Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 2036 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 525
Tiểu nhiếp ảnh gia (3/4)

❊ ❊ ❊

Vài ngày trôi qua, dưới sự canh chừng nghiêm ngặt của Dương Dật, bốn con cá vàng nhỏ vẫn chưa bị "bàn tay độc ác" đụng đến. Thật ra Tiểu Quai và mấy con kia cũng không có ý định đụng vào cá vàng. Lúc đầu khi cá vàng mới về nhà, chúng còn hào hứng lại gần ngó nghiêng vài cái, sau đó thì chẳng buồn lại gần nữa.

Chẳng lẽ là vì đồ ăn quá đầy đủ sao?

Với bốn con cá vàng, Hi Hi còn đặt tên riêng cho chúng. Nhưng cô bé vốn ít từ vựng, nên cứ "Tiểu Kim", "Tiểu Hồng", "Tiểu Bạch", "Đại Bạch" mà phân biệt một cách đơn giản như thế.

Tuy nhiên, dù sao cá vàng cũng không phải là thú cưng quấn quýt chủ. Hi Hi tuy thích vẻ ngoài nhỏ nhắn, xinh xắn của chúng, nhưng vì cách một lớp bể thủy tinh nên chẳng có sự tương tác nào, khó mà nảy sinh tình cảm sâu đậm được.

Thế nên chẳng được mấy ngày, độ hào hứng của Hi Hi với bốn con cá vàng giảm đi đáng kể. Ngược lại, Bao Tử - con vật tràn đầy năng lượng, ngày nào cũng nhảy cẫng lên đòi cô chủ nhỏ dắt đi chơi - lại được sủng ái trở lại. Dương Dật nhìn vào chiếc máy ảnh đưa cho Hi Hi thì thấy ảnh của Bao Tử chiếm tỷ trọng lớn nhất, còn lại hầu như là ảnh cá vàng và Tiểu Quai, tỷ lệ hai phần này ngang ngửa nhau.

Còn vài tấm lẻ tẻ của Tiểu Hôi và Đô Đô, nhưng hai con này có vẻ không hứng thú với máy ảnh. Trong ảnh, hoặc là mặt chúng tỏ vẻ chê bai, hoặc là quay lưng về phía ống kính. Đô Đô còn có một bức ảnh chụp chung với Bao Tử, trong đó Bao Tử đang vẫy đuôi, tung tăng chạy theo Đô Đô.

Nhắc mới thấy thú vị, trong ba chú mèo thì Đô Đô là con có quan hệ tốt nhất với Bao Tử. Có đôi khi Bao Tử để mắt tới món cơm trộn gà của Đô Đô (không muối, nhưng có thêm chút pate mèo), Đô Đô thấy nó tiến lại gần cũng chủ động ngẩng đầu lên, ngồi một bên nhìn Bao Tử ăn.

Tiểu Quai và Tiểu Hôi giờ đã có thể chung sống hòa bình với Bao Tử, nhưng chúng chỉ không đánh nhau với Bao Tử thôi chứ chẳng hề muốn chơi cùng nó. Mỗi lần Bao Tử lon ton chạy tới, Tiểu Quai và Tiểu Hôi lại thoăn thoắt nhảy lên bàn hoặc ghế sofa, rồi nhìn xuống Bao Tử với đôi chân ngắn ngủn đang đứng dưới đó sốt ruột không làm gì được.

Dù vậy, kẻ tâm hồn rộng lớn như Bao Tử vẫn ngày ngày lon ton tìm Tiểu Quai và mấy con kia để chơi cùng, dù sao cô chủ nhỏ cũng đâu phải lúc nào cũng ở nhà.

Hi Hi giờ rất thích chụp ảnh. Dương Dật tặng con bé một chiếc máy ảnh compact, còn dạy con bé cách nhấn nút chụp, cách lấy nét qua màn hình. Cô bé coi đây là đồ chơi mới của mình, mê mẩn chụp ảnh khắp nơi.

---❊ ❖ ❊---

Hôm nay là thứ Bảy, cũng là ngày trọng đại của kỳ thi năng khiếu của Dương Hoan. Dương Dật đưa con bé đến tiệm cà phê để chờ Dương Hoan thi xong.

Vì Hi Hi dạo này thích chụp ảnh nên hôm nay Mặc Phi đã hóa trang cho cô bé trông như một nhiếp ảnh gia nhí, mặc một chiếc áo ghi-lê rằn ri, còn đội thêm một chiếc mũ phớt nhỏ màu xám.

Có vài nữ sinh không quen Hi Hi, đến tiệm cà phê uống nước trò chuyện, thấy Hi Hi đi ngang qua liền khen: "Wow, em gái nhỏ, sao em mặc đồ ngầu thế?"

"Hi hi!" Hi Hi dừng bước, nhìn mấy chị gái, chẳng biết nói gì, chỉ biết cười ngượng ngùng.

"Thật đấy, rất xinh!" Mấy nữ sinh khen ngợi, "Bố mẹ em có gu thẩm mỹ tốt thật, phối đồ đẹp quá!"

"Chị ơi, chị có muốn em chụp ảnh cho chị không ạ?" Hi Hi làm bộ e thẹn một chút, cầm chiếc máy ảnh compact đeo trước ngực lên, rụt rè hỏi.

Có qua có lại, được mấy chị gái xinh đẹp khen xinh, Hi Hi đương nhiên cũng đáp lễ bằng dịch vụ chân thành nhất của mình.

"Còn muốn chụp cả bọn chị nữa hả?" Mấy nữ sinh đều bật cười, "Em biết chụp ảnh thật không đấy? Chị cứ tưởng em chỉ đeo đạo cụ thôi chứ!"

Hi Hi bĩu cái môi nhỏ, hơi không phục nói: "Em biết chụp ảnh mà, em chụp được nhiều ảnh lắm, có Bao Tử, Tiểu Quai..."

Mấy nữ sinh thấy Hi Hi không vui, vội vàng dỗ dành: "Không có, chị không phải bảo em không biết chụp, chị chỉ hỏi vậy thôi. Em còn nhỏ thế này mà đã biết chụp ảnh, giỏi thật đấy!"

Lúc này Hi Hi mới nở nụ cười, nói: "Ba ba dạy em đấy, ba ba bảo muốn chụp cá nhỏ thì phải nhìn ở đây, đặt cá ở giữa, rồi nhấn vào đây..."

Nếu cứ để Hi Hi nói tiếp, con bé có thể kể hết cả câu chuyện, rồi lại lan man sang chuyện tiếp theo, nói cả nửa ngày cũng không hết.

May mà có một chị gái điệu đà cười nói: "Em gái nhỏ, em chờ một chút nhé, để chị dặm lại lớp trang điểm đã."

Hi Hi chớp chớp mắt đầy khó hiểu, nhưng vẫn gật đầu.

Con gái ai chẳng yêu cái đẹp, chị này vừa đề nghị dặm lại phấn son, các chị gái khác cũng vội vàng lôi hộp trang điểm trong túi ra. Người thì tô son, người thì dặm phấn, có người còn kẻ lại lông mày. Vốn chỉ là trò chụp ảnh chơi đùa con nít, thế mà các chị lại coi trọng ra trò.

Hi Hi đứng một bên tò mò nhìn các chị trang điểm, không hiểu sao cô bé lại xem rất say sưa.

"Xong rồi!" Chị gái đòi dặm phấn đầu tiên "chép chép" môi, bặm lại lớp son màu đỏ nhạt, rồi cười nói với Hi Hi.

Cũng không mất quá nhiều thời gian, mấy chị gái nghiêng người, nép sát vào nhau, tươi cười rạng rỡ nhìn về phía Hi Hi. Mỗi người một dáng, người thì giơ hai ngón tay, người thì phồng má, người thì áp má mình vào má của người bạn trông tròn trịa hơn bên cạnh.

Hi Hi thuần thục mở máy ảnh compact, nhưng tay con bé hơi nhanh, nhấn nhầm vào nút chụp.

Màn hình vào giao diện ảnh, muốn thoát ra trước, nhưng Hi Hi lại nhấn nhầm, không hiểu sao nhảy sang giao diện cài đặt. Cô bé thấy bối rối, chớp chớp đôi mắt to tròn, nhấn tới nhấn lui mà không biết làm sao để khôi phục.

May mà Dương Dật từng dạy con bé một cách đơn giản.

Chỉ thấy Hi Hi cúi đầu nhỏ, tay trái ôm máy ảnh, ấn chặt vào trước ngực, tay phải nhấn nút tắt/mở nguồn. Hồi lâu sau, xác nhận đã tắt máy rồi, con bé mới khởi động lại.

Mấy nữ sinh thắc mắc nhìn thao tác của Hi Hi, còn tốt bụng hỏi: "Sao thế? Bị lỗi à? Có cần chị giúp không?"

"Xong rồi ạ! Cảm ơn chị." Cô bé rất lễ phép, cười ngọt ngào, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt máy ảnh, bắt đầu nhìn vào màn hình lấy nét.

Hi Hi chụp ảnh rất nhanh nhẹn, con bé nhấn nút chụp, sau đó hạ máy ảnh xuống, ngẩng cái đầu nhỏ lên nói với các chị gái: "Chụp xong rồi ạ!"

"Xong rồi?" Nụ cười của mấy nữ sinh cứng đờ, họ nhao nhao lên: "Nhanh thế á? Chị còn chưa kịp tạo dáng mà! Em còn chưa đếm ba hai một..."

Hi Hi nhìn họ đầy khó hiểu, ba ba có dạy con bé phải đếm ba hai một đâu nào!

May mà mấy nữ sinh vẫn kiên nhẫn dạy con bé cách làm. Hi Hi vừa nói "ba hai một", vừa chụp cho họ thêm một tấm nữa.

"Em gái nhỏ, cho chị xem với, xem em chụp thế nào nhé!" Mấy nữ sinh hào hứng nói với Hi Hi.

Hi Hi đưa máy ảnh của mình qua, dù phải tháo dây đeo từ cổ ra, nhưng cô bé vẫn nhìn mấy chị gái đầy mong đợi, hy vọng lại một lần nữa nhận được lời khen ngợi của họ.

Tuy nhiên, ảnh do một cô bé chưa đầy năm tuổi chụp thì có thể đẹp đến mức nào cơ chứ?

Mấy nữ sinh nhìn xong liền thất vọng tràn trề: "Tấm đầu biểu cảm không đẹp, tấm thứ hai còn bị nhòe nữa."

Người lớn chụp ảnh còn bị rung tay, huống chi là Hi Hi. Khi nhấn nút chụp, con bé thường hay bị rung tay. Dù chiếc máy ảnh compact này cấu hình khá tốt, có công nghệ chống rung quang học mới nhất, nhưng nếu rung quá mạnh thì vẫn sẽ bị nhòe. Thế nên, trong ảnh của cô bé, cứ mười tấm thì có hai ba tấm bị nhòe là chuyện bình thường.

Họ thì thầm với nhau: "Thôi, bỏ đi, dù sao cũng là trẻ con, đừng yêu cầu cao quá."

"Hồi chúng ta bằng tuổi này, đến máy ảnh là cái gì còn chẳng biết ấy chứ!"

"Ít ra bố cục cũng được, con bé chụp lấy trọn vẹn cả bốn đứa mình vào trong khung hình rồi đấy."

Thế nên, họ ngẩng đầu lên, đưa trả máy ảnh cho Hi Hi, cười híp mắt nói: "Em gái nhỏ, em chụp khá lắm! Cố gắng luyện tập thêm nhé, hy vọng sau này sẽ chụp càng ngày càng đẹp, lần sau lại chụp cho các chị đẹp hơn nữa nha!"

Hi Hi không hiểu được ẩn ý của họ, con bé chỉ bắt lấy câu mấu chốt là "chụp khá lắm", rồi vui vẻ nhảy chân sáo chạy đi.

Trong góc bàn yên tĩnh phía xa, Dương Dật đã phát hiện ra động tĩnh bên phía Hi Hi, nhưng anh không can thiệp mà tiếp tục trò chuyện với Quách Tử Ý về những chuyện thi năng khiếu. Tuy là tán gẫu linh tinh, nhưng trong lòng anh vẫn rất căng thẳng, không biết thể hiện của Dương Hoan thế nào. Liệu có vượt qua thuận lợi không?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:507
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »