Hương Sắc Khuynh Thành

Lượt đọc: 64624 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Q3 - Chương 118
Không tiếc thân vào tù. (3)

❊ ❊ ❊

Hai người tuy có chút đề phòng nhau, xem ra hiểu nhau rất sâu, Sài Chiêm Sơn nghĩ một lúc kéo Đơn Dũng:" Lên ban công nói chuyện."

Ban công ở tầng hai, ngoài phòng Đơn Dũng, lên đó có thể nhìn thấy cả ở ngoài núi. Sài Chiêm Sơn đưa Đơn Dũng một cái ống nhòm, chỉ tay. Đơn Dũng nhìn thấy ở cửa núi, lối rẽ, bãi đỗ xe, có ba chiếc xe, không cần nói cũng biết là người của Lão Sài. Tên này lăn lộn ở Lộ Châu mười mấy năm mới tới vị trí này, nếu không có vài tên thân tín đáng tin thì ai mà tin nổi. Đơn Dũng bĩu môi:" Không đủ, Lão Sài, nhân thủ của anh quá ít ... Oa, mẹ ơi, anh cầm thứ này làm gì?"

Đơn Dũng vừa định trả lại ống nhòm thì giật bắn mình, trong tay Sài Chiêm Sơn là một khẩu súng đen ngòm, Sài Chiêm Sơn nói:" Thêm vào Vũ Tử, tôi có năm sáu huynh đệ sẵn sàng bán mạng, người không nhiều, nhưng tinh nhuệ ... Nào, cho cậu xem vài thứ."

Nói rồi lấy ra vài tấm ảnh, xe đã mò ra, người đã chụp được, nơi ở đã phát hiện, ngay cả bộ đôi Hứa Trung Hành và Tiết Diệc Thần cũng chụp đầy đủ. Đơn Dũng xem số ảnh mà Sài Chiêm Sơn thu thấp, lại nhìn súng trong tay hắn, tròn mắt :" Oa, Lão Sài, anh đúng là XHĐ à, tôi cứ tưởng anh là tên lưu manh múa gậy múa dao, khi nào thăng cấp thành ác đồ dùng súng rồi."

"Nhà máy Hoài Hải tiền thân là nhà máy cơ khí quốc phòng, tôi nói với cậu rồi, tôi là công nhân cấp một, muốn mô phỏng thứ này, không cần kỹ thuật quá cao. Cho cậu một khẩu nhé!" Sài Chiêm Sơn tháo băng đạn, đưa cho Đơn Dũng:

Đơn Dũng cầm trong tay vung vây mấy cái, chỉ thấy nặng trĩu, y chẳng có khái niệm gì về thứ này, trả lại:" Tôi còn muốn sống thêm vài năm."

" Không sao đâu, súng tự chế và súng quân dụng là hai khái niệm khác nhau, giờ nhiều nguồn lắm, bỏ vài nghìn ra kiếm một khẩu không khó." Sài Chiêm Sơn hôm nay lộ bài tẩy của mình:

"Ý anh là ..." Đơn Dũng dựa theo phong cách hành sự của Sài Chiêm Sơn suy đoán:" Anh định nổ vài phát súng uy hiếp, ví dụ bắn xe hắn vài phát, hoặc cho nhà hắn vài cái lỗ đạn."

"Đúng, khủng bố là cách uy hiếp tốt nhất, nếu không trên thế giới này đã chẳng có thị trường cho chủ nghĩa khủng bố. Nếu chưa đủ thì để lại một cái lỗ trên người hắn, cho hắn nhớ đời." Sài Chiêm Sớn nghiến răng, đừng thấy thường ngày hắn hiền hòa mà nhầm, đây mới là bản sắc của hắn, nhất là khi bị dồn ép:

Đơn Dũng thấy quá đột ngột:" Vậy anh tìm tôi làm gì, đi làm đi?"

"Sao, cậu không định tham gia à? Thằng nhãi, đừng tưởng tôi không nhìn ra tâm tư của cậu, cậu xúi tôi tới trấn Thanh Thành, đợi tôi đổ rồi, cậu một mình một ngựa, từ mục trường tới đặc sản, tha hồ kiếm lớn."

"Ha ha ha, không sai, tôi cũng nói với anh rồi, anh không cần trả tôi một đồng, có điều xuất phát điểm của tôi không phải là gài bẫy anh, mà là lợi dụng anh để hưởng sái thôi, tôi luôn làm thế. Lão Sài, anh uy hiếp tôi cũng vô ích, thứ này chẳng có tác dụng với tôi, nếu không anh dí vào đầu tôi thử xem."

Đã nói tới mức này rồi, Sài Chiêm Sơn thu lại thái độ hung hăng của mình, nói thẳng :" Đây là vốn liếng của tôi, cậu không cần giải thích tôi cũng biết cậu là tên nghèo rách, uy hiếp không có giá trị gì. Dù sao cũng là một hồi bạn bè, cậu chỉ cho tôi một con đường sáng, không phải là tôi không dám làm, mà là tôi không chắc làm có tác dụng không."

"Đương nhiên là không, đối phương thừa biết anh là cái loại hàng gì, chẳng lẽ lại không có đề phòng? Đừng nói là Đoàn Viêm Quốc xảy ra chuyện, dù là cấp dưới của hắn bị xô xe, bị người ta đánh, anh cũng sẽ là đối tượng tình nghi số một. Đòi bồi thường mục trường không kết quả, quay sang phạm tội chính là động cơ rõ ràng nhất. Không tin anh thử đi bắn Hứa Trung Hành một phát đi, mai cả thành phố truy bắt anh." Đây là vấn đề rất dễ đoán, Đơn Dũng biết Sài Chiêm Sơn cũng hiểu, nếu không hắn đã chẳng phải do dự:

Sài Chiêm Sơn hạ thấp giọng xuống:" Khoản bồi thường đó đúng là không ít, nhưng không phải tôi nhất định phải có được nó. Giả như cậu ở vị trí của tôi mười mấy năm, cứ như vậy phải nín nhịn biến mất, cậu sẽ không cam tâm. Tôi sớm chuẩn bị rút lui, nhưng bị loại người như thế đuổi đi thì tôi không chấp nhận. Nếu không có cậu, tôi sẽ có phương thức xử lý của mình, hôm nay tôi tới đây tôi không có ý gì cả, chỉ muốn nói một câu tạm biệt, bao năm lăn lộn tôi không có mấy người bạn, cậu là một trong số đó."

Nói rồi thu súng lại, nhìn Đơn Dũng, thấy mắt y vẫn còn do dự, liền không nói thêm gì nữa, lặng lẽ rời đi.

Đơn Dũng đột nhiên đưa tay ngăn lại, đứng lên nhìn Sài Chiêm Sơn từ trên xuống dưới, sau đó đưa tay rút súng của hắn. Sài Chiêm Sơn không phản ứng, Đơn Dũng xem thứ xa lạ đó, nói:" Tôi sẽ không nghe theo biện pháp của anh, có điều nếu anh nghe tôi thì có thể thương lượng."

Sài Chiêm Sơn cũng nhìn Đơn Dũng, muốn suy ngẫm ý nghĩ thật của y:" Phải xem là cách gì đã chứ."

"Rất đơn giản, giao toàn bộ người của anh cho tôi, anh đi tự thú. Nếu không anh cứ cầm thứ này đi làm theo ý mình." Đơn Dũng giơ khẩu súng lên:

Sài Chiêm Sơn tức tới bật cười:" Cách đó hả?"

"Đúng, bây giờ anh là mục tiêu rõ ràng, nếu anh tự thú, chúng sẽ mất mục tiêu. Nếu không bất kể xảy ra chuyện gì, cho dù là tôi làm, chúng vẫn tính lên đầu anh ... Nhưng anh tự thú rồi thì chuyện lại khác, ở nơi trời cao hoàng đế xa này, dù tôi giết chúng chôn xuống đất, người ta cũng chẳng biết là ai làm. Anh vào đó làm lão đại, tôi ở ngoài làm tiểu đệ cho anh, thế nào?" Đơn Dũng nói hết sức rõ ràng dứt khoát, chuyện này không dễ dàng, trừ khi đối phương tuyệt đối tin tưởng, nếu không sẽ không chấp nhận:

Hai người vì chuyện trước đó có vết nứt nhất định, đây sẽ là bài kiểm tra, xem bọn họ còn đủ lòng tin vào đối phương để hợp tác không.

Sài Chiêm Sơn cũng nghĩ về chiêu số quái dị này, chắc chắn Đơn Dũng không có ý hại y, vì hiện giờ vào tay cảnh sát sẽ an toàn hơn bất kỳ đâu. Với lại hiện hắn không rõ tung tích, đối phương sẽ khẩn trương đề phòng, muốn ra tay cũng khó. Còn một khi hắn vào trong rồi, đối phương sẽ buông lỏng cảnh giác, đó là lúc tung đòn bất ngờ. Càng nghĩ, mặt càng tươi dần.

Đơn Dũng cũng cười, thúc giục:" Thời gian suy nghĩ không nhiều đâu, ngày kia người của đội thi công sẽ tới thôn Đường Lê. Tôi không đảm bảo được kết quả, nhưng trước khi có kết quả, tôi phải đám bảo mọi người phải được an toàn. Tôi không dễ rút lui, dù anh không tới đây hôm nay, chuyện phải xảy ra vẫn sẽ xảy ra."

"Tôi nghe Vũ Tử nói rồi, trưởng thôn Hậu đã mất tích nhiều ngày, ông ta đi đâu rồi?" Sài Chiêm Sơn đột nhiên hỏi vấn đề không liên quan:

"Trưởng thông, chủ nhiệm hội phụ nữ, chủ nhiệm trị an, phàm người có tiếng nói trong thôn đều đi phương nam học tập kinh nghiệm làm giàu của thôn khấm khá. Kế toán của Sử Gia Thôn dẫn đi, học tập một tháng, đương nhiên chủ yếu là du lịch ... Người trong thôn nửa nghe Sử Bảo Toàn, một nửa nghe tôi." Đơn Dũng cười gian:

"Được, vậy tôi đi tự thú." Sài Chiêm Sơn không nghi ngờ gì nữa, vỗ vai Đơn Dũng, coi như giao cả đời cho y:

Vì thế đội hình cảnh lại chứng kiến một cảnh quen thuộc, Sài Chiêm Sơn mặc vest nghiêm chỉnh tới tự thú, sau khi đội viên xác minh thân phận liền báo với Triệu Gia Thành. Triệu Gia Thành sau khi bất ngờ thì bật cười:" Trực tiếp đưa tới trại giam đi, vụ án này vẫn nằm ở chi cục hoàn đông, để họ đi mà tra."

Nghe nói trại giam biết tin Sài Chiêm Sơn được đưa tới, chuyên môn gia tăng hai trạm gác, vì trong cái trại giam này có không ít người quen biết Lão Sài, mà người bị giam trong kia quen biết Lão Sài còn nhiều hơn nữa, hắn tới một cái, không muốn ồn ào cũng không được. Nhưng tin tức này truyền đi, cũng khiến rất nhiều người quan tâm sự thể phát triển liền yên tâm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi Tiến »