Từ phòng khách truyền đến tiếng "ư ử" của Hộ Hoa Hoa. Nhóc con đã sớm tỉnh giấc, thậm chí còn đi dạo xong xuôi rồi, thế nên, đã đến lúc cho ăn!
Thế nhưng, hôm nay Hộ Khinh không muốn nấu cơm.
"Chúng ta ra phố ăn đi."
Hộ Hoa Hoa: Mặc dù chưa từng ra phố ăn bao giờ, nhưng, cứ cảm thấy sẽ chẳng ngon lành gì đâu.
Hộ Khinh khoác túi, bỏ Hộ Hoa Hoa vào trong, khóa cửa đi dạo phố.
Vừa gặp người hàng xóm đã lâu không thấy, đang tán gẫu với mấy bà thím, thấy cô một cái là lập tức ưỡn ngực lên như con gà trống.
"Này, mấy bà biết không, gã chủ tiệm rèn kia, đính hôn rồi đấy."
Đám phụ nữ ồ lên đầy vẻ kinh ngạc. Hộ Khinh đi ngang qua, thầm nghĩ hàng xóm đúng là rảnh rỗi thật, đây là đang âm thầm theo dõi động tĩnh của mình sao?
Chỉ nghe bà ta lại oang oang lên, tựa như con gà mái già: "Thanh niên cao to vạm vỡ thế kia, sao lại nhìn trúng mấy kẻ già nua xấu xí đó được chứ. Có vài người ấy mà, cứ mơ tưởng hão huyền, tưởng mình là cái gì cao sang lắm, thực chất chỉ là thứ hàng dạt không ai thèm lấy."
Hộ Khinh nhíu mày, lời mắng này có chút quá đáng, nhưng cô chẳng hề để tâm. Ở thời mạt thế, cô từng nghe những lời khó nghe hơn thế này nhiều. Ban đầu cô còn thấy phẫn nộ, về sau thì—cứ việc mắng đi, mình cũng chẳng mất miếng thịt nào, cùng lắm thì đợi đến khi lão nương tìm được cơ hội sẽ tiễn ngươi đi luôn.
Cho nên, Hộ Khinh hoặc là không ra tay, đã ra tay là phải lấy mạng. Cô không muốn mạng của bà thím này, không cần thiết, không đáng để so đo.
Cứ thế đi qua.
Người phụ nữ hung hăng nhổ một bãi nước bọt, sớm muộn gì cũng có ngày con nhỏ kia phải quỳ xuống cầu xin lão nương.
Hộ Khinh chọn một quầy hoành thánh, gọi hai bát nhỏ, một bát cho Hộ Hoa Hoa.
Chủ quán vừa thấy có con chó muốn dùng bát của nhà mình để ăn hoành thánh, sắc mặt liền thay đổi: "Cô đi mau đi mau, mang con chó đến ăn hoành thánh nhà tôi, thì ai còn dám đến ăn nữa? Chẳng phải là chửi khách nhà tôi đều là chó sao? Đi mau đi mau."
Hộ Khinh bất đắc dĩ, đành phải bế Hộ Hoa Hoa lên: "Còn chưa ăn miếng nào, ông đuổi chúng tôi đi, tôi không trả tiền đâu."
"Đi mau đi mau, xui xẻo thật." Chủ quán như cướp lấy bát đũa, trực tiếp vứt bát của Hộ Hoa Hoa vào thùng rác.
Hộ Khinh gãi gãi cằm Hộ Hoa Hoa rồi đi về phía tiệm bánh bao: "Hộ Hoa Hoa à Hộ Hoa Hoa, bị người ta coi thường rồi nhé. Đợi con lớn lên, đưa ta về quê hương của con, đừng để ta gặp phải chuyện chó nhìn người thấp như thế này nữa."
Hộ Hoa Hoa nghiền ngẫm câu nói này, cứ cảm thấy chẳng phải lời hay ý đẹp gì.
Lần này Hộ Khinh không lỳ lợm ngồi ăn tại quán người ta nữa, cô mua hai mươi cái bánh bao thịt, nhét một cái cho Hộ Hoa Hoa, tự mình ăn một cái, rồi lại nhét một cái cho Hộ Hoa Hoa.
Một lát sau cúi đầu nhìn, mới phát hiện trong túi toàn là vỏ bánh bao, Hộ Hoa Hoa kén chọn này, vậy mà chỉ ăn nhân thịt bên trong chứ không ăn vỏ.
Thật tức chết đi được.
Cô không chê, đang định cầm vỏ bánh lên miệng thì thấy người qua đường đổ dồn ánh mắt kinh ngạc. Cô lặng lẽ hạ tay xuống, nếu không muốn trên phố lan truyền tin đồn cô bị chó cắn nên phát điên, thì cô không thể làm thế được.
Đợi đến nơi không có người, cô nhanh chóng thu vỏ bánh vào túi trữ vật. Hiện tại cô có hai túi trữ vật, cái Hộ Noãn để lại thì đeo sát người, cất giữ phần lớn linh thạch. Cái bên ngoài là đồ cướp được, bên trong để bàn ghế cô làm từ gỗ thừa và những vật dụng cũ trong nhà. Vỏ bánh được đặt trên đĩa để trong túi. Về nhà đem chiên hay nướng ăn đều ngon.
Băng qua giới hà, cảm giác người qua lại đông đúc hơn trước nhiều. Hộ Khinh đến điểm giao dịch mua bán, thuê mướn nhà đất ở Bảo Bình Phường. Không biết người trong đó có thuộc Triều Hoa Tông hay không, cho dù có, cô cũng đâu mặt mũi nào mà mượn danh Hộ Noãn để đòi ưu đãi?
Điểm giao dịch là một tòa nhà ba tầng rộng lớn, phía sau có sân rộng, phía trước làm việc. Văn phòng có rất nhiều gian, Hộ Khinh nhìn thấy rất nhiều người đang xếp hàng thì trong lòng lập tức thắt lại.
Quả nhiên, đến lượt cô hỏi thì suýt nữa nổ tung: "Rẻ nhất cũng phải năm mươi hạ phẩm linh thạch một tháng?"
Cái sân của cô, một năm mới có mười hạ phẩm linh thạch, chỉ cách một dòng sông thôi mà chênh lệch lớn đến vậy sao?
Nhân viên công tác nhìn kỹ y phục của cô, đoán xem cô có phải là tôi tớ của nhân vật có lai lịch nào không, nên cũng hòa nhã: "Bình thường một tháng năm hạ phẩm linh thạch, giờ tạm thời tăng giá thôi."
Hộ Khinh hít sâu một hơi, chẳng phải chỉ có hai môn phái đến làm khách thôi sao, cần gì đến mức này?
Cô hỏi: "Vậy, có sân nào có địa hỏa không? Giá cả thế nào?"
Nhân viên công tác: "Có, chất lượng hỏa kém nhất, một tháng một trăm linh thạch."
Trời đất ơi, đi cướp luôn cho rồi.
Người ta còn chưa nói xong: "Động phủ có hỏa chất tốt, một tháng một trung phẩm linh thạch."
Linh châu đối hạ phẩm, hạ phẩm đối trung phẩm, trung phẩm đối thượng phẩm, đều là tỷ lệ đổi một nghìn lấy một.
Hộ Khinh cạn lời, đầu óc xoay chuyển: "Luyện khí thất thuê thế nào?"
"Một ngày mười hạ phẩm linh thạch. Không cung cấp lò luyện khí và hao tổn linh thạch."
Xin cáo từ.
Đả kích quá lớn, Hộ Khinh đứng không nổi nữa: "Hoa Hoa, mẹ thật sự là quá quá quá—nghèo rồi."
Hộ Hoa Hoa im lặng.
Hộ Khinh phẫn nộ bẻ một cái bánh bao thịt, nhân thịt đùn ra đưa cho Hộ Hoa Hoa, còn vỏ bánh thì nhét tọt vào miệng nhai mạnh.
"Đi cướp tiền đi, bọn tư bản xấu xa."
Thở dài: "Nhưng mà, ta muốn tu luyện thì bắt buộc phải có địa hỏa, sân bình thường không dùng được. Rẻ nhất một tháng một trăm, loại kha khá một tháng một nghìn, ta phải chắt chiu lắm mới thuê được một tháng. Theo giá tăng gấp mười lần này, giá bình thường chắc là mười đồng một tháng, vậy thì ta còn chịu được. Nhưng chẳng lẽ cứ ngồi đợi giá nhà giảm xuống? Giữa chừng không thể không tu luyện được."
"Luyện khí thất. Một ngày mười đồng, một tháng là ba trăm. Xì, đắt quá đắt quá, đây đúng là nghịch lý của người nghèo, tiền ít quá, không tiêu dùng được loại chất lượng cao, chỉ bị ép tiêu dùng loại ngắn hạn đắt đỏ. Nhưng nghe người kia nói, dùng luyện khí thất còn phải tự có lò luyện khí? Lò luyện khí cũng phải dùng linh thạch? Chết mất thôi."
Hộ Hoa Hoa nằm trong túi, không hiểu được nỗi phiền muộn của người lớn.
Hộ Khinh ôm nó, bước đi lắc lư rời khỏi đó, cô phải đi tìm tiệm luyện khí, xem có tuyển người làm thời vụ như cô không.
Rõ ràng là cô nghĩ nhiều rồi, cũng nghĩ đẹp quá rồi. Tiệm bán khí cụ rất nhiều, cô thậm chí còn cảm nhận được luồng khí nóng và kim loại nồng đậm ở phía sau các cửa tiệm, nhưng nghề luyện khí này nam nhiều nữ ít, hơn nữa người ta cũng không tuyển công nhân thời vụ, lại càng không tuyển người phàm.
Hộ Khinh vỡ mộng, không một ai nhìn ra cô là tu sĩ, dù cô có đứng giữa đường hét lên mình là tu sĩ, e rằng cũng chỉ bị coi là kẻ điên.
Cô phải làm sao đây?
"Liều thôi."
Cái gì?
"Chẳng phải chỉ là mười đồng linh thạch sao, ta bây giờ sẽ—ngày mai, thuê một ngày, cảm nhận thử xem."
Hôm nay đi thuê thì lỗ quá. Khoan đã, cô phải đi hỏi trước, đừng có tính từ nửa đêm là một ngày nhé.
Luyện khí thất cho thuê tập trung ở mấy ngọn núi nhỏ trong phường, các hang động san sát, cách vài chục bước là một cái. Nhìn xa như tổ ong, nhìn gần, làm cô nhớ đến nhà tái định cư.
Người ta nói rồi, cô vào giờ nào thì đến giờ đó ngày hôm sau là tính một ngày.
Hộ Khinh nghe xong, liền quay về chuẩn bị.
Trước tiên, đến chỗ Thiết Sinh.
Thiết Sinh thấy cô thì không tự nhiên, cố gượng cười nhưng không thành, chột dạ xen lẫn chút sợ hãi, chỉ sợ cô đổi ý đòi quay lại.
Hộ Khinh buồn cười, cô có tư cách gì mà bám lấy không đi chứ.
Cô nở nụ cười nhiệt tình mà không mất đi khoảng cách: "Ông chủ Thiết, tôi muốn mua một bộ dụng cụ rèn sắt ở chỗ ông, ông có bán không?"