Hương Sắc Khuynh Thành

Lượt đọc: 64624 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Q3 - Chương 145
Phản kích sấm sét. (7)

❊ ❊ ❊

Gần trưa, một chiếc xe điện thành quản thong dong lái tới gần khách sạn Quốc tế Đông Minh, Lôi Đại Bằng lại mặc lên người đồng phục thành quản, cảm giác rất mới mẻ, lái xe điện rất đắc ý, nhớ lại ngày xưa ăn chơi sảng khoái mới sướng làm sao.

Hai người phía sau không sướng, Bạch Thự Quang nhỏ giọng hỏi:" Lật ca, tối qua chúng ta đăng bài suốt tối, không bị tra ra chứ, đây là chuyện lớn đấy, đừng để bị người ta tóm được tính sổ lên đầu chúng ta.

"Tôi cũng hơi lo nhưng tôi dùng thẻ vào mạng siêu câp 10G, chắc là không sao đâu." Lật Tiểu Lực đắc ý nói:

"Là sao?" Bạch Thự Quang không hiểu:

"Ha ha, tôi câu trộm tín hiệu nhà người khác, có tra thì cũng là tra người ta, không phải tra tôi." Lật Tiểu Lực cười lệch mồm:

Bạch Thự Quang tức tối tóm cổ hắn:" Sao không nói sớm cho tôi biết, tôi dùng mạng trong nhà."

"Không sao, bắt được thì cũng giam hai ba tháng là cùng, với cậu mà nói thì coi như là giảm béo."

Thế là hai thằng béo quay sang cãi nhau, Lôi Đại Bằng nóng máu quay đầu lại mắng:" Im mồm hết đi, hai đứa máy ăn hơn lợn, ngủ chiếm chỗ bằng ba người, có đi tự thú thì cũng chẳng trại giam nào thu."

"Ồ đúng thế thật." Bạch Thự Quang vỗ ngực, vậy là yên tâm rồi:

Lôi Đại Bằng đỗ xe lại, ba người xuống xe, Lôi Đại Bằng dựa lưng vào xe nhìn quanh một lượt chỉ:" Nhìn kìa, là cái xe kia."

"Ừ, xe tốt." Lật Tiểu Lực gật gù:

"Đúng, xe tốt." Bạch Thự Quang phụ họa:

Lôi Đại Bằng tức điên cho một thằng một tát, Đản ca dẫn theo toàn nhân vật như rồng như hổ, còn mình dẫn theo đám ăn hại:" Nói thẳng cho bọn mày biết, hôm nay chúng ta tới là để giúp một nắm đấm, người bên xe là lái xe, trong khu nghỉ ngơi đại sản có hai tên, chúng cùng một bọn. Cầu thang tầng 18 có hai tên, còn bốn tên cơ động, tổng cộng là tám, thêm lái xe là chín. Chúng ta hốt trọn ổ bọn chúng."

"Đánh nhau à? Vậy thì đơn giản." Lật Tiểu Lực quay đầu nhìn, bảo sao Lôi ca gọi theo không ít anh em thành quản:

"Đúng thế, chúng ta có ... Em đếm xem nào, chúng ta có hai mươi ba người, chẳng lẽ đánh chín thằng còn không đánh nổi? Đánh cho chúng chết luôn ấy chứ. Có điều địa điểm không thích hợp, đánh nhau ngay cửa khách sạn, chẳng phải để đội trưởng xử lý sao?" Bạch Thự Quang có chút ý thức pháp luật rồi:

"Bọn chúng khả năng có súng." Lôi Dại Bằng bổ xung:

Hai thằng đệ béo đồng loạt "ợ" một tiếng, mắt lồi ra nhìn Lôi ca, giờ có cho lừa kéo bọn chúng cũng không đi nữa.

………………. ……………

Cùng lúc đó có một chiếc xe biển cảnh sát vũ trang rời khỏi bãi đỗ khách sạn quốc tế Đông Minh, xe chạy như bay rời khỏi thành phố, đi lên đường cấp hanh trấn Thạch Thành. Trong xe chính là hai người thần bí vừa mới rời phòng của Đoàn Viêm Quốc:" Lão Dương, tôi nghe nói giám đốc Đoàn treo thường 1000 vạn, anh nói xem nếu chúng ta làm được việc này, hắn có đưa chúng ta không?"

"Hắn đúng là không thiếu chút tiền đó, lần này kết quả tốt nhất là giữ được công ty Ngũ Châu, có điều phải tổn thất mấy nghìn vạn, còn mất công trình hơn 200 triệu, dù là ai cũng không chịu được uất ức đó." Người mặt âm u nói, người có thể ném ra mấy nghìn vạn trút giận không nhiều, có điều chắc chắn Đoàn Viêm Quốc là một trong số đó:

"Nhưng thân phận của chúng ta làm việc này không thích hợp lắm." Người cao lái xe có hơi do dự:

"Chỉ cần khống chế được người thôi, còn lại để vệ sĩ của hắn làm."

Ba chiếc xe phóng nhanh về phía Nhạn Lạc Bình, mục tiêu: Nhà máy dấm Hưởng Mã Trại.

"Nơi tốt đấy."

Người cao vừa xuống xe đã không nhịn được tán thưởng, không khí trong lành, trời xanh cỏ xanh, sảng khoái lòng người:

Người mặt âm u khẽ gật đầu rồi phất tay ra hiệu, ám chỉ tùy cơ hành động. Trước mắt hai người là một con dốc thấp, kẹp giữa hai ngọn núi, đây là mùa cỏ tươi tốt, bên con đường hẹp có con sông nhỏ từ nhà máy chảy ra, dù là nước thải cũng vẫn trong vắt, nhìn kỹ còn có cá nhỏ bơi lội, không hề có mùi lạ.

Quan sát từ xa hồi lâu lại tới gần quan sát, có hai chiếc xe tải lấy hàng rời đi, buổi trưa ăn cơm đếm nhân số chỉ có mười hai mười ba công nhân, đều tụ tập vào bếp để ăn, ăn rất nhanh. Hai người kiên nhẫn chờ đợi, đợi một bộ phận bỏ bát đi làm việc mới vào nhà máy. Rất an toàn, không khí có mùi chua của dấm, rất thơm, không khó chịu.

"Mười ba người, nếu trong bếp có người thì hẳn là chừng 15."

"Không thấy Đơn Trường Khánh và nữ nhân kia."

"Chắc là trong bếp."

"Đừng kinh động vội, cứ bắt chuyện trước, đóng giả khách hàng đi."

"Vậy để tôi nói cho."

Hai người chỉ vài câu đã phân công xong công việc, nghênh ngang đi vào trong, đây là nơi luôn mở cửa đón khách, không có nhiều quy củ. Hai người tới gần bếp, có chút thất vọng, không phải là Đơn Trường Khánh hoặc Đằng Hồng Ngọc, mà là một bà béo xấu xí, loại người nhà quê, eo to hơn lợn nái. Người còn lại là chàng trai trẻ gầy gò, đeo tạp dề đang rửa bát trò chuyện với người đã ăn xong bên ngoài. Mục tiêu không có ở đây.

"Ông chủ Đơn có nhà không?" Người cao hỏi:

"Có chuyện gì?" Chàng trai bên trong hỏi lại:

"Mua dấm."

"Mua dấm thì mua dấm, tìm ông chủ Đơn làm cái gì? Muốn bao nhiêu, bảo bọn làm cho các anh."

"Không không, chúng tôi không chỉ mua dấm còn muốn gặp ông chủ Đơn, chúng tôi cũng có nhà máy dấm, muốn thương lượng lập liên minh kinh doanh. Chúng tôi tới từ xa lắm." Người cao rất khiêm tốn:

Bà béo nhanh mồm nói vào:" Cái đó Lão Đơn không quản đâu, phải tìm Tiểu Đơn."

"À, chị nói ông chủ Đơn Dũng à, anh ấy ở đâu nhỉ?" Người cao cố nén vui mừng xuống, hắn đang nghĩ, bắt được cá lớn rồi:

"Ở đây, trong nhà máy ấy, cậu ấy vừa về chưa lâu." Bà béo chẳng thèm nhướng mắt lên lấy một cái, mấy người đang ăn cơm đều nói tiếng địa phương, đang kể chuyện cười, chẳng để ý tới cuộc nói chuyện:

Hai người cám ơn rồi đi về phía nhà máy, một người xem địa hình, có hai tầng, nơi làm việc ở bên trên. Người cao lên cầu thang trước vẻ mặt mừng rỡ, ra hiệu một cái, người mặt âm u cho tay vào túi gửi tín hiệu.

Ở ngoài nhà máy, hai chiếc xe đồng thời khởi động nổ máy xông vào, rầm rầm đạp cửa xông ra mười mấy cảnh sát, xông lên lầu như tên bắn. Người ăn cơm kinh hoàng đặt bát xuống, một cảnh sát rút súng ở hông ra thị uy:” Không được nhúc nhích, cảnh sát phá án."

Trên lầu, người cao nhường vị trí, đội viên đột kích dùng vai xô cửa đánh sầm, cả một đám người xông vào như hổ đói, súng chĩa vào đầu, ấn cổ, bẻ tay. Ấn một chàng trai vẻ mặt kinh hoàng xuống đất, giày da đạp lên mặt không cho vùng vẫy, còng lại.

Hai cảnh sát xách tay kéo người lên, người cao ráo nâng cằm, mày rậm mặt hơi gầy góc cạnh, chính là Đơn Dũng chứ là ai, không ngờ đánh bừa đánh bậy mà bắt được cá lớn. Đơn Dũng trừng mắt:" Các người là ai, bắt nhầm người à?"

"Vậy mày là ai?"

"Đơn Dũng."

"Vậy thì bắt mày đấy."

"Vì sao bắt tôi? Có lệnh bắt giữ không? Bắt nhầm người các anh phải chịu trách nhiệm đấy."

Ngông ngênh thật cảnh sát bắt người tức giận, người mặt âm u có vẻ là cấp trên, cười ra hiệu, mấy tên cảnh sát nhè phần mềm như eo, bụng, đánh. Chỉ vài đòn Đơn Dũng đã cong lưng rên rỉ, có điều lại lập tức bị xách lên, y tức giận nghiến răng quát:" Các người không đi được đâu, đây là địa bàn của lão tử."

"Ha ha, bọn tội phạm dữ hơn mày, tao cũng bắt rồi, chết đến nơi rồi mà còn mạnh miệng. Hôm nay tao muốn xem xem ai dám ngăn cản. Kiểm tra vũ khí, xông ra." Người mặt âm u quyết đoán ra lệnh, nơi này không thể ở lâu, phải tốc chiến tốc thắng, dù sao bọn họ không chỉ hành động vượt địa bàn, còn bắt giữ người không có giấy phép, chứa rất nhiều rủi ro, chỉ có giao người này cho Đoàn Viêm Quốc rồi, mọi chuyện mới yêns:

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi Tiến »