Kỷ Ninh nhìn Triệu Nguyên Dung đang ngủ say, nội tâm vô cùng an tường. Chàng có thể cảm nhận được tình yêu của mình dành cho Triệu Nguyên Dung, cũng cảm nhận được sự si mê quấn quýt của nàng đối với mình.
Nếu hai người đến với nhau chỉ vì quyền mưu và lợi ích, thì chung quy vẫn thiếu đi tình yêu, mối quan hệ đó sẽ không bền lâu. Nhưng nếu vì yêu mà đến với nhau, thì dù có trải qua bao nhiêu phong ba, hai người vẫn sẽ không rời không bỏ.
Triệu Nguyên Dung đột nhiên tỉnh lại, nhìn Kỷ Ninh, ánh mắt mơ màng cuối cùng cũng thu lại, hỏi: “Kỷ Ninh? Chàng nhìn thiếp làm gì? A…… Buồn ngủ quá!”
Triệu Nguyên Dung trở mình, nhưng vẫn nằm trong lòng Kỷ Ninh, tư thế ôm ấp trực tiếp nhất, giữa hai người không hề có chút ngăn cách. Nàng vươn vai một cái trong lòng Kỷ Ninh, vẻ vô cùng thoải mái, cười nói: “Thiếp đã lâu rồi không ngủ ngon như vậy, cảm giác mình ngủ một giấc đến tận hừng đông!”
Kỷ Ninh cười khổ nói: “Vẫn chưa đến hừng đông đâu, nàng cùng lắm chỉ mới ngủ được hai canh giờ thôi. Tại sao bình thường cứ phải ép mình chịu áp lực lớn như vậy? Thả lỏng một chút, chẳng phải rất tốt sao?”
Triệu Nguyên Dung lườm Kỷ Ninh một cái, nói: “Chàng tưởng thiếp giống chàng sao, có thể ngày ngày vô công rỗi nghề, mục tiêu nhân sinh chỉ là sống một cuộc đời tiêu dao tự tại? Suy nghĩ của thiếp là có thể sớm ngày hoàn thành hoài bão trong lòng, vì mục tiêu này, thiếp vẫn luôn nỗ lực. Ai, đột nhiên phát hiện những chuyện trước kia xa vời vợi, bây giờ đã thấy chút hy vọng, tất cả chuyện này đều phải quy công cho chàng đấy!”
“Cho nên……” Kỷ Ninh dừng một chút, “Lần này nàng đến là muốn thưởng cho ta?”
“Phi, rõ ràng là chàng cưỡng ép thiếp, lần này thiếp đến chỉ là muốn gặp chàng, bàn bạc với chàng một vài chuyện thôi, ai ngờ…… lại bị chàng cưỡng ép giữ lại. Thôi bỏ đi, đã đến rồi thì không đi nữa, vừa vặn chiếm lấy phòng ngủ của chàng, tiện thể xem có người phụ nữ nào khác đến tranh giành giường nằm của chàng không!” Triệu Nguyên Dung cười híp mắt nói.
Kỷ Ninh vốn định kể chuyện Thượng Quan Uyển Nhi ra, nhưng ngẫm lại, có vài chuyện tốt nhất đừng nói ra. Đây không phải là vấn đề có thể giải quyết bằng sự thành thật, dù sao Triệu Nguyên Dung và Thượng Quan Uyển Nhi không có quá nhiều tiếng nói chung, một người là công chúa, còn một người là nữ tử thảo mãng, Triệu Nguyên Dung cũng không dễ dàng tiếp nhận người phụ nữ như Thượng Quan Uyển Nhi.
Nhưng Kỷ Ninh vẫn thử hỏi: “Nàng là muốn, sau này tiến cửa làm người của ta?”
“Nằm mơ!” Triệu Nguyên Dung cười cười, dùng đầu ngón tay điểm vào mũi Kỷ Ninh một cái, nói, “Chàng muốn sở hữu thiếp dễ dàng như vậy, còn khó lắm. Nói thế này cho chàng biết, thiếp chỉ muốn coi chàng là chồng của mình, nhưng thiếp sẽ không hứa hẹn hôn nhân với chàng, thiếp sẽ giữ lòng trung thành với chàng, vì thiếp tuyệt đối không phải là người phụ nữ thấy sắc nảy lòng tham…… Thiếp cũng biết, chí hướng trong lòng chàng là có thể có nhiều mỹ nữ vây quanh bên người, chờ tương lai nếu thiếp có thể làm hoàng đế, thiếp sẽ tuyển chọn tuyệt sắc khắp thiên hạ, đưa đến bên cạnh chàng, để họ thay thiếp hầu hạ chàng, bản thân thiếp ngược lại có thể làm người phụ nữ bình thường nhất bên cạnh chàng, lúc đó thiếp sẽ chờ sự lâm hạnh của chàng……”
Câu nói như lời tình tự động lòng người, Kỷ Ninh lúc này đã không thể kiềm chế ngọn lửa trong lòng, cho dù đêm qua đã giày vò đến tận khuya, lúc này chàng vẫn còn đủ tinh thần để hoàn thành tất cả chuyện này.
Rất nhanh, Triệu Nguyên Dung lại nếm được mùi vị đó, hai người lại một lần nữa tiến vào nhịp điệu quên mình.
---❊ ❖ ❊---
Lúc này, trong Kỷ phủ, một tiểu gia hỏa rón rén đi tới. Nàng vốn định sáng sớm đi chui vào chăn của Kỷ Ninh, đi làm một tiểu tinh nghịch, nhưng đi được nửa đường mới phát hiện, trong phòng ngủ của Kỷ Ninh dường như phát ra vài tiếng động, điều này khiến nàng rất thất vọng.
“Thiếu gia, đem phụ nữ về rồi sao?” Vũ Linh rất thương tâm, vì chuyện bản thân vẫn luôn chưa đạt được, đã bị người phụ nữ khác cướp mất trước. Trước kia Thượng Quan Uyển Nhi tới nàng không phát giác, nhưng lần này Triệu Nguyên Dung tới, lại bị nàng phát hiện, “Nhất định là người tới hôm qua rồi, mình đã thấy người đó hình như rất kỳ quái, sau khi cùng thiếu gia vào trong liền tới thư phòng, mình còn tưởng chỉ là một vị khách bình thường, không ngờ…… lại là một người phụ nữ! Cô ta rốt cuộc là loại phụ nữ gì, không phải là hạng không đứng đắn gì chứ?”
Vũ Linh đứng tại cửa viện phòng ngủ của Kỷ Ninh, nhìn vào bên trong một hồi, lúc này trời đã gần sáng, sắc trời vẫn còn đang mờ ảo.
Nàng phản ứng một hồi, ý thức được mình không nên đứng ở đây, vì điều này sẽ khiến nàng trông rất không hiểu chuyện, dù Kỷ Ninh cần loại phụ nữ nào, với nàng mà nói đều chẳng liên quan gì: “…… Thiếu gia hiện tại tuổi tác cũng không nhỏ rồi, bên người có một hai bạn nữ cũng là có thể lý giải mà, trước kia mình chẳng phải cũng nghĩ như vậy sao, muốn để thiếu gia thả lỏng một chút, không đến mức vì chuyện nam nữ mà nghĩ quá nhiều sao? Thôi vậy, mình vẫn đừng qua đó nữa, tránh để thiếu gia và vị nữ tử kia nhìn thấy sau đó thì ngại ngùng, chuyện này mình cũng không dám đi hỏi thiếu gia, tránh để thiếu gia cảm thấy, mình là một tiểu nha hoàn này làm không xứng chức, hình như muốn tiếm quyền làm nữ chủ nhân vậy!”
Vũ Linh có chút tức giận, bĩu môi nhỏ đi về hướng phòng ngủ của mình.
Trở về phòng ngủ của mình, Lâm Quyên Nhi vẫn còn đang ngủ, chờ nàng mở mắt nhìn thấy Vũ Linh, còn rất tò mò dáng vẻ tức giận của Vũ Linh.
“Vũ Linh tỷ tỷ, tỷ đi ra ngoài sao?” Lâm Quyên Nhi dụi dụi mắt, hỏi.
Vũ Linh nhìn tiểu tỷ muội của mình, đột nhiên cũng có chút cảm giác tội lỗi, vì trước kia nàng định đi tìm Kỷ Ninh một mình, muốn mình đi chui vào chăn của Kỷ Ninh, mà không nghĩ tới tiểu tỷ muội của mình.
Nàng chỉ hơi gật đầu, cổ họng phát ra một tiếng: “Ừm!”
“Nga.” Lâm Quyên Nhi không nghĩ nhiều, còn tưởng Vũ Linh chỉ là ra ngoài một chuyến, trở mình liền muốn tiếp tục ngủ. Vũ Linh nói: “Quyên Nhi, muội không muốn biết tỷ đi ra ngoài làm gì sao?”
Lâm Quyên Nhi nói: “Vũ Linh tỷ tỷ, tỷ đi ra ngoài làm gì cũng tốt cả, Quyên Nhi có chút buồn ngủ, tối qua nói chuyện với tỷ đến rất muộn, muội đã chịu không nổi nữa rồi, người ta không có tinh thần tốt như tỷ đâu. Nga, buồn ngủ quá……”
Vũ Linh có chút tức giận, nàng vốn định tâm sự nỗi khổ với tiểu tỷ muội của mình, nhưng hiện tại ngay cả tiểu tỷ muội cũng không muốn nghe nàng nói cái gì, nàng chỉ có thể ngồi một bên tức giận suông, rất nhanh, phía Lâm Quyên Nhi lại tiếp tục ngủ, sự uất ức trong lòng Vũ Linh càng không nơi phát tiết.
“Thôi vậy, mình vẫn không nghĩ nữa, thiếu gia chỉ cần thương xót mình, như vậy là đủ rồi, mình cũng không hy vọng thiếu gia độc sủng mình một người, có Quyên Nhi ở đây, hai đứa tiểu nha đầu chúng ta luôn có thể chiếm cứ vị trí nhất định trong lòng thiếu gia, nếu thiếu gia ngay cả chúng ta cũng không thương xót, vậy thì mình cũng không còn cách nào khác!” Vũ Linh nghĩ tới đây, trong lòng lại nhẹ nhõm hơn một chút, tâm trạng cũng không tệ như trước nữa, ngược lại có thể thản nhiên đối mặt rồi.
---❊ ❖ ❊---
Phía bên kia, Kỷ Ninh và Triệu Nguyên Dung ân ái xong, hai người đứng dậy chỉnh lý.
Triệu Nguyên Dung vẫn còn chút oán trách nói: “Kỷ Ninh, mấy ngày nay…… chàng nói đã có…… phải làm sao đây?”
“Nàng nói xem?” Kỷ Ninh cười hỏi.
“Thiếp biết chàng đang nghĩ gì, thiếp sẽ cố gắng!” Triệu Nguyên Dung tựa vào lòng Kỷ Ninh, “Cho dù thiếp không thể thường xuyên ở bên cạnh quân, cũng hy vọng lưu lại hồi ức của chúng ta, còn có kết tinh của chúng ta!”