Hương Sắc Khuynh Thành

Lượt đọc: 64624 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Q3 - Chương 141
Phản kích sấm sét. (3)

❊ ❊ ❊

Lại có tiếng còi vang lên, chính là Đơn Dũng lấy hết sức huýt sáo, đám công nhân từ trong nhà chạy ra theo hướng ngược lại né tránh vòi nước buốt xương, ai ngờ phát hiện bên ngoài càng nguy hiểm. Một đám người hô hào, chạy nhanh, rầm rộ vác cuốc thuổng xông tới. Đám công nhân sợ vãi đái chạy ngược về, lát sau lại chạy ra, toàn thân ướt súng, lạnh tới run cầm cập, thành gà rớt nước rồi.

Vũ Tử và Hàn Kiềm cười lăn ra đất, mới sáng sớm ngày ra bị phun nước lạnh vào mặt, đừng nói đánh nhau, không cảm là may. Những vòi nước kia đã dập tắt ý chí chiến đấu của đối phương."

"Lên xe, xông tới chính phủ xã, 10 phút." Đơn Dũng hô:

Vũ Tử lái xe lao lên đường, né đám đông, lái thẳng về chính phủ xã, nhận được tin báo, cổng chính bằng sắt của chính phủ xã đóng chặt. Chiếc xe đâm thẳng vào cổng phát ra tiếng động kinh hoàng, cảnh tượng như khủng bố tấn công, xe lao vào trong sân. Trưởng thôn Hậu biết đường đi trước chỉ dẫn, tới nơi Hàn Kiềm đã văng cửa phòng phát thanh thôn trung tâm.

Lúc này 6 giờ 45 phút, Hậu Trí Phú ổn định lại tinh thần ra quyết tâm cuối cùng.

Đánh nhau rồi, lại đánh nhau rồi, có cảnh sát xã nhìn thấy một đám người dân lai lịch không rõ truy đuổi công nhân Ngũ Châu như đuổi gà đuổi vịt, một nửa bị đuổi xuống nước sâu tới hông, ai dám lên bờ là ném đá không thì xẻng đập, người rớt nước càng lúc càng nhiều.

Có người chưa kịp mặc y phục đã khẩn trương báo cáo:" Đồn trưởng Cao, đánh nhau rồi ... Ai à? Người của thôn Đường Lê, đánh nhau với công nhân, đánh dữ lắm, cả lòng sông toàn người."

Phòng tuyến cảnh sát rúng động, sau lưng thì đánh nhau tưng bừng, phía trước đám phụ nữ chửi càng dữ, đành chia mười mấy cảnh sát ra xem tình hình. Mấy phụ nữ phát hiện sơ hở chen qua, cảnh sát vội chặn lại. Ai ngờ chủ nhiệm phụ nữ roẹt một cái xe áo, lộ nửa bầu ngực đồ sộ:" Có gan chặn xem, bọn tôi cởi sạch, tố cáo các người cưỡng bức phụ nữ trong thôn, cả thôn làm chứng."

Dân cảnh hàng đầu sợ điếng người, đám bà nương trong thôn cái gì cũng dám, nói cởi là sẽ cởi, sợ hãi lùi lại, vừa lùi một cái là thành bại quân. Thêm nhiều phụ nữ xé áo, cảnh sát bị ép lùi từng bước.

Cảnh sát biến đội sau thành đội trước chạy tới nơi ở của công nhân, nhưng càng thảm, vừa quát lên:" Các người ở đâu dám tới Đường Lê gây sự." Sau đó là ào, bị vòi nước phun bay đi. Chỉ có mười mấy dân cảnh quay về, làm sao mà chống nổi mấy trăm người, nghe thấy tiếng hô "đánh bỏ mẹ bọn cảnh sát đi, chúng làm chó săn ức hiếp người dân", thế là cảnh sát quay đầu chạy, vứt cả mũ cảnh sát, trốn ra sau tường gọi điện xin chi viện ... Hỏng, điện thoại dính nước rồi.

Loạn mới chỉ bắt đầu thôi, người dân thôn trung tâm mới ngủ dậy chưa biết chuyện gì, tụ tập xem náo nhiệt càng lúc càng đông.

Đúng lúc này loa phóng thanh trong thôn có tiếng cộc cộc, sau đó là giọng nói già nua đầy đau đớn cà căm phẫn vang lên:

"Già trẻ lớn bé, tôi là Hậu Trí Phú, trưởng thôn thôn Đường Lê, tôi có tội, chuyện hôm nay do tôi cầm đầu, không liên quan tới người khác. Hôm nay, ở đây, tôi phải đòi lại công bằng cho già trẻ thôn Đường Lê ..."

Âm thanh đinh tai nhức óc, không ít người dân chưa biết gì giương tai lên nghe, đám cảnh sát càng bàng hoàng, người đứng đầu cuống lên:" Mau, mau tới chính phủ xã, tắt loa đi, hỏng chuyện rồi."

Không kịp nữa, giọng nói hùng hồn của trưởng thôn Hậu vang vang:" Mọi người khả năng không biết vì sao đội công trình muốn ra tay với chúng ta, nguyên nhân dán ngay trên cửa mọi người. Nơi này muốn xây một cái nhà máy xi măng, xây ở ngay cửa thôn của chúng tôi mà chúng tôi hoàn toàn không biết gì ... Họ muốn biến Đường Lê của chúng ta thành bãi rác, bải thải công nghiệp, khiến con cháu chúng ta đời đời sống trên bãi rác. Chúng tôi không chịu, bọn chúng liền ra tay đánh người. Thôn chúng tôi chưa tới 700 nhân khẩu, bị thương bảy tám chục, trọng thương 14, còn giờ còn chưa tỉnh lại hết ..."

Có thêm nhiều người ra cửa, nhìn giấy dán ở cửa, văn kiện photo, ngẩng đầu nhìn loa phóng thanh, không ai hoài nghi cả, chính phủ xã cả chuyện cứu tế còn không cho người dân biết, làm thứ ô nhiễm thế này chắc chắn là che giấu. Người dân túm năm tụm ba thì thầm bàn tán, có rất nhiều người trẻ tuổi hôm qua đã tức giận hộ ngoại lai tới ức hiếp dân bản địa, bị lời của trưởng thôn Hậu kích động, tham gia đội ngũ truy kích công nhân. Thế là càng thêm nhiều công nhân bị đuổi xuống sông, kinh hoàng nhìn hai bên ba đông nghìn nghịt thôn dân cầm vũ khí sẵn sàng xông tới, run bần bật ôm nhau.

Loạn rồi, loạn lắm rồi, mà giọng trưởng thôn Hậu trong loa thì càng thêm bình tĩnh, đọc từng cái tên: "Hậu Hải Đường đánh xe trong thôn, gãy cả hai tay, sau này không thể đánh xe được nữa. Hậu Liễu Phong, thằng bé vừa kết hôn, trong xã không ít người tới uống rượu hỉ, đầu bị đánh xuất huyết não, không biết còn tỉnh lại được nữa không. Hậu Sơn Giới gãy một chân, Hậu Cao Vân năm ngón tay dập nát, sau này e là không làm nông được nữa, đáng thương con bé trong nhà mới hai tuổi, sống làm sao đây hả trời? ...."

Từng cái tên quen thuộc từ miệng trưởng thôn Hậu phát ra, vang vọng bầu trời, có nhiều người quen biết họ phẫn nộ, có người lau nước mắt dậm chân, càng có nhiều người đi ra sông, nhặt đá ném xuống đám công nhân.

Đám cảnh sát chạy về ngăn cản sự thể đã trốn không còn ai, chỉ sợ bị người dân phát hiện ra thì thảm.

Đơn Dũng nhìn quanh, rùng mình một cái, y có thể nói là mình cũng không ngờ chuyện tới mức này để làm cớ, nhưng trong lòng không thể bỏ đi day dứt.

Trưởng thôn Hậu dừng lại, hít thật sâu, âm thanh thay đổi, tâm tình thay đổi, rống lên:

"Bà con, nơi này là nhà của chúng ta, phải do chúng ta định đoạt, nếu có kẻ đánh tộc nhân của tôi ngay trước nhà của tôi, nếu có kẻ muốn phá nhà của tôi, muốn hủy diệt mảnh đất tổ tiên ta đời đời sinh sống. Vậy hắn phải hỏi người Đường Lê có đồng ý không ... Hôm nay chúng đánh người thôn Đường Lê, mai chúng dám đánh người xã Đường Lê, chẳng lẽ nam nhân Đường Lê chúng ta đều con mẹ nó không có buồi à? Hậu Trí Phú tôi hôm nay dám đứng đây, xem xem kẻ nào dám dẫm lên người tôi ..."

Giọng nói bi thảm nhất thời tính cộng hưởng bạo phát, không ít nam nữ máu nóng trong thôn trung tâm giơ cao nắm đấm, mặt mày hung tợn gào thét:"Đuổi chúng đi, đuổi chúng đi!"

Tiếng hô cứ thế lan xa, tâm tình người này truyền cho người kia, mà "chúng" ở đây bao gồm cả cảnh sát, đám cảnh sát xã bình thường giễu võ giương oai thấy tình thế không ổn liền chọn ngõ nhỏ mà chạy, vừa chạy vừa ném mũ ném áo, lẫn vào đám đông. Ai chạy chậm liền bị quần chúng tóm lấy đấm đá, có người vừa đá vừa mắng:" Con mẹ mày chứ, ai bảo mày phạt bố, đánh mạt chược thôi mà mày phạt những 500."

Phải thừa nhận tính chính nghĩa thì ít, mà thành phần hắt nước theo mưa chiếm đa số.

Thế là đội ngũ hơn 50 cảnh sát chẳng thấm vào đâu, tức thị bị xô tan, thôn dân bình thường mang sẵn phẫn nộ với cảnh sát cầm đá lên đập xe cảnh sát thỏa tay. Trong không khí hừng hực lửa giận đó, không ai chú ý những kẻ mới đầu ném thừng, phun nước đang dần dần rút lui, đã thoát khỏi hiện trường sự kiện quần thể rồi.

"Chưa đã tí nào, đang đánh sướng tay." Có tên thổ phỉ Sử Gia Thôn luyến tiếc nhìn cảnh hỗn loạn đằng xa:

Sử Nhị Đàn cầm đầu đá đít hắn một phát:" Đi mau, trưởng thôn dặn rồi, vẫn phải sửa đường, đánh nhau là tiện tay giúp một chút mà thôi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi Tiến »