Lưu Sa Vương là thần linh bậc trung, hắn nắm giữ pháp tắc Thủy Hành đạt đến trình độ viên mãn. Trong khi đó, Tiêu Chấp chỉ là thần linh bậc sơ, pháp tắc Thủy Hành mà hắn nắm giữ mới chỉ ở trình độ đại thành.
Pháp tắc Thủy Hành đại thành của Tiêu Chấp hoàn toàn bị pháp tắc Thủy Hành viên mãn của Lưu Sa Vương áp chế. Vì vậy, sau khi nguồn nước bên dưới bị Lưu Sa Vương kiểm soát, nó chẳng còn đoái hoài gì đến sự điều động của Tiêu Chấp nữa...
Điều này khiến Tiêu Chấp nhận ra một sự thật: giữa những vị thần cùng nắm giữ một loại pháp tắc, nếu thực lực chênh lệch quá lớn, rất dễ xảy ra tình trạng một bên áp đảo hoàn toàn, hoặc là nghiền nát, hoặc là bị nghiền nát. Lấy bản thân Tiêu Chấp làm ví dụ, nếu hắn gặp thần linh bậc trung của hệ pháp tắc khác, dù không thắng nổi cũng có thể giãy giụa đôi chút. Nhưng nếu gặp phải thần linh bậc trung nắm giữ pháp tắc Thủy Hành, sức mạnh Thủy Hành của hắn sẽ bị đè bẹp, trong tình cảnh kẻ mạnh được đà kẻ yếu thất thế, hắn hoàn toàn không có cửa đánh, lựa chọn tốt nhất chính là bỏ chạy lấy người...
Những suy nghĩ thoáng qua trong đầu Tiêu Chấp không hề lộ ra trên nét mặt. Rất nhanh, hắn cùng Viêm Vương lao vào trận thần chiến giữa Lưu Sa Vương và Hùng Hoàng.
Thần linh bậc sơ tuy không đấu lại thần linh bậc trung, nhưng một khi đã tham chiến, họ vẫn có sức ảnh hưởng nhất định đến cục diện. Nếu có hai thần linh bậc sơ cùng tham chiến, sức ảnh hưởng đó càng lớn hơn.
Lúc này, Hùng Hoàng vừa hối hận vừa uất ức. Hắn hối hận vì đã đuổi theo đến cái nơi quỷ quái này. Nếu ở nơi khác, khi gặp Lưu Sa Vương, hắn có thể lấn lướt đối phương, hoặc ít nhất cũng đấu ngang ngửa, đâu như bây giờ...
Tại nguồn nước này, thực lực của Lưu Sa Vương được tăng cường đáng kể, khiến hắn chiếm ưu thế rõ rệt trong trận chiến. Điều khiến Hùng Hoàng uất ức nhất là hắn đã bị kéo chân, muốn chạy cũng không thoát. Sự tham chiến của Tiêu Chấp và Viêm Vương càng làm tăng thêm ưu thế cho Lưu Sa Vương, đẩy Hùng Hoàng vào thế bị động hơn bao giờ hết.
Nếu trận chiến này cứ tiếp diễn, không ngoài dự đoán, việc hắn bị "out" khỏi cuộc chơi chỉ còn là vấn đề thời gian. Cách duy nhất để phá cục là gọi tất cả các cao thủ thần cấp khác của Hữu Hùng Thế Giới đến, mở một trận combat tổng, may ra mới có cơ hội xoay chuyển tình thế...
Tiêu Chấp cầm Tử Cực Đao, xuyên qua dòng nước lưu sa đục ngầu, chém từng nhát lên người Hùng Hoàng. Lý Khoát cũng được hắn triệu hồi ra. Tuy nhiên, Lý Khoát xuất hiện trên chiến trường ảo này không phải là Lý Khoát thật, mà là một "công cụ nhân" do Chúng Sinh Hệ Thống mô phỏng lại.
Công cụ nhân Lý Khoát vung vẩy Hộ Quốc Thần Kiếm, cũng chém từng nhát vào người Hùng Hoàng. Dù là đòn tấn công bằng lửa của Viêm Vương hay những nhát chém của Tiêu Chấp và Lý Khoát, tất cả đều khó lòng phá vỡ lớp phòng thủ của Hùng Hoàng. Thể chất của Hùng Hoàng quá mạnh, so với Huyền Minh Đế Tôn lúc trước còn khủng khiếp hơn nhiều.
Với sức chiến đấu thông thường, Tiêu Chấp rất khó phá được phòng thủ của Hùng Hoàng, Viêm Vương cũng vậy. Chỉ có Lưu Sa Vương mới có thể dùng nước lưu sa để từ từ ăn mòn lớp phòng thủ của đối phương. Tuy nhiên, sự góp mặt của họ cũng không phải là vô ích, ít nhất có thể đóng vai trò tiêu hao thanh máu của địch.
"Lưu Sa Vương, có cần tôi dùng năng lực 'Ngôn Xuất Pháp Tùy' không?" Sau khi chém thêm một nhát vào Hùng Hoàng, Tiêu Chấp truyền âm hỏi.
Lưu Sa Vương đáp: "Đợi ta, đợi ta ngưng tụ xong chiêu cuối rồi hãy dùng năng lực 'Ngôn Xuất Pháp Tùy'!"
"Được." Tiêu Chấp đáp lời.
Chiêu cuối của Lưu Sa Vương là một bàn tay khổng lồ che khuất cả bầu trời. Bàn tay này được ngưng tụ từ nước lưu sa, khi thành hình, nó che khuất cả không trung, khiến thân hình to lớn như núi non của Hùng Hoàng trở nên nhỏ bé trước nó. Bàn tay khổng lồ ập xuống, cảm giác như bầu trời đang sụp đổ.
Nước lưu sa cuồn cuộn trên không trung đều đổ dồn về phía bàn tay này, hòa làm một thể, nước lưu sa từ bên dưới trào lên cũng vậy. Không chỉ có nước lưu sa, Tiêu Chấp cảm nhận được cả thần vực và lượng thần lực khổng lồ của Lưu Sa Vương cũng được đổ vào trong đó.
Ầm ầm! Bàn tay khổng lồ được tạo thành từ vạn dòng nước trông có vẻ chậm chạp nhưng thực chất nhanh như chớp, lao thẳng về phía Hùng Hoàng. Hùng Hoàng toàn thân bốc lên huyết quang ngút trời, dường như nhận ra điều gì đó, hắn điên cuồng vung cây Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao màu máu, cố gắng chặt đứt những sợi xích đang quấn quanh người để thoát thân. Thế nhưng, xiềng xích quá nhiều, chém mãi không hết, cứ chặt đứt một sợi lại có thêm nhiều sợi khác mọc ra, quấn chặt lấy hắn trong gang tấc.
Bàn tay khổng lồ chộp lấy Hùng Hoàng! Hắn gầm thét, vùng vẫy dữ dội nhưng không tài nào thoát ra được. Bàn tay lưu sa này mang theo tính ăn mòn cực mạnh, đang va chạm kịch liệt với huyết quang trên người Hùng Hoàng.
"Lưu Sa Vương! Ngươi tưởng chỉ dựa vào cái này là giết được ta sao? Ngươi quá coi thường ta rồi, phòng ngự của ta là vô song, ngươi không giết được ta đâu!" Hùng Hoàng gào lên.
"Tiêu Chấp!" Lưu Sa Vương quát.
"Tôi biết rồi!" Tiêu Chấp đáp.
Lúc này, trong lòng hắn không khỏi thấp thỏm. Chiêu cuối của Lưu Sa Vương gây ra động tĩnh quá lớn, hắn lo thần lực trong người không đủ để hoàn thành lần "cầu nguyện" này. Mười lần chắc chắn là không được, chín lần cũng hơi mạo hiểm, vậy thì tám lần thôi. Khoảng cách giữa tám lần và mười lần uy lực thực ra không quá lớn, chỉ là không đạt đến giới hạn tăng cường mà thôi.
Tiêu Chấp tập trung suy nghĩ, giây tiếp theo, một giọng nói xa xăm chỉ mình hắn nghe thấy vang lên: "Khiến uy lực của nó tăng lên tám lần!"
Đại Uy Thiên Vương Pháp Tướng vừa lên tiếng, Tiêu Chấp lập tức cảm thấy thần lực trong người không còn thuộc về mình nữa, đang trút ra với tốc độ không tưởng. Chỉ trong chớp mắt, hắn có cảm giác như bị rút cạn sức lực.
Sự bốc hơi thần lực nhanh chóng như vậy mang lại hiệu quả rất tốt. Trước đó, bàn tay của Lưu Sa Vương dù giam cầm được Hùng Hoàng nhưng không thể làm gì hắn trong thời gian ngắn. Bây giờ thì khác, lớp huyết quang trên người Hùng Hoàng lập tức bị chất lỏng đục ngầu từ bàn tay ăn mòn sạch sẽ. Tiếp đó, lông của con gấu khổng lồ cũng bị ăn mòn, lộ ra lớp thịt cơ bắp màu vàng bên dưới. Và cả lớp thịt đó cũng đang dần tan chảy!
Khoảnh khắc này, Hùng Hoàng phát ra tiếng kêu thảm thiết chói tai, trong tiếng kêu còn chứa đựng sự khó tin! Làm sao có thể!? Đòn tấn công này của Lưu Sa Vương sao lại mạnh đến thế? Đây có phải là cường độ tấn công của một thần linh bậc trung không? Chỉ trong một nhịp thở, thịt trên người Hùng Hoàng đã tan chảy sạch sẽ, chỉ còn lại bộ xương ngọc tinh khiết đang phát sáng.
'Dừng lại!' Tiêu Chấp vội vàng dùng ý niệm chấm dứt năng lực 'Ngôn Xuất Pháp Tùy'. Lúc này, thần lực trong người hắn còn lại chưa đầy một phần ba, tiêu hao này thực sự quá kinh khủng.
Lưu Sa Vương xuất hiện trên không trung, hắn liếc nhìn Tiêu Chấp một cái nhưng không nói gì.
"Chỉ còn lại bộ xương thần, Hùng Hoàng này chắc chết rồi chứ?" Viêm Vương nhìn chằm chằm vào bộ khung xương khổng lồ vẫn đang bị bàn tay lưu sa nắm chặt, lên tiếng hỏi. Nhưng câu nói vừa dứt, sắc mặt hắn liền biến đổi!
Bởi vì hắn nhìn thấy, trên bộ xương thần tinh khiết đang phát sáng kia, có một lớp thịt màu vàng đang mọc ra ngay trước mắt!
Tiêu Chấp cũng nhìn thấy cảnh này, hắn trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh ngạc, trong đầu hiện lên một từ: Huyết nhục tái sinh! Chẳng lẽ đây là truyền thuyết về Huyết nhục tái sinh sao!?
Lưu Sa Vương thấy vậy, vẻ mặt không chút lo lắng: "Khả năng tự hồi phục của Hùng Hoàng quả thực đáng sợ, nhưng đến nước này rồi, dù năng lực hồi phục có mạnh đến đâu cũng chẳng làm nên trò trống gì nữa."
Vừa nói, lớp thịt vừa mới mọc ra trên bộ xương ngọc đã bị dòng nước đục ngầu xung quanh ăn mòn sạch sẽ. Tốc độ mọc thịt hoàn toàn không theo kịp tốc độ bị ăn mòn.
"Tôi cũng tới đây!" Viêm Vương nói, hắn lao tới, thi triển hỏa hành thần thông tấn công bộ xương thần của Hùng Hoàng. Tiêu Chấp cũng ra tay, ngoài việc tự mình tấn công, hắn còn phái Xướng Yêu Lý Khoát cùng tấn công bộ xương đó.
Thời gian từng giây trôi qua. Trên bộ xương thần của Hùng Hoàng, thịt cứ mọc ra rồi lại bị ăn mòn, lặp đi lặp lại hơn mười lần, tốc độ mọc thịt đã chậm đi rõ rệt. Tiêu Chấp tranh thủ lúc tấn công, quét mắt nhìn xung quanh: "Có người tới!"
Lúc này, tầm nhìn xa của hắn đã khôi phục lại sáu trăm dặm, và khoảng cách này vẫn đang tăng lên từng chút một.
"Mặc kệ bọn chúng, chỉ cần chúng dám tới, chúng ta sẽ tiễn chúng lên đường!" Viêm Vương đầy khí thế nói. Theo hắn, trong cuộc chiến tranh giành bá chủ này, mối đe dọa lớn nhất của Thanh Nguyên Thế Giới là Hùng Hoàng của Hữu Hùng Thế Giới. Giờ Hùng Hoàng coi như đã tiêu đời, trên chiến trường rộng lớn này, Thanh Nguyên Thế Giới không còn đối thủ nào nữa!
"Số lượng hơi đông." Tiêu Chấp quét nhìn bốn phía lần nữa, lên tiếng.
"Đông thì sao? Đông cũng chỉ là một đám ô hợp, không thể nào là đối thủ của Lưu Sa đại nhân, không đáng sợ!" Viêm Vương nói.
Tiêu Chấp nhận ra Viêm Vương có niềm tin tuyệt đối vào thực lực của Lưu Sa Vương. Mà thực lực của Lưu Sa Vương quả thực rất mạnh, với tư cách là thần linh bậc trung, nắm giữ dị thủy lại dựa lưng vào biển lớn, hắn hoàn toàn có tư cách và thực lực để coi thường các vị thần có mặt tại đây.
Lúc này, từ xa xa, lại có một bóng người xé gió lao tới. Lại có thần linh đến, họ cũng chọn cách đứng từ xa quan sát. Sương mù chiến tranh lại nhạt đi một chút, Tiêu Chấp có thể thấy những vị thần đang quan sát từ xa kia đều đang rục rịch, muốn lao tới tấn công họ.
Các vị thần không phải kẻ ngốc, họ nhanh chóng nhìn ra cục diện. Sau khi Hùng Hoàng bị hạ, Thanh Nguyên Thế Giới đã trở thành thế lực độc tôn trên chiến trường. Nếu họ có thể liên thủ đá Thanh Nguyên Thế Giới ra ngoài thì còn cơ hội, nếu không thì về sau chẳng còn hy vọng gì nữa. Chỉ là, dù hiểu rõ nhưng chẳng ai muốn làm chim đầu đàn. Một số người chơi thần cấp muốn đợi người khác ra tay trước rồi mới theo sau, số khác thì hoàn toàn không có ý định ra tay, chỉ muốn ngồi mát ăn bát vàng. Thật đúng là mỗi người một ý, bằng mặt không bằng lòng!
Thời gian vẫn trôi qua từng giây, trên bộ xương thần của Hùng Hoàng không còn lớp thịt mới nào mọc ra nữa. Nước lưu sa đang ăn mòn bộ xương thần, khiến nó trở nên ảm đạm, gồ ghề, nhưng dù đến mức này, Hùng Hoàng vẫn chưa chết hẳn. Bởi vì theo quy tắc của Chúng Sinh Hệ Thống, nếu Hùng Hoàng chết hẳn, xác của hắn sẽ hóa thành bọt nước và biến mất khỏi chiến trường. Bộ xương thần vẫn tồn tại nghĩa là hắn vẫn còn sống.
'Khả năng sinh tồn thật đáng sợ...' Tiêu Chấp cảm thấy kinh hãi.
Lúc này, tầm nhìn xa của Tiêu Chấp đã vượt quá một ngàn dặm! Lại có thêm một bóng người lao tới.
"Là Mặc Thanh Lĩnh Chủ! Mặc Thanh Lĩnh Chủ của Hữu Hùng Quốc!" Một người chơi thần cấp nhận ra người mới đến và hét lên.
"Mặc Thanh, Hùng Hoàng của thế giới ngươi sắp bị Lưu Sa Vương của Thanh Nguyên Thế Giới diệt rồi, mau cứu đi, không nhanh là không kịp đâu!" Một người chơi thần cấp khác gào lên.
Mặc Thanh Lĩnh Chủ không nói một lời, lao thẳng về phía vùng biển này. Theo sau Mặc Thanh, còn có vài người chơi thần cấp khác cũng thăm dò tiến lại gần!
"Tìm chết!" Viêm Vương bốc cháy thành một ngọn đuốc lửa xanh lam, quát lớn.
Lưu Sa Vương nói: "Chuẩn bị nghênh địch!"
Bộ xương thần còn lại hơn một nửa của Hùng Hoàng bị bàn tay khổng lồ nắm chặt, kéo tuột xuống dưới, nhấn chìm vào nước biển đục ngầu. Ngay sau đó, bàn tay khổng lồ này cũng tan biến trong nước.
Viêm Vương lao về phía Mặc Thanh Lĩnh Chủ, Lưu Sa Vương hơi quay đầu nhìn mấy người chơi thần cấp đang tiến lại gần. Một người chơi bị cái nhìn của Lưu Sa Vương làm cho khiếp sợ, lập tức lùi lại. Hai người chơi còn lại nghiến răng, tăng tốc lao tới!
Thần chiến bùng nổ ngay lập tức! Viêm Vương đối đầu Mặc Thanh Lĩnh Chủ. Lưu Sa Vương đối đầu hai người chơi thần cấp đang lao tới. Tiêu Chấp cũng không rảnh rỗi, đối đầu với một người chơi thần cấp khác từ hướng khác lao tới.
Trong phút chốc, động tĩnh trên mặt nước vô cùng lớn, thậm chí còn hơn cả lúc chiến với Hùng Hoàng trước đó. Đó là vì theo thời gian, sự áp chế trên chiến trường đang giảm dần, thực lực mà các vị thần có thể bộc phát đang tăng lên từng chút một, vì vậy khi chiến đấu nổ ra, động tĩnh đương nhiên ngày càng lớn.
"Là Tử Huyên Lĩnh Chủ, Tử Huyên Lĩnh Chủ của Hữu Hùng Quốc tới rồi!" Một người chơi thần cấp hét lên. Lại một người chơi thần cấp của Hữu Hùng Quốc tới.
"Hổ Vương! Hổ Vương của Thanh Nguyên Thế Giới tới rồi!" Lại có người chơi thần cấp khác lên tiếng.
Tiêu Chấp nghe vậy, Tử Cực Đao trong tay chém ra một nhát, tạm thời đẩy lùi đối thủ, ánh mắt quét về phía chân trời xa xăm.