Cuốn tay áo lớn một cái, Khâm Thấm Thiên Chủ lại hóa thành một vệt sáng tiêu tán. Dận Mưu Thần Quân ngẩng đầu lên, cười quái dị: "Bọn họ mỗi lần đều trùng hợp như vậy mà tụ cùng một chỗ? Hừ, ai có hứng thú cùng bản tôn qua đó xem náo nhiệt?" Cận Quân bỏ khăn tay vào tay áo, nàng nhẹ nhàng xích lại gần Dận Mưu Thần Quân, cười yêu kiều: "Đi xem náo nhiệt cũng tốt, Hoàng Bằng Vương lục huynh đệ đang ác đấu với Cửu tỷ muội Phi Hoa Mãn Thiên của Đại Lạc Thiên, đó mới thực là một trận đấu đẹp mắt lộng lẫy!"
Dận Mưu Thần Quân, Cận Quân cười lớn xông ra khỏi đại điện, bảy mươi hai vị tôn thần trong điện nhìn nhau, cũng cười quái dị, bước lên đám mây hoặc hóa thành từng luồng cuồng phong, kim quang xông ra. Lâm Tiêu cười nhạt, cũng chiêu đến một đám hồng vân hóa thành một ngọn lửa, theo sát họ lao về phía cửa ải phía đông của Thanh Thần Sơn. Hơn một nghìn thần nhân bên ngoài đại điện thấy từ trong điện lao ra từng luồng mây, cuồng phong, cũng đều thi triển thần thông đuổi theo. Dường như họ đã quen với chuyện này, nửa đường đã bắt đầu đặt cược xem bên nào thắng.
Trên không trung một thảo nguyên cách cửa ải phía đông Thanh Thần Sơn mười vạn dặm, Đại Lạc Bất Ưu ngồi xếp bằng trên đám mây trắng đặc trưng của hắn, vừa múa may vừa lớn tiếng chửi mắng.
Mịch Dật Trần đứng trên thanh phi kiếm màu đỏ lửa của hắn, sắc mặt không vui nhìn chằm chằm Đại Lạc Bất Ưu trên đám mây. Hai mươi mấy vị tôn thần đứng sau hắn thì đang nhấp nhổm muốn lao vào bọn tùy tùng hơn trăm người phía sau Đại Lạc Bất Ưu, nhưng Mịch Dật Trần chưa lên tiếng, bọn họ còn chưa dám tự tiện xông lên động thủ.
Giữa hai người, một khoảng không rộng chừng năm trăm dặm, Hoàng Bằng Vương lục huynh đệ mặc giáp vàng, tay cầm Bàn Long Hoàng Kim Thương, đang tung ra vô số tàn ảnh, ác đấu cùng chín nữ tử có dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, thân hình phong lưu quyến rũ. Tốc độ của Hoàng Bằng Vương lục huynh đệ kinh người, bọn họ xoay chuyển tung hoành trong không gian nhỏ hẹp năm trăm dặm, tạo ra từng tiếng xé gió chói tai. Trường thương trên tay chúng không lúc nào rời khỏi yếu hại của chín nữ tử, đầy trời là những tia thương vàng sắc bén bay qua bay lại, thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng nổ như sấm rền.
Chín nữ tử kia nhìn qua chỉ độ mười ba, mười bốn tuổi, y phục trên người chỉ miễn cưỡng che được vài chỗ trọng yếu, để lộ ra một mảng da thịt trắng nõn. Chín người dung mạo có đến tám chín phần tương tự, nếu thỉnh thoảng đổi vị trí thì thật khó phân ai là ai. Trên tay chín người đều cầm một cái giỏ hoa, trong giỏ không ngừng bay ra vô số cánh hoa, từng cánh hoa bay loạn xạ khắp trời, nhưng lại trùng hợp chắn hết những tia thương tấn công ở cách xa mấy trượng.
Mỗi tia thương kia đều có sức mạnh xuyên thủng tinh thần, nhưng những cánh hoa yếu ớt mỏng manh ấy lại không thể khiến chúng tiến lên nửa bước, thực lực của chín nữ tử cũng không hề tầm thường.
Người tinh mắt đều nhìn ra, vô luận là Hoàng Bằng Vương lục huynh đệ hay Cửu tỷ muội đều chưa động thật sự, họ chưa tung ra Tiểu Thiên Thế Giới, chưa so đấu bản nguyên thần lực, chỉ đang thi triển những thần thông phổ biến để giao đấu. Loại triền đấu này đối với thần nhân mà nói không có chút ý nghĩa gì, nếu không khéo họ có thể triền đấu như vậy suốt mấy triệu năm cũng chưa phân thắng bại.
Hiển nhiên có một thanh niên ăn mặc giống thư sinh đã nhìn không quen cảnh tượng Hoàng Bằng Vương lục huynh đệ làm việc giả tạo này. Hắn đúng lúc đứng cùng Mịch Dật Trần và Đại Lạc Bất Ưu tạo thành một hình tam giác đều. Hắn cầm một cây ngọc tiêu, chỉ trỏ quát nạt: "Đại Lạc Bất Ưu, Mịch Dật Trần, thuộc hạ của các ngươi chơi đùa sao? Đánh mãi thế này còn kéo dài bao lâu nữa? Các ngươi có tư thù có thể từ từ giải quyết, đừng có làm hỏng việc tốt của công tử ta."
Vị thư sinh ăn mặc phong lưu phóng khoáng nhưng ngũ quan nhỏ nhắn xít lại gần nhau, gần như diễn tả hoàn hảo thế nào là 'mắt nhỏ mũi tẹt' ấy đắc ý cười nói: "Lần này bản công tử vất vả lắm mới tìm được một gốc thần dược tuyệt thế, Hãn Tiên Tử nếu thấy nhất định sẽ đặc biệt ưu ái. Hai vị đừng cố tình chặn đường không cho bản công tử gặp Hãn Tiên Tử nhé!"
Mịch Dật Trần liếc xéo tên thư sinh này một cái, hắn không nói gì. Tên thư sinh này là cháu ruột của Hóa Miểu Thần Chủ, là con trai độc nhất của anh trai ruột Hóa Miểu Thần Chủ, thân phận địa vị cũng không kém hắn bao nhiêu. Mịch Dật Trần từng trải lão đạo, chưa muốn vô duyên vô cớ đắc tội hắn. Nhưng Đại Lạc Bất Ưu thì khác, hắn đã coi Hóa Miểu Thần Cung như kẻ chủ mưu tính kế hắn! Năm đó Miểu Thần đi gặp Khương Tự Tại hỏi chuyện cái giường mây kia, Khương Tự Tại và tổng quản của Hóa Miểu Thương Hàng miệng một mực phủ nhận cái giường mây xuất xứ từ Hóa Miểu Thần Cung, Đại Lạc Thiên đã coi Hóa Miểu Thần Cung là kẻ thù. Chỉ vì vài nguyên nhân cụ thể mà Đại Lạc Thiên chưa tiến hành báo thù, nay bất thình lình nhìn thấy tên thư sinh này, mắt Đại Lạc Bất Ưu đỏ rực lên.
"Miểu Thư, ngươi câm miệng cho ta!" Đại Lạc Bất Ưu tức giận gầm lên: "Bản tôn hành sự thế nào, ngươi quản được sao? Cũng không nhìn xem ngươi là thứ gì!"
Miểu Thư cũng thuộc loại ăn chơi thiếu đức thiếu tài. Thấy Đại Lạc Bất Ưu đáp lại lời khiêu khích, hắn cười tươi như hoa chỉ vào Đại Lạc Bất Ưu nói: "Bản công tử đức hạnh thế nào liên quan gì đến ngươi? Ôi dào, ngươi Đại Lạc Bất Ưu giỏi lắm, giỏi thì ra đây tỉ thí với bản công tử xem?"
Không để Đại Lạc Bất Ưu trả lời, Miểu Thư điểm nhẹ ngọc tiêu, một đạo thanh quang nhẹ nhàng tập kích thẳng vào tim Đại Lạc Bất Ưu.
Đại Lạc Bất Ưu giận dữ, trên người hắn đột nhiên dâng lên một luồng hồng quang như vạn tầng mây cuộn xoáy cuồn cuộn, hóa giải đạo thanh quang kia, hắn chỉ vào Miểu Thư gầm lên: "Giáo huấn hắn cho bản tôn!"
Trong số hơn trăm tùy tùng sau Đại Lạc Bất Ưu có ba mươi sáu thiếu nữ tuyệt mỹ, tuổi độ mười tám, mười chín. Nghe tiếng gầm của Đại Lạc Bất Ưu, các nàng đồng thời cởi y phục trên người. Y phục của các nàng chỉ được buộc tạm bằng dây, nên cởi ra chỉ cần nhẹ nhàng giật dây. Ba mươi sáu thân hình mỹ diệu trần trụi bay lên không trung, chỉ thấy sóng mông nhấp nhô, bên cạnh các nàng tuôn ra từng luồng lưu quang màu hồng phấn, vô số lưu quang nháy mắt phủ kín vùng đất rộng vạn dặm. Một mùi hương ấm áp ngọt ngào lan tỏa xung quanh, các nàng đồng thời cất tiếng ca khe khẽ.
Tiếng ca vừa cất lên, khắp trời liền vang lên vô số tiếng hòa âm của ma thần. Trên không hoa vàng rơi lả tả, chín thiếu nữ đang quần chiến với Hoàng Bằng Vương lục huynh đệ đồng thời ném chiếc giỏ hoa trên tay ra. Cả bầu trời liền trở thành thế giới của hoa, cánh hoa nháy mắt chiếm cứ hư không rộng vạn dặm, từng cánh hoa đỏ, trắng, xanh, vàng, kim với mùi hương nồng đậm bao trùm lấy tất cả mọi người. Thân ảnh của chín thiếu nữ tan biến trong biển hoa, còn ba mươi sáu thiếu nữ đang ca khe khẽ kia lại huyễn hóa ra vô số thân hình mỹ nữ khỏa thân, các mỹ nữ này làm ra vô số động tác khiến thần hồn người ta chấn động, máu huyết sôi sục, khắp trời vang lên thứ âm thanh như muốn hút hồn người xuất khiếu.
Hoàng Bằng Vương anh em sáu người phát hiện sự tình không ổn, vội vàng phóng ra Tiểu Thiên Thế Giới của mình. Từng đạo cuồng phong xanh thẳm quét ngang trời đất, phàm là ảo ảnh và biển hoa đến gần chúng liền bị xoay nát vụn. Đặc biệt là lục đệ của Hoàng Bằng Vương, hắn không chỉ thả ra cuồng phong xanh mà còn kèm theo hàn lưu thấu xương, băng tinh trắng bay đầy trời. Trong hư không vẳng ra vài tiếng thét chói tai của nữ tử, từ một biển hoa lớn đột nhiên phun ra từng cục máu đỏ đã bị đông lạnh thành tảng.
Từ sau Miểu Thư lao ra mười tám thần nhân thân khoác áo chòe xanh biển, họ vung tay lên, từng trận sóng biển liền trống rỗng sinh ra, muôn vạn lớp sóng cuộn lên cuồn cuộn. Trong sóng xanh đột nhiên xuất hiện vô số kình ngư, mãnh kình, những thủy tộc này khuấy động gió nước, mang theo sấm sét cuồn cuộn hung hăng quét ra xung quanh.
Một tiếng nổ lớn, ba luồng sức mạnh: biển hoa, cuồng phong, sóng biển, hung hăng đụng độ một phát. Trong tiếng trời long đất lở, vài tiếng ho nhẹ vọng vào tai rõ ràng.
Hoàng Bằng Vương anh em sáu người tay chân co rúm bay ngược ra vài chục dặm, trên giáp vàng của họ nứt ra từng đường nhỏ, thất khiếu đồng thời phun ra máu tươi.
Bốn mươi lăm thuộc hạ của Đại Lạc Bất Ưu dù sao cũng đông hơn, họ bị thương nhẹ hơn một chút, chỉ có một phần ba là phun máu tươi. Nhưng hàn khí do lục đệ Hoàng Bằng Vương phóng ra đúng là khắc tinh của Cửu tỷ muội, cả người họ bị hàn khí đông thành một khối, giờ đang co rúm sau lưng Đại Lạc Bất Ưu run lên bần bật.
Áo chòe của mười tám tùy tùng Miểu Thư nổ tung ra, bên dưới áo chòe thấy rõ mười tám người này đều là thần nhân do thủy tộc tu hành thành, sau khi bị thương họ không thể giữ hoàn chỉnh hình người, đều lộ ra những cái đầu quái dị của kình ngư, cá mập, sứa, bạch tuộc, rắn biển. Trong đó, một thần nhân bị thương nặng nhất đã bị đánh trở về nguyên hình, lại là một con cá điện khổng lồ dài hơn nghìn dặm.
Chỉ một lần va chạm ngắn ngủi, ba bên đều hào phóng không chút giữ lại, dùng bản nguyên thần lực làm đòn tấn công toàn lực, vì vậy họ đều bị thương nặng, nhưng chẳng bên nào chiếm được tiện nghi. Hoàng Bằng Vương anh em sáu người vì số lượng ít nhất nên hợp lực yếu nhất, bị thương nặng nhất, nhưng dù sao tốc độ của họ quá nhanh, sức mạnh của ba bên đụng độ không thực sự trút lên người họ, nên sáu người vẫn miễn cưỡng đứng dậy được sau khi phun một trận máu.
Lúc Lâm Tiêu chạy tới, trận chiến này đã đến hồi kết. Nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Hoàng Bằng Vương anh em, lòng Lâm Tiêu hết sức vui mừng. Lâm Dao sắp đi hẹn quyết đấu với Hoàng Bằng Vương, Hoàng Bằng Vương bị thương càng nặng càng tốt, tốt nhất lần này bản nguyên thần lực của hắn bị đánh nát bét, Lâm Tiêu mới vui nhất. Chỉ là thấy sau khi phun máu Hoàng Bằng Vương vẫn có thể đứng dậy, trong lòng Lâm Tiêu không khỏi có chút lo ngại.
"Hay là, nhân cơ hội ở Thanh Thần Sơn giải quyết Hoàng Bằng Vương?" Một sát ý bản năng trỗi dậy trong lòng Lâm Tiêu. Tuy Lâm Dao chủ động xin nhận quyết đấu với Hoàng Bằng Vương, nhưng Lâm Tiêu thực sự không yên tâm để Lâm Dao mạo hiểm. Nếu có cơ hội giết Hoàng Bằng Vương, Lâm Tiêu tuyệt đối không tiếc ra tay.
Ác độc nhìn Hoàng Bằng Vương một cái, Lâm Tiêu làm như không có việc gì đi theo bên cạnh Dận Mưu Thần Quân.
Dận Mưu Thần Quân từ xa đã ngửa mặt lên trời cười: "Chư vị tới thật trùng hợp! Sao không vào tìm bản tôn uống rượu, lại phải đứng ở cửa thân thiết thế này? Ô hay, Hoàng Bằng Vương, sao ngươi lại thổ huyết? Với tốc độ vô địch Thần Giới của ngươi, còn ai có thể đánh cho ngươi thổ huyết?" Hoàng Bằng Vương tức tối trừng mắt nhìn Dận Mưu Thần Quân, chẳng phải cố ý mỉa mai người sao? Đây là địa bàn của Thanh Thần Sơn, ngươi Dận Mưu Thần Quân dám nói không biết tiền căn hậu quả ở đây? Đặc biệt là nguyên nhân Đại Lạc Bất Ưu, Mịch Dật Trần, Miểu Thư tới đây, chẳng phải là do chuyện các ngươi Khâm Thấm Thiên gây ra?
Hoàng Bằng Vương tức giận nhưng không dám gây sự với Dận Mưu Thần Quân, dù sao thân phận của họ khác xa nhau.
Mịch Dật Trần lại chào Dận Mưu Thần Quân: "Dận Mưu huynh, lâu ngày không gặp."
Dận Mưu Thần Quân cười hì hì bay tới bên cạnh Mịch Dật Trần cười nói: "Đúng là một thời gian dài không gặp! Nghe nói, nghe nói Mịch Dật Trần ngươi ba trăm năm trước thành thân rồi?"
Mắt Mịch Dật Trần trợn trừng, hắn giận dữ: "Kẻ nào nói bừa? Ta thành thân hồi nào?"
Cận Quân thướt tha cười: "Ối, tướng công ngàn vạn lần đừng nói bừa, cả tấm chân tình của Mịch Dật Trần đại công tử đều đặt trên người Hãn Nhi chúng ta, sao hắn có thể thành thân được?"
"Ối!" Dận Mưu Thần Quân hung hăng vỗ trán mình, hắn quái giọng cười: "Bản tôn suýt hồ đồ, thế mà còn có chuyện này! Hồ đồ, hồ đồ, quả thực có chuyện này!" Lắc đầu nghoắng nghoặc cười, Dận Mưu Thần Quân lại hướng về Đại Lạc Bất Ưu và Miểu Thư cười nói: "Hai vị công tử, bản tôn nghe nói mẫu thân muốn gả Hãn Nhi sư muội ra ngoài!"
Đại Lạc Bất Ưu và Miểu Thư bay vù đến trước mặt Dận Mưu Thần Quân, cả hai tranh nhau hành lễ với Dận Mưu Thần Quân rồi gấp gáp truy vấn: "Sao lại có chuyện này? Sao lại thế? Cái này, cái này, Hãn Tiên Tử sẽ gả cho ai?" Đại Lạc Bất Ưu và Miểu Thư sốt ruột đến mức suýt khóc, nếu không phải trước đám đông thực sự khó coi, họ suýt nữa đã nài nỉ Dận Mưu Thần Quân mau chóng nói nội tình cho họ biết.
"Cái này!" Dận Mưu Thần Quân nhẹ bẫng nói: "Bản tôn nói đùa thôi, Hãn Nhi sư muội tuổi còn nhỏ, sao có thể gả chồng dễ dàng?"
Mịch Dật Trần, Đại Lạc Bất Ưu, Miểu Thư suýt phun máu, họ u oán nhìn Dận Mưu Thần Quân hồi lâu không nói được tiếng nào. Nghiến răng nghiên lợi trong lòng chửi thầm mẹ già Dận Mưu Thần Quân một hồi, ba người đồng thời chắp tay với Dận Mưu Thần Quân: "Trò đùa của Thần Quân chẳng buồn cười chút nào."
"Trò đùa gì? Trò đùa gì? Thằng nào dám quậy phá trước cửa Thanh Thần Sơn chúng ta?" Kèm theo giọng nói thô bạo lớn tiếng, Chiến Thần Tôn dẫn đầu đoàn nghìn thần nhân hùng hậu đạp mây bay vù tới. Còn cách xa hắn đã la to: "Thằng nào quậy phá trước cửa Thanh Thần Sơn chúng ta? Trời ơi ~!"
Chợt Chiến Thần Tôn thảm thiết khóc thét lên: "Trời ơi ~ bản tôn ba trăm năm trước tự tay trồng một vườn hoa cỏ này ~ Trời ơi, bản tôn vốn trông mong hái những hoa cỏ này dâng tặng ái thê ~ Không ngờ hôm nay các ngươi lại gặp nạn! Ba trăm năm tâm huyết của bản tôn, ba trăm năm khổ công của bản tôn ~ Ba trăm năm ngày đêm trông ngóng thu hoạch của bản tôn! Tên nào ra tay ở đây?"
Lông mày Chiến Thần Tôn dựng ngược lên, hắn hung ác nhìn chằm chằm ba người Mịch Dật Trần, khí thế của hắn dường như có thể nuốt sống bọn họ.
Ba người Mịch Dật Trần ngây người ra. Họ nhìn xuống đất, vừa rồi thuộc hạ ba bên ra tay toàn lực đấu thử, mặt đất vạn dặm bị khoét ra một cái hố sâu nghìn dặm. Không nói đến hoa cỏ ban đầu, ngay cả bùn đất trong hố cũng hoàn toàn hóa thành hỗn độn. Chiến Thần Tôn đã tốn ba trăm năm khổ công trồng một vườn hoa cỏ ở đây? Hử, có chuyện này sao? Hình như vừa rồi không để ý thấy dưới kia có loại hoa cỏ trân kỳ gì ~ Nếu thực có chuyện này, Chiến Thần Tôn trồng là hoa cỏ gì? Quý giá không? Hắn trồng một vùng rộng lớn cỡ nào? Chẳng lẽ khắp vạn dặm đều trồng đầy?
Mặt Lâm Tiêu cứng đờ ra, Dận Mưu Thần Quân và Cận Quân đồng thời quay người nhìn lên đỉnh Thanh Thần Sơn xa xa, một đám mây xanh lững lờ trôi qua. Mấy nghìn thần nhân do Dận Mưu Thần Quân và Chiến Thần Tôn mang đến, kẻ ngước nhìn trời, kẻ cúi xuống nghiên cứu cái hố lớn, hoặc tụ tập vài người tán gẫu.
Chỉ có Chiến Thần Tôn nghiến răng nghiến lợi đứng trước mặt Mịch Dật Trần, Đại Lạc Bất Ưu, Miểu Thư quát to: "Việc này, các ngươi phải giải thích cho bản tôn!"
Tim Mịch Dật Trân co rút, hắn đột nhiên phát hiện mình có biệt hiệu mới gọi là Người Chịu Oan Ức!
Đại Lạc Bất Ưu và Miểu Thư lại không có nguyên tắc gì, cúi đầu xuống trước mặt Chiến Thần Tôn, hai người gần như nịnh bợ cười nói với Chiến Thần Tôn: "Đập hỏng bao nhiêu đồ, giá trị bao nhiêu, chúng tôi đền! Đương nhiên chúng tôi đền! Hắc hắc, xin thần tôn hãy báo một con số tổng lại, chúng tôi ba bên chia đều đền là xong."
Lâm Tiêu 'khúc khích' bật cười một tiếng, rồi chết cố che chặt miệng.
Dận Mưu Thần Quân thì thầm gì với Cận Quân, Cận Quân cũng 'phì' một tiếng cười, hung hăng đánh Dận Mưu Thần Quân một phát.
Mắt Chiến Thần Tôn đảo vội một hồi, rồi hắn giơ ra tám ngón tay: "Hắc, lão tử ở vùng đất vạn dặm này~"
Tim Mịch Dật Trần bắt đầu nhỏ máu, quả nhiên là khắp vạn dặm đều trồng đầy.
"Trồng tám trăm tỷ cây~"
Mặt Mịch Dật Trần tối sầm lại, vạn dặm trồng tám trăm tỷ cây ~ Tám trăm tỷ cây gì? Tám trăm tỷ cây cỏ dại thông thường nhất? Bằng không quản ngươi linh dược gì, số lượng tám trăm tỷ đều có thể hút đất vạn dặm thành sa mạc hoang phế.
"Ừm, tám trăm tỷ cây ~ tám trăm tỷ cây, cái này~" Do dự một lúc, Chiến Thần Tôn nói rất dứt khoát: "Tám trăm tỷ cây 'Huy Thảo'."
'Phì phì' ba tiếng, Mịch Dật Trần, Đại Lạc Bất Ưu, Miểu Thư ba người đồng thời phun máu tươi.
"Huy Thảo?" Trong đầu Lâm Tiêu trôi qua tư liệu chi tiết về Huy Thảo, đây là một loại linh thảo tà môn, phải lấy huyết nhục của thần nhân làm dưỡng liệu mới sinh trưởng được, là một loại thực vật kỳ quái tương tự Dây Ty Thực Nhân, trời sinh nó có một t