốn!”
Người đàn ông đang định giúp cô thay đồ ngủ, đáy mắt dần trở nên thẫm lại, yết hầu gợi cảm khẽ chuyển động, bầu không khí dần trở nên nóng bỏng...
Hệ thống đã đắn đo cả ngày trời cuối cùng cũng mở miệng: [Đừng nghĩ nữa, chúc mừng ký chủ, động phòng chín ngày, mang thai một tháng!]
Mẹ kiếp!
Nguyễn Hiện Hiện rùng mình một cái, cơn buồn ngủ bay biến sạch: “Mi nghe xem mi nói có phải tiếng người không hả?”
“Cái gì gọi là động phòng chín ngày, mang thai một tháng? Hệ thống chó chết, mi giải thích cho tôi ngay!”
Trong không gian, cậu bé shota nhún vai: [Cái đó thì phải hỏi ký chủ xem có lén lút ăn vụng sau lưng chồng không, tôi chỉ có thể phát hiện cô mang thai bốn tuần. Có thế nào, có với ai, tôi chịu!]
Mày cứ ác mồm đi!
Đầu óc Nguyễn Hiện Hiện đang quay cuồng vì men rượu, nghĩ mãi không ra, một tháng trước cô vẫn là gái chưa chồng đàng hoàng, sao lại mang thai được?
Theo phản xạ nhìn sang bên cạnh, thấy Cung Dã người suýt chút nữa bị cô đá bay đang ngồi ngay ngắn bên cạnh, lưng thẳng tắp, ánh mắt tối tăm khó lường.
Hóa ra trong lúc kích động, cô đã lỡ mồm hét to cuộc đối thoại với hệ thống ra ngoài!
Hỏi xem ai động phòng chín ngày mà mang thai một tháng lại không phát điên cơ chứ?