Vọng Tộc Phong Lưu

Lượt đọc: 3968 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 823
Phẫn nộ khó tiêu

❊ ❊ ❊

Kỷ Ninh không cần giải thích quá nhiều với Lâm Nghĩa, thực ra Lâm Nghĩa cũng không hiểu được những đại sự quân quốc phức tạp như vậy, việc anh ta cần làm chỉ là nắm được những việc đại khái cần thực hiện trong tương lai mà Kỷ Ninh thông báo, còn lại thì để Lâm Nghĩa tự phát huy.

Kỷ Ninh tự mình kiểm soát tốt tương lai, thông báo những việc cần làm cho Lâm Nghĩa, còn Lâm Nghĩa chỉ cần là người thực thi phía sau màn là được.

Một người là người ra quyết định, còn Lâm Nghĩa là người thực thi.

Đêm đó, Kỷ Ninh không ở lại phủ, hắn phải đi tìm Thất Nương, vì đây là lúc hắn gây áp lực cho cô ta. Việc Vân Vũ "mất tích" đồng nghĩa với việc đẩy Thất Nương vào thế bị động trong cuộc hợp tác với công chúa, khiến cô ta buộc phải cân nhắc cách đối mặt.

Để Thất Nương tin rằng hắn thật sự vô tình biết được, hắn đến tiểu viện nơi Vân Vũ từng ở trước.

Lúc này tiểu nha hoàn mới quỳ xuống nhận lỗi trước mặt Kỷ Ninh, thừa nhận việc Vân Vũ mất tích.

Tiểu nha hoàn cũng rất đáng thương trong chuyện này, tuy bình thường cô ta có thể trông coi Vân Vũ, nhưng với tính cách của Vân Vũ, làm sao cam tâm làm một con rối?

“Được rồi, chuyện này tạm thời không liên quan tới ngươi, ai đưa người cho ta, ta đòi người đó. Không thể biến nơi này thành chỗ người ta muốn tới thì tới, muốn đi thì đi!” Kỷ Ninh nói xong, vẻ như đầy phẫn nộ rời khỏi tiểu viện.

Đến tận lúc này, tiểu nha hoàn vẫn chưa hiểu Vân Vũ làm sao mất tích được, vì cô ta cho rằng Vân Vũ không còn sức lực để trèo tường rời đi, dù sao Vân Vũ đang bị thương, lại thêm hai ngày nay ăn uống không tốt, dường như cũng chẳng còn chút sức lực nào.

Quan trọng nhất là, tiểu nha hoàn không tin Vân Vũ dám bỏ đi như vậy.

Bởi vì chuyện phía sau đó quá hệ trọng.

---❊ ❖ ❊---

Kỷ Ninh rời khỏi tiểu viện, cũng đang suy nghĩ cách đối mặt với vấn đề của Thất Nương.

Hắn không chọn gặp mặt ở chỗ của Thất Nương vì thấy không an toàn. Lần này hắn đi ra ngoài còn mang theo hai người bảo vệ, một là Sở Tú do công chúa phái đến, người còn lại là Nạp Lan Xuy Tuyết.

Mấy ngày nay Nạp Lan Xuy Tuyết cũng liên tục điều tra mối quan hệ giữa Trương Hồng và phủ Sùng Vương, nhưng có vẻ như tình hình cô ta điều tra được không rõ ràng bằng những gì Thượng Quan Uyển Nhi đã làm. Thượng Quan Uyển Nhi quả không hổ danh là thám tử hàng đầu của Đại Vĩnh triều, làm việc gì cũng rất có chừng mực.

Nơi hai người gặp nhau chính là tại một tửu quán. Lúc này tửu quán đã gần giờ đóng cửa, Thất Nương vội vã chạy đến, thậm chí không đi kiệu. Sau khi thấy Kỷ Ninh, vẻ mặt cô ta vẫn còn chút khó hiểu, cô ta không rõ đã xảy ra chuyện gì, chỉ cho rằng Kỷ Ninh có lời nhắn của công chúa cần truyền đạt.

“Kỷ tiên sinh, ngài có việc gì vậy?” Thất Nương căng thẳng hỏi.

Không có việc gì không lên điện Tam Bảo, Thất Nương cũng biết Kỷ Ninh sẽ không vô duyên vô cớ tìm cô ta. Với sự thông minh của mình, vốn dĩ nhiều chuyện cô ta đều có thể lường trước, duy chỉ có việc Vân Vũ mất tích là điều cô ta không thể ngờ tới.

Kỷ Ninh đứng cạnh cửa sổ, quay người nhìn Thất Nương một cái. Lúc này Thất Nương cũng đang nhìn hắn, Kỷ Ninh lạnh lùng nói: “Người đàn bà ngươi gửi tới, mất tích rồi!”

“Cái gì?” Thất Nương kinh ngạc không thôi, cô ta nhìn Kỷ Ninh, nhất thời chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Bản thân cô ta cũng thấy khó tin vì thông tin có được trước đó cho biết Vân Vũ giờ rất uể oải, căn bản đã mất hết sức lực để bỏ trốn. Để tránh Vân Vũ chạy thoát, Thất Nương thậm chí còn bảo tiểu nha hoàn bỏ chút thuốc mềm gân vào cơm canh của Vân Vũ, vậy mà kết quả cuối cùng, Vân Vũ vẫn mất tích.

Kỷ Ninh nói: “Nhìn vẻ mặt Thất đương gia, hình như không tin? Chẳng lẽ ngươi nghĩ là ta giấu người đi rồi đòi ngươi?”

“Tôi tuyệt đối không có ý đó!” Thất Nương lúc này cũng rất bực dọc, cô ta sợ nhất là Vân Vũ mất tích. Giờ Vân Vũ thật sự đã đi rồi, cô ta biết muốn lấy lòng Kỷ Ninh nữa sẽ rất khó. Bởi vì người con gái hoàn hảo nhất bên cạnh cô ta để thu phục Kỷ Ninh thực ra chỉ có một mình Vân Vũ. Những cô gái khác từng gửi qua đều là tiểu thư khuê các được cô ta nuôi dưỡng từ trước, nhưng thực tế so với vẻ đẹp và thần thái của Vân Vũ thì vẫn có khoảng cách nhất định, hơn nữa những gì Vân Vũ thể hiện ra lại là phong thái của một vũ công, thứ dễ khiến đàn ông muốn khám phá.

Thất Nương thầm nghĩ: “Con bé Vân Vũ này sao lại tùy hứng như vậy? Nó đi rồi, ta biết ăn nói với Kỷ Ninh thế nào? Ta đi đâu tìm người phụ nữ khác đưa tới bên cạnh Kỷ Ninh đây?”

“Kỷ tiên sinh, ngài hãy bớt giận, tôi nhất định sẽ phái người đi tìm, dù cô ta có đi đến đâu cũng sẽ tìm về cho ngài…” Thất Nương hơi lo lắng nói.

Kỷ Ninh cười lạnh một tiếng: “Thất đương gia, người ngươi gửi cho ta chưa được mấy ngày, hai lần bỏ trốn. Lần đầu bỏ trốn ta bắt về đã cảnh cáo nhỏ rồi, ai ngờ không lâu sau vẫn cố tình bỏ đi. Ngươi bắt cô ta về lại thì có ích gì? Tâm cô ta căn bản không ở chỗ ta, ngươi bảo ta quản lý thế nào? Nếu trở về rồi lại trốn, chẳng phải ta bắt người về một cách vô ích sao?”

“Kỷ tiên sinh, ngài yên tâm, lần này trở về, dù có phải chặt tay chân cô ta cũng không thể để cô ta đi nữa!” Thất Nương giận dữ nói.

“Lời này của Thất đương gia nói với người khác thì được, chứ tại hạ không tin trò này. Con gái ngươi gửi tới, ta còn chưa đụng vào. Người phụ nữ này rời khỏi bên cạnh ta, sau này trở về, chẳng biết sẽ thành ra cái dạng gì, ngươi lại muốn ta tha thứ cho cô ta? Tha thứ cho ngươi? Hừ hừ, Thất đương gia, ngươi coi ta là kẻ ngốc, nghĩ ta dễ bắt nạt lắm sao?” Giọng điệu Kỷ Ninh rất mạnh mẽ, điều này khiến Thất Nương cảm thấy bất an, dù sao cô ta cũng biết mình không có cách nào kiểm soát hay điều khiển được Kỷ Ninh.

Trước kia cô ta đã cố tìm cách đổi lấy cơ hội nói chuyện ngang hàng với Kỷ Ninh, giờ cô ta đã mất cơ hội đó. Nếu Kỷ Ninh gây khó dễ, vị thế bên cạnh công chúa của cô ta sẽ không giữ được.

“Kỷ tiên sinh đã không hài lòng với việc này, thì người vẫn phải bắt về, dù có băm vằm vạn đoạn, cũng phải cho cô ta biết kết cục khi đắc tội với ngài!” Thất Nương nghiến răng nói, “Còn về sự tổn thất trong lòng Kỷ tiên sinh, tôi xin chuẩn bị tìm cách bù đắp, chuẩn bị thêm vài mỹ nhân nữa đưa tới cho ngài…”

Kỷ Ninh lạnh lùng nói: “Cần phụ nữ, ta đầy đường có thể tìm về. Thời buổi này, có quyền có tiền, tìm phụ nữ có gì khó? Chỉ cần ta muốn, đầy người sẽ tự dâng tận cửa. Nhưng hiện tại ta đã có được một món đồ, cô ta lại tự bỏ trốn, đây rõ ràng là sự không tôn trọng lớn nhất đối với ta. Ta không thể dung thứ chuyện này xảy ra, Thất đương gia hiểu ta đang nói gì không?”

Thất Nương cũng hiểu, vấn đề hiện tại không còn là chuyện tặng thêm mấy cô gái nữa, mà là cơn giận trong lòng Kỷ Ninh không thể nguôi ngoai.

Trong tình huống này, Thất Nương cảm thấy mình sắp mất đi sự tin tưởng của Kỷ Ninh. Đúng lúc này, cô ta chợt nhận ra điều gì đó, tâm trí hơi bình ổn lại, thần sắc cũng trở nên tự nhiên hơn: “Kỷ tiên sinh, xin ngài chờ một chút, tôi đã chuẩn bị sẵn một món quà cho ngài, định cùng ngài mang về phủ…”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:814
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »