Những điều Lý Bình Phong nói nằm ngoài dự tính của Tiêu Chấp. Cậu vẫn chưa cân nhắc mọi chuyện một cách thấu đáo.
Nếu sớm biết sẽ thế này, lúc trước cậu đã không tiết lộ chuyện mình đột phá trở thành võ giả Hậu Thiên cực hạn cho Lý Bình Phong biết.
Thế nhưng, vào thời điểm đột phá, ý thức của cậu bị kéo vào thế giới "Chúng Sinh", vì quá chấn động nên không kiểm soát tốt cảm xúc, dẫn đến biểu hiện bất thường. Lý Bình Phong đâu phải kẻ ngốc, ngược lại còn rất thông minh, chắc chắn đã nhìn ra manh mối từ những biểu hiện đó.
Vì vậy, chuyện này thực ra cũng khó mà giấu giếm...
Đã bị đối phương đoán ra, không, phải nói là đã xác định cậu chính là người chơi đầu tiên đạt tới cảnh giới võ giả Hậu Thiên cực hạn trong thế giới "Chúng Sinh", thì Tiêu Chấp có phủ nhận cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Cậu nói: "Tôi đúng là người chơi đầu tiên trong thế giới "Chúng Sinh" đạt tới cảnh giới võ giả Hậu Thiên cực hạn. Sở dĩ không muốn nói ra là vì sợ rước lấy phiền phức không đáng có."
Lý Bình Phong cười bảo: "Súng bắn chim đầu đàn mà, cái này tôi hiểu. Thực ra tôi cũng giống cậu, rất sợ rắc rối."
Tiêu Chấp lại xúc một miếng cơm vào miệng, hỏi: "Lý thiếu, chuyện này các người sẽ không đi rêu rao khắp nơi chứ?"
Lý Bình Phong không cười nữa, nghiêm túc đáp: "Sao có thể chứ? Chuyện cậu đột phá trở thành võ giả Hậu Thiên cực hạn, tôi chỉ nói với bố tôi thôi, người khác tôi không hề tiết lộ. Đây là bí mật của cậu, tôi sẽ không mang bí mật của bạn bè đi rêu rao khắp nơi đâu."
"Thế thì tốt." Tiêu Chấp thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Vậy còn 2 triệu này..."
"Đây thực sự chỉ là quà chúc mừng thôi, chúc mừng cậu trở thành võ giả Hậu Thiên cực hạn đầu tiên trong số người chơi chúng ta, không có ý gì khác đâu." Lý Bình Phong cười nói: "Thực ra tiền trong tay tôi cũng không nhiều, ban đầu tôi chỉ định gửi cái hồng bao mười, tám vạn cho có lệ thôi, là bố tôi thấy tôi keo kiệt quá nên ép phải gửi cho cậu 2 triệu. Số tiền này cũng là ông ấy vừa mới chuyển cho tôi đấy."
"Chú có cần tôi làm gì không?" Tiêu Chấp thăm dò hỏi một câu.
"Không cần, không cần cậu làm gì cả. Ông ấy chỉ là hơi coi trọng cậu, theo lời ông ấy nói thì là muốn kết một mối thiện duyên với cậu thôi, dù sao bây giờ cậu cũng là người dẫn đầu trong số người chơi chúng ta rồi." Lý Bình Phong cười bảo: "Còn nữa, ông ấy hy vọng trong khả năng cho phép, cậu có thể chăm sóc tôi một chút. Nếu phía ông ấy có thông tin gì quan trọng từ quan phủ, cũng sẽ thông báo kịp thời cho cậu."
Tiêu Chấp nói: "Được chú coi trọng như vậy, tôi thật sự có chút thụ sủng nhược kinh. Chăm sóc gì chứ, tôi cũng chỉ là tạm thời đi trước cậu một bước thôi, chúng ta là bạn bè, sau này cứ giúp đỡ lẫn nhau là được."
"Ha ha ha, đúng, giúp đỡ lẫn nhau." Lý Bình Phong cười lớn: "Vậy cậu cứ nhận hồng bao đi, số tiền này đối với bố tôi mà nói chẳng đáng là bao, cậu cũng không cần quá bận tâm."
"Được rồi, vậy tôi nhận." Tiêu Chấp cũng không khách sáo, cầm chiếc điện thoại cũ lên, nhấn xác nhận nhận tiền.
2 triệu, đối với một người dân thường như cậu mà nói, đã là một khoản tiền khổng lồ. Đừng nói là ở huyện Khê nơi Tiêu Chấp sinh ra, dù là ở thành phố tỉnh lỵ như Sa Thị, muốn mua đứt một căn nhà ở vị trí khá ổn cũng là dư dả.
Với kiểu người chuyên viết lách như Tiêu Chấp, dù thu nhập không biến động, cứ tính tháng kiếm được 1 vạn, thì cậu phải cặm cụi gõ phím làm việc suốt 20 năm mới chắc chắn tích góp được 2 triệu này, vì dù có tằn tiện đến đâu thì chi phí sinh hoạt hàng ngày vẫn luôn tồn tại.
Tiền bạc làm lay động lòng người, bảo Tiêu Chấp đối mặt với 2 triệu này mà không chút động tâm thì đúng là nói dối!
Sở dĩ cậu do dự là vì sợ 2 triệu này có gai, là bản hợp đồng bán thân, nếu vậy thì số tiền này cậu tuyệt đối không thể nhận.
Đã không phải là bản hợp đồng bán thân như cậu nghĩ, mà chỉ là người ta thấy cậu có tiềm năng nên bày tỏ chút thiện chí, vậy tại sao không nhận? Không nhận thì đúng là bị sét đánh còn gì.
Có 2 triệu này, trong thế giới thực, ít nhất Tiêu Chấp không cần phải lo lắng về chuyện tiền nong nữa, có thể an tâm "chinh chiến" trong thế giới "Chúng Sinh".
Nếu tình huống xấu nhất xảy ra, cậu vì trò chơi "Chúng Sinh" này mà không may bỏ mạng, thì với 2 triệu này, cuộc sống tuổi già của bố mẹ cũng coi như có chút đảm bảo...
Tiêu Chấp lặng lẽ nghĩ trong lòng.
Hai người lại tán gẫu thêm vài câu.
"Đúng rồi, Lý thiếu, trước đây chú không phải rất phản đối cậu tiếp xúc với trò chơi này sao? Bây giờ thái độ thay đổi rồi, bắt đầu ủng hộ cậu à?" Tiêu Chấp tò mò hỏi.
"Không có, thái độ của bố tôi chưa bao giờ thay đổi. Ngay cả bây giờ, ông ấy vẫn rất phản đối tôi chơi trò này, bảo là quá mạo hiểm. Chỉ là tôi cứ khăng khăng làm theo ý mình, ông ấy thì làm được gì chứ? Ông ấy chỉ có mỗi mình tôi là con trai, chẳng lẽ lại đánh chết tôi?" Lý Bình Phong nói.
Tiêu Chấp nghe vậy, không khỏi thở dài trong lòng, đúng là tấm lòng cha mẹ bao la...
"Đúng rồi Tiêu Chấp, cậu là người chơi đầu tiên đột phá trở thành võ giả Hậu Thiên cực hạn, điểm căn cốt nhận được là bao nhiêu?" Lý Bình Phong tò mò hỏi.
"5 điểm." Tiêu Chấp đáp, chuyện này không cần phải giấu.
"Điểm căn cốt này nghe nói liên quan đến tư chất tu luyện của nhân vật. Tiêu Chấp, sau khi có thêm 5 điểm căn cốt này, cậu có cảm nhận gì đặc biệt không?" Lý Bình Phong lại hỏi.
"Cái này thì không." Tiêu Chấp suy nghĩ một chút rồi trả lời.
"Tiêu Chấp, hỏi cậu thêm một câu nữa nhé, cậu nói thật với tôi đi, tôi đảm bảo sẽ không nói ra ngoài đâu." Lý Bình Phong nói.
"Hỏi đi." Nể mặt 2 triệu kia, Tiêu Chấp vẫn rất dễ nói chuyện.
"Cậu nói thật với tôi, người chơi đầu tiên đột phá trở thành võ giả, có phải cũng là cậu không?" Lý Bình Phong hỏi.
Tiêu Chấp im lặng một hồi rồi lên tiếng: "Là tôi. Lần đột phá đó, hệ thống trò chơi cũng thưởng cho tôi 5 điểm căn cốt. Còn gì muốn hỏi nữa không?"
"Tạm thời không có." Lý Bình Phong cảm thán: "Tiêu Chấp, không ngờ đấy, cậu đúng là thâm tàng bất lộ. Tôi cứ tưởng cậu cùng lắm chỉ là bậc Bạch Kim, không ngờ cậu lại là một cao thủ bậc Vương Giả!"
"Tôi thâm tàng bất lộ chỗ nào?" Tiêu Chấp đáp: "Tôi chỉ là đủ nỗ lực, cộng thêm chút may mắn thôi. Tôi nỗ lực thế nào, cậu cũng đâu phải không thấy."
"Cái đó thì đúng, cậu thực sự rất liều mạng, rất nỗ lực, nỗ lực hơn bất cứ ai tôi từng gặp." Lý Bình Phong cảm khái một câu.
Đêm đã khuya, đêm nay thời tiết trong thế giới "Chúng Sinh" rất đẹp, trăng sáng treo cao, rải ánh bạc xuống mặt đất.
Sau khi trò chuyện thêm một lúc với Lý Bình Phong, Tiêu Chấp liền điều khiển nhân vật bước dưới ánh trăng rời đi.
Lý Bình Phong tiếp tục tu luyện "Cửu Ngưu Bạo Lực Quyết" của mình.
Còn Tiêu Chấp thì tìm đến sân nhà đội trưởng tuần tra Vương Cát, muốn tiếp tục cuộc tỉ thí.
Trong căn phòng thuê, máy lạnh đang bật, Tiêu Chấp nằm trên giường, đắp chăn kín mít, hai tay cầm điện thoại, dán mắt vào màn hình game vài giây, sau đó đôi mắt cậu mất đi thần thái, biểu cảm cũng trở nên vô hồn.