"Có thể, nhưng mà ngang với việc cậu nói với y là đang tra cái gì, đang nghi ngờ y, cậu nghĩ hỏi nhẹ nhàng mà ra được à? Có nghi phạm trọng đại nào là nhờ hỏi mà ra?" Triệu Gia Thành chỉ trích, làm thế khác gì bắn tin là đang nhắm vào nghi phạm để người ta đề phòng:" Cậu muốn kéo đổ y, không thành vấn đề, mang chứng cứ ra đây, tôi và cậu đi bắt y. Nhưng khí chưa có chứng cứ thì ngàn vạn lần đừng bứt dây động rừng. Huống hồ phương hướng là sai, không chỉ cậu từng bắt y, tôi cũng đã bắt y, y không ngốc tới mức có liên hệ với người nổ súng ..."
Sau khi thuyết phục mọi người, Triệu Gia Thành gọi đội viên ngồi vây quanh, thảo luận về tay súng ẩn nấp trong bóng tối.
Bốn ngày qua đi.
Góc đông bắc sân vận động Lộ Cương, trong gian phòng tầng thượng một khách sạn 12 tầng, mỳ ăn liền, xúc xích, chai bia vứt đầy bàn. Vũ Tử dụi mắt, nhìn ông nhòm, vẫn không thấy ai.
Mồi đã tung ra, cá không tới, có bực không?
Mà mồi cũng như trò đùa, chỉ gửi một tin nhắn vào sđt xa lạ, nội dung:" Có thứ tới lấy, địa chỉ dưới nắp giếng thứ chín sân vận động Lộ Cương.
Mồi nhử này do hắn và Đơn Dũng thảo luận rất lâu mới ra, vốn là "có thứ phiền anh tới xử lý", có điều Sài Chiêm Sơn không khách khí như vậy, nên bỏ chữ phiền đi. Sau thảo luận thấy dùng "xử lý" không thỏa đáng, nên dùng chữ "lấy". Vì thế thành một câu không đầu không cuối như vậy, có điều rất giống phong cách Sài Chiêm Sơn nói chuyện với huynh đệ.
Khi đó cảm thấy không tệ, nhưng thời gian trôi đi càng lâu, Vũ Tử càng thấy có vấn đề, bỗng dưng bảo người ta tới lấy đồ, không phải có bệnh à? Lại nhìn Đơn Dũng, cũng bệnh không nhẹ, y mặc quần lửng gặm dưa hấu vui vẻ:" Không được rồi rút thôi, cậu hành hạ người ta à?"
"Nào nào, tới ăn dưa hấu đi, để tôi nhìn cho." Đơn Dũng tới thay ca:
Vũ Tử gặm dưa hấu cảm giác khó tiêu:" Tôi thấy cách này không được, khác nào đùa."
"Đây là trò đùa mà." Đơn Dũng nhìn qua ống nhòm, tùy ý nói:" Ai cũng có tính tò mò, chẳng may chủ số máy đó không chịu nổi dày vò, hắn nghĩ, đi xem xem là thứ gì? Hay là tiền thưởng của Lão Sài? Hay là lại có nhiệm vụ."
"Hắn cũng có thể hoài nghi, nếu nghi sẽ không tới,"
"Tôi nghi hắn tới rồi, nơi không có camera giám sát, không có cảnh sát tuần tra, đồn công an gần nhất lại cách những 4 km, tuyệt đối mang lại cho hắn cảm giác an toàn. Chỉ cần hắn thu được tin tức là sẽ tới điều tra hiện trường, nhưng vì sao không tới lấy đồ?"
Lúc này là buổi chiều, nắng rất gắt, không có mấy người, có một đôi vợ chồng già, đi không vững, có mấy đứa học sinh đang đá bóng trên sân. Mục tiêu là dưới nắp giếng góc tây nam, bên cạnh là đường chạy chất dẻo, tiếp đó là khán đài. Thiết kế tinh xảo như vậy mà không ai tới mới bực chứ.
"Anh nhìn đi, tôi ngủ một lúc." Đơn Dũng xem ba phút mà mất kiên nhẫn, cứ nheo một mắt lại như vậy rất khó chịu, giao cho Vũ Tử. Vũ Tử kéo ghế nhìn ngày nhìn đêm, đúng là lính trinh sát, tuy làm anh nuôi vẫn xuất thân trinh sát. Đơn Dũng thì lật xem đống danh sách xí nghiệp kiến trúc, thứ đó xem ra được cái gì, Vũ Tử không hiểu.
Hai người ở cái không gian nhỏ hẹp này ở ba ngày không ai quấy rầy. Trong thời gian đó Đơn Dũng gọi điện an bài chuyện làm ăn, hai đầu đều không bỏ lỡ. Căn phòng im ắng buồn tẻ thì có điện thoại, là điện thoại của ông chủ Đơn, y lẩm bẩm bà cô này tìm mình làm cái gì chứ, song vẫn nghe điện thoại :" Sao thế Tư Oánh?"
"Anh chết ở đâu rồi, sao mấy ngày không thấy?" Tống Tư Oánh rống lên:
"Chưa chết, có chỉ thị gì không?" Đơn Dũng cợt nhả:
"Anh chết sớm đi còn hơn, ai tiêu tiền trong tài khoản?"
"Tôi, tôi sẽ mau chóng kiếm về cho cô, được chưa?
"Đừng tưởng tôi không biết, có phải anh bị thần kinh rồi không? Bỏ ra 500 vạn đổi lấy cái cờ gấm à? Đầu anh bị lừa đá rồi ... Anh ở đâu, lập tức tới tìm tôi ... Cái gì, không tới được? Vậy tôi tới tìm anh ... Cái gì, không gặp? ..."
Bà chủ Tống ở bên kia đang giận, Đơn Dũng không an ủi nổi, đành phải gặp, có vài chuyện không thể quá chuyên quyền độc đoán, phải đánh tiếng trước. Có điều dù đánh tiếng thì Tống Tư Oanh cũng chẳng chịu đem tiền vất vả ra tài trợ, dù sao bọn họ còn lâu lắm mới tới mức độ tiêu tiền như vậy.
Đơn Dũng mặc vào quần dài, áo sơ mi, rửa mặt bảo Vũ Tử ở lại theo dõi, còn mình rời khách sạn, đi bộ tới cổng vào sân vận động. Không bao lâu sau một chiếc xe đỏ rực phóng như bay tới phanh két bên cạnh Đơn Dũng, Tống Tư Oánh xuống xe đùng đùng nổi giận xông tới, Đơn Dũng lập tức cảnh cáo:" Giữa thanh thiên bạch nhật không được chửi mắng, cô có chút khí độ được không, 500 vạn có là gì?"
"Anh là đồ bại gia tử." Tống Tư Oánh thấy được Đơn Dũng thì thở phào, cái mồm vẫn chua ngoa:" Tôi tưởng anh làm chuyện xấu xa gì, bị cảnh sát tóm được phạt tiền."
"Tâm tư cô u ám quá, giờ chúng ta là xí nghiệp bảo hộ trọng điểm, tôi sắp là đại biểu thanh niên sáng nghiệp, nói không chừng còn làm cái đại biểu nhân dân, đại biểu công thương chơi. Thương nhân đều phải qua bước này, bỏ tiền kiếm tiếng, tôi chỉ làm trước thôi .. À phải, nhìn tôi giống không?" Đơn Dũng tạo dáng chọc cười Tống Tư Oánh, thấy gần đó có chỗ bán đồ uống, chạy đi mua cho Tống Tư Oánh lấy lòng:
Tống Tư Oánh nói nhiều, đầu tiên trách y thường xuyên không ở nhà, lại trách thôn nghỉ dưỡng quá bận, trách Đơn Dũng sao suốt ngày chạy lên tỉnh thành, nói đi nói lại toàn lời trách móc.
"Bận quá mà." Đơn Dũng kiếm một lý do ứng phó cho vạn trường hợp:
"Anh bận kiếm tiền nuôi chó à?" Oán niệm của Tống Tư Oánh lại dâng lên, đấm cho y một cái, nhưng người đau lòng lại là cô:" Những 500 vạn, anh sợ người ta không chửi anh là thằng ngốc à?"
"Chuyện này đừng nhắc tới được không? Sau này cô sẽ biết, nhất định phải tiêu, chúng ta kiếm được không ít mà."
"Nhưng cũng không thể ném tiền như thế, hai năm qua tôi không nỡ đổi xe, anh thì hay quá, vứt đi mấy cái Audi."
"Cô đừng phiền thế được không, còn quấy rầy tôi ném thêm 500 vạn nữa."
"Bốc phét, anh ném đi mười cái 500 vạn cho tôi xem."
"Đừng thách tôi, xưa nay tôi vẫn coi tiền như bùn đất, không có 5000 vạn thôi, nếu có tôi ném hết ... Ném cả cho cô, chỉ sợ cô choáng luôn, hi hi."
Tống Tư Oánh vừa tức vừa buồn cười, co chân đá luôn, Đơn Dũng cười ha hả né tránh, mắt vô tình thấy có người đi qua đi lại bên nắp giếng, đội mũ lưỡi trai, nhìn về phía hai người họ. Đơn Dũng hết hồn, mẹ nó sớm không tới muộn không tới, tới đúng lúc này, y sợ hãi định kéo Tống Tư Oánh đi, nhưng đi gấp gáp thế sợ người ta nghi. Lúc này Tống Tư Oánh nhiều chuyện lại hỏi anh lên cơn thần kinh gì thế, giọng rất lớn, cách có 20 mét, e là kẻ kia nghe thấy ... Đơn Dũng cuống lên, một tay ôm lấy Tống Tư Oánh, một tay bịt miệng, đẩy vào cái cây bên cạnh. Tống Tư Oánh tức giận đấm đá, mồm ư a muốn chửi, Đơn Dũng dứt khoát ôm mặt cô, hôn lên môi như gặm dưa hấu.
Tiếng ú ớ nhỏ dần, Tống Tư Oánh dần thả lỏng, buông tay rơi chai nước, cô dựa vào cây, ôm Đơn Dũng, hôn nhiệt tình.
Một đôi tình lữ nóng bỏng, một đôi vợ chồng già bước chân tập tễnh, đám trẻ con chạy đuổi theo quả bóng. Người kia vẫn chần chừ, nhìn quanh một lượt, mò tay xuống dưới nắp giếng, lấy ra túi công văn, hắn thong thả liếc quanh, thản nhiên như không rời đi. Đôi tình lữ kia vẫn đang hôn nhau quên hết xung quanh, nữ vò đầu nam rên siết, nam cho tay vào áo nữ sờ soạng. Đằng xa đôi vợ chồng già dìu nhau đi, đám trẻ con đá bóng hăng say, chẳng ai chú ý tới hắn.