Tầm Bảo Thần Đồng

Lượt đọc: 1815 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 599
Đồ cổ hình thù kỳ quái

❊ ❊ ❊

Trên phim truyền hình, chúng ta thường thấy hoàng đế ban tặng cho thần tử "Kim thư thiết quyển". Thời đó, sau khi Hồng Vũ đại đế Chu Nguyên Chương lên ngôi đã ban thưởng rất nhiều Kim thư thiết quyển, đó đều là kim bài miễn tử. Đáng tiếc, đám thần tử sau khi có kim bài miễn tử liền bắt đầu càn rỡ, làm cho dân sinh oán thán. Cuối cùng, Chu Nguyên Chương vẫn phải nghĩ cách thu hồi những tấm kim bài miễn tử đó, đồng thời cũng giết một đợt thần tử.

Trong các bảo tàng trong nước cũng có Kim thư thiết quyển, nhưng đều không có cái nào có niên đại sớm như cái trong tay này.

Lý Mặc cẩn thận quan sát, tấm Kim thư thiết quyển này có hình dạng như mái ngói, dài khoảng 50 cm, rộng khoảng 30 cm, mặt trước khắc minh văn dát vàng, nhìn qua chắc chắn không dưới ba trăm chữ.

"Lý phó giáo sư, tấm kim bài miễn tử này là vị hoàng đế nào ban phát vậy?"

Người bên cạnh cũng muốn xem, nhưng hiện tại đang có ống kính livestream hướng về phía Lý Mặc, nếu những người khác chen vào xem thì chắc chắn sẽ che mất tầm nhìn.

"Đây là Kim thư thiết quyển do Đường Chiêu Tông thời cuối Đường ban tặng để ban thưởng cho Bành Thành Quận Vương Tiền thị, bên trên viết rõ ràng: 'Khanh thứ cửu tử, tử tôn miễn tam tử, họa phạm thường hình, hữu ty bất đắc gia trách'. Nghĩa là Bành Thành Quận Vương phạm pháp có thể miễn trừ chín lần tử hình, còn con cháu có thể miễn trừ ba lần tử hình. Nếu phạm vào các luật lệ khác của quốc gia, quan viên hữu trách không được hỏi đến."

Lý Mặc đưa Kim thư thiết quyển lại gần ống kính, chỉ ra từng điểm chính, ví dụ như Đường Chiêu Tông, Bành Thành Quận Vương và mấy câu miễn tử kia.

"Nếu tôi nhớ không lầm, tấm Kim thư thiết quyển cuối thời Đường này chính là kim bài miễn tử sớm nhất còn tồn tại, rất đáng để chúng ta nghiên cứu kỹ lưỡng. Đồ cổ như thế này, ít nhất cũng là văn vật cấp một quốc gia."

Chu Xương Bình giáo sư ở bên cạnh bổ sung.

"Nào, bảo quản cẩn thận rồi cất đi."

Lý Mặc bảo Thi Bân mang đến chiếc két sắt thứ hai, cậu dùng túi khí làm một lớp bảo vệ, vì thể tích khá lớn nên một két sắt chỉ có thể đặt tấm kim bài miễn tử này.

Đối với mỗi món cổ vật xuất thế, Lý Mặc đều cố gắng giải thích chi tiết một chút, cho nên tốc độ khai quật bảo vật này tương đối chậm.

"Lý phó giáo sư, chiếc hộp gỗ này rất nặng, bên trong sao lại đặt một cục đá thế?"

Đá? Chắc là không thể nào.

Lý Mặc vội bước tới nhìn một cái, không nhịn được cười nói: "Đúng là một cục đá thật, nhưng thứ này không phải đá bình thường, mà là đá phỉ thúy nguyên thạch."

Bưng chiếc hộp gỗ từ dưới đáy xuống, đặt nhẹ lên mặt đất. Lý Mặc cũng không khách sáo, trực tiếp chưởng hai cái, chiếc hộp gỗ vỡ vụn, để lộ ra một tảng đá hình bầu dục, có lớp vỏ màu nâu xám.

Tảng phỉ thúy nguyên thạch này có năm chỗ mở cửa sổ, để lộ phần đá xanh biếc bên trong, nhìn từ màu sắc và độ sáng bóng thì là loại đế vương lục.

"Xem ra người đảo quốc cũng không ngốc, đây là một tảng phỉ thúy nguyên thạch đế vương lục, nặng khoảng hơn 70 cân, nếu mở ra mà phỉ thúy đạt trên 70%, thì giá trị của tảng nguyên thạch này sẽ rất cao, tính theo giá thị trường hiện tại thì ít nhất cũng đáng giá hai, ba trăm triệu."

Đối với tảng phỉ thúy nguyên thạch đế vương lục này, Lý Mặc cũng chẳng có gì cần giám định, nên dùng dị đồng quét qua rồi tiện tay đặt tảng nguyên thạch sang một bên.

Thứ này nhà cậu còn thừa lại không ít, cũng may tảng phỉ thúy nguyên thạch đế vương lục này được tìm thấy từ trong kho báu này, cũng coi như là một tảng đá có ý nghĩa lịch sử. Dù có bày nó trong bảo tàng, tin rằng với giá trị thị trường vốn có của nó, nó cũng dư sức "giây" chín mươi phần trăm cổ vật trở lên.

Lúc này, một quân nhân xách theo một chiếc hộp gỗ mới đi vào phòng, chiếc hộp gỗ này nhìn là biết vừa làm xong không lâu.

Người lính đó đặt tảng phỉ thúy nguyên thạch vào chiếc hộp gỗ mới, rồi đứng sang một bên, ngẩng cao đầu ưỡn ngực. Đùa à, tảng đá trị giá mấy trăm triệu còn quý giá hơn cả đám cổ vật kia. Nếu người khác có quyền lựa chọn, chắc chắn 99% người ta sẽ chọn tảng phỉ thúy nguyên thạch đế vương lục.

"Lý phó giáo sư, nghe rõ xin trả lời."

Đột nhiên, trong bộ đàm vang lên giọng của một người.

"Tôi nghe đây."

"Mời ông ra ngoài sơn động, có người tới tìm ông để tìm hiểu tình hình."

Người nào tìm mình mà bày đặt phô trương như vậy, còn bắt mình phải tự đi ra. Lý Mặc định từ chối thì thấy Thi Bân đang đứng không xa khẽ gật đầu với cậu.

Được hắn nhắc nhở, Lý Mặc liền biết người ở bên ngoài mười phần là đại lãnh đạo trong quân đội.

"Được, tôi ra ngay."

Khi Lý Mặc ra ngoài thì đi lối sơn động khác, nhìn quanh một vòng liền thấy không xa đó đứng vài người, tuổi tác cơ bản đều khoảng năm mươi, mặc quân phục thường quy, nhưng nhìn trên vai thì không đoán được quân hàm của họ cao đến mức nào.

"Không biết là vị nào muốn tìm tôi?"

Mấy vị đại lãnh đạo quân đội đối diện cậu chưa từng gặp ai, nhưng có thể thông hành không trở ngại mà vào được dãy Trường Bạch, chắc chắn cũng là người của Bắc Phương Quân Đoàn.

"Cậu là Lý Mặc?"

Lý Mặc nhìn về phía người đàn ông trung niên vừa cất tiếng hỏi, chưa từng gặp bao giờ, nhưng cảm thấy ông ta và Chí Cần có rất nhiều nét tương đồng trên khuôn mặt.

Chẳng lẽ ông ta chính là người cạnh tranh với Vương gia ở Thiên Tân?

"Ông là Chu bá bá?"

"Ha ha ha, cậu nhìn một cái là nhận ra ngay. Mấy hôm trước Vân Lê và Chí Cần đính hôn, vì lý do công việc nên ta không kịp đến uống rượu mừng của hai đứa."

"Cậu con và Tần đại bá họ cũng bận tối tăm mặt mũi suốt ngày, mấy tháng không về nhà là chuyện bình thường. Chu bá bá, ông tìm cháu có chuyện gì muốn hỏi ạ?"

"Đương nhiên là chuyện về đám kho báu vàng đó, dựa theo tốc độ vận chuyển bằng trực thăng hiện tại, hiệu suất công việc thực sự quá thấp. Ước chừng không mất một tháng thì không dọn hết được đám vàng bạc châu báu bên trong, thời gian kéo dài quá lâu. Cho nên ta suy ngẫm theo đề nghị của cậu, vẫn nên học cách cậu vận chuyển bảo vật từ Miến Điện năm đó mà làm."

"Chu bá bá, bên ông có thể điều động bao nhiêu người?"

"Ba ngàn người không thành vấn đề."

"Tuy hơi ít người, nhưng có vẫn hơn không. Chu bá bá, đội ngũ ba ngàn người khi nào có thể vào núi?"

"Sáng sớm mai là có thể đến nơi."

"Vậy thì tốt, sớm hoàn thành chuyện ở đây cháu cũng sớm trở về Kinh Đô. Chu bá bá, hay là các ông cùng vào trong xem với cháu một chút, trong động có mấy đội ngũ livestream, các ông xuất hiện nói vài câu thế nào?"

"Thôi bỏ đi, lần này chúng ta đến cũng là không muốn làm kinh động đến ai, cho nên mới gọi cậu ra trao đổi đơn giản một chút. Đã vậy, chúng ta cứ thực hiện theo chiến lược đã định lúc nãy là được."

Mấy người này cũng không dừng lại lâu, chắc họ đến đây cũng là để diễn cho ai đó xem, dù sao dãy Trường Bạch cũng nằm trên địa bàn của họ, nếu từ đầu đến cuối không ló mặt ra một chút thì cũng hơi khó nói.

Chu Xương Bình và mấy người bọn họ không có năng lực giám bảo như Lý Mặc, họ chỉ làm theo từng bước là dán nhãn lên từng món cổ vật, đợi sau này trở về Kinh Đô rồi từ từ nghiên cứu giám định.

"Lý phó giáo sư, cậu mau qua đây xem, đây là cổ vật gì?"

Phù quản lý vẫy tay với Lý Mặc, chỉ vào món cổ vật hình thù kỳ quái đặt dưới mặt đất.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:527
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »