Hương Sắc Khuynh Thành

Lượt đọc: 64624 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Q3 - Chương 147
Phản kích sấm sét. (9)

❊ ❊ ❊

Chuyện xảy ra tiếp ngay đó ba thằng béo cười không ra được nữa, bảo an chặn cổng, hai tên vệ sĩ ở trong đại sảnh xông ra như báo săn. Vừa ra ngoài là nhảy khỏi bậc thềm mười mấy bậc, mượn đá chạy tung mình đá chiếc xe ba bánh ngã lăn, tên tiểu thương định chạy mà không kịp nữa, hai tên vệ sĩ phối hợp một trước một sau chặn đường. Chân chúng như có mắt, trái một cước, phải một cước, đá tên tiểu thương xay xẩm mặt mày.

Ba tên béo rùng mình, sợ hết hồn, may mà mình không xông lên, cú đá kia ngang với Phật Sơn vô ảnh cước rồi, đá cho tên tiểu thương sắp không ra dạng người nữa.

Lôi Đại Bằng tóm lấy một người Tây Vực gần đó, hét lên:" Mau mau, có người đánh huynh đệ anh kìa."

Sau đó chạy một đoạn tới sạp hàng khác hô:" Mau mau, có người đánh huynh đệ anh, Dịch Bặc Lạp Hi, sắp bị người ta đánh chết rồi."

Chủ quán quay đầu nhìn một cái, rút ngay con dao phay dưới quầy, dấu vào cổ tay chạy tới. Lật Tiểu Lực đỡ ngực:" Úi da, mẹ tôi ơi, may mà chúng ta cùng băng thiết cao thống nhất chiến tuyến."

Băng thiết sao xưa tay không đi lẻ, nếu không đã chẳng nổi tiếng như vậy, người khác nghe không hiểu tiếng Duy Ngô Nhĩ, chỉ một tiếng rống, chi viện kéo tới. Mấy người đánh tiểu thương phát hiện chuyện khác thường, bảo an sợ hãi chạy mất, người Duy Ngô Nhĩ hò hét ngôn ngữ không ai hiểu, tay cầm dao đủ ngắn dài, bảy tám người xông tới như hổ dại. Hai tên vệ sĩ vẫn bình tĩnh bảo vệ lái xe, hô một tiếng "gọi người bên trên", nghiêng đầu né con dao đâm tới, tay như kìm sắt chụp cổ tay người kia, đầu gối thúc lên, người kia đau đớn rơi dao, lại bẻ phát nữa, hắn liền kêu thảo lăn lộn trên mặt đất.

Thấy vậy số còn lại nhanh chóng vây thành một vòng, hai tên vệ sĩ quyển qua lưng dựa vào nhau thủ thế, vậy mà khiến đám người cầm dao lại không dám xông tới.

Một cuộc va chạm bất ngờ làm bảo an sợ hãi tránh xa, nhưng người hiếu sự lại vây xem chật kín, thanh danh bang thiết cao xưa nay không tốt, đám đông hô hào đánh đi, đánh đi. Vệ sĩ sợ xảy ra chuyện ngoài dự liệu cho nên muốn lui, băng thiết cao thì chột dạ, cả hai bên không muốn đánh. Thế nhưng lúc này đám đông lại hò hét hưng phấn đổ dầu vào lửa, thế rồi trong đám đông, ở ngóc ngách không ai thấy, đoàng một phát.

Một tên vệ sĩ nhũn chân, trúng đạn rồi, cơ hội thoáng qua là mất, bang thiết cao nóng lòng báo thù, nhấn chìm hai tên vệ sĩ, tiếng kêu thảm thiết, tiếng gào thét, tiếng mắng chửi, chẳng phân biệt được là tay ai với chân ai nữa. Bảy tám người lao vào đánh, chẳng biết là dao của ai đâm vào chỗ nào, chỉ thấy dao rút ra máu đỏ chảy. Mấy người hợp lực đè tay một tên vệ sĩ xuống, tên đó rút súng ra rồi, đối phương ra sức muốn cướp ... Đoàng, trong lúc không kiểm soát được, lại nổ một phát súng.

Đám đông bỏ chạy tứ tán, ba tên vệ sĩ từ đại sảnh xông ra nhất tề rút súng la hét, khoảnh khắc đó băng thiết cao biết không xong, cướp súng bỏ chạy, còn không quên quay đầu bắn vài phát. Vệ sĩ gặp phải đám không có vương pháp này sợ vỡ mật không dám đuổi, thấy trên mặt đất còn hai đồng bọn bị thương, vội tới đỡ, một người gọi cấp cứu.

Xe cấp cứu chưa tới, còi cảnh sát đã nghe thấy.

Lúc này Vũ Tử nhìn hiện trường mà hưng phấn:" Bên trên còn ba tên nữa, tốc chiến tốc thắng, xe cảnh sát tới rồi. Thiếu Trung, cắt camera giám sát."

Phòng cấp điện, Từ Thiếu Trung tìm kiếm trong đống dây nhợ lằng nhằng, tìm ra dây nối camera, vốn là thợ điện của Duy Đặc, chuyện này không làm khó được hắn, xẹt xẹt tóe lửa điện, đoản mạch rồi. Hắn nhắn tin "xử xong". Nằm bên cạnh là thợ điện bị hắn thừa lúc nhốn nháo lẻn vào đánh ngất.

Tầng 17, Hàn Kiềm và Điền Quân đợi đã lâu đi vào thang máy.

Cũng tầng 17, Dương Hướng Binh cầm khoan tay, xì xì khoan thủng cách ly cuối cùng, nối ống vào. Từ chỗ Vũ Tử có thể nhìn thấy, tầng phía trên là nơi ở của giám đốc Đoàn. Hắn thấy ba tên vệ sĩ vào phòng, một trông cửa chính, hai trông cửa sổ, còn Đoàn Viêm Quốc mở két bảo hiểm lấy đồ, đề phòng vạn nhất sẽ chạy ngay. Vũ Tử báo tin, chú ý cái túi màu nâu đeo bên người Lão Đoàn, Hướng Binh, tăng van lên, hun cho bọn chúng chạy."

Vừa mở van, khí bay vào phòng, chính là acetylene.

.............. .............

Cùng lúc ấy ở nhà máy dấm Nhạn Lạc Bình, đám anh em đều im lìm đứng đó chắn đường, không tránh.

"Tránh ra." Có người giơ súng lên:

"Tránh ra." Có người quát, dí súng vào đầu Đơn Dũng:

Đơn Dũng máu chảy ròng ròng, má bầm tím, miệng rỉ máu, đáng lẽ vào lúc này lòng phải như tro tàn thì y lại như lên cơn điên ngửa đầu cười lớn. Tiếng cười khiến đám cảnh sát cũng thấy quỷ dị rợn người, như con dã thú cùng đường tuyệt vọng, nhưng không còn cơ hội mà liều mạng nữa.

Tên cao sợ có chuyện ngoài dự liệu, quay đầu chỉ Đơn Dũng quát:" Đơn Dũng, đừng ép tao, mày xong đời rồi, đừng để người khác chết cùng."

"Ha ha ha ..." Đơn Dũng vẫn cười điên dại, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói:" Tao thấy mày chết mới đúng, đừng chỉ nhìn cửa, nhìn ra phía sau xem."

Tất cả nhìn ra sau lưng, nhìn một cái run rẩy, có hai người đang mở cửa gara, tức thì tiếng còi cảnh sát vang lừng, bốn chiếc xe cảnh sát đi ra. Chiếc cuối cùng không ngờ là xe Iveco, cửa sau mở, từ khoang sau bước ra toàn là cảnh sát vũ trang. Bọn họ cứ như không có người khác ở bên, chỉnh hàng ngủ, báo danh, sau đó được một cảnh sát già hàm cảnh đốc sải bước đi tới, dừng lại cách mấy mét.

Hai bên nhìn nhau, tên cao bàng hoàng nhìn người còn lại, tên mặt âm u choáng váng, đám đội viên thì lại cứ tưởng là quân chi viện bên mình.

Không ngờ viên cảnh sát già quát:" Hạ súng xuống."

"Ai dám?" Tên chĩa súng vào đầu rống lên:

"Ha ha, Đông Kiến Quốc, anh thực sự không nhận ra tôi à? Tự ý điều động lực lượng cảnh sát, bắt giữ trái phép, còn hành hung, tội nào cũng đủ khiến anh ngồi trong vài năm." Viên cảnh sát già chỉ mặt cảnh sát chĩa súng vào đầu Đơn Dũng:" Cậu, tự nộp súng hoặc nổ súng, tự chọn. Đi lên, tước súng của chúng."

Hai mấy cảnh sát vũ trang mặc giáp đội mũ sắt, nhìn là biết không ai là chim non, đồng loạt giơ tiểu liên hô lớn, bỏ súng xuống, bỏ súng xuống. Tên cao mặt xám ngoét, người ta gọi ra tên của mình, đại thế đã qua rồi, hắn xua tay, đám đội viên không cam tâm bị cướp vũ khí.

Viên cảnh sát già chắp tay sau lưng, mày rậm nhướng lên, đi quanh đám người kia một vòng, hừ lạnh:" Tổng đội trị an tỉnh chứ gì, mang súng đạn thật đi dọa người dân ... Cho các anh chút thể diện, tự mình lên xe đi, không cần còng. Đừng nói là cảnh sát Lộ Châu chúng tôi làm trái luật, hành vi vừa rồi của các anh đã bị ghi hình, có đốc sát theo dõi toàn bộ quá trình, lên xe đi, đừng khách khí. Cứ ngồi xe chúng tôi mà đi."

Sau chiếc Iveco đi ra hai cảnh sát đội mũ trắng biểu trưng thân phận đốc sát, bọn họ là cảnh sát trong cảnh sát, đám đội viên bên kia biết bị bên trên bán rồi, mình không phải đi bắt tội phạm, cúi đầu xuống lên xe.

Tên mặt âm u định đi, viên cảnh sát già đưa tay ra:" Trưởng ban Dương, lại gặp nhau rồi, bất ngờ lắm phải không?"

Người kia không nói gì, cúi đầu lên xe.

Lúc này cửa lớn mới từ từ mở ra, đây là cái bẫy cực lớn, làm viên cảnh sát già cũng phải khiếp sợ, trước khi mang cả người lẫn xe bị tịch thu lên đường, ông ta gọi hai cảnh sát ở lại, chỉ Đơn Dũng:" Lấy lời khai của cậu ấy, giám định vết thương, tôi để lại cho các cậu một cái xe về sau ... Ông chủ Đơn, ở lại đây dưỡng thương đi, nếu cần làm chứng sẽ thông báo sau."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi Tiến »