Tiêu Chấp nhìn thấy cảnh này, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.
Cứ ngỡ những hình chạm khắc quái vật trên cánh cổng đen chỉ là vật trang trí, ai ngờ chúng lại là quái vật thật!
Không những thế, đám quái vật này còn cực kỳ mạnh mẽ, con nào con nấy đều tỏa ra khí tức của cấp Sơ Thần.
Hơn hai mươi con quái vật nhe nanh múa vuốt lao về phía Tiêu Chấp.
Tiêu Chấp chẳng chút sợ hãi, tiếp tục bay tới trước.
Một thanh trường đao màu vàng nhạt hiện ra giữa không trung, được hắn nắm chặt trong tay.
Thanh đao này không phải ngưng tụ từ Thủy Hình Pháp Tắc, mà là một món thần khí thứ thiệt.
Kim Thang, thần khí lục phẩm, là món đồ mà bản tôn Tiêu Chấp đã giao cho phân thân trước khi lên đường.
Phân thân sử dụng thần khí lục phẩm, chỉ có thể dùng từ "xa xỉ" để hình dung, nhưng đối với Tiêu Chấp mà nói, điều này chẳng đáng là bao, dù sao hắn cũng là quản trị viên tối cao của hệ thống Chúng Sinh.
Với tư cách là quản trị viên tối cao, mọi thần khí trong cửa hàng Thương Khung, hắn đều có thể tùy ý lấy dùng.
Rất nhanh, Tiêu Chấp đã chạm trán với hơn hai mươi con quái vật này.
Hắn vung đao như chớp, một đao chém bay đầu con quái vật màu đen đi đầu, sau đó lại chém xéo một đường, cắt đôi một con quái vật khác.
Tiêu Chấp hiện tại chỉ là phân thân, thực lực chỉ đạt mức Cao Thần bình thường. Dù có sự hỗ trợ của thần khí cao cấp, thực lực của hắn không tính là quá mạnh, nhưng khi đối đầu với đám quái vật cấp Sơ Thần này, hắn vẫn tỏ ra vô cùng nhàn nhã.
Chỉ trong chốc lát, đã có vài con quái vật bỏ mạng dưới đao Kim Thang của Tiêu Chấp.
Đúng lúc này, cánh cổng đen đang đứng yên giữa không trung phía trước bỗng phát ra tiếng "két két".
Cánh cổng dày nặng này dường như đang bị ai đó từ phía sau đẩy dần ra.
Một luồng khí tức cực kỳ đáng sợ tràn ra từ khe cửa.
Khi cảm nhận được luồng khí tức này, sắc mặt Tiêu Chấp không khỏi thay đổi.
Khí tức này quá mạnh, chắc chắn đã đạt tới trình độ Cao Thần!
Cao Thần!
Phía sau cánh cổng đen này, đang có một thực thể cấp Cao Thần đẩy cửa, muốn bước ra ngoài!
Nghĩ tới đây, phản ứng đầu tiên của Tiêu Chấp là phải phá hủy cánh cổng này để ngăn chặn kẻ đó!
Dưới sự thúc đẩy của suy nghĩ đó, Tiêu Chấp không còn dây dưa với đám quái vật nữa, thân hình lao vút về phía cánh cổng đen.
Nhưng ngay sau đó, hắn chợt sực tỉnh.
Cổng truyền tống là thứ không thể bị phá hủy!
Điều này khiến thân hình Tiêu Chấp khựng lại giữa không trung một nhịp.
Nhưng chỉ một nhịp thôi, Tiêu Chấp lại tiếp tục lao tới.
"Cổng truyền tống không thể bị phá hủy, đó là thiết luật, nhưng chỉ là thiết luật trong Hỗn Độn Hư Không, không phải thiết luật của vũ trụ Cự Tinh."
"Biết đâu, cổng truyền tống của vũ trụ Cự Tinh này lại khác thì sao?"
"Chưa kể, cổng truyền tống trước mắt là một cánh cổng đen cổ kính, trong Hỗn Độn Hư Không chưa từng xuất hiện kiểu dáng như thế này..."
Trong chớp mắt, Tiêu Chấp đã áp sát cánh cổng đen, hắn vung một đao thật mạnh chém vào cánh cổng cổ kính này!
Keng!
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên.
Đòn này của Tiêu Chấp đã tạo ra một mảng tia lửa bắn tung tóe trên cánh cổng đen dày nặng!
"Thật sự có thể chém trúng!" Trên mặt Tiêu Chấp lộ ra vẻ kinh ngạc.
Chém!
Tiêu Chấp lại bồi thêm một đao cực mạnh vào cánh cổng, tia lửa lại bắn ra dữ dội.
Cánh cổng đen rung chuyển dữ dội, trở nên hư ảo với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Khe cửa vừa hé mở cũng khép lại.
Tiêu Chấp lại chém thêm một đao, khiến cánh cổng càng thêm mờ nhạt.
Lúc này, đám quái vật cấp Thần lại gào thét lao tới cắn xé.
"Xử lý lũ tép riu các ngươi trước đã." Tiêu Chấp ngừng chém cửa, giơ cao thanh đao vàng nhạt, nghênh đón đám quái vật.
Rất nhanh, tất cả quái vật lao tới đều bị Tiêu Chấp dọn dẹp sạch sẽ.
Trong khoảng thời gian này, cánh cổng đen lại dần trở nên ngưng thực hơn.
Tiêu Chấp thấy vậy, tiện tay chém một đao vào cánh cổng, khiến nó lại trở nên hư ảo.
Sau đó, hắn liên tiếp chém hơn mười đao vào cánh cổng đen.
Mười mấy đao này khiến cánh cổng trở nên mờ mịt.
Tiêu Chấp đang định thừa thắng xông lên, chém cánh cổng này về "nơi sản xuất" thì bỗng nghĩ đến điều gì đó, hắn dừng tay lại.
Thứ ẩn giấu sau cánh cổng này rất có thể là một tồn tại mạnh mẽ của vũ trụ này.
Đã tìm tới tận cửa, hắn có lẽ nên gặp mặt một lần để xem thực thể mạnh mẽ của vũ trụ này trông như thế nào, có bản lĩnh gì.
Gặp thì gặp, nhưng không phải bây giờ.
Hắn phải đợi Dương Húc và những người khác kết thúc trận chiến đã.
Quyết định xong, Tiêu Chấp lùi lại vài bước, bắt đầu chờ đợi.
Vì khoảng cách quá xa, dù đã thi triển [Thanh Minh Thiên Mục] cấp Đại Viên Mãn, hắn cũng chỉ nhìn thấy tình hình mờ mịt nơi chiến trường.
Trong tầm mắt hắn, thủy triều quái vật như biển kim cương đang thu hẹp dần.
Điều này có nghĩa là mỗi giây mỗi phút, một lượng lớn quái vật bản địa đang bị người chơi tiêu diệt.
Cánh cổng đen hư ảo lại dần trở nên ngưng thực.
Tiêu Chấp lại tung vài đao, khiến cánh cổng trở lại trạng thái mờ nhạt.
Lúc này, Tiêu Chấp cảm nhận được có người đang cố gắng liên lạc với hắn qua tín vật Kình Ngư.
Người đang gọi hắn là Dương Tịch.
Dương Tịch: "Đại ca, thấy chưa, đó là thứ gì vậy?"
Tiêu Chấp: "Thấy rồi, là một cổng truyền tống."
Nói đoạn, Tiêu Chấp tóm tắt ngắn gọn những gì vừa xảy ra cho Dương Tịch nghe.
Dương Tịch nghe xong cũng ngạc nhiên: "Cổng truyền tống của vũ trụ này thần kỳ thật, vậy mà có thể bị tấn công."
"Ừ." Tiêu Chấp đáp, truyền ý niệm: "Bên các em thế nào rồi?"
Dương Tịch: "Con quái vật bản địa cấp Trung Thần đó đã bị nhị ca giải quyết rồi, đám quái vật cấp Sơ Thần cũng bị giết hơn nửa. Giờ chúng em đang dọn dẹp nốt, chỉ là số lượng quái vật hơi nhiều, chắc cần thêm vài phút nữa mới xử lý sạch được."
Tiêu Chấp: "Được, sau khi dọn dẹp xong thì bảo Dương Húc qua đây một chuyến."
Dương Tịch: "Rõ, em sẽ nhắn lại với nhị ca."
Kết thúc liên lạc, Tiêu Chấp tiếp tục chờ đợi.
Dưới ánh nhìn của hắn, "biển kim cương" phía xa đang không ngừng thu nhỏ.
Khi thu nhỏ đến một mức độ nhất định, "biển kim cương" bắt đầu tan rã, vô số quái vật tách khỏi "đại đội" và tháo chạy tứ phía.
Lúc này, cánh cổng đen bên cạnh đã gần như ngưng thực hoàn toàn.
Tiêu Chấp lại vung vài đao, khiến nó trở nên mờ nhạt trở lại.
Thời gian từng giây trôi qua.
"Biển kim cương" phía xa đã tan rã hoàn toàn, chia thành từng mảnh nhỏ, tiếp tục tháo chạy khắp nơi.
Trên không trung xa xôi xuất hiện nhiều dị tượng, đó là cảnh người chơi đang truy sát lũ quái vật bại trận.
Tiêu Chấp thu hồi tầm mắt, nhìn lại cánh cổng đen bên cạnh.
Hắn không khỏi nhíu mày.
Bởi vì hắn phát hiện cánh cổng đen vẫn cứ mờ mịt, không hề có dấu hiệu ngưng thực lại.
"Chẳng lẽ mình chém mạnh quá, thực thể sau cánh cửa muốn bỏ cuộc rồi sao?" Tiêu Chấp thầm nghĩ.
"Thế thì không được."
Tiêu Chấp lóe thân lùi lại mấy trăm trượng, mặc kệ thực thể sau cửa có nghe hiểu hay không, hắn lên tiếng: "Ngươi đừng vội, kiên nhẫn một chút, lát nữa ta sẽ thả ngươi ra."
Không biết là do hành động lùi lại của Tiêu Chấp có tác dụng, hay lời nói của hắn hiệu nghiệm, cánh cổng đen lại dần dần ngưng thực trở lại.
Không lâu sau, cánh cổng đen đã trở nên vô cùng ngưng thực, rồi phát ra tiếng "két két".
Theo khe cửa dần hé mở, luồng khí tức đáng sợ kia lại tràn ra từ phía sau!
Thấy cảnh này, Tiêu Chấp bước đi trên không, chỉ vài bước đã tới trước cánh cổng, hắn lại vung đao chém liên hồi khiến cánh cổng rung chuyển dữ dội, tia lửa bắn tung tóe.
Khe hở vừa xuất hiện lại khép lại, cánh cổng đen cũng trở nên hư ảo.
Tiêu Chấp hài lòng thu đao, lùi lại mấy trăm trượng, nói: "Đã bảo là đợi lát nữa rồi, ngươi đừng vội, đợi người của ta tới, ta sẽ thả ngươi ra."
Tuy nhiên, lần này cánh cổng đen như đã rút kinh nghiệm, dù Tiêu Chấp đã lùi xa, nó cũng không có ý định ngưng thực lại, ngược lại còn ngày càng mờ nhạt.
Thấy vậy, Tiêu Chấp hơi vội, vội vàng lùi thêm mấy trăm trượng nữa, lên tiếng: "Ngươi đừng đi mà, lát nữa ta thả ngươi ra ngay! Không, người của ta đã tới rồi, ngươi có thể ra ngay bây giờ!"
Lúc này, một luồng sáng đang xé gió lao tới từ xa.
Luồng sáng đó chính là Dương Húc.
Như hiểu được lời Tiêu Chấp, cánh cổng đen mờ nhạt bỗng ngừng mờ, bắt đầu ngưng thực trở lại.
Khi Dương Húc tới bên cạnh Tiêu Chấp, cánh cổng đen trước mặt đã trở nên vô cùng ngưng thực.
"Đại ca." Dương Húc gọi.
"Ừ." Tiêu Chấp đáp, hỏi: "Trong người em còn bao nhiêu thần lực?"
Dương Húc trả lời: "Đầy ạ, thần lực trong người em hiện tại đang đầy."
"Đầy ư?" Trên mặt Tiêu Chấp lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng rất nhanh hắn đã phản ứng lại, cười nói: "Suýt quên mất, em có thể hấp thụ sức mạnh từ thi thể bọn chúng."
Khả năng này của Dương Húc đã có từ lúc mới trở thành Thi Khôi.
Đang nói chuyện, cánh cổng đen lại phát ra tiếng "két két".
Luồng khí tức kinh khủng đó lại một lần nữa tràn qua khe cửa.
Lần này, Tiêu Chấp không cầm đao ngăn cản nữa, cứ thế nhìn cánh cổng đen từ từ mở ra.
Dương Húc cũng không động thủ, chỉ lặng lẽ đứng cạnh Tiêu Chấp.
Vài giây sau, cánh cổng đen cuối cùng cũng được đẩy ra, một bóng người bước ra từ đó.
Đó là một bóng hình nhân loại tỏa ra ánh sáng đỏ thẫm.
Bóng người này cao hơn một trượng, thân hình vạm vỡ, trong đôi mắt đỏ ngầu có đồng tử hình ngôi sao quỷ dị, khí tức trên người mạnh mẽ tới cực điểm.
Ngay khi bước ra, bóng người này liền chĩa đôi mắt về phía Tiêu Chấp.
Trong mắt hắn, ánh sáng đỏ thẫm bùng lên dữ dội.
Một cây kim đỏ hư ảo bất ngờ xuất hiện ngay trước mi tâm Tiêu Chấp!
Đồng tử Tiêu Chấp co rút, vừa muốn né tránh thì một tia sáng trắng lóe lên.
Một thanh đao trắng đột ngột xuất hiện, chém bay cây kim đỏ thành hư vô.
Người ra tay chính là Dương Húc đứng cạnh Tiêu Chấp.
Vừa chém nát cây kim đỏ, Dương Húc lao tới, thanh kiếm đen trong tay đâm thẳng vào mi tâm kẻ trước mặt với tốc độ không thể tin nổi!
Hai cánh tay của bóng đỏ chợt trở nên mờ ảo, vỗ mạnh vào thanh kiếm đen đang lao tới.
Cánh tay va chạm với kiếm đen, phát ra hàng loạt tiếng nổ như sấm sét.
Trong chớp mắt, hai bên đã giao đấu hàng chục chiêu.
Cuối cùng, Dương Húc tung một cước đá bay kẻ đó như một quả đạn pháo, đập mạnh vào khung cửa đen.
Ầm! Cánh cổng đen rung chuyển, kẻ đó cũng kêu thảm một tiếng, há miệng phun ra một ngụm máu đen bốc khói.
Dương Húc thân hình như điện, tay cầm đao kiếm, lại tiếp tục lao tới.
"Dừng... dừng tay!" Kẻ này dùng một giọng nói kỳ quái, khó khăn thốt lên.
Vút! Dương Húc dừng lại cách kẻ đó chưa đầy một trượng, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.
"Ngươi lại biết nói ngôn ngữ của chúng ta." Tiêu Chấp nhìn chằm chằm kẻ đó, lên tiếng.
"Các ngươi là kẻ xâm lược, đã xâm chiếm chúng ta một thời gian rồi, tộc ta nắm được ngôn ngữ của các ngươi thì có gì lạ?" Kẻ đó nói bằng giọng kỳ quái.
"Ngươi là ai?" Dương Húc chĩa kiếm đen vào mi tâm hắn, hỏi.
Kẻ đó đáp: "Ta là Chân Thần A Ngõa Lạc."
"Tộc của ngươi là ai?" Tiêu Chấp hỏi.
A Ngõa Lạc đáp: "Tộc ta là Chân Thần Nhất Tộc, là kẻ thống trị tuyệt đối của vũ trụ này."
"Hóa ra là kẻ thống trị của vũ trụ Cự Tinh đã tới." Tiêu Chấp thầm nghĩ.
"Ngươi tới đây là muốn giết chúng ta sao?" Tiêu Chấp hỏi.
A Ngõa Lạc từ từ đứng thẳng dậy, nói: "Phải, ta muốn giết các ngươi, nhưng đó không phải là mục đích cuối cùng khi tộc ta phái ta tới."
"Ồ? Vậy mục đích cuối cùng của tộc ngươi là gì?" Tiêu Chấp tỏ vẻ hứng thú, hỏi.
A Ngõa Lạc nói: "Tộc ta muốn các ngươi dừng ngay việc xâm lược vũ trụ chúng ta, rút lui khỏi vũ trụ của chúng ta."
"Nếu chúng ta không rút thì sao?" Tiêu Chấp hỏi.
A Ngõa Lạc nói: "Vậy các ngươi chắc chắn sẽ phải trả giá đắt trong vũ trụ của chúng ta."
"Vậy sao?" Tiêu Chấp cười cười: "Chỉ dựa vào các ngươi?"
A Ngõa Lạc nói: "Tộc ta tuy thực lực không quá mạnh, nhưng không hề sợ hãi! Trước đây, tộc ta đã từng đánh bại hai cuộc xâm lược từ vũ trụ khác rồi, các ngươi cũng chắc chắn sẽ bị tộc ta đánh bại! Chiến thắng cuối cùng sẽ thuộc về tộc ta!"
"Không biết tự lượng sức mình!" Tiêu Chấp hừ lạnh.
Dương Húc cũng hừ lạnh một tiếng, trực tiếp đâm mạnh thanh kiếm đen trong tay vào mi tâm A Ngõa Lạc!