Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3431 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 624: Ngoại truyện 13

❊ ❊ ❊

Vương Yến ngừng run rẩy, ánh mắt bừng lên tia sáng chưa từng có, siết chặt chiếc túi đeo chéo màu xanh quân đội trong tay.

“Tôi hiểu rồi. Đồng chí Nguyễn, cảm ơn cô đã giúp đỡ tôi suốt thời gian qua. Nếu Vương Yến tôi có tương lai, nhất định sẽ không quên ân tình ngày hôm nay!”

Nguyễn Hiện Hiện giơ tay vỗ vai cô ấy, nháy mắt tinh nghịch: “Vì ân tình này, tôi tặng chị thêm một cơ may nữa.”

Vương Yến là một trong số ít người ở điểm thanh niên trí thức kiếp trước ngoài Chiêu Đệ đã từng tỏ ý tốt với cô.

Tiếc là bản thân cô ấy cũng ốc không mang nổi mình ốc nên giúp đỡ không được nhiều nhưng Nguyễn Hiện Hiện vẫn luôn ghi nhớ, vẫn luôn chờ đợi cơ hội này.

Cô hạ thấp giọng thì thầm: “Lát nữa gặp câu nào không biết làm, chị cứ ca ngợi Tổ quốc, ca ngợi lãnh đạo, ca ngợi nhân dân, chép lại nội dung trong Hồng Bảo Thư (Hồng Bảo Thư: Tuyển tập danh ngôn của Mao Trạch Đông).”

Bắt gặp ánh mắt ngỡ ngàng của Vương Yến, cô nói tiếp: “Tin tôi đi, không ai dám đánh trượt bài thi của chị đâu. Điền nguyện vọng rồi chứ, sẽ có một kết cục tốt đẹp thôi.”

Nói xong, cô nhảy xuống xe, để mặc Cung Dã chỉnh lại túi đựng bút cho mình.

Cổ vũ lẫn nhau rồi bước vào trường thi.

Phía sau, Vương Yến lại rưng rưng nước mắt, cô ấy cố nén nước mắt ngược trở vào, xuống xe cũng sải những bước chân kiên định!

Ba ngày thi đại học, sáu người chen chúc ở trong cái sân nhỏ của cô ở huyện thành, nam một phòng, nữ một phòng.

Ngày cuối cùng bước ra khỏi phòng thi, Nguyễn Hiện Hiện như con ngựa đứt cương, Cung Dã cản cũng không nổi.

Cô giằng lấy bé Vân Hi từ trong lòng bà nội đến chăm sóc cô những ngày thi cử. Cô bé đã được một tuổi một tháng, càng lớn càng xinh xắn tinh xảo.

Toàn chọn nét đẹp của bố mẹ mà mọc, ngồi yên một chỗ trông còn giống búp bê hơn cả mẹ nó.

Uống nước linh tuyền, ăn thức ăn do bố dốc lòng chế biến, đôi mắt to tròn như quả nho lấp lánh ánh sáng thông minh, mặc cho bà mẹ dở hơi bế bổng lên quay vòng vòng.

Cái miệng nhỏ cười khanh khách, mẹ giỏi quá, giỏi quá không ngừng!

Khoảnh khắc này, Nguyễn Hiện Hiện cảm thấy điểm số thi cử gì đó đều trôi xa, trong tim trong mắt cô chỉ có cục cưng bảo bối này thôi!

Cung Dã thong thả bước ra khỏi trường thi, dừng lại cách đó không xa, nhìn hai mẹ con một lớn một nhỏ phía trước, chỉ cảm thấy cuộc đời viên mãn.

Anh bước tới ôm cả hai mẹ con vào lòng.

“Đi thôi, lên xe, bố đã chuẩn bị tiệc tẩy trần cho em rồi.”

Tin tức khôi phục kỳ thi đại học giống như một tín hiệu, đủ loại hàng quán nhỏ mọc lên như nấm sau mưa.

Trước khi mở cửa hoàn toàn, đội trực ban và dân quân vẫn sẽ trấn áp hàng rong nhưng không còn nghiêm ngặt như thời Ủy ban cách mạng nữa.

Người nhà họ Phong mở tiệc tại quán cơm tư nhân do một chiến hữu cũ mới mở.

Cơm no rượu say.

Những ngày chờ đợi thông báo tiếp theo, cô dẫn con gái đi đục băng câu cá, vào núi đào nhân sâm.

Cung Dã nhìn củ cải đất trong tay hai mẹ con, không hiểu mùa đông khắc nghiệt thế này họ đào đâu ra nhân sâm?

Nguyễn Hiện Hiện chớp chớp đôi mắt to tròn y hệt con gái, chớp đến mức tim Cung Dã sắp tan chảy.

Có dì Tuyết của cô ở đây, mùa đông đào củ nhân sâm thôi mà, có phải đưa con gái lên trời đâu, có gì mà kinh ngạc chứ?

Ngày giấy báo trúng tuyển gửi về, mọi người đã thu dọn xong hành lý. Lần này về Bắc Kinh, trong thời gian ngắn sẽ không quay lại nữa!

Khi Hồ Hòa Thạc dẫn theo nhân viên bưu điện đạp cửa xông vào, sáu người đã ngồi chờ sẵn trong sân.

Hắn kích động đến mức đá nhân viên bưu điện một cái: “Giấy báo trúng tuyển đâu? Mau lấy ra!”

Nhân viên bưu điện cũng kích động không kém, trời đất ơi!

“Chử Lê, khoa Chính trị Quốc tế Đại học Thanh Hoa!”

“Cung Dã, khoa Y học Lâm sàng Đại học Thanh Hoa!”

“Mộc Hạ, khoa Kinh tế Đại học Thanh Hoa!”

“Phạm Thái Thái, khoa Triết học Đại học Thanh Hoa!”

“Trần Chiêu Đệ, khoa Toán học Đại học Thanh Hoa!”

“Nguyễn Hiện Hiện, khoa Vật lý Đại học Thanh Hoa!”

Đứng bên ngoài khu đất hoang đang được đào xới của Đại học Thanh Hoa, sáu người với mười hai con mắt ngơ ngác nhìn nhau.

“Đây là... Thanh Hoa nổi tiếng nhất cả nước đấy hả?” Mộc Hạ vẫn chưa dám tin vào mắt mình.

Học phủ hàng đầu Trung Quốc của đời sau, vậy mà lại được xây dựng trên một bãi đất hoang ngổn ngang thế này ư?

Sáu người bước vào cổng trường, mỗi người đi về khoa của mình để báo danh.

Năm nay, do phải điền nguyện vọng trước khi thi, thời gian ôn tập lại gấp rút nên rất nhiều sĩ tử có triển vọng đỗ Thanh Hoa nhưng lại thiếu tự tin, nhìn mà chùn bước, bỏ lỡ cơ hội!

Khi các giáo sư già của khoa Vật lý nhìn thấy cô bé nhỏ nhắn trước mặt, mắt họ sáng rực lên như đèn pha!

Giảng dạy, giáo dục, đã bao nhiêu năm rồi họ không được đứng trên bục giảng làm người thầy đúng nghĩa?

“Em chính là thủ khoa tỉnh Hắc à?”

Nguyễn Hiện Hiện ưỡn ngực: “Nếu là kỳ thi chung toàn quốc, em đáng lẽ phải là thủ khoa toàn quốc ạ!”

Các giáo sư già gật đầu liên tục. Quen sống cẩn trọng dè dặt mười mấy năm nay, nói một câu cũng sợ sai một chữ, đã bao lâu rồi họ không thấy một đứa trẻ tràn đầy sức sống như thế này?

Dặn dò cô một số điều cần chú ý, lại kiểm tra thử kiến thức nền tảng của cô, các giáo sư càng thêm hài lòng. Thấy trời đã không còn sớm, cuối cùng họ mới chịu thả người để cô đi sắp xếp chỗ ở.

Về việc phân bổ ký túc xá, Cung Dã đã dùng chút quan hệ để ba cô gái được ở chung một phòng.

Vân Hi nhà họ còn nhỏ, không thể rời xa bố mẹ, cộng thêm Cục 749 thỉnh thoảng phải đi làm nhiệm vụ nên không cần tuân thủ quy định bắt buộc ở nội trú năm đầu tiên.

Mộc Hạ vừa nghe xong, vốn là nhân viên biên chế ngoài, liền lập tức nộp đơn xin gia nhập Cục 749.

Giãy giụa làm gì nữa?

Nguyễn Hiện Hiện đi làm nhiệm vụ thì kiểu gì cũng lôi chị theo, gia nhập chính thức thì được miễn ở nội trú, Mộc Hạ không giãy nữa, nằm im hưởng thụ thôi!

Chỉ còn lại Chử Lê và Chiêu Đệ. Gia thế của Chử Lê muốn dùng quan hệ cũng được, Cung Dã dứt khoát làm thủ tục cho cả hai luôn.

Nghe nói Cục Bảo mật gửi văn bản xuống, hiệu trưởng không do dự nhiều, phê chuẩn ngay tại chỗ.

Không ở nội trú nhưng vẫn phải có giường để đồ và nghỉ trưa.

Hiệu trưởng cân nhắc tình hình của sáu người, dứt khoát phân một căn phòng nhỏ bốn người còn thừa lại ở ký túc xá nữ cho ba cô gái ở riêng.

Cũng nói trước là nếu không đủ chỗ ở, sẽ sắp xếp thêm một người vào.

Ba cô gái đều không có ý kiến gì.

Cánh con trai thì không yêu cầu nhiều thế, có cái giường để ngả lưng là được!

Ký túc xá nằm ở căn phòng cuối hành lang tầng cao nhất, nền xi măng, giường sắt, rất mang đặc trưng thời đại này, trong phòng phủ một lớp bụi dày cộp.

Ba cô gái nhanh tay lẹ chân dọn dẹp.

Ra ra vào vào, thỉnh thoảng có mấy đàn chị Công Nông Binh ở cùng tầng thò đầu ra nhìn, vẻ mặt đầy hả hê khi thấy người gặp họa.

Tại phòng nước!

Một đàn chị nhìn biểu cảm là biết kiểu người rất hay làm thân lân la đến gần Trần Chiêu Đệ đang giặt giẻ lau: “Em gái, sao các em lại ở căn phòng cuối hành lang thế?”

Trần Chiêu Đệ nhìn cô ta không nói gì.

Thấy đối phương im lặng, đàn chị có chút sốt ruột, nhìn trái nhìn phải rồi hạ thấp giọng.

“Em có biết không, căn phòng đó tà ma lắm, nghe đồn năm xưa có một đàn chị vì tình mà tự vẫn ở trong đó. Kể từ đó cứ ba năm một lần luân hồi, ít nhất sẽ có một người tự sát trong phòng theo cùng một cách. Tính đến trước khi các em chuyển vào, căn phòng đó đã hai năm không có người ở rồi! Ai sắp xếp cho các em thế? Mau báo với giáo viên hướng dẫn đổi phòng đi!”

Trần Chiêu Đệ nghe mà nổi da gà khắp người nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh: “Cảm ơn đàn chị nhắc nhở!”

Nhìn bóng lưng cô ấy bưng chậu đi khuất, đàn chị tức giận giậm chân: “Sao em nghe không hiểu tiếng người thế hả?”

“Chị biết chuyên ngành của ký túc xá bọn em là gì không?” Trần Chiêu Đệ quay đầu cười mỉm: “Nghề chuyên trị ma quỷ đấy, đàn chị, tạm biệt!”

Đàn chị trố mắt đứng hình!

Mê... mê tín dị đoan phong kiến?

Về đến ký túc xá, Chiêu Đệ kể chuyện này cho hai người kia nghe. Mộc Hạ chẳng có phản ứng gì, còn Nguyễn Hiện Hiện đã cười lạnh thành tiếng: “Cái lão già khốn nạn!”

“Mắng ai đấy?”

“Ai phân bổ ký túc xá thì mắng người đó.”

Nguyễn Hiện Hiện tức anh ách.

“Đây là định lợi dụng xuất thân Cục Bảo mật của chúng ta, tiện thể nhờ thanh tẩy ký túc xá giúp ông ta chứ gì? Đúng là... đúng là... gừng càng già càng cay, cáo già thành tinh mà.”

“Vậy làm sao bây giờ?” Chiêu Đệ nhát gan vội xích lại gần Mộc Hạ, giơ tay trái lên: “Thần lôi hộ tôi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »