Tiêu Chấp vẫn luôn để mắt tới tình hình chiến sự bên phía Không Thiên Đế, nhìn thấy cảnh tượng này, trên mặt hắn thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc.
Hắn không ngờ rằng, Minh Thần Chí Tôn lại chọn cách di chuyển như vậy.
Cách di chuyển này, hắn chưa từng thấy bao giờ.
Quan trọng nhất là, tốc độ này quá nhanh.
Nếu Minh Vũ Chí Tôn bị hắn giết cách đây không lâu mà sở hữu thủ đoạn này, thì việc bọn họ muốn bao vây tiêu diệt Minh Vũ Chí Tôn lúc đó sẽ trở nên vô cùng mong manh.
Sau sự kinh ngạc chính là nỗi lo lắng sâu sắc.
Minh Thần Chí Tôn xem chừng rất mạnh, liệu Không Thiên Đế và Mông Thiên Đế có chống đỡ nổi đòn tấn công của hắn không...
"Giết!" Tiêu Chấp gầm lên một tiếng, vung ra một đạo đao khí màu đen cắt ngang bầu trời, lao thẳng về phía đàn chim sứ linh đang bay tới.
Tiếng chim kêu thảm thiết lập tức vang lên, hơn mười con chim sứ linh màu tím bị đao khí của Tiêu Chấp chém chết ngay tại chỗ.
Tại chiến trường chí cường ở phía xa, Minh Thần Chí Tôn đã ra tay.
Chỉ thấy Minh Thần Chí Tôn từ một hóa thành hai, hai tách thành bốn, bốn hóa thành tám... chỉ trong nháy mắt, đã có hàng chục phân thân của Minh Thần Chí Tôn xuất hiện.
Những phân thân này sau khi được ngưng tụ liền nhanh chóng phân tán ra, bay về khắp các hướng.
Tiêu Chấp thấy vậy, theo bản năng dồn nhiều sự chú ý hơn vào chiến trường nơi Không Thiên Đế đang giao chiến.
Sau đó, hắn khẽ cau mày.
Bởi trong cảm nhận của hắn, những phân thân mà Minh Thần Chí Tôn ngưng tụ ra chẳng khác gì phân thân bình thường.
Xét về khí tức, những phân thân này chỉ có dao động khí cơ ở cấp Sơ Thần.
Loại phân thân thế này, hắn chỉ cần một đao là có thể chém chết hơn chục tên.
Nhưng Minh Thần Chí Tôn lại phân hóa ra nhiều phân thân như vậy trong một trận chiến chí cường, dùng ngón chân cũng nghĩ ra được, những phân thân trông có vẻ bình thường này chắc chắn không hề tầm thường.
Vậy, những phân thân này của Minh Thần Chí Tôn rốt cuộc có điểm gì đặc biệt?
Tiêu Chấp bắt đầu tập trung cảm nhận.
Trong cảm nhận của hắn, những phân thân của Minh Thần Chí Tôn đang bay về khắp các hướng với tốc độ không thể tin nổi.
Chúng tản ra, phân bố đều xung quanh chiến trường chí cường, lơ lửng bên ngoài phạm vi thần vực của Không Thiên Đế và Mông Thiên Đế.
"Không Thiên Đế, tên Minh Thần Chí Tôn này đang giở trò gì vậy?" Tiêu Chấp không nhịn được truyền âm hỏi.
"Không rõ." Không Thiên Đế vừa va chạm thần vực với Minh Long Chí Tôn, vừa truyền âm đáp lại: "Trước đây ta chưa từng giao thủ với hắn, ta chỉ biết hắn rất mạnh, còn mạnh ở đâu thì ta không biết."
Tiêu Chấp truyền âm: "Đợi ta, chờ ta dọn dẹp đám quái vật ở khu vực này gần xong, ta sẽ qua hỗ trợ ngươi!"
Không Thiên Đế đáp: "Được."
Trong lúc truyền âm với Tiêu Chấp, xung quanh Không Thiên Đế xuất hiện những vết nứt không gian lớn, từng thanh không gian chi kiếm từ trong không gian vặn vẹo đó hiện ra.
Những thanh kiếm không gian trong suốt vừa xuất hiện đã như hoa rơi tán loạn, bắn thẳng về phía những phân thân của Minh Thần Chí Tôn.
Sau đó, một cảnh tượng khiến Tiêu Chấp kinh ngạc xuất hiện.
Những thanh kiếm không gian mà Không Thiên Đế tung ra khi đâm trúng các phân thân lại như đâm vào hư ảnh, xuyên thẳng qua mà không gây ra chút sát thương nào!
Thế nhưng trong cảm nhận của Tiêu Chấp, những phân thân này rõ ràng đều có dao động khí cơ.
Chúng không phải là hư ảnh!
Lúc này, Minh Long Chí Tôn đang tử chiến với Không Thiên Đế bỗng cười lớn: "Minh Thần Cấm Pháp, không ai phá được! Minh Vũ không thể chết vô ích, lũ tạp chủng Thiên giới, tất cả hãy xuống làm vật bồi táng cho Minh Vũ đi!"
Đúng lúc đó, từ trên người Mông Thiên Đế bùng phát ra một luồng u quang lớn.
Đây là một đòn tấn công tinh thần cực kỳ đáng sợ, đối với cường giả cùng cấp có thể không hiệu quả, nhưng với sinh linh dưới cấp Cao Thần, đặc biệt là dưới cấp Trung Thần có tồn tại hồn phách, thì nó có thể quét sạch cả một vùng.
Khi Tiêu Chấp còn yếu, trong lúc tranh đoạt thất thái chí bảo tại Chư Sinh Tu Di Giới, hắn từng bị quét qua như thế này.
Luồng u quang lập tức quét ngang khu vực rộng lớn bên ngoài thần vực của Mông Thiên Đế.
Trong khu vực bị quét qua đó, có hơn chục phân thân của Minh Thần Chí Tôn.
Kết quả, sau khi bị luồng u quang này quét trúng, những phân thân của Minh Thần Chí Tôn vẫn lơ lửng tĩnh lặng, không hề có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.
'Tấn công tinh thần cũng vô dụng sao...' Cảm nhận được cảnh này, chân mày Tiêu Chấp nhíu chặt lại.
'Chỉ là phân thân thôi mà, thực sự vô địch đến thế sao?'
'Không thể nào, thứ này tuyệt đối không thể vô địch, chắc chắn có cách phá giải!'
Sau khi dọn dẹp sạch đám quái vật trước mắt, bản tôn Tiêu Chấp ngồi xếp bằng giữa hư không, bắt đầu cảm nhận những phân thân của Minh Thần Chí Tôn một cách nghiêm túc và kỹ lưỡng hơn.
Hiện tại, trong khu vực hắn kiểm soát, quái vật đã bị dọn dẹp gần hết, dù bản tôn Tiêu Chấp không tham gia đánh quái nữa cũng không ảnh hưởng nhiều đến kế hoạch tổng thể.
Tuy nhiên, trong cảm nhận của Tiêu Chấp, những phân thân này vẫn không có gì bất thường, trông y hệt phân thân bình thường.
Tiêu Chấp chưa kịp cảm nhận sâu hơn thì Minh Thần Chí Tôn đã có hành động mới.
Trong cảm nhận của Tiêu Chấp, bóng dáng Minh Thần Chí Tôn đột ngột hóa thành bọt nước.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một trong những phân thân của Minh Thần Chí Tôn bỗng nhiên khí tức bùng nổ, đồng thời xuất hiện một ý niệm siêu nhiên!
Phân thân Minh Thần trong chớp mắt đã hóa thành bản tôn Minh Thần.
Gần như cùng lúc đó, lại có một phân thân khác khí tức bùng nổ, xuất hiện ý niệm siêu nhiên!
Tiếp đó lại thêm một phân thân nữa bùng nổ khí tức, mang theo ý niệm siêu nhiên!
Trong nháy mắt, Minh Thần Chí Tôn liên tiếp có ba phân thân bùng nổ khí tức, đạt đến cấp Chí Cường!
Còn về việc ba phân thân này, ai mới là Minh Thần Chí Tôn thật sự, Tiêu Chấp hoàn toàn không cảm nhận ra.
Ba Minh Thần Chí Tôn mang khí tức chí cường này nhanh chóng ra tay với Không Thiên Đế và Mông Thiên Đế.
Hai tên tấn công Không Thiên Đế, tên còn lại tấn công Mông Thiên Đế.
Cách tấn công của những Minh Thần Chí Tôn này rất đơn giản, chỉ cần giơ một ngón tay, bắn ra những đạo thần mang chói lóa như tia laser.
Thần mang xuyên thủng hư không, trong chớp mắt đã đâm xuyên qua thần vực chí cường của Không Thiên Đế và Mông Thiên Đế.
Không Thiên Đế và Mông Thiên Đế buộc phải chật vật né tránh, đồng thời thiết lập vô số cấm chế quanh người để chống đỡ thần mang.
Chỉ là những cấm chế thiết lập trong lúc vội vàng lại mỏng manh như giấy trước thần mang đáng sợ kia, không chịu nổi một đòn.
Không Thiên Đế né được một đạo thần mang, nhưng lại bị đạo khác bắn trúng, thần thể run lên bần bật, lùi lại mấy bước mới ổn định được thân hình.
Mông Thiên Đế cũng bị thần mang bắn trúng, thân hình vỡ vụn, tan biến vào trong ảo ảnh bóng tối.
Một Mông Thiên Đế mới xuất hiện từ trong bóng tối đó.
Chỉ là, sắc mặt Mông Thiên Đế hơi tái nhợt, khí tức có dấu hiệu không ổn định.
Minh Hải Chí Tôn chớp thời cơ, điều khiển biển xanh xung quanh liên tục tấn công Mông Thiên Đế, khiến Mông Thiên Đế bị đánh cho lùi bước liên tục, vô cùng chật vật.
Tình hình của Không Thiên Đế cũng chẳng khá hơn, cũng bị Minh Long Chí Tôn chớp thời cơ dồn ép, buộc phải chuyển từ tấn công sang phòng thủ.
Lúc này, trong cảm nhận của Tiêu Chấp, lại có thêm một phân thân của Minh Thần Chí Tôn bùng nổ khí tức, đạt đến cấp Chí Cường.
Ba tên còn lại tiếp tục giơ tay, đầu ngón tay lại sáng rực thần mang chói mắt.
"Đi!" Tiêu Chấp vội vã truyền âm cho Không Thiên Đế và Mông Thiên Đế: "Hai vị Thiên Đế, mau rời đi! Minh Thần Chí Tôn này có điểm quái dị, trước khi hiểu rõ ngọn ngành, tốt nhất đừng đối đầu trực diện với hắn!"
Tiêu Chấp truyền âm nhưng không nhận được bất kỳ phản hồi nào.
Tuy nhiên, Tiêu Chấp có thể cảm nhận được Không Thiên Đế và Mông Thiên Đế đều đang cố gắng rút lui, muốn kéo giãn khoảng cách với Minh Long Chí Tôn và Minh Hải Chí Tôn.
Thế nhưng lúc này, muốn rút lui đâu có dễ dàng.
Dưới sự đeo bám gắt gao của Minh Long Chí Tôn và Minh Hải Chí Tôn, tốc độ rút lui của Không Thiên Đế và Mông Thiên Đế giảm mạnh, căn bản không thể rút lui được.
Chính xác mà nói, Mông Thiên Đế bị dính chặt khó mà thoát thân, còn Không Thiên Đế nắm giữ pháp tắc không gian thì muốn thoát khỏi sự đeo bám của Minh Long Chí Tôn cũng không quá khó khăn.
Nhưng liệu Không Thiên Đế có thể bỏ mặc Mông Thiên Đế để chạy trốn một mình không?
Câu trả lời chắc chắn là không.
Một khi Không Thiên Đế bỏ đi, Mông Thiên Đế sẽ phải đối mặt với sự bao vây của ba cường giả chí cường bên phía Thánh Đường. Với thực lực của Mông Thiên Đế, đối mặt với ba tên đó, hắn căn bản không trụ được bao lâu, chắc chắn phải chết!
Tiêu Chấp vốn tưởng Minh Thần Chí Tôn mạnh thì mạnh, nhưng Không Thiên Đế và Mông Thiên Đế trong thế hai chọi ba vẫn có thể cầm cự một thời gian.
Ai ngờ, mới qua bao lâu mà tình thế đã chuyển biến xấu nhanh chóng.
Bao gồm cả Minh Thần Chí Tôn mới 'ra đời', bốn Minh Thần Chí Tôn vẫn duy trì cách tấn công đơn giản, vẫn là những đạo thần mang đáng sợ đó.
Dưới đòn tấn công của những đạo thần mang này, dù là Không Thiên Đế hay Mông Thiên Đế đều khổ không tả xiết.
Thứ họ phải đối mặt không chỉ có mấy tên Minh Thần Chí Tôn này, mà còn phải đối phó với những đòn tấn công như vũ bão của Minh Long Chí Tôn và Minh Hải Chí Tôn.
Cứ thế, thời gian trôi qua thêm hai giây.
Chỉ trong hai giây ngắn ngủi, thần thể của Không Thiên Đế đã bị thần mang bắn thủng hai lỗ lớn bằng cái bát, thần mang bùng nổ tại vết thương không ngừng ăn mòn huyết nhục của hắn, vai trái thì bị Minh Long Chí Tôn cào trúng, gân đứt xương gãy, máu thịt bầy nhầy.
Mông Thiên Đế còn thê thảm hơn, trên người hắn có hơn chục vết thương lớn nhỏ, thần thể như vừa vớt từ dưới nước lên, ướt sũng, đó là dị tượng do thần thể bị biển xanh của Minh Hải Chí Tôn ăn mòn nghiêm trọng.
Đến lúc này, Tiêu Chấp không thể ngồi yên được nữa.
Không gian gợn sóng như nước, phân hồn Tiêu Chấp xuất hiện ngay bên cạnh một trong những Minh Thần Chí Tôn.
Khoảnh khắc xuất hiện, phân hồn Tiêu Chấp giơ cao cánh tay rồi vung mạnh về phía trước.
Một bàn tay khổng lồ bằng vàng hiện ra, giáng mạnh xuống Minh Thần Chí Tôn trước mặt.
Minh Thần Chí Tôn đột ngột nhìn về phía phân hồn Tiêu Chấp, ngay sau đó, Độ Ách Thủ của phân hồn Tiêu Chấp giáng thẳng lên người hắn.
Tiếp đó, một cảnh tượng khó tin xuất hiện.
Độ Ách Thủ của phân hồn Tiêu Chấp xuyên qua Minh Thần Chí Tôn, tiếp tục rơi xuống vùng đại địa mênh mông phía dưới.
Mặt đất rung chuyển, bụi mù bốc lên.
Minh Thần Chí Tôn vẫn lơ lửng bình an vô sự trên không trung, hắn nhanh như chớp giơ tay, chỉ một ngón về phía phân hồn Tiêu Chấp.
Trong nháy mắt, một đạo thần mang đáng sợ từ đầu ngón tay hắn bắn ra, với tốc độ không thể tin nổi đâm trúng phân hồn Tiêu Chấp!
Phân hồn Tiêu Chấp không kịp phản ứng đã bị đạo thần mang này bắn trúng.
Lưu Ly Kim Thân trên người phân hồn Tiêu Chấp run lên dữ dội, suýt chút nữa bị phá vỡ, dưới đòn này, cơ thể hắn không kiểm soát được mà bay ngược ra xa hàng ngàn trượng mới miễn cưỡng ổn định được thân hình.
Ở phía xa, sắc mặt bản tôn Tiêu Chấp thay đổi.
Chỉ khi đích thân trải nghiệm đòn tấn công của thần mang này, hắn mới cảm nhận sâu sắc sự đáng sợ của nó.
Chỉ mới chịu một đòn mà Lưu Ly Kim Thân của hắn đã suýt sụp đổ, bảo sao Không Thiên Đế và Mông Thiên Đế lại chật vật đến thế trước những đạo thần mang này.
Khoảnh khắc tiếp theo, Chân Phật Tiêu Chấp cũng được bản tôn Tiêu Chấp truyền tống tới.
Lần này, Chân Phật Tiêu Chấp được truyền tống ra phía sau lưng một Minh Thần Chí Tôn, vừa hiện thân, Chân Phật Tiêu Chấp liền há miệng phun ra một luồng lưu quang vàng óng.
Luồng lưu quang này với tốc độ không tưởng lao thẳng vào lưng Minh Thần Chí Tôn.
Kết quả, 'Phổ Thế Chân Ngôn' này vẫn không thể trúng đích, xuyên thẳng qua người Minh Thần Chí Tôn rồi biến mất vào không trung.
Nhưng lần này, dưới sự cảm nhận toàn lực của bản tôn Tiêu Chấp và sự quan sát cự ly gần của Chân Phật Tiêu Chấp, Tiêu Chấp cuối cùng cũng nhận ra manh mối.
'Minh Thần Chí Tôn này không phải vô địch, những đòn tấn công xuyên qua người hắn mà không gây ra chút sát thương nào là vì ngay khoảnh khắc đòn tấn công tới gần, hắn đã hư hóa cơ thể...'
'Sở dĩ cảm giác của Minh Thần Chí Tôn nhạy bén như vậy, dù ta có đánh lén từ sau lưng cũng vô dụng, là vì những phân thân phân tán khắp nơi đều là tai mắt của hắn, có những phân thân này, cảm giác của hắn là toàn diện không góc chết, đánh lén đối với hắn hoàn toàn vô nghĩa...'
Lúc này, trong tầm nhìn của Chân Phật Tiêu Chấp, ít nhất có mười phân thân của Minh Thần Chí Tôn đang nhìn chằm chằm vào hắn từ khắp các góc.
Chỉ biết những điều này thôi là chưa đủ, những thông tin này vẫn chưa giúp hắn tìm ra cách phá cục.
Đúng lúc này, lại một đạo thần mang chói lóa xuyên thủng hư không từ cách đó hàng trăm dặm, lao thẳng về phía Chân Phật Tiêu Chấp.
Tốc độ của thần mang quá nhanh, dù Chân Phật Tiêu Chấp đã có sự chuẩn bị nhưng vẫn không kịp phản ứng, bị bắn trúng ngay lập tức.
Lưu Ly Kim Thân trên người Chân Phật Tiêu Chấp run lên dữ dội, bị đánh bay ra xa hàng ngàn trượng.
Chưa kịp ổn định thân hình, bóng dáng Chân Phật Tiêu Chấp đã hóa thành bọt nước, biến mất trong không khí.
Gần như cùng lúc, bóng dáng phân hồn Tiêu Chấp cũng hóa thành bọt nước, biến mất.
Đó là do bản tôn Tiêu Chấp đã truyền tống bọn họ đi.
Không còn cách nào khác, dù là phân hồn Tiêu Chấp hay Chân Phật Tiêu Chấp, Lưu Ly Kim Thân của họ đều đã không ổn định, nếu tiếp tục ở lại đây, một khi bị thần mang bắn trúng, họ sẽ tiêu đời ngay lập tức.
Sau khi dùng sức mạnh thế giới truyền tống hai chiến lực chuẩn chí cường của mình đi, bản tôn Tiêu Chấp ngồi xếp bằng giữa hư không, điên cuồng suy nghĩ đối sách trong lòng.
Đúng lúc này, từ phía xa, một bóng người mặc giáp bạc sáng loáng từ trong vết nứt máu thuộc về Thánh Đường lao ra.
Bóng người này vừa xâm nhập vào Thiên giới đã gào lớn: "Chư vị Chí Tôn! Thánh Đường có biến! Thánh Đường đang bị người ngoài giới xâm nhập, xin chư vị Chí Tôn mau chóng trở về viện trợ!"
Cảm ơn Quách Tử Diệu đã donate.