Vù...
Không gian lại rung chuyển một đợt. Tại nơi ánh mắt Tiêu Chấp hướng tới, không gian bị xé rách, cơ thể to lớn vô cùng của Hỗn Độn Cự Thú lại xâm nhập thêm một đoạn vào thế giới này.
Tiêu Chấp nghiêm mặt, ánh mắt dán chặt vào con Hỗn Độn Cự Thú trông tựa như một con cá voi khổng lồ. Thông qua những thông tin quan sát được, hắn không ngừng đánh giá thực lực của nó trong lòng.
Đối với Hỗn Độn Cự Thú, hắn thực ra cũng chẳng xa lạ gì. Thuở trước, khi Đại Uy Thiên Phật mang theo mảnh vỡ Tịnh Thổ, vượt qua Hỗn Độn hư không để tìm đến Thiên giới, phân hồn của hắn đã đi theo bên cạnh Đại Uy Thiên Phật. Khi đó, phân hồn của hắn từng chạm trán với Hỗn Độn Cự Thú trong Hỗn Độn hư không, thậm chí từng tiêu diệt một con. Chỉ tiếc là vật đổi sao dời, phân hồn ấy nay đã không còn tồn tại nữa.
"Cách đơn giản nhất để phán đoán thực lực của một con Hỗn Độn Cự Thú chính là nhìn vào kích thước của nó. Thông thường, thể hình càng lớn thì thực lực càng mạnh, và ngược lại. Cách đánh giá này không thể nói là chính xác tuyệt đối, nhưng độ chính xác cũng phải đạt tám mươi phần trăm."
"Con Hỗn Độn Cự Thú này, xét về thể hình thì lớn hơn con trước kia ta từng tiêu diệt một vòng, nhưng cũng không lớn hơn quá nhiều. Nếu không có gì bất ngờ, thực lực của nó chắc vẫn chưa đạt tới cấp Chí Tôn!"
"Chỉ cần thực lực nó chưa tới cấp Chí Tôn, ta hoàn toàn có thể giao chiến với nó!"
"Huống hồ, ta không phải đang chiến đấu một mình, bên cạnh ta còn có Tư Vi, còn có phân thân Nguyên Tổ và phân thân Hồng Tổ..." Tiêu Chấp thầm suy tính trong lòng.
Đúng là "trông núi chạy chết ngựa". Dưới sự gia trì tốc độ gấp ba lần, tốc độ của Tư Vi vốn dĩ đã rất nhanh, nhưng để họ tiếp cận được con Hỗn Độn Cự Thú này vẫn cần một khoảng thời gian không ngắn.
Dưới sự dõi theo từ xa của Tiêu Chấp, con Hỗn Độn Cự Thú này đang từng chút một xâm nhập cơ thể vào thế giới này. Cuối cùng, nó đã hoàn toàn tiến vào thông qua vết rách không gian, mà vết rách ấy thì mãi vẫn không thể khép lại.
Hỗn Độn Cự Thú xâm nhập vào Thương Thanh giới, cứ thế lơ lửng giữa không trung, dường như đang thích nghi với thế giới này. Thể hình của nó quá mức khổng lồ, chỉ riêng việc lơ lửng ở đó thôi cũng đã mang lại cảm giác áp bức vô cùng lớn.
Lúc này, Hồng Tổ rít lên: "Hỗn Độn Cự Thú xâm phạm Thương Thanh giới ta, các chiến sĩ có khả năng chiến đấu hãy mau tới đây, chúng ta cùng nhau giết chết con quái vật này!"
"Mau tới đây!" Nguyên Tổ cũng gào lớn: "Ai có thể chiến đấu thì mau tới!"
Dù là Hồng Tổ hay Nguyên Tổ, cả hai đều hét rất lớn, dù cách xa hàng chục vạn dặm vẫn có thể nghe thấy rõ mồn một.
Hỗn Độn Cự Thú cũng nghe thấy tiếng của Nguyên Tổ và Hồng Tổ, nó bắt đầu chậm rãi xoay người, hướng cái đầu khổng lồ về phía vị trí của Tiêu Chấp. Động tác của nó trông cực kỳ chậm chạp, đó là do thể hình nó quá đỗi đồ sộ. Thực tế, tốc độ của nó không hề chậm, thậm chí có thể nói là cực kỳ nhanh.
Khi nó di chuyển, không gian xung quanh xuất hiện những gợn sóng có thể nhìn thấy bằng mắt thường, một phần không gian thậm chí bị xé toạc, để lộ ra những vết nứt đen ngòm kéo dài.
Chợt thấy một đốm sáng nhỏ lao ra từ trong bóng tối dưới thân Hỗn Độn Cự Thú, muốn chạy trốn ra xa. Đó là một con phi cầm cấp Sơ Thần, tốc độ còn nhanh hơn cả vài vị thần trung cấp. Ngay khi nó sắp thoát khỏi phạm vi của Hỗn Độn Cự Thú, từ trên thân con quái vật, vài chiếc gai đen rơi xuống. Những chiếc gai này như những quả tên lửa đen, xé gió lao thẳng về phía con phi cầm.
Phi cầm cấp Sơ Thần cảm nhận được nguy hiểm, phát ra tiếng kêu thảm thiết, điên cuồng vỗ cánh để tăng tốc. Thế nhưng, nó vẫn không tránh khỏi số phận bị tiêu diệt. Rất nhanh, nó bị một chiếc gai đen đuổi kịp, sau đó hóa thành mưa máu giữa trời...
Kẻ bị giết không chỉ có con phi cầm cấp Sơ Thần này. Theo những gì Tiêu Chấp chứng kiến, có tới vài sinh vật cấp Thần khi cố gắng chạy trốn đều bị Hỗn Độn Cự Thú dùng gai đen bắn hạ. Đó mới chỉ là những gì hắn thấy, còn trong bóng tối dưới thân con quái vật, số sinh vật bị giết chắc chắn còn nhiều hơn thế.
Tiêu Chấp còn để ý thấy một chi tiết: Những vị thần cố gắng chạy trốn sau khi bị giết đều bị Hỗn Độn Cự Thú hấp thụ thi thể. Và sau khi hấp thụ tàn xác của những vị thần này, thể hình của con quái vật dường như lại lớn thêm một chút...
"Chẳng lẽ, những con Hỗn Độn Cự Thú này có thể thông qua việc nuốt chửng thi thể thần linh để tăng cường thực lực sao..." Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Tiêu Chấp.
"Có khả năng này..."
"Khiến tốc độ của nàng tăng lên gấp năm lần!" Một giọng nói mênh mông chỉ mình Tiêu Chấp nghe thấy vang lên. Tức thì, tốc độ bay của Tư Vi tăng vọt!
Tư Vi không khỏi liếc nhìn Tiêu Chấp một cái, nhưng không nói gì thêm. Lúc này, khoảng cách giữa họ và Hỗn Độn Cự Thú chỉ còn chưa đầy mười vạn dặm.
"Không có ai tới trợ chiến sao?" Hồng Tổ rít lên.
"Tạm thời là chưa." Tiêu Chấp xoay đầu, đôi mắt xanh biếc quét nhìn bốn phía rồi đáp.
Nghe vậy, trên mặt Hồng Tổ hiện lên vẻ thất vọng.
"Con Hỗn Độn Cự Thú này đang di chuyển về phía chúng ta!" Tư Vi lên tiếng.
Hỗn Độn Cự Thú di chuyển đến đâu, không gian chấn động đến đó, những vết nứt đen ngòm xuất hiện dày đặc giữa hư không, mặt đất chịu sự tàn phá khủng khiếp. Dù là rừng rậm, núi cao hay sông ngòi, tất cả đều hóa thành bình địa, không còn lại gì. Sức tàn phá của con quái vật này quả thực quá kinh người.
Tám vạn dặm... năm vạn dặm... ba vạn dặm...
Khoảng cách giữa Tiêu Chấp và Hỗn Độn Cự Thú vẫn đang bị rút ngắn với tốc độ chóng mặt. Khi khoảng cách chỉ còn lại một vạn dặm, dù không cần dùng bất kỳ thần thông nhãn thuật nào, con Hỗn Độn Cự Thú trong mắt họ đã hiện lên rõ mồn một.
Thiên Khung Đao hiện ra giữa không trung, được Tiêu Chấp nắm chặt trong tay. Trên người Tư Vi bắt đầu có những tia chớp tím kêu lách tách. Thân hình Nguyên Tổ tỏa ra ánh ngọc, còn xung quanh Hồng Tổ thì sương máu bắt đầu lan tỏa.
Lúc này, Nguyên Tổ lên tiếng: "Chấp Thiên Đế, lát nữa ta và Hồng Tổ sẽ đi tiên phong, thăm dò thực hư của con Hỗn Độn Cự Thú này trước. Có thể đánh thì đánh, nếu nó quá mạnh mà ngươi không có phần thắng, đừng do dự, hãy chạy ngay."
Đi tiên phong là việc cực kỳ nguy hiểm. Nguyên Tổ đang định lấy mạng của ông và Hồng Tổ ra để thử thách thực lực của con quái vật này.
"Được." Tiêu Chấp không từ chối, gật đầu ra hiệu đã rõ. Dù sao thì đi tiên phong cũng chỉ là phân thân của Nguyên Tổ và Hồng Tổ mà thôi. Phân thân dù có chiến tử cũng không phải tổn thất quá lớn đối với họ.
Rất nhanh, khoảng cách giữa họ và Hỗn Độn Cự Thú chỉ còn chưa đầy 5000 dặm.
"Chấp Thiên Đế!" Hồng Tổ gầm lên.
Ánh mắt Tiêu Chấp rơi trên người Hồng Tổ. Một giọng nói mênh mông chỉ mình hắn nghe thấy vang lên: "Khiến tốc độ của hắn tăng lên gấp năm lần!"
Dưới sự gia trì của tốc độ gấp năm lần, thân hình Hồng Tổ lập tức hóa thành một tàn ảnh đỏ rực, lao thẳng về phía trước! Gần như cùng lúc đó, thân hình Nguyên Tổ cũng hóa thành lưu quang, xé gió bay tới.
Tốc độ của Tiêu Chấp và Tư Vi thì chậm lại một chút. Tiêu Chấp siết chặt Thiên Khung Đao, lưỡi đao vốn đang sáng bóng bỗng chốc hóa thành màu đen tuyền như được quét một lớp sơn đen. Tư Vi cũng giơ một ngón tay lên, trong tiếng lách tách, một con lôi xà màu tím được ngưng tụ với tốc độ mắt thường có thể thấy rõ.
Đối mặt với đòn tấn công của Nguyên Tổ và Hồng Tổ, Hỗn Độn Cự Thú từ từ há miệng, phun ra một luồng sương đen. Đối với Hỗn Độn Cự Thú, đây chỉ là một hơi thở, nhưng đối với Tiêu Chấp, đó là cả một đám mây đen cuồn cuộn ập tới, nhanh chóng nuốt chửng bóng dáng của Nguyên Tổ và Hồng Tổ vào trong.
Thấy cảnh này, Tiêu Chấp không khỏi nhíu mày. Sương đen che khuất tầm nhìn, hắn đã không còn thấy được bóng dáng của Nguyên Tổ và Hồng Tổ nữa.
Tư Vi nhìn Tiêu Chấp. Tiêu Chấp trầm giọng nói: "Vòng qua đám sương đen này, chúng ta tấn công con Hỗn Độn Cự Thú từ hướng khác!"
"Được." Tư Vi gật đầu, lập tức nắm lấy tay Tiêu Chấp, hóa thành một tia sét tím, vạch một đường cong dài trên không trung, tấn công vào sườn của con Hỗn Độn Cự Thú.
Con ngươi của Hỗn Độn Cự Thú đảo trong hốc mắt khổng lồ, nhìn về phía hai người Tiêu Chấp. Cái đuôi khổng lồ của nó chậm rãi vung lên, quét về phía họ.
"Tư Vi!" Tiêu Chấp hét lớn.
Tư Vi hiểu ý, điểm một ngón tay về phía trước. Con lôi xà màu tím đã được ấp ủ từ lâu lập tức rời tay, hóa thành một tia chớp tím, chỉ trong chớp mắt đã tới trước mặt con quái vật và đánh trúng thân thể nó.
Bị lôi xà đánh trúng, thân thể Hỗn Độn Cự Thú khựng lại, nơi bị đánh trúng xuất hiện tia sét tím tàn phá, đốt cháy một vùng lớn thành than đen. Thế nhưng, thể hình của con quái vật này quá lớn, vùng bị tia sét tàn phá tuy trông có vẻ rộng nhưng so với cơ thể đồ sộ của nó thì chẳng đáng là bao.
Khi Hỗn Độn Cự Thú bị tia sét tím đánh trúng và thân thể hơi cứng lại, Tiêu Chấp ra tay. Chỉ thấy hắn hai tay nắm đao, chém về phía con Hỗn Độn Cự Thú một nhát đao đen ngòm như dải lụa, cắt ngang bầu trời!
Đao mang đen kịt xé gió chém thẳng lên người Hỗn Độn Cự Thú, tạo ra một vết chém khủng khiếp tựa như khe núi trên cơ thể nó. Vô số chiếc gai đen trên người con quái vật dưới nhát đao này đều hóa thành bột mịn.
Nhát đao này được Tiêu Chấp gia trì mười lần uy lực bằng năng lực "Ngôn Xuất Pháp Tùy", đã có thể coi là đòn đánh mạnh nhất mà hắn có thể tung ra tại Thương Thanh giới này. Nhát đao này suýt chút nữa đã chém đứt cái đuôi của con Hỗn Độn Cự Thú!
Hỗn Độn Cự Thú đau đớn, phát ra tiếng rít thảm thiết, thân thể khổng lồ vặn vẹo dữ dội giữa không trung. Theo sự vặn vẹo đó, không gian bị khuấy động, cuộn trào như nước sôi, từng mảng vết nứt đen ngòm xuất hiện dày đặc.
Tư Vi thấy cảnh này, đôi mắt đẹp không khỏi mở to: "Phu quân, nhát đao này của chàng mạnh quá!"
"Chàng chẳng phải nói nếu rời khỏi Thiên giới thì thực lực sẽ giảm đi nhiều sao? Sao thiếp cảm giác thực lực của chàng không giảm bao nhiêu vậy?"
Lúc này, Tiêu Chấp cũng hơi sững sờ. Nhưng rất nhanh, hắn đã phản ứng lại. Hắn có Thiên Khung Đao trong tay, đã dung hợp ba loại dị thủy, sát chiêu [Huyền Thủy Đao] đã được tu luyện tới tầng thứ mười hai bản nguyên kinh người. Ba yếu tố này cộng hưởng lại, đã đủ để hắn phát huy thực lực của một vị Cao Thần đỉnh cao.
Sau đó, hắn lại dùng năng lực "Ngôn Xuất Pháp Tùy" để nâng uy lực nhát đao này lên gấp mười lần! Sức tấn công của Chí Tôn cũng chưa chắc đã mạnh đến thế. Nhát đao này của hắn nếu chém trúng đích, ngay cả Chí Tôn cũng khó lòng chống đỡ.
Sở dĩ Chí Tôn có thể nghiền ép Cao Thần là vì "Chí Tôn Thần Vực" của họ có thể thay đổi quy tắc thế giới, khiến phần lớn đòn tấn công của Cao Thần trở nên vô hiệu, đó được coi là đòn giáng hạ cấp. Ví dụ như nhát đao này của Tiêu Chấp, uy lực cực mạnh, nhưng một khi lọt vào Chí Tôn Thần Vực, nếu không có sức mạnh thế giới gia trì, nhát đao này rất có thể sẽ tan rã, đe dọa tới Chí Tôn gần như bằng không.
Nhưng con Hỗn Độn Cự Thú trước mắt này lại không có Chí Tôn Thần Vực. Thế là, nhát đao của Tiêu Chấp đã chém thẳng vào người nó. Nếu không phải con Hỗn Độn Cự Thú này có thể hình quá lớn, da dày thịt béo đến cực điểm, thì nhát đao này của Tiêu Chấp đã đủ để lấy mạng nó rồi.
Trong chớp mắt, Tiêu Chấp đã nghĩ thông suốt mọi chuyện. Hắn đang định giải thích với Tư Vi thì nàng cũng nhận ra: "Là Ngôn Xuất Pháp Tùy sao?"
"Đúng vậy." Tiêu Chấp gật đầu.
"Được, phu quân gia trì cho thiếp một lần đi, xem thiếp có điện chết nó không!" Tư Vi có chút mong chờ.
"Được." Tiêu Chấp mỉm cười gật đầu. Dù tại Thương Thanh giới này, hắn không còn sở hữu buff "Thần Lực Vô Hạn" nữa, nhưng cơ thể hắn sau khi được [Thiên Cực Thánh Thể] cấp Đại Viên Mãn cải tạo, lượng thần lực dự trữ vượt xa Cao Thần thông thường. Vì vậy, tiêu hao thêm chút thần lực để Tư Vi trải nghiệm cảm giác "điện cá" cũng không phải là không thể.
Thấy Tiêu Chấp đồng ý, Tư Vi lập tức giơ ngón tay thon dài lên, bắt đầu ngưng tụ sát chiêu. Rất nhanh, một con lôi xà mới đã được hình thành nơi đầu ngón tay nàng.
"Nhanh, gia trì Ngôn Xuất Pháp Tùy cho thiếp!" Tư Vi hét lên.
"Được." Tiêu Chấp gật đầu. Thế nhưng ngay giây sau, vẻ mặt hắn trở nên lúng túng, cười khổ lắc đầu nói: "Không được, cấp bậc sát chiêu này của nàng quá cao, năng lực Ngôn Xuất Pháp Tùy của ta không thể tác động lên nó."
Nghe vậy, trên mặt Tư Vi thoáng hiện vẻ thất vọng, nhưng rất nhanh đã tươi cười rạng rỡ: "Không sao."
Lúc này, sương đen đã cuồn cuộn ập tới đây. Trong đám sương đen cuộn trào đó còn có vô số chiếc gai đen dày đặc. Tư Vi nắm lấy vai Tiêu Chấp, né tránh sương đen, đồng thời điểm một ngón tay, con lôi xà tím đã ấp ủ từ trước lao ra như chớp, chỉ trong nháy mắt lại một lần nữa đánh trúng cơ thể con Hỗn Độn Cự Thú.
Tiêu Chấp lúc này lại một lần nữa giơ Thiên Khung Đao lên, bắt đầu ngưng tụ sát chiêu [Huyền Thủy Đao]. Rất nhanh, sát chiêu đã hoàn tất.
Chém!
Tiêu Chấp lại tung một đao về phía con Hỗn Độn Cự Thú. Lần này, mục tiêu của hắn không còn là cái đuôi nữa, mà là cái đầu của nó!
Cảm ơn Ao Kỳ or Mễ Dạ đã tặng thưởng.