Hương Sắc Khuynh Thành

Lượt đọc: 64624 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Q3 - Chương 117
Không tiếc thân vào tù. (2)

❊ ❊ ❊

"Chính xác, nó là món canh chính trong tiệc Tiên Đường Tố Trai, còn đây là tiên đơn của Phật tiên đơn, còn có phật quang phổ chiếu, phật châu già ngư, phật hinh qua chung ... Có tới mười mấy móng đều dùng phật ngữ đặt tên, đã thất truyền từ lâu, tôi từ lúc biến tới nghiên cứu nó đã mấy năm rồi." Đơn Dũng chỉ đĩa đầu tằm nói:

Vũ Tử là lính sao hiểu mấy thứ này, cười mỉa:" Bịa, chẳng qua là đậu tằm."

"Món chay toàn là ngũ cốc đấy thôi."

"Nếu đã thất truyền thì ai truyền cho cậu?"

Đơn Dũng chắp tay:" Tôi nằm mơ tháy một hòa thượng già, ông ấy truyền cho tôi."

" Ông hòa thượng đó là đầu bếp chứ gì?" Vũ Tử giễu cợt:

"Ồ, thông minh thế, ha ha ha." Đơn Dũng cười lớn:

Bình thường Đơn Dũng hay nói đùa, cho nên mọi người không tin mấy lời này của y, có điều Vũ Tử định truy hỏi tiếp thì Đơn Dũng chỉ Lão Sài. Ồ, hai người kia ngẩn ra, Lão Sài đang húp từng ngụm canh nhỏ tựa hồ hưởng thụ lắm. Đơn Dũng hỏi:" Giờ hai người còn thấy đắng không?"

Lý Mân Liên và Vũ Tử bất giác chép miệng, lạ quá, không đắng, mà lại có vị thơm giữa kẽ răng, Lý Mân Liên lẩm bẩm:" Thú vị thật liệu đây có phải quay đầu là bờ không?"

"Ồ, đồ của Hưởng Mã Trại đúng là tà môn." Vũ Tử cũng cảm giác hết sức kỳ diệu, hắn chép miệng liên hồi, sau đó lấy đũa gắp một viên tiên đơn cho vào miệng, vừa giòn vừa tươi, nhai ngọt miệng, vội nói:" Chị Lý, nếm thử đi, ngon hơn cả nấm, nhìn giống đậu tằm nhưng ăn không giống."

Lý Mân Liên vừa uống ngụm canh, cũng gắp tiên đơn cho vào miệng, tức thì mặt sáng lên, gắp một viên cho vào bát canh của Sài Chiêm Sơn, bảo hắn nếm thử. Động tác nhỏ này bị Đơn Dũng nhìn thấy, y không nhịn được cười, Lý Mân Liên là cô gái miền nam, tuy không thấp nhưng xương nhỏ, Lão Sài thì là đại hán phương bắc điển hình, có thể coi là người đẹp và quái vật. Có gian tình là cái chắc.

"Cười cái gì thế hả?" Lý Mân phát hiện điệu cười bất chính của Đơn Dũng.

"Đó không phải là cười, đó là cao hứng." Đơn Dũng mập mờ nói:

Lý Mân Liên hết sức tự nhiên, cố ý tới gần Sài Chiêm Sơn, dựa vào hắn, Sài Chiêm Sơn không để ý, đặt đũa xuống thở ra một hơi:" Giống, rất giống tiệc Tiên Đường Tố Trai trong truyền thuyết, năm xưa tôi làm việc trong nhà máy có nghe mấy đầu bếp lớn tuổi kể. Nói là trước kia tổ chức ma chay cưới hỏi, người tin Phật đều mới người làm loại món ăn này, nổi tiếng lắm. Về sau sau phong trào phá Bốn cái cũ, thứ nà dần tuyệt tích."

"Vì làm rất khó, nguyên liệu chính là mướp đắng và mạch đắng, gia vị tỉ lệ phải chuẩn. Đầu tiên là mạch đắng ngâm mềm, lọc bã, sau đó đưa lên bếp ninh, nước phải dùng nước tinh khiết không ô nhiễm. Ninh tới khi bọt sùi qua mép nồi, lại lọc lần nữa, thêm nấm, măng tươi, đúng nhỏ lửa, cuối cùng trước khi rời nồi thêm lá hương xuân ... Món canh này bề ngoài thì đắng, vị nấm và măng bị áp hết, đến khi quen vị đắng rồi mới thấy được vị thơm ngọt của nó, cảm giác khi đó càng mạnh." Đơn Dũng thiếu chút nữa bỏ lỡ món ngon này, may mà với món ăn, y luôn đủ kiên nhẫn:

" Còn tiên đơn này là đặc sản của trấn Thạch Thành, đậu tằm nơi đó không bị tạp giao, gần như là nguyên gốc, hạt nào hạt nấy tròn xe. Dùng nước gia vị ngâm ba ngày, bóc vỏ, bên trong đã hút đẫy nước, vị đã ngấm, đem đun với nấm núi, vớt ra tuy nhìn trắng, nhưng đủ ngũ vị."

Vũ Tử không tán đồng lắm, hắn quen ăn món chém to kho mặn, chẳng có cảm giác cảm giác gì đặc thù. Lý Mân Liên lại biết thưởng thức, tán thưởng không thôi. Sài Chiêm Sơn ăn vài viên tiên đơn, vị không tệ, những thứ này đối với người theo chủ nghĩa ăn chay mà nói là mỹ thực vô thượng, hắn đột nhiên nói:" Tôi không cần Khổ hải vô biên nữa, tôi tới đây để nghe cách Quay đầu là bờ."

Đơn Dũng ngẩn người rồi hiểu ra, có điều còn chưa nghĩ kỹ, tới giờ y chưa phục hồi sau sự đả kích của thị trưởng Vương. Sài Chiêm Sơn biết tâm tư ý khó mò được nhìn Lý Mân Liên, hai người này diễn kịch, Lý Mân Liên nói:" Xin lỗi nhé Đơn Dũng."

"Xin lỗi à?"

"Ngày hôm đó anh nói mấy tiếng, nếu chuẩn bị trước có lẽ tổn thất không lớn như bây giờ."

"Cái đó có gì mà phải xin lỗi, tôi có tổn thất gì đâu.

Câu này làm Lý Mân Liên nghẹn cứng luôn, mặt thiếu chút nữa biến sắc:" Anh, anh ... Con người anh làm sao thế hả? Chúng tôi tổn thất lớn như thế, còn anh ở bên cười à?"

"Thế cô bảo tôi bồi thường thì tôi cũng chẳng bồi thường nổi, vậy cô bảo tôi phải làm sao?" Đơn Dũng thong thả nhai đậu tằm:

Lần này tới Vũ Tử cũng nóng, vốn định nói nói cười cười để cho qua chuyện này, không ngờ Đơn Dũng nói câu nào làm người tác bực câu đó. Hắn cô nhịn nhìn Sài Chiêm Sơn, sợ anh Sài nổi giận thành cùng diện không thể xử lý nổi, định lên tiếng chỉ trích, Sài Chiêm Sơn ngăn lại:" Ý cậu nói thì chúng tôi nên tìm người bồi thường được à?"

Có lẽ hắn đã quen kiểu nói chuyện của Đơn Dũng, khỏi cần áy náy xin lỗi gì hết.

Đơn Dũng gật đầu:" Nói thế còn ra hồn một chút, thực ra tới mức này rồi, tôi thực sự là muốn đánh trống rút lui. Không giấu mọi người, mấy ngày qua lòng tôi bất an, đi tìm không ít người, hiểu được ít tình huống, cơ bản là thế này ..."

Thế là Đơn Dũng vừa ăn vừa kể tin tức mình có được từ nhiều nơi, bao gồm tình huống chuẩn bị thi công ở Đường Lê Thanh Hà. Sự liên quan của mấy đơn vị, thêm vào các mối quan hệ mà thị trưởng Vương liệt kê ra. Vũ Tử nghe mà khiếp sợ, Lý Mân Liên tiếp xúc nhiều với quan trường mím môi không nói, thái độ của Sài Chiêm Sơn cũng rất rõ ràng, cơ mặt thi thoảng lại co giật.

"Cơ bản là như thế, hạng mục này có thể nói là một trường hợp đặc biệt, thành phố thì nóng lòng có hạng mục đầu tư, phía công trình thì gấp gáp khởi động, người phía dưới mù tịt. Có điều mấy đơn vị liên quan không phải là tôm tép, lai lịch toàn khiếp người, Lương Côn Kiêu thì mọi người biết rồi, Đoàn Viêm Quốc thì cho tới tận bây giờ chúng ta còn chưa biết trông thế nào ... Còn cả cục tài nguyên chưa tiếp xúc, vợ cục trưởng Vương nghe đầu cũng ghê gớm. Nghe Tiểu Cái nói, bà ta là người độc đáo, thập niên 90 sắt đắt đỏ thì bà ta bán sắt, sau đó than có giá thì bà ta làm than, khi địa ốc lên ngồi thì bà ta kinh doanh địa ốc .... Đặc biệt nhất là, rõ ràng là một gian thương, chẳng hiểu thế nào thành lãnh đạo cấp phó huyện, là phó huyện trưởng huyện Vũ Hương ..."

Sài Chiêm Sơn lẩm bẩm:" Gian thương, quan liêu, đấu với người ta đúng là khổ hải vô biên."

Đơn Dũng rất tán đồng:" Cho nên bây giờ quay đầu là bờ cũng không phải tệ. Anh Sài, vấn đề của anh không lớn, dứt khoát tự thú đi, rồi tìm Ngũ Châu, nhận tiền bồi thường, kết thúc chuyện này. Nhận thua, cúi đầu, người ở trên không chấp đám rễ cỏ chúng ta. Bọn họ chỉ nhìn vào lợi ích.

"Anh thực sự nghĩ như thế à?" Lý Mân Liên rất khó chịu, lời này làm cô cũng nhụt chí:

"Vậy cô bảo phải làm sao? Tôi là con buôn, còn chưa có tư cách làm gian thương nữa kìa, tôi làm gì được chứ?" Đơn Dũng hỏi lại:

Lý Mân Liên không biết trả lời thế nào, hai bên chênh lệch quá lớn, nhưng chịu thua khuất nhục như vậy chẳng thà tránh đi nơi khác. Sài Chiêm Sơn phất tay, bảo hai người Lý Mân Liên và Vũ Tử ra ngoài, Vũ Tử đứng lên ngay, lặng lẽ rời đi, Lý Mân Liên tuy không vui vẫn đi ra ngoài.

Lúc này Sài Chiêm Sơn mới cười gằn:" Thằng nhãi, đó không phải là ý nghĩ thật của cậu."

"Không thể nào, đó là ý nghĩ thật đấy." Đơn Dũng bác lời hắn:

"Sai, cậu nghĩ cái gì tuyệt đối sẽ không nói ra, cậu đã nói ra rồi thì chắc chắn không phải điều cậu nghĩ."

"Thế thì anh cũng phải đem bài tẩy của anh ra đi, tôi xem xem anh có thể làm lớn cỡ nào, tôi cũng muốn nghe xem canh định làm gì?"

"Tôi nghe cậu, được chưa?"

"Bớt nói nhảm đi, anh trốn cả tuần, tôi không tin anh chỉ ôm bà nương đó khoái hoạt."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi Tiến »