Tầm Bảo Thần Đồng

Lượt đọc: 1537 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 449
Làng Săn Kho Báu

❊ ❊ ❊

Nếu chưa từng câu tôm, bạn sẽ không biết được niềm vui khi câu tôm là gì. Đừng nói đến bọn trẻ con cực kỳ thích thú, cứ vỗ tay nhảy múa không ngừng, mà ngay cả người lớn khi nhấc cần câu cũng mang theo đầy sự mong đợi, một tay cầm cần, một tay cầm vợt lưới đón ở dưới.

Cơ sở hạ tầng ở đây khá ổn, dọc theo bờ sông dựng lên rất nhiều mái che, không chỉ che nắng mà còn chắn mưa được. Mỗi mái che đều có lan can để đảm bảo an toàn cho trẻ nhỏ, ngoài ra còn bố trí nhân viên thường xuyên đi tuần tra nhắc nhở.

Lý Mặc chọn một mái che, thả liền năm chiếc cần câu, mồi nhử dùng nội tạng gà vịt. Cái hồ này là hồ nhân tạo được đào sau này, bên trong trồng rất nhiều rong nước, cũng chẳng biết nuôi bao nhiêu tôm càng xanh, vừa thả mồi đã thấy cần trúc rung rinh.

"Có rồi."

Lý Mặc cầm vợt lưới chạy tới, khi nhấc cần trúc lên rõ ràng cảm nhận được lực kéo. Đến lúc sắp kéo lên khỏi mặt nước thì thấy năm sáu con tôm càng xanh càng đỏ đang kẹp chặt lấy mồi nhử.

Vợt lưới xúc lên, bắt được năm con, chạy thoát một con.

Trong lòng Lý Mặc bỗng dâng lên một cảm giác thỏa mãn, hèn gì Trần Tiểu Yến thích trời nóng đi câu tôm câu lươn, trời lạnh thì thích bắt cá nhỏ tép riu, vừa có thu hoạch lại vừa có nét thú vị của tuổi thơ.

"Tiểu Mặc, mang cho cháu ít nước với đồ ăn vặt này." Tần Gia Nghiệp đội mũ trên đầu, đi xe điện dừng lại bên bờ, sau đó xách theo ít đồ ăn thức uống.

"Cháu cảm ơn chú Tần."

"Thế nào, có thú vị không?"

Lý Mặc vừa thu hoạch vừa hỏi: "Chú Tần, dự án này kiếm lời lắm hả chú?"

"Đó là đương nhiên. Một phần ở đây là chúng ta tự nuôi, nhưng đa số là nhập sỉ từ bên ngoài, một cân chỉ tám tệ. Từ thứ Hai đến thứ Sáu mỗi ngày nhập sỉ một nghìn cân thả xuống, đến cuối tuần là tăng gấp đôi. Muốn đến câu tôm thì tiền vé là một khoản thu nhập, sau đó tôm câu được thì chúng ta bán theo giá ba mươi tệ một cân, nếu muốn chế biến tại chỗ thì thu thêm một khoản phí nữa."

Lý Mặc nhìn môi trường trong mái che này, có một chiếc bàn vuông xếp và bốn cái ghế xếp, còn dán cả một tờ thực đơn, có thể gọi đồ ăn thức uống bất cứ lúc nào.

"Tiểu Mặc, chú Tần thực sự rất cảm ơn cháu. Chú và thím cháu đã lãng phí nửa đời người, chưa từng làm được việc gì ra hồn cả, cho đến tận bây giờ mới sống cho ra sống."

"Chú Tần, chuyện quá khứ hãy để nó qua đi, tương lai mới là quan trọng nhất. Chú nhìn tốc độ câu tôm của cháu này, buổi trưa còn kịp làm ít tôm sốt tỏi, tôm rang mười ba vị... Chú đừng ở đây tiếp cháu nữa, có việc gì thì đi làm đi."

"Được, trưa nay chúng ta làm vài chén."

Sau khi câu khoảng hơn một tiếng đồng hồ, Lý Mặc xách gần đầy một xô tôm lên xe đi về hướng nhà ăn. Buổi trưa cậu như ý nguyện được ăn món tôm càng xanh do chính tay mình câu. Rượu trái cây do Tần Gia Nghiệp ủ có vị rất nhạt, thoang thoảng một mùi hương trái cây thanh khiết.

"Tiểu Mặc, nếm thử mấy món này đi, đều là món cháu thích ăn đấy."

Lý Mặc nhìn màu sắc món ăn, ăn vài miếng rồi nói: "Chú Tần, chú không phải đã đào đâu ra một đầu bếp giỏi từ nhà hàng 'Thực Thiên Hạ' đấy chứ?"

"Ha ha ha, quả nhiên không giấu nổi vị giác của cháu. Nhưng không phải đào người, mà là chú hợp tác với Thực Thiên Hạ, mở một chi nhánh ở đây. Khách đến đây chơi ăn xong đều tấm tắc khen ngợi, rất nhiều người quanh đây cứ tụ tập ăn uống là nhất định phải đến đây, việc kinh doanh này cháy hàng lắm."

Lý Mặc lặng lẽ liếc nhìn Tần Gia Nghiệp, ông ấy vẫn còn tiềm năng rất lớn, trước kia chỉ là không có sân khấu phù hợp nên phí hoài thiên phú kinh doanh, bây giờ là sự bùng nổ, cách nào kiếm tiền là làm, hơn nữa còn có thể kết hợp các dự án lại với nhau một cách hoàn hảo.

"Sao thím không đến ăn cùng?"

"Đừng quản bà ấy, mấy bà bạn cũ trước kia của bà ấy đều đến chơi, đang tiếp bọn họ đấy. Tiểu Mặc, chúng ta cạn một ly nào."

Rượu trái cây độ cồn không cao, nhưng Lý Mặc cũng không uống nhiều, chủ yếu là ăn đồ ăn là chính.

"Phải rồi Tiểu Mặc, chiều nay cháu có sắp xếp gì không?"

"Tạm thời chưa có, ăn cơm xong cháu câu thêm lúc nữa rồi về."

"Vậy thế này, ăn xong chú dẫn cháu qua 'Làng Săn Kho Báu' gần đây dạo chơi, biết đâu lại thực sự tìm được vài bảo vật hay ho đấy."

Làng Săn Kho Báu?

"Yên Giao từ khi nào lại có làng săn kho báu vậy chú?"

"Đều là công của cháu cả đấy. Sau khi Yên Giao nâng cấp thành Khu Văn hóa Bảo tàng, rất nhiều thôn làng gần đây đều lục tung nhà cửa lên. Sau đó có con buôn đồ cổ tìm được vài thứ tốt trong đó, thế là ngày càng nhiều con buôn đồ cổ đổ xô đến đây. Sau rồi họ dứt khoát phát thông báo, tổ chức giám định thu mua tại chỗ ở một địa điểm cố định, nửa tháng tổ chức một lần. Hiện nay đã hình thành một cái chợ nhỏ cố định, chú từng xem qua, sạp hàng tại chỗ không ít, đồ đạc khá nhiều, chỉ là chú không nhìn ra thật giả."

Lý Mặc nâng ly cụng với ông rồi nói: "Vậy chúng ta ăn xong thì qua sớm chút."

"Đừng vội, uống hết bát canh gà tơ đã."

Làng Săn Kho Báu cách đó không xa, vì đã uống chút rượu trái cây nên hai người không lái xe hơi, mà mỗi người chạy một chiếc xe điện. Đi khoảng hai mươi phút là thấy một thôn làng phía trước, ở đầu làng dọn ra một bãi đất trống lớn, bày từng hàng sạp.

Người rất đông, náo nhiệt ồn ào, tiếng mặc cả vang lên không ngớt. Quy mô tuy không bằng hội chợ đồ cổ ở Lưu Ly Xưởng và Phan Gia Viên, nhưng cũng vô cùng sôi động.

"Để xe ở đây đi, kẻo lát nữa khó tìm."

Xe được để ở khu vực quy định, Lý Mặc và Tần Gia Nghiệp theo dòng người tiến vào khu bày sạp. Mỗi sạp hàng đều rất đơn giản, một tấm bạt chống ẩm lớn trải trên mặt đất, bên trên bày đủ loại đồ vật kỳ lạ, đồ sứ, chạm khắc gỗ, tiền xu, chạm khắc đá, đá lạ, còn có vài miếng gỗ, đồ sắt không biết là thứ gì, vân vân.

Xem ra những chủ sạp này có người là dân làng địa phương, cũng có những tiểu thương từ nơi khác vội vàng chạy tới, còn người đến săn kho báu thì đủ loại thành phần.

"Tiểu Mặc, cháu nhìn kỹ xem có đồ gì tốt không?"

"Chú Tần, chú tưởng đồ cổ thật ở đây đầy rẫy cho chú nhặt chắc? Tìm được một món thật trong vạn hạt cát đã là rất tốt rồi. Làng săn kho báu ở đây đã hình thành quy mô chợ, tổ chức nhiều lần rồi, dù có đồ thật thì cũng bị người ta nhặt mất gần hết rồi. Không vội, chúng ta cứ dạo xem tùy ý đã."

Đối với tương lai con rể này, Tần Gia Nghiệp tin tưởng tuyệt đối, cậu nói sao thì ông làm vậy là được.

Dạo qua mấy sạp, Lý Mặc đều không dừng lại nhìn kỹ. Đến khi đi tới sạp thứ bảy, cậu dừng bước ngồi xổm xuống, cầm từ sạp lên một cái bát. Bề mặt có một lớp vật chất màu xám đen, còn dính chút bùn đất, trông có vẻ đã có tuổi đời.

Chẳng lẽ tìm được đồ tốt rồi sao? Tần Gia Nghiệp cũng vội ngồi xổm xuống, không nói gì mà chỉ lẳng lặng nhìn.

Cái bát khá nhẹ, trên bề mặt có một vài hoa văn chạm khắc, còn có hai con rồng đang giương nanh múa vuốt. Lật cái bát lên, nhìn thấy đáy bát còn khắc bốn chữ chân phương 'Ung Chính chuyên dụng'.

"Chàng trai, cậu đúng là có mắt nhìn, vừa liếc mắt đã chọn trúng một món bảo vật trên sạp của tôi. Cậu nhìn kỹ xem, đây là cái bát hoàng đế Ung Chính thời Đại Thanh từng sử dụng đấy, tuyệt đối là bạc nguyên chất chế tạo, truyền đến nay bề mặt đã oxy hóa nên mới đen lại."

Chủ sạp là một ông lão hơn sáu mươi tuổi, tay cầm cốc trà, đang pha kỷ tử. Bên cạnh ghế còn đặt một cái giỏ, bên trong là trà, bánh mì, nước khoáng, vân vân.

"Bác ơi, sao bác biết đây là cái bát hoàng đế Ung Chính từng sử dụng ạ?"

"Cậu bé này, bác còn có thể lừa cậu chắc. Cậu nhìn đáy bát xem, trên đó viết rõ ràng bốn chữ lớn 'Ung Chính chuyên dụng' kia kìa."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:268
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »