Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3431 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 608

❊ ❊ ❊

“Bà ơi...” Nguyễn Hiện Hiện ôm lấy bà cụ nhỏ bé, cô cũng khóc theo, nước mắt lăn dài trên má.

Hai bà cháu khóc đến kinh thiên động địa, khóc cho những năm tháng gian khó, khóc cho hạnh phúc có được sau khi đã trải qua bao sóng gió.

Người đàn ông sắt đá như Phong Quảng cũng đỏ hoe mắt, bàn tay run rẩy nắm lấy tay con trai, tay kia nắm lấy tay con dâu, chập chặt hai bàn tay lại với nhau.

“Nhất định phải sống thật tốt nhé!”

“Khóc rồi à? Có phải bọn tôi đến không đúng lúc không?”

Tiếng cười khẽ quen thuộc vang lên ngoài cửa, Nguyễn Hiện Hiện ngẩng đầu lên thì thấy bốn người Chử Lê, Mộc Hạ, Chiêu Đệ, Thái Thái đang ung dung đứng ngoài sân.

Chử Lê bước tới đầu tiên, Nguyễn Hiện Hiện lao đến, anh ta tự nhiên đặt tay lên đầu cô xoa mạnh.

“Cô bé con ngày nào còn ngồi dưới gốc cây nghịch bùn, bắt kiến bỏ vào con quay tự chơi một mình cả ngày, giờ cũng đã lấy chồng rồi cơ đấy!”

Nguyễn Hiện Hiện dùng đôi mắt đỏ hoe như thỏ trừng mắt nhìn anh ta, người gì đâu, vừa mở miệng đã bóc mẽ người ta!

Chử Lê dịu dàng cúi đầu: “Chúc mừng nhé, phải hạnh phúc đấy!”

Mắt Nguyễn Hiện Hiện lại đỏ lên lần nữa. Kiếp trước cô về quê kết hôn với Lục Nghị, lúc đó Chử Lê đã có chỗ đứng vững chắc trên chính trường nhưng anh ta vẫn đến dự đám cưới của cô.

Dù chỉ đứng nhìn từ xa, dù sắc mặt không tốt lắm nhưng cô biết, anh ta đã đến!

Lời chúc mừng này Hiện Hiện đã đợi suốt hai kiếp người, cô cười trong nước mắt: “Cháu sẽ hạnh phúc, chú Chử!”

Chử Lê cười, xắn tay áo bước vào sân đầu tiên: “Bà Nghiêm đã lâu không gặp, nghe nói hôn lễ gấp rút, có gì cháu giúp được không ạ?”

Tiếp đó Mộc Hạ, Chiêu Đệ lần lượt tiến lên chúc mừng. Nguyễn Hiện Hiện nhìn Chiêu Đệ định hỏi gì đó thì bị Hạ Hạ cắt ngang.

Cô nàng xoay xoay hai chiếc chìa khóa trong tay, nhướng mày: “Nhìn xem, đây là gì?”

Đầu óc Nguyễn Hiện Hiện xoay chuyển nhanh chóng, Mộc Hạ không thể nào đưa hai cái chìa khóa hỏng cho cô xem được, nhìn hình dạng chìa khóa đó rất giống chìa khóa cổng lớn nhà cô.

Cô khẳng định: “Chị cũng mua nhà gần đây à.”

“Thông minh!” Mộc Hạ bước tới véo má trắng nõn của cô: “Lão Chử kiếm được đấy, một căn tam tiến, một căn nhất tiến, không giáp mặt đường, ở ngay phía sau nhà em một chút.”

Niềm vui bất ngờ ập đến, không cần hỏi cũng biết căn tam tiến là Chử Lê giúp Hạ Hạ kiếm, còn căn nhất tiến chắc là cho Chiêu Đệ.

Nhà họ Chử không giống như những người ngoại lai bọn cô, họ cắm rễ ở Bắc Kinh từ xưa đến nay, có địa vị và mối quan hệ rất sâu rộng.

Theo lời Mộc Hạ, nhà hiện giờ vẫn đứng tên Chử Lê, căn tam tiến bán cho cô giá một vạn năm, căn nhất tiến bán cho Chiêu Đệ giá tám ngàn, không vội, đợi sau hôn lễ của cô rồi đi sang tên.

Nguyễn Hiện Hiện há hốc mồm kinh ngạc!

Tam tiến tứ hợp viện ở khu Sùng Văn cũ giá một vạn năm? Vậy cái người năm kia mặc cả lên mặc cả xuống, giằng co mãi, bị đòi chín vạn sáu, cuối cùng bỏ năm vạn ra mua căn nhị tiến là cái gì?

Đại ngốc chắc?

Cung Dã buồn cười an ủi cô vợ mới cưới đang bị sét đánh ngang tai, hoài nghi nhân sinh.

“Thời điểm này giá nhà không có quy định chuẩn, toàn do chủ nhà hô giá bừa, chín vạn hay ba vạn cũng thế, hai năm nữa chẳng phải chúng ta vẫn lời to sao? Em bỏ thêm chút tiền này, còn chẳng bằng số lẻ của hai mươi năm sau đâu!”

Nguyễn Hiện Hiện chẳng những không được an ủi mà còn đau lòng hơn: “Năm vạn, là năm vạn đó! Đủ để em mua hai căn rưỡi tam tiến rồi!”

Cung Dã ậm ừ: “Hai căn rưỡi bị thiệt đó, anh bù cho em, bù gấp đôi!”

Nguyễn Hiện Hiện lại vui vẻ trở lại!

Chắp tay sau lưng đi đến trước mặt Mộc Hạ hất cằm khoe khoang, kết quả bị người ta không thương tiếc túm cổ áo ném ra khỏi phòng!

Đùa giỡn ầm ĩ, tiệc cưới được ấn định vào ngày hai mươi tám tháng Chạp!

Quê Cung Dã có phong tục không cưới vào tháng Giêng. Ngày hai mươi tám, nhà nhà sắm sửa tết nhất cũng hòm hòm rồi, có thời gian đến dự tiệc cưới, là ngày lành!

Đêm xuống, Cung Dã muốn ăn thịt nhưng chỉ được nếm chút vị mặn nhạt, hơi thở nặng nề, một tay che mắt: “Em đừng có trêu anh!”

Mãi không thấy phản hồi, quay đầu sang thì thấy đồ vô lương tâm nào đó châm lửa xong đã mơ màng sắp ngủ. Anh trở tay ôm lấy người, giọng điệu tủi thân:

“Vợ ơi, rốt cuộc còn bao lâu nữa mới đến ngày hai mươi tám hả!”

Nguyễn Hiện Hiện buồn ngủ rũ rượi, vươn tay vỗ vỗ lưng người đàn ông, trả lời qua loa: “Sắp rồi!”

Sáng sớm ngày hai mươi tám, cuối cùng Nguyễn Hiện Hiện cũng lần đầu tiên gặp đủ năm anh em trai và hai chị gái nhà họ Phong.

Cô nhìn hai người đàn ông cao lớn giống hệt nhau trước mặt, suýt chút nữa không nhịn được cười.

Sao có thể giống nhau đến thế?

Anh cả Phong đã đến tuổi trung niên, nếp nhăn hình chữ bát giữa trán hằn sâu, vẻ mặt nghiêm nghị ít cười.

Anh hai Phong nghe nói là người nóng tính nhất trong đám anh em, tặng quà xong liền bị em gái út Phong kéo sang một bên thì thầm to nhỏ.

Nguyễn Hiện Hiện không muốn nghe lén nhưng thính lực của cô tốt quá.

“Anh hai, em rể anh vừa xuống tàu đã bị lãnh đạo gọi đi họp. Cái ngày đại hỷ thế này, anh nói xem có phải bên trên cố ý kiếm chuyện xui xẻo cho nhà mình không?”

Lông mày anh hai Phong dựng ngược ngay lập tức: “Thế thì quá bất nhân bất nghĩa rồi, họp hành gì mà không thể để mai họp?”

Em gái út Phong lầm bầm: “Chứ còn gì nữa, bình thường ở đơn vị đã sai bảo em rể anh như trâu ngựa, nhà em sinh đứa thứ hai em phải vác bụng bầu tự đi bệnh viện đẻ. Giờ đến Bắc Kinh rồi, có việc gì to tát mà không thể để sau bàn bạc?”

“Còn có chuyện này à?” Anh hai Phong cao giọng, đặt mạnh chén trà xuống: “Anh đi tìm họ!”

Nguyễn Hiện Hiện: “...”

Hai người này trông có vẻ không được thông minh cho lắm!

Phong Nhược Lôi liếc lạnh hai người một cái, khiến hai anh em đang định dắt tay nhau ra ngoài gây gổ lập tức im bặt.

Cô ấy nói với Nguyễn Hiện Hiện: “Chú ba chú bốn đang ở phòng tân hôn giúp chú năm tiếp khách, lát nữa sẽ gặp. Giờ lành còn sớm, em ăn chút gì lót dạ rồi hãy trang điểm.”

Nói xong, cô ấy dẫn hai đứa em vẫn đang thì thầm to nhỏ đi ra ngoài!

Phong Nhược Lôi chân trước vừa đi, một bóng đen đã lao tới, nắm chặt lấy tay Nguyễn Hiện Hiện.

Người phụ nữ ăn mặc chỉnh tề, khuôn mặt đoan chính nhưng trán hẹp môi mỏng, khi cười mang lại cảm giác không thoải mái cho lắm.

“Hiện Hiện phải không, nghe nói em định đón bố đến Bắc Kinh chăm sóc, thế thì ngại quá. Nhưng em yên tâm, nhà mình đều là người cởi mở. Không có quy định nhất thiết con trưởng phải phụng dưỡng người già, bố trước giờ vẫn thương chú năm nhất, chúng ta cũng phải tôn trọng ý kiến người già, bố sống những năm cuối đời vui vẻ là quan trọng nhất. Em nói xem? Nhưng em yên tâm, mọi chi phí của bố ở Bắc Kinh vợ chồng anh chị sẽ lo liệu.”

Nguyễn Hiện Hiện ngồi trên giường, lông mày hơi cau lại rồi rất nhanh giãn ra.

Thảo nào chú Phong chưa bao giờ giới thiệu anh em của Cung Dã với cô, lần đầu đến thăm nhà cũng chỉ phái chị Phong Nhược Lôi sấm rền gió cuốn đến.

Anh cả đứng đó giả vờ thâm trầm như hũ nút, còn bà chị dâu cả này nói năng thì chẳng đâu vào đâu.

Cô nhếch môi, nắm ngược lại tay chị dâu cả, mỉm cười nhẹ nhàng: “Chị yên tâm, chưa nói đến việc bố vẫn đang đương chức, chưa thể nghỉ hưu ngay được. Đợi đến ngày ông thật sự nghỉ hưu, lương hưu của ông cụ cũng là con số mà chúng ta không với tới được đâu. Nói ai phụng dưỡng ai nghe to tát quá, không sợ gió lớn cắt lưỡi sao!

Hừ! Đa tạ chị dâu cả sáng sớm tinh mơ đã vào cửa chọc cười đứa em dâu này! À đúng rồi, táo tượng trưng cho cát tường phú quý chắc đã đến dưới lầu rồi, em ở đây không đi được, có thể phiền chị dâu cả xuống lầu lấy giúp một chuyến không?”

Lấy táo cái gì? Rõ ràng là đuổi người!

Mặt Ngụy Thục Mẫn dưới từng câu nói không nể nang của Nguyễn Hiện Hiện suýt chút nữa không giữ được bình tĩnh, khi đứng dậy còn làm đổ lọ hoa trên bàn.

Bị anh cả Phong liếc nhìn một cái, bà ấy im lặng rời khỏi phòng.

Ánh mắt Mộc Hạ lạnh đi, Chiêu Đệ cúi xuống nhặt bó hoa tươi lên, cười nói: “Tuế tuế bình an, tuế tuế cát tường.” (Câu chơi chữ: “Tuế” đồng âm với “vỡ”, ý nói vỡ là bình an).

“Vẫn là lão Cung nhà em có bản lĩnh, mùa đông thế này mà kiếm đâu ra hoa tươi vậy?”

Đợi đến khi anh cả Phong cả người không được tự nhiên lui ra ngoài, Mộc Hạ mới nói: “Cặp anh chị cả này của em có vẻ không dễ chung sống đâu.”

Nguyễn Hiện Hiện vén váy, lôi từ dưới gầm giường ra một chiếc lọ hoa lưu ly đưa cho Chiêu Đệ cắm hoa lại, nghe vậy thì cười khẩy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »