Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 1986 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 529
Vì sao cá vàng lại biến thành màu xanh? (3/4)

❊ ❊ ❊

Thực ra, chút công sức dạy Hi Hi này, Dương Dật hoàn toàn có thể tự mình làm xong báo cáo giai đoạn này cho con bé. Nhưng như vậy chẳng có ý nghĩa gì, phải để cô bé tự tay làm, để con bé làm những việc trong khả năng của mình nhiều nhất có thể, như vậy con bé mới học được những điều mới, cũng mới có được những trải nghiệm mới mẻ.

Ví dụ như, sự thất bại và bất lực.

Ảnh thì không hẳn là lớn, nhưng cũng chẳng nhỏ, Hi Hi dán lung tung beng khắp nơi, vẫn còn thừa một tấm không dán vào đâu được. Nếu cố tình dán lên thì chỉ có thể che mất những tấm khác.

"Phải làm sao bây giờ?" Hi Hi cuối cùng cũng hết cách, đành dùng đôi mắt to tròn đáng thương nhìn về phía bố.

"Những tấm đã dán rồi không thể gỡ ra được, gỡ ra sẽ làm hỏng bìa cứng đấy." Dương Dật nói với Hi Hi.

"Nhưng mà, nhưng mà vẫn còn một tấm chưa dán." Cô bé đẩy tấm ảnh còn sót lại về phía bố, lí nhí lầm bầm.

"Tấm này đã không thể dán vào được nữa, chúng ta đành phải bỏ qua vậy, cứ dùng những tấm đã dán rồi thôi!" Dương Dật xoa xoa cái đầu nhỏ của Hi Hi, dịu dàng an ủi, "Không sao đâu, những tấm còn lại cũng đã đủ dùng rồi."

"Vâng ạ..." Hi Hi tuy nói vậy nhưng vẫn còn hơi luyến tiếc nhìn tấm ảnh còn dư, cảm thấy mình đã làm không tốt, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô bé cũng không còn nụ cười nữa.

Dương Dật nhân cơ hội này, lấy những tấm ảnh của ngày thứ hai cùng tờ bìa cứng thứ hai, làm mẫu cho Hi Hi xem: "Cho nên ngay từ đầu con phải lên kế hoạch cho tốt, có bao nhiêu tấm ảnh, phải phân chia không gian thế nào. Ví dụ như con có thể làm thế này, lúc chưa bóc băng dính hai mặt ra, trước tiên hãy lấy mấy tấm ảnh này đặt thử lên bìa cứng, nếu ban đầu đặt chưa đẹp thì vẫn có thể điều chỉnh lại."

Hi Hi nhìn với vẻ mặt rất nghiêm túc, với cái đầu nhỏ thông minh của con bé thì những kỹ năng đơn giản này cũng không khó để học.

Theo sau đó, mấy tờ bìa cứng tiếp theo đều dán ảnh thành công, Hi Hi cuối cùng cũng tươi cười trở lại, dần dần thoát khỏi ảnh hưởng của sự thất bại ban đầu.

Tiếp theo, Mặc Phi cùng Hi Hi dùng bút chì màu vẽ lên bìa cứng, xung quanh mấy tấm ảnh đó có rất nhiều khe hở và khoảng trống nhỏ hẹp, nếu để trắng thì trông sẽ khá đơn điệu.

Vẽ thêm vài họa tiết đẹp mắt hoặc những hình thù đáng yêu sẽ khiến bản báo cáo này trông nổi bật hơn hẳn.

Hi Hi khá thích vẽ tranh, trước đó dưới sự hướng dẫn của Dương Dật, tuy không cố ý học những kỹ thuật vẽ tranh chuyên nghiệp, nhưng cô bé vẫn có thể vẽ nhanh thoăn thoắt hình ảnh các loài động vật như cá nhỏ, vịt con... trông cũng ra dáng lắm, không hề vẽ bậy chút nào!

Giữa chừng, Dương Dật rời đi một lát.

Bởi vì món canh gà Bát Trân cho bữa tối khá phức tạp, cần phải chuẩn bị đủ tám vị thuốc gồm đảng sâm, phục linh, thục địa, đương quy thân, bạch thược, rửa sạch, cho vào túi vải sạch, buộc miệng túi lại. Sau đó thêm con gà mái già đã làm sạch, chần qua nước sôi vài phút cho ra hết huyết, cùng với miếng thịt lợn đã rửa sạch thái lát, tất cả cho chung vào nồi đất lớn.

Giữa chừng còn phải dùng lửa lớn đun sôi nước trước, sau đó thêm hành, gừng, muối, rượu nấu ăn và các loại gia vị khác, rồi chỉnh lửa nhỏ hầm chậm rãi trong một tiếng!

Công đoạn rất phiền phức, nhưng món canh này có tác dụng ích khí bổ huyết, rất có lợi cho việc an thai của Mặc Phi. Thêm nữa, hương vị cũng rất thơm ngon, giàu dinh dưỡng, cả anh và Hi Hi đều có thể uống, lại còn giúp ích rất nhiều cho sự phát triển khỏe mạnh của Hi Hi, cho nên dù có phiền phức, Dương Dật vẫn mỗi ngày đổi món làm đồ ăn ngon cho Mặc Phi và Hi Hi!

Đợi sau khi chỉnh lửa nhỏ hầm từ từ, Dương Dật mới quay lại.

Hi Hi vẫn đang nghiêm túc vẽ các họa tiết, đã vẽ được nửa tiếng rồi, hơn chục tờ bìa cứng lớn đều được tô vẽ màu sắc rực rỡ, nhưng con bé không hề mất kiên nhẫn, vẫn say sưa cúi đầu vẽ tiếp.

"Hi Hi, con cá vàng con vẽ này, sao lại có màu xanh thế?" Dương Dật đứng phía sau nhìn một lúc, không nhịn được cười hỏi, "Làm gì có cá vàng nào màu xanh đâu?"

Hi Hi ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn bố, ngây thơ nói: "Nhưng mà, cá nhỏ sau khi ăn cỏ sẽ biến thành màu xanh mà! Bánh Bao cũng sẽ biến thành màu xanh ạ."

Việc cô bé nói Bánh Bao biến thành màu xanh là vì chú chó con nghịch ngợm này vào một ngày sau mưa, tung tăng chạy nhảy, lăn lộn chơi đùa trên bãi cỏ ở biệt thự, kết quả lúc về bộ lông màu vàng xinh đẹp dính đầy bẩn thỉu, lại còn dính không ít vụn cỏ và bùn cỏ.

Dương Dật lúc đó không rảnh làm gì khác, vội vàng mang Bánh Bao đi tắm, còn sầm mặt dạy dỗ chú cún nghịch ngợm này một trận, không ngờ Hi Hi sau khi nhìn thấy cảnh đó lại có trí tưởng tượng bay xa đến mức liên tưởng ra vấn đề kỳ quặc thế này.

Ăn cỏ sẽ biến thành màu xanh, thế tại sao Thủy thủ Popeye lại không biến thành Người khổng lồ xanh chứ?

Dương Dật dở khóc dở cười định giải thích một phen, nhưng Mặc Phi ngăn anh lại, không để Dương Dật làm ảnh hưởng đến tư duy bay bổng của Hi Hi.

Tư duy của trẻ nhỏ đều là phóng khoáng không biên giới, đây là chuyện tốt, cứ để con bé tự do suy nghĩ đi!

Mặc Phi nãy giờ cũng không nhàn rỗi, cô đã viết lên từng tờ bìa cứng các dòng chữ tương ứng như day1, day2..., sau đó Hi Hi cũng vẽ những đường viền hoa văn xinh đẹp xung quanh.

Nhìn Hi Hi vẽ tranh một lúc, Dương Dật liền viết kết quả quan sát từ bản ghi âm của Hi Hi vào những chỗ trống trên bìa cứng.

Tuy nói là để Hi Hi tự tay hoàn thành báo cáo quan sát này, nhưng dù sao con bé cũng chưa biết nhiều chữ, chữ biết viết lại càng ít, cho nên Dương Dật cũng không làm khó cô bé, những công việc mà Hi Hi không làm được, anh đều thay con bé viết ra.

Vừa viết, Dương Dật vừa cười nói với Mặc Phi: "Đáng tiếc thật, cái này không thể làm phiên bản báo cáo điện tử được, nếu có thể thì mình cũng chẳng cần viết, cứ dán thẳng bản ghi âm lên là xong."

Mặc Phi mỉm cười nhẹ, cô nói: "Nếu là làm phiên bản báo cáo điện tử thì chẳng có ý nghĩa gì nữa! Hi Hi cũng không có cơ hội trải nghiệm niềm vui khi tự tay làm, hơn nữa, báo cáo điện tử chẳng phải khó hơn sao? Anh nghĩ bây giờ Hi Hi đã có thể sử dụng thành thạo máy tính của anh rồi à?"

"Em đừng nói vậy, anh thấy trẻ con rất có thiên phú về mặt này, chẳng phải anh vẫn dùng máy tính chiếu hoạt hình cho con bé xem sao?" Dương Dật cười, "Sau này anh phát hiện ra, con bé biết nút nguồn ở đâu, rồi phim hoạt hình mua và tải về nằm ở ổ đĩa nào, thư mục nào, con bé đều có thể chỉ cho anh mở ra!"

"Đó chỉ là phim hoạt hình con bé thích thôi. Em nói cho anh biết, phụ nữ không có hứng thú với mấy thứ kỹ thuật đâu, đừng nói là Hi Hi, anh có bắt em học em cũng chẳng học được đâu." Mặc Phi khúc khích cười.

Hi Hi đã vẽ tranh xong, Dương Dật cũng gần như viết xong báo cáo của Hi Hi, anh chỉ vào dòng chữ dưới mỗi tờ bìa cứng nói với Hi Hi: "Chỗ này, con vẽ một đường gạch ngang ở đây, rồi viết tên mình vào đi!"

"Con biết viết tên của con, Dương Hi, nhưng mà khó viết quá!" Cô bé hào hứng muốn thử ngay, không quên líu lo nói vài câu với bố mẹ.

Nhìn Hi Hi từng nét từng nét viết tên mình trên bìa cứng, tuy càng viết càng to, tuy hai chữ kích thước không đều, tuy còn viết xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng Hi Hi vẫn viết hoàn chỉnh được hai chữ tên mình.

Viết xong một tờ, Hi Hi liền quay đầu nhìn bố, vừa cười rạng rỡ, vừa háo hức chờ đợi sự đánh giá của bố.

"Viết tốt lắm, rất nhiều người lớn còn không biết viết chữ 'Hi' trong tên con đâu, Hi Hi biết viết đúng là quá giỏi!" Dương Dật khen ngợi, "Tiếp tục cố gắng nhé, viết nốt chỗ này là chúng ta hoàn thành một nửa báo cáo rồi!"

"Vâng!" Cô bé hài lòng gật đầu, dù cái tên phức tạp như vậy còn phải viết thêm hơn mười lần nữa, nhưng được bố khen ngợi, con bé càng có động lực viết tên mình hơn.

"Sau này đặt tên cho đứa thứ hai nhà mình, nhất định không được đặt tên khó viết như tên Hi Hi nữa, bây giờ Hi Hi còn chưa hiểu, sau này con bé biết cái tên này phải viết cả đời, sợ là sẽ trách anh chết mất!" Dương Dật không nhịn được cười khẽ với Mặc Phi.

"Thế anh muốn đặt tên đứa thứ hai là gì nào?" Mặc Phi hờn dỗi hỏi, "Em thấy tên Hi Hi cũng hay mà."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:507
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »