"Không tốt, không tốt, không tốt!" Hộ Noãn giậm chân đầy giận dữ: "Con không học nữa! Con muốn về nhà! Con muốn về nhà tìm mẹ!"
Kiều Du thu lại nụ cười: "Hộ Noãn! Tu hành vốn là việc gian nan, sao có thể vì chút khó khăn nhỏ trước mắt mà bỏ cuộc?"
Hộ Noãn thét lên: "Thầy lừa con, thầy là kẻ lừa đảo!"
Kiều Du tức giận: "Thầy không lừa con. Con bình tĩnh lại nghe thầy nói đây."
Hộ Noãn chẳng thèm nghe, giờ phút này con bé đang cực kỳ, cực kỳ giận dữ: "Thầy lừa con, thầy lừa con, con tin tưởng thầy như vậy mà thầy lại lừa con!"
Trọng tâm của Hộ Noãn từ đầu đến cuối chỉ có một chữ: Lừa.
Kiều Du định biện giải, nhưng Hộ Noãn đã xoay người cầm lấy hạc giấy, "a a a" hét vào trong đó: "Mẹ ơi, thầy con là kẻ lừa đảo, thầy ấy lừa dối tình cảm của con."
Kiều Du đang giận đến nghiêng người, sao lại thành lừa dối tình cảm rồi? Đây là lời quái quỷ gì vậy?
Hộ Noãn nắm chặt tay, dậm chân, phát ra lời tố cáo đầy phẫn nộ với hạc giấy: "Chúng con muốn leo núi, rõ ràng đã—bla bla—chúng con đều thắng rồi—bla bla—thầy nói—bla bla—bây giờ—bla bla—mẹ ơi, con tức chết mất, con tức chết mất! A—"
Hạc giấy vội vã bay đi, nhanh như thể bị lửa đốt. Hộ Noãn đứng phía sau vung nắm đấm nhỏ về phía bầu trời: "Mau bảo mẹ đến đón con."
Hừ, không thèm để ý thầy lừa đảo nữa.
Kiều Du cũng chẳng thèm để ý đến con bé.
Nửa ngày sau, hạc giấy lắc lư bay trở về.
Hai người không ai nhìn ai, đều chằm chằm nhìn vào hạc giấy.
Hạc giấy rơi xuống trước mặt Hộ Noãn, giọng nói bình thản không chút vội vàng của Hộ Khinh truyền ra.
Đầu tiên là một tiếng cười khẽ.
"Ha ha, ra là vậy. Thầy con ấy à, không tính là lừa con, cái này gọi là giấu giếm."
Hộ Noãn trừng mắt nhìn Kiều Du, giấu giếm cũng không đúng.
Giọng Hộ Khinh lạnh nhạt: "Cũng gọi là lừa gạt trẻ con."
Mặt Kiều Du đen lại.
"Nói trắng ra thì là do con còn nhỏ, kinh nghiệm xã hội chưa đủ, không nhiều tâm cơ bằng người lớn. Thế này đi, đợi con về, mẹ sẽ giảng cho con nghe về hợp đồng. Sau này con lớn lên ra ngoài rồi, con sẽ phát hiện ra cạm bẫy ngôn từ nhiều vô kể, đừng quá coi là thật."
"Tuy nhiên, mẹ phải khuyên con một câu: Đối với người ngoài không liên quan tuyệt đối đừng hứa hẹn, đối với người mình yêu thương tuyệt đối đừng lừa dối."
Kiều Du ngẩn ra, đây là... tự vả mặt mình sao?
"Con còn nhỏ, đạo lý nhân sinh cứ từ từ mà lĩnh hội, đừng giận nữa, nói chuyện tử tế với thầy con đi."
Kiều Du: Sao nghe cứ thấy sai sai nhỉ?
"Nhưng mà, mẹ quan tâm đến một chuyện khác hơn." Hộ Khinh chuyển giọng, mang theo chút lo âu: "Dáng người con nhỏ như vậy, đã thấp hơn bạn bè cùng trang lứa rồi, mỗi ngày còn phải vận động quá tải, lại còn buộc bao cát nặng trĩu kéo xuống—cục cưng à, con đừng có mà không lớn nổi thành người lùn đấy nhé?"
Không lớn nổi.
Người lùn.
Cú bẻ lái thần thánh cuối cùng đã thành công kéo sự chú ý của hai thầy trò từ tầng bậc tinh thần cao cấp về lòng tin, quay trở lại vấn đề sinh tồn cơ bản là phát triển cơ thể.
Hộ Noãn kinh hãi nhìn Kiều Du, Kiều Du cũng kinh hãi nhìn con bé.
Trời ạ, đồ đệ của hắn—sắp không cao thêm được nữa rồi sao?
"Oa—"
Lần này, Kiều Du đã biết đồ đệ của mình khóc kiểu gì mới là thực sự đau lòng.
Hắn cuống cuồng dỗ dành đứa nhỏ.
Trong phường thị, Hộ Khinh chán chường vươn vai. Hừ, dám chọc vào con gái của lão nương, trừ khi ngươi đưa nó trả lại cho ta, bằng không thì tự mà dỗ đi.
Cuộc sống của cô ở đây cũng chẳng suôn sẻ gì. Hôm qua cô đi dạo quanh giới hà, tìm mấy cửa tiệm bán khí cụ để hỏi giá lò luyện khí, rẻ nhất cũng phải một ngàn linh thạch hạ phẩm, đổi sang linh thạch trung phẩm chỉ được một viên. Nghe thì không nhiều, nhưng không phải thứ cô có thể với tới.
Nhưng cố gắng tích góp thì vẫn có hy vọng.
Hộ Khinh không phải không có ý nghĩ khác, ví dụ như đến cửa hàng đồ cũ tìm món người ta không dùng nữa. Chỉ là, ông chủ cũng nói rõ, loại lò luyện khí tệ nhất đó, họ bán năm trăm linh thạch, nhưng không đảm bảo chất lượng. Vận may tốt thì dùng được ba năm mươi năm, vận may xấu thì lần đầu tiên đã nổ lò rồi.
Hộ Khinh không dám đánh cược, cô không cho rằng mình có bàn tay vàng to bự để nhặt bừa một cái lò nát không ai cần mà lại là linh bảo.
Vẫn là cứ chăm chỉ kiếm tiền mua cái nào chất lượng đảm bảo thôi.
Chỉ là chuyện kiếm tiền này lại nảy sinh vấn đề.
Nguồn thu nhập duy nhất của cô là hái thuốc, nhưng hiện tại Bách Thảo Các không thu mua nữa.
Không chỉ Bách Thảo Các như vậy, mà tất cả các tiệm thuốc, tiệm đan dược trong Bảo Bình Phường đều thế. Ngay cả ở khu chợ ven sông cũng chẳng còn ai bày bán thảo dược, có bày ra cũng chẳng ai mua.
Việc tăng giá điên cuồng trước đó không phải chỉ mình Hộ Khinh được lợi. Thực tế, những người già hái thuốc đã có kinh nghiệm này từ lâu, mấy ngày nay người hoạt động nhiều nhất ngoài thành chính là người hái thuốc. Người hái thuốc đông, lượng thu mua lớn, lượng dự trữ trong phường tự nhiên cũng nhiều. Theo sự rời đi của hai đại môn phái, dân cư lưu động trong phường giảm bớt, nhu cầu đan dược cũng giảm mạnh, các nhà chỉ có thể chậm rãi làm thảo dược tích trữ thành đan dược chứ không thể thu mua thêm nữa.
Bão hòa rồi.
Không ai mua, cũng chẳng bán được giá. Không biết phải mất bao lâu mới khôi phục lại bình thường.
Hộ Khinh vừa đau khổ vừa vui vẻ. Một mặt thảo dược không đáng tiền khiến cô mất thu nhập, mặt khác theo số lượng người giảm bớt, tiền thuê nhà giảm giá, phí sử dụng phòng luyện khí cũng hạ xuống.
Lúc mình có tiền thì không mua nổi, lúc mua nổi thì mình lại hết tiền.
Đúng là tình cảnh băng hỏa lưỡng trọng thiên như vậy.
Vì thế, cô phải tìm đường làm giàu khác.
Mặc dù quản sự Khương nói với cô, chỉ cần là thảo dược cô đưa đến, ông vẫn sẽ thu theo giá thị trường bình thường như trước, nhưng Hộ Khinh không có mặt mũi nào mà làm thế.
Thôi thì thôi vậy, đổi nghề thôi mà, đâu phải lần đầu.
Hộ Khinh đi dạo quanh phường thị, phát hiện ra vài nơi tốt.
Nhiệm vụ đường.
Cơ quan chính thức do Triều Hoa Tông mở tại Bảo Bình Phường, ai cũng có thể đến nhận nhiệm vụ. Bao gồm mua bán tài nguyên, tìm người tìm vật, lập đội thám hiểm, treo thưởng tính mạng, vân vân và mây mây.
Điều tuyệt vời nhất là—không cần vé vào cửa!
Hộ Khinh may mắn được vào tham quan, nhìn thấy màn hình lớn công bố nhiệm vụ không hề thua kém phương tiện hiện đại, cô vô cùng thán phục.
Sau đó phát hiện trên đó có vài nhiệm vụ mình cũng có thể nhận, ví dụ như thu mua một số thảo dược hoặc bộ phận cơ thể động vật.
Cô đã hỏi kỹ, có thể nhận nhiệm vụ rồi mới đi hoàn thành, hoặc hoàn thành xong mới đến nhận nhiệm vụ, giao nộp tại chỗ là có thể nhận thù lao ngay.
Những thứ treo thưởng thu mua dài hạn đó rất hợp với cô.
Chỉ là những thứ đó—đều là những thứ cô chưa từng thấy bao giờ, cô cần phải tốn công tìm kiếm. Nói đi cũng phải nói lại, thứ dễ dàng tìm thấy thì còn ai treo nhiệm vụ làm gì.
Hộ Khinh cũng từng xem qua mấy nhiệm vụ lập đội thám hiểm, nhưng không có ý định hợp tác với người khác. Lòng người khó dò, với chút bản lĩnh này của cô, tốt nhất là tránh xa ra thì hơn.
Ngoài Nhiệm vụ đường, cô còn phát hiện ra Tán Tu Liên Minh.
Một tổ chức lớn mạnh cho những người không thuộc môn phái tụ họp sưởi ấm cho nhau, theo lý mà nói thì rất hợp với cô. Nhưng hoàn cảnh cô đặc biệt, rõ ràng đã có thể tu luyện mà không ai nhìn ra, tự mình đi nói mình là tu sĩ, sợ là sẽ bị đánh đuổi ra ngoài.
So với Nhiệm vụ đường của Triều Hoa Tông, Tán Tu Liên Minh có chút không thân thiện. Nhiệm vụ đường của họ phải là thành viên mới được sử dụng, nghĩa là muốn kiếm tiền thông qua Tán Tu Liên Minh thì phải trở thành người của họ trước.
Chế độ thành viên cưỡng ép.
Chỉ riêng điểm này, Hộ Khinh đã mất thiện cảm. Cách hành xử kiểu này, chỉ sợ sau khi trở thành thành viên sẽ còn có nhiệm vụ cưỡng chế, đến lúc đó muốn rút lui cũng chẳng tự chủ được.
Cái này cũng gần giống với mấy thủ đoạn lưu manh thời hiện đại, có thể thấy con người ở các thế giới khác nhau vẫn có điểm chung.