Nhóc con bĩu môi, vẻ mặt như muốn nói "ta tin ngươi mới là lạ", nó trợn mắt nhìn An Thế Trạch, người sau cũng chẳng chút ngại ngùng.
Thế nhưng!
Chỉ cần có thể ra ngoài chơi là được, một viên yêu đan rác rưởi mà thôi. Đứa nhỏ cười, cùng cười với An Thế Trạch.
"Thiến Thiến, hôm nay cậu đưa con đến bãi biển Trường Lạc, phong cảnh nơi đó rất đẹp, còn có chân dài... phi... là người đông!"
"Bờ biển sao, Thiến Thiến thích."
Dứt lời, nhóc con lóng ngóng trèo lên chiếc xe địa hình của An Thế Trạch.
Nửa giờ sau!
Bãi biển Trường Lạc là một bãi biển ở Ma Đô, vô cùng nổi danh, cuối tuần nào cũng rất đông người, nhưng hôm nay là thứ Hai, người không quá đông đúc.
Tuy nhiên đối với nhóc con mà nói, như vậy là vừa vặn, không cần quá chen chúc!
An Thế Trạch thu xếp xong xuôi, cũng gọi vài cuộc điện thoại, chắc là hẹn vài cô em đến chơi cùng.
Nhóc con nhìn đại dương mênh mông vô tận, mặc cho gió biển thổi tung váy mình.
An Thế Trạch không chơi cùng nó, còn nó thì tự mình giẫm lên bãi cát, đuổi theo bọt sóng, một mình cười ha hả, thỉnh thoảng lại ném đá trở lại biển khơi.
Chỉ có điều, bên cạnh nó có thêm một con hổ nhỏ, đó chính là thần thú Liệt Diễm Hổ.
Sau khi An Thế Trạch quay lại, mắt suýt nữa thì lồi ra ngoài, con hổ nhỏ này từ đâu ra vậy.
"Cậu... nó là thú cưng của con, là một con mèo!"
Mèo cái khỉ gì!
Tưởng hắn ngốc sao, rõ ràng là một con hổ con!
"Nó từ đâu ra."
An Thế Trạch ngơ ngác, lúc lên xe, trong xe chỉ có mỗi cháu gái hắn.
"Cậu tự hỏi nó đi!"
Lời của nhóc con khiến An Thế Trạch không nói nên lời!
An Thế Trạch nghĩ đến đau cả đầu, dứt khoát không nghĩ nữa, đi đến cửa hàng tiện lợi, còn nhóc con thì đang chơi nghịch cát.
Khi An Thế Trạch mua một đống đồ ăn vặt quay lại, hắn hoàn toàn chết lặng, nhóc con đang ngồi trên một vật phẩm giống như cái ly rượu, mà còn rất lớn.
Cái ly rượu đó?
Chính là một trong mười đại thần khí thượng cổ: Dược Vương Đỉnh.
Khí linh của Dược Vương Đỉnh kia có cảm giác muốn chết luôn cho rồi!
Nếu những người ở Thất Đại Vực nhìn thấy cảnh này, chắc hẳn phải hoài nghi nhân sinh mất!
Chỉ có nhóc con mới ngang ngược như vậy, thần khí thượng cổ mà đem ra làm ghế ngồi!
"Cái ly rượu to thế này, lấy ở đâu ra!" Khóe miệng An Thế Trạch giật giật, hắn không bị hoa mắt đấy chứ.
"Cái gì mà ly rượu, không có văn hóa, thật đáng sợ, đây là thần khí!"
Chà...
Đứa nhỏ này còn biết đó là một món thần khí khiến cường giả vũ trụ phát cuồng cơ đấy.
Nghe vậy, An Thế Trạch liên tục trợn mắt, thần khí? Đứa nhỏ này cứ chém gió đi, dù sao chém gió cũng đâu có tốn tiền.
Nhìn Dược Vương Đỉnh mà nhóc con đang ngồi, An Thế Trạch càng nghĩ càng không thông, cái thứ này chẳng lẽ là do biển cả cuốn tới?
"Bên kia có động tĩnh kìa."
"Hô... hình như có một con cá mập đến."
"Cá mập gì chứ, đây là vùng biển gần bờ, không có cá mập đâu, hình như là một con rùa biển."
Không xa, chính là một con rùa biển bị sóng đánh dạt lên, còn bị lật ngửa, không thể tự lật lại được, bộ dạng đó suýt nữa khiến nhóc con cười ngất.
Sau khi nhóc con chạy tới, rất tốt bụng giúp nó lật người, nhưng nó không dùng lực, dốc hết sức bình sinh cũng vô ích.
An Thế Trạch vừa cười vừa nói: "Với chút sức lực của con, thôi bỏ đi, xem cậu đây này."
Hắn giơ một tay lên, con rùa biển khổng lồ đã lật lại được!
Còn nhóc con gãi gãi đầu, giọng non nớt nói: "Không cho cậu giúp... xấu xa quá!"
An Thế Trạch: "..."
Đây là đạo lý gì chứ, chắc con rùa này cũng không phục đâu.
Chỉ thấy con rùa biển kia lộn một vòng, lại nằm ngửa bốn chân lên trời.
Khóe miệng An Thế Trạch giật giật, thế giới hôm nay bị làm sao vậy, hắn hoài nghi mặt trời mọc đằng tây mất, con rùa này nghe hiểu tiếng người sao?
Nhóc con cười ha hả, sau đó lại dùng sức bình sinh giúp nó lật người, con rùa còn nỗ lực phối hợp theo.
"Lát nữa con tự khắc sẽ đến cầu xin cậu."
An Thế Trạch dứt khoát không quản nữa, dù sao đứa nhỏ này sức lực nhỏ như vậy, không thể giúp rùa biển lật người được, sớm muộn gì cũng mở miệng nhờ hắn giúp.
"Bạn nặng quá đi."
Nhóc con đột nhiên không nâng nữa, điều này khiến An Thế Trạch ở bên cạnh đầy nghi vấn.
"Thiến Thiến, có phải muốn cậu giúp không, chỉ cần con mở miệng, cậu dùng một tay là xong ngay." An Thế Trạch đắc ý cười.
"Mới không có nhé!"
Nhóc con mắt nhìn nước biển, cái đầu nhỏ lắc nguầy nguậy.
"Vậy..."
"Lát nữa nước biển dâng lên, bạn tự mình có thể lật người rời đi rồi."
Nhóc con vui vẻ vỗ vỗ lên mai rùa!
Nước biển sẽ dâng lên? An Thế Trạch không tin, chỗ này cách mép nước bảy tám mét, sóng biển không đánh tới được đâu.
Một lát sau!
Hắn bị vả mặt, hắn tự tát mình một cái, giả sao!
Nước biển cuồn cuộn dâng lên, tạo thành những con sóng lớn.
A ha!
Lần này có nước biển tới rồi, nhóc con thuận tay dùng lực, con rùa biển thuận lợi lật người, khiến An Thế Trạch sững sờ, cho đến khi nước biển không còn ập tới, con rùa biển không còn trong tầm mắt, hắn mới hoàn hồn.
"Sao con biết sóng biển sẽ tới vậy."
"Không biết."
Nhóc con lắc đầu, những con sóng này chính là do nó tạo ra.
Mẹ kiếp!
Quay lại chỗ đắp tượng cát đầy ngượng ngùng, An Thế Trạch dụi dụi mắt!
Cái ly rượu lớn kia đâu mất rồi?
Chắc không có ai tới đây, mà ly rượu lại biến mất, điều này khiến An Thế Trạch hoàn toàn hoài nghi nhân sinh.
Nhóc con đã cất đi rồi, mới không thèm nói cho An Thế Trạch biết.
"Cậu ơi, bọn họ có phải tìm cậu không?"
"Ai cơ!"
An Thế Trạch hơi ngẩng đầu, đã bị một cái tát đánh bay xa ba bốn mét.
Đối diện nhóc con đứng vài gã đàn ông, đều là người da đen, thể hình và chiều cao đều vượt xa An Thế Trạch.
"Các ngươi vậy mà dám đến Hoa Hạ, đúng là không biết sống chết."
An Thế Trạch nhận ra mấy gã đàn ông đối diện, là dị năng giả của Mỹ!
Trong nhiệm vụ lần trước, An Thế Trạch đã giết vài đồng bọn của tổ chức bọn chúng, không ngờ đối phương lại tới báo thù ngay.
"Thằng nhóc nhà ngươi gan to thật, dám giết người của chúng ta."
"Là ta giết thì đã sao, các ngươi dám động thủ ở đây, đừng hòng sống sót rời khỏi."
An Thế Trạch nhíu mày, cái tát vừa rồi rất đau!
Nếu không phải là tát, mà là nắm đấm, có lẽ hắn đã bị thương rồi, rõ ràng đối phương không hề coi hắn ra gì.
"Chúng ta muốn đến thì đến, muốn đi thì đi."
Một gã khinh thường nói, khóe miệng lộ ra nụ cười tà ác.
"Làm việc gì thì tự chịu trách nhiệm, có gì cứ nhắm vào ta này...!"
An Thế Trạch không có gì phải lo lắng, chỉ là nhóc con này sao không biết đường chạy, còn con hổ nhỏ kia cũng thong dong quá vậy.
"Yên tâm đi, chúng ta làm việc rất có nguyên tắc, tiễn các ngươi lên đường cùng nhau, cũng có bạn đồng hành mà."
Thành viên của tổ chức áo đen nói, khí thế đột nhiên thay đổi, vậy mà là dị năng giả cấp SS!
"Thiến Thiến, mau chạy đi."
An Thế Trạch vừa định xông lên cứu nhóc con, đã bị dị năng giả xuất hiện trước mặt đá bay.
"Các ngươi có bản lĩnh thì nhắm vào ta này, tới đi, đồng bọn của ngươi là ta..."
An Thế Trạch vừa bò dậy, lời còn chưa dứt, kết quả nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng nhất đời mình.