Hương Sắc Khuynh Thành

Lượt đọc: 64594 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Q3 - Chương 085
Gió to tuyết lớn ngày không quang. (2)

❊ ❊ ❊

Trịnh Cẩm Thiền không chịu nổi nữa, lay cánh tay Đơn Dũng hỏi, mục tiêu của cô là chọn một nơi trong thị trấn gần Lạc Nhạn Bình, muốn xây dựng một trạm vận chuyển tập trung. Nếu như có thể sẽ kiếm một chén canh từ việc làm đường, một khi làm đường sẽ phải đầu tư hàng tỷ, chục tỷ, nói làm giàu cho một nhóm người không giả.

Đơn Dũng cười quỷ dị không đáp.

Chuyện chạm chán hôm qua khiến Trịnh Cẩm Thiền có chút để bụng, nhưng không để lại tác dụng phụ nào. Nữ nhân mà ban ngày thì dỗ, ban đêm thì làm vài lần, thế là không sao, dù có cũng bị nhu tình hóa giải.

"Này, anh còn cười như thế có tin em cào mặt anh không?" Trịnh Cẩm Thiền không đi nữa, giận rồi:

"Em quyết, anh còn nói được gì nữa? Với lại anh còn đang chìm đắm trong hạnh phúc, em thì cứ bàn chuyện làm ăn, mất hứng lắm ... Nào, hôn tạm biệt một cái." Đơn Dũng ghé đầu tới muốn hôn, Trịnh Cẩm Thiền bị chọc cười đẩy y qua một bên, chạy vào sảnh chờ bay, Đơn Dũng đuổi theo. Cách thời gian kiểm tra an ninh còn một thời gian nữa, y đi lấy vé hộ cô, đến lúc xếp hàng, chỉnh lại tóc rối trên trán nương tử dấm xinh đẹp:" Chuyện em nói không khó, tới lúc đó anh xây cho em cái trạm vận chuyển là được, đừng lo, cứ giao cho anh."

“Anh bốc phét, chọn địa chỉ rất khó, mà bây giờ làm đường hay không còn chưa quyết." Trịnh Cẩm Thiền không tin, chuyện này rất khó, cô muốn tới thực địa khảo sát, ai ngờ gặp phải thứ thời tiết này:

"Đúng thế, chuyện còn chưa quyết, em vội gì chứ? Chỉ cần có đường, anh sẽ có cách. Thực ra anh không quan tâm có kiếm được tiền không, chỉ cần em vui, tới khi đó anh tặng em một cái trạm vận chuyển, chẳng qua có mười mấy mẫu thôi mà." Đơn Dũng nhẹ nhàng hôn lên trán nương tử dấm:

Sự rộng rãi đó làm Trịnh Cẩm Thiền si mê:" Chuyện lãng mạng nhất với nữ nhân là nghe nam nhân khoác lác cho nghe những điều không thực tế, xem ra hiện giờ em đang ở tình huống đó, phải không?"

"Thế à, vậy anh khoác lác lớn một chút, anh xây một khu phục vụ tổng hợp tặng cho nương tử của anh nhé?" Đơn Dùng hai tay ôm eo cô nói:

"Khoác lác thật lớn, có điều em thích." Trịnh Cẩm Thiền đưa hai tay ra ôm mặt Đơn Dũng kéo xuống hôn tạm biệt, khiến không ít hành khách xung quanh ghen tỵ nổ mắt. Cô vẫy tay tạm biệt, đi qua cửa kiểm tra an ninh, chuyến đi chẳng có thu hoạch này có khi lại là thắng lớn, ít nhất khi đi rồi vẫn cười vui hạnh phúc

Mỗi người đã ở bên kia cổng kiểm tra an ninh, vẫn truyền cho nhau nụ cười lưu luyến, Đơn Dũng nghĩ, đây là một cô gái rất trí tuệ, cô hiểu không nên đi khơi lên vết thương cũ của nam nhân, cô hiểu hưởng thụ niềm vui, cô cũng hiểu hạnh phúc phải được kiến lập trên một cơ sở kinh tế vững chắc. Một cô gái rất hiện thực, nhưng lại ý đồ thoát tục, dù lên giường ân ái triền miên cũng mang theo vài phần ý vị thương nghiệp.

Máy bay bay lên trời, Đơn Dũng rất lâu sau mới rời sân bay, y không biết mình có được tình một đêm hay là một trái tim.

…………… ………..

Trong nhà vẫn bận rộn, bận rộn chờ đợi thời khắc cuối cùng, điều này với cả người chết lẫn người sống đều là một sự dày vò.

Phòng ngủ hướng về phía mặt trời, giáo sư Tống Thành Dương nằm đó, lúc hôn mê nhiều hơn lúc tỉnh táo. Ông về nhà hai ngày rồi, người thăm không ít, một đội lãnh đạo trường, vài đội giáo viên trường, còn có lãnh đạo các cơ cấu nhàn rỗi như chính hiệp và hội đồng nhân dân. Dù thế nào thì giáo sư Tống cũng là danh nhân văn hóa của Lộ Châu, thế nào cũng không thể thiếu có người tới cho có lệ, có điều nhìn tuổi già thê lương của ông, dù là loại ruồi nhặng bu quanh cũng cảm thán không thôi.

Cái giá của cao thượng là cả đời nghèo khổ, điểm kết của cao thượng chính là tuổi già thê lương, cao thượng cuối cùng cũng thành tấm bia mộ.

Trong ta đã mười phần lộng lẫy,

Chải chuốt càng thêm nảy xinh tươi.

Sói ngàn nhài bãi khoác ngoài,

Tết lan thu lại làm đai đeo thường.

Sợ chẳng kịp, ta càng mê mải,

Tuổi xanh nào có đợi gì ai!

Mộc lan sớm cắt trên đồi,

Đông thanh chiều hái bên ngoài bến sông.

Ngày tháng vút đi không trở lại,

Vừa xuân qua đã lại thu sang.

Đoái trông cỏ áy cây vàng,

Sợ con người đẹp muộn màng lỡ duyên!

Có người đang đọc thơ, âm thanh bi thương, là Tư Mộ Hiền, hắn thi thoảng nhìn giáo sư Tống mí mắt cử động, đó là bài Ly Tao mà ông thích nhất. Hắn mong thông qua tiếng đọc sách của mình có thể đánh thức ông trong chốc lát, dù chỉ để nghe một câu dạy bảo.

Không tỉnh, Tống Thành Dương vẫn nhắm mắt, mắt hõm sâu, mặt khô quắt, chỉ có mạch vẫn còn còn đập, ánh sáng cả đời đã tiêu hao hết, đều đã cho người khác, để lại đầy một cái xác không hồn, đợi vận mệnh kêu gọi. Tư Mộ Hiền thậm chí nghĩ, máy nghìn năm lữ hành văn hóa, không thiếu bậc quân tử khiết như lan, thuần như ngọc giống giáo sư Tống. Tựa như trong cõi u minh đã có thiên ý định trước, giống như cố ý phái sứ giả xuống nhân gian, dùng cả đời thanh bần, tiết tháo cao thượng, cũng khổ cực kiếp nạn của họ, luyện ra một tấm gương sáng, chiếu rọi hậu nhân.

Mà bây giờ sứ mệnh của ông đã hoàn thành, ông đang đợi trời cao gọi về.

Tuổi đang trẻ nết quen càn rỡ,

Thế mà không đổi sửa cho đành.

Ngựa hay cưỡi lấy, đi nhanh,

Lại đây ta chỉ cho mình đường quang.

Đời ba vua thuở đang rực rỡ,

Các giống thơm hớn hở đua tươi.

Hoa tiêu, hoa quế lộn mùi,

Cứ gì hoa huệ được người yêu đương.

Theo đạo chính nhằm đường ngay thẳng,

Nghiêu Thuấn xưa thiệt đấng minh quân.

Tư Mộ Hiền vẫn đọc, hắn nhớ lại lần đầu gặp giáo sư Tống, ông sang may giảng giải sự đau thương của Khuất Nguyên, thuật lại nỗ thống khổ không sao chịu đựng nổi và nỗi quyến luyến sâu sắc với cố thổ của vị phu tử. Thống khổ lên tới cực điểm, khiến phu tử chỉ còn cách lựa chọn trầm mình xuống La Giang. Chỉ có cách kết thúc cuộc đời một cách kịch liệt mới có thể chứng minh tiết tháo cả đời của phu tử.

Tránh điều lỗi, mặc đời xoi mói!

Nén chí xưa, cam nỗi xót xa.

Thánh hiền xưa cũng như ta,

Thẳng ngay mà chết, ấy là chết trong!

Tiếc nhận lối mà không biết lối,

Liệu về thôi, ở lại chi lâu?

Tư Mộ Hiền tiếp tục đọc, hắn nhớ tới ông già thương dân sinh gian nan, từ chiến loạn, từ chấn động, từ đói kém, đi qua hơn nửa thế kỷ khổ nạn. Nhớ tới ông già giúp người vô số, bản thân lại từ chối chữa trị, một lòng tìm cái chết. Nghĩ tới cha mình ra đi trong đói nghèo bệnh tật, nước mắt hắn chảy ròng ròng, đọc tới lạc giọng, nắm tay giáo sư Tống không đọc tiếp được nữa.

Phòng ngoài, Tống Phổ đang dọn dẹp sách vở cha lưu trữ thi thoảng rơi lệ, chồng cô tới rồi, hai người nhỏ giọng tính toán, tiền thuốc men được thanh toán bao nhiêu, bao nhiêu phải tự trả. Tài khoản tích góp ít ỏi sắp bị tiêu hết sạch rồi, mà cha thì trừ một nhà sách cũng chẳng để lại gì, sách quý thì quyên hết, tiền chữa trị tháng qua đều do Tả Nam Hạ ứng trước, ân tình quá lớn làm đôi vợ chồng nghèo sợ hãi.

Đúng rồi, mấy vị khách không mời trong phòng đâu? Người chồng hỏi. Tổng Phổ đáp:" Mấy học sinh của cha em đều không tệ, toàn dựa vào họ lo liệu, lúc nào anh rảnh cám ơn họ."

"Ừ, còn người ..." Người chồng đành mắt, Tống Phổ nhìn không đáp. Người đang dựa vào cửa sổ gặm táo rôm rốp đó, khiến người ta không khỏi thán phục sáng tạo của đấng tạo hóa, xấu như thế, ngốc như thế, trông ngớ ngẩn như thế, vậy mà cứ cười suốt, nhìn thế nào cũng thấy vui vẻ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi Tiến »