Phì! Có người nhổ nước bọt, là Hàn Kiềm ở trên tường, hắn nhảy xuống tới bên nồi, mở nắp cho tay vào vớt một khúc xương gặm. Đơn Dũng phải nói:" Còn chưa chín."
"Không sao không sao, anh Hàn thích ăn sống." Vũ Tử giảng hòa, vỗ về Đơn Dũng, đi đóng nắp lại, rồi cười với Hàn Kiềm:
Lý Mân Liên thấy lúc này rồi mà Đơn Dũng còn chú ý chuyên an uống, không nhịn được đi tới đá y một cái:" Này, anh nói hôm nay ra tay mà, sao tôi không thấy ai?"
"Tôi chỉ có thể chỉ huy được mình tôi thôi, cô hi vọng nhìn thấy ai? Tôi ở đây rồi đấy thôi." Đơn Dũng bực mình, nữ nhân này trước kia lả lơi lấy lòng mình, giờ quen hơn cái là nhờn:
Lý Mân Liên lại đá cái nữa, tức giận nói:" Anh ba hoa thế nào tôi mặc kệ, đừng có ba hoa làm Lão Sài vào trong chứ? Nói gì với anh ấy thế, sao anh ấy như nổi điên đi tự thú thế?"
"Cô không biết à?" Đơn Dũng phủi mông:
"Làm sao tôi biết." Lý Mân Liên nổi nóng, tranh cãi không kết quả thế này đã vô số lần rồi:
"Chê cô phiền chứ sao, Lão Sài không muốn ở với cô, thà vào trại cho yên thân, hừ." Đơn Dũng tương một câu làm mấy người kia phì cười, Lý Mân Liên tức tối dậm chân, nhưng Đơn Dũng cứ vậy bỏ đi:
Y đi rồi không còn người ngoài nữa, có người an ùi Lý Mân Liên, có người đưa chủ ý, cứ bắt thằng béo của Ngũ Châu tẩn một trận. Còn có người nói, đợi hôm khởi công, bắn vài phát súng cho chúng són đái ra quần. Lão Sài xảy ra chuyện khiến cả đám phẫn nộ, muốn làm gì đó, nhưng Đơn Dũng như mụ đàn bà, trừ ăn thì lại ngủ, làm người ta phát bực.
"Này này các anh em ... Yên tĩnh chút, sanh Sài đi đã dặn, tất cả nghe Đơn Dũng chỉ huy, chẳng lẽ anh Sài vào rồi, mọi người cũng vào theo à?" Vũ Tử trấn an:
Có điều vừa nói ra liền bị Dương Hướng Binh gày gò đá một phát:" Thằng nhãi, giờ đến mày cũng dám cãi lại à, muốn đánh nhau không?"
"Thế cũng không thể ở lì chỗ này, Vũ Tử, mày ở gần anh Sài nhất, sao mày lại vào hùa với người khác, thằng đó cho mày không ít hả?"
Ai cũng biết Vũ Tử từ sau khi rút ra khỏi giới liềm mở điểm phân phối nước, sống thoải mái hơn trước, nên mũi giáo chĩa vào mũi giáo vào hắn. Vũ Tử trăm miệng khó cãi, cầu cứu Lý Mân Liên, nhưng Lý Mân Liên tâm sự trùng trùng ngồi đó hờn dỗi, có làm gì đó hay không, cô không để ý, nhưng Lão Sài vừa vào trại, cô thấy tiền đồ mình lại tối om rồi.
Đang bế tắc thì Đơn Dũng bê hai cái bát vào, y vừa mới vào là cả đám không nói nữa. Nhìn cái tên đó, thấy hắn bê một bát ớt và muối, gọi mọi người dọn dẹp bàn đá, sau đó vớt tảng thịt lớn ra khay, gọi người này người kia tới ăn, canh nấu thêm chút nữa càng ngon.
Gây sự với ai chứ ai có thể gây sự với cái bụng của mình, mọi người ngồi quanh bàn, Vũ Tử tự mình vớt thịt cho Lý Mân Liên, hắn cắn một miếng, rất ngon. Tên râu xồm sốt ruột hỏi:" Đơn Dũng, mày bảo hôm nay có hành động mà, người của mày khi nào tới?"
"Ừ, ăn xong sẽ tới." Đơn Dũng chẳng nhiều lời:
Nghe câu này cả đám hứng thú hẳn, Từ Thiếu Trung truy hỏi:" Phải làm gì, mày giấu hàng của bọn tao đâu rồi."
" Dùng cái thứ đó làm gì? Phía bên kia có mấy trăm người đấy, có dùng súng máy cũng phải bắn một hồi mới xong." Đơn Dũng vừa ăn vừa nói :" Dùng chân dùng tay thì chỉ một địch được mười, phải dùng não mới có thể một đấu trăm đấu nghìn, lấy ít đánh nhiều, trí tuệ là vũ khí mạnh nhất."
Phì, có người nhổ nước bọt, là Hàn Hiềm ít nói, Lý Mân Miên khích bác:" Bằng vào anh á, anh chẳng qua là lừa đám thôn thổ phỉ chống lưng."
"Sai rồi, lần này chỉ cần mình tôi là xử được mấy trăm người đó, mấy vị cứ ngồi ăn uống, tắm nắng là được, khi nào có việc lớn tôi sẽ mời mọi người, còn chuyện nhỏ này để tôi lo." Đơn Dũng chẳng để ý tới thái độ của người khác, vẫn việc mình mình nói:
Lý Mân Liên sinh nghi, ra hiệu cho Hàn Kiềm:" Lão Hàn, xem xem trên núi, trong rừng, ngoài đường có ai không?"
Đám người này đều biết chống lưng cho Đơn Dũng chính là thôn thổ phỉ, nếu như muốn ẩu đả tập thể sẽ gọi người của thôn thổ phỉ tới. Hàn Kiểm nghe vậy đặt bát xuống chạy ra khỏi sân, đi lên nơi cao xem, nhưng chỉ thấy công trường đông đúc và bốn bề hoang vu, nhìn một lúc chán nản quay về lắc đầu với những ánh mắt kỳ vọng của đám đồng bạn.
Thế là cả đám trợn mắt lên với Đơn Dũng chỉ giỏi ba hoa bốc phét, Vũ Tử lại phải giảng hòa:" Ăn đi, mọi người, sáng sớm đánh nhau không tiện, chắc là đợi tới tối."
"Buổi tối tắt lửa tối đèn thì làm được gì, làm ngay buổi sáng ... Đợi tôi ăn xong rống lớn một tiếng, bọn chúng sợ té đái vãi phân, lúc đó mọi người không cần sùng bài tôi, huynh đệ đây cũng lăn lộn XHĐ một thời gian ..." Đơn Dũng cứ như cố tình, biết người ta khó chịu mình ba hoa, y càng làm. Vừa bốc phét vừa ăn, ăn xong còn húp canh, húp tới trán toát mồ hôi mà chẳng làm gì khác. Làm những người khác mặt mày khó coi.
Vũ Tử chỉ sợ hai bên xung đột, bỗng nhiên nghe thấy tiếng cảnh báo, cả đám dừng động tác, tai Từ Thiếu Trung cử động :"Mọi người nghe đi."
Tiếng còi ngày một lớn, Điền Quân sáng mắt hỏi Đơn Dũng :" Người của mày tới rồi à?"
Hàn Kiềm rốt cuộc cũng lên tiếng:" Bọn ngốc, đây là còi xe cấp cứu."
"Nơi này làm sao lại có xe cấp cứu?" Lý Mân Liên lấy làm lạ, lòng đoán chừng có chuyện không bình thường, hô:" Mau mau đi xem là chuyện gì?"
Còi mỗi lúc một gần, mỗi lúc một vang, mỗi lúc một nhiều, có tận 5 chiếc xe cấp cứu, từ xa đã thấy đoán bác sĩ áo trắng, xem ra toàn bộ phòng vệ sinh xã đã tới. Đám anh em ra ngoài xem đều tròn mắt, công trường xảy ra chuyện rồi, chẳng ai bảo ai quay đầu nhìn Đơn Dũng đang lấy miếng thịt khác ngồi tại chỗ ăn uống chẳng quan tâm.
Đám này khá ăn ý, hai người chạy tới công trường, ba người còn lại đưa Lý Mân Liên chạy lên cao.
Vừa mới qua cơm trưa, công trường rất đông, bác sĩ chạy qua chạy lại, không lâu sau lại có xe cứu hộ phóng như bay tới. Vũ Tử và Từ Thiếu Trung tới gần công trường thì dừng lại, phía sau bất ngờ có bốn xe cảnh sát đi tới, nhưng nhất thời không vào được, thôn dân kéo cả tới xem náo nhiệt rồi, đuổi không xong. Khung cảnh hỗn loạn, chẳng ai biết xảy ra chuyện gì.
"Mau mau, người này, người này có dấu hiệu thoát nước."
"Bác sĩ Trương, không ngừng tiêu chảy."
"Mau cầu viện bệnh viên trấn, cục vệ sinh huyện, nhiều người quá, chúng ta đối phó không xuể."
"Bao nhiêu người xuất hiện triệu chứng rồi?"
"Tất cả, rất có khả năng là ngộ độc thực phẩm ..."
Bác sĩ bận rộn đưa những người có triệu chứng nặng lên xe, dân cảnh chạy tới hỏi nguồn cơn, bác sĩ phụ trách căn cứ vào tình hình hiện trường đưa ra phán đoán sơ bộ. Mấy dân cảnh báo lên trên, sau đó ngay lập tức phong tỏa hiện trường, mấy xe cảnh sát chặn cửa tạm rồi tham gia đội ngũ cứu giúp.
Không dám tới quá gần hiện trường, Vũ Tử và Từ Thiếu Trung trà trộn trong đội ngũ người dân về nhà, vừa đi vừa quay đầu, chuyện này làm hai người tim đập mạnh, từng thấy kẻ tàn nhẫn rồi, nhưng dám ra tay với mấy trăm người chưa từng có. Hai người về thôn, tập hợp với ba người đứng trên cao quan sát, nhỏ giọng bàn tán, tiếp đó nhìn trong sân thấy Đơn Dũng vẫn ăn uống như không có chuyện gì xảy ra.
Đơn Dũng nhìn mấy người kia nối nhau đi vào, chặn họng ngay:" Đừng hỏi tôi, tôi cũng chẳng biết là chuyện gì, chắc là không quen thủy thổ thôi, đám người đó không cần tính tới nữa, thương lượng chuyện tiếp theo đi ..."
Mọi người ngồi xuống, nhưng không ai dám đụng vào bát đũa nữa, như sợ trong đó có độc, không cần nói cũng biết, trừ người đang ăn uống bình thường trước mắt ra thì không ai vào đây nữa.
Cả đám rùng mình, bảo sao anh Sài giao họ cho kẻ này chỉ huy, nguyên nhân vì y còn tàn nhẫn hơn bọn họ.