Hải Bình cuối cùng cũng được gặp người trong truyền thuyết - luật sư Thẩm. Gã này trông chẳng giống một luật sư tầm cỡ chút nào, dáng vẻ lúc nào cũng tủm tỉm cười, gương mặt trắng trẻo mập mạp. Nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài, gã còn chẳng có vẻ nhanh nhẹn, tháo vát bằng vị luật sư lần trước! Liệu hắn có làm nên trò trống gì không đây?
"Ngồi đi, ngồi đi! Cô Quách Hải Bình. Xin lỗi cô, vụ án này giờ đang nằm trong tay tôi, cô cứ yên tâm nhé! Nếu không có gì bất trắc, hai ngày nữa chồng cô có thể được tại ngoại chờ xét xử."
"À? Anh ấy... chẳng phải đã bị từ chối rồi sao ạ!"
"Ồ! Thế à?" Luật sư Thẩm vẫn giữ vẻ cười tủm tỉm, không trả lời thẳng cũng chẳng phủ nhận.
"Vậy tôi phải đóng bao nhiêu tiền bảo lãnh ạ?"
"Ừm? Tiền bảo lãnh? Không cần. Có người bảo lãnh rồi."
"Là ai ạ?"
"Chuyện này cô không cần quản đâu."
"Ừm, luật sư Thẩm, xin lỗi ạ. Tôi không... hiểu lắm. Chuyện này hơi đột ngột. Tôi không biết tại sao ông lại đột nhiên tiếp nhận vụ án này, hơn nữa, tôi nên trả ông bao nhiêu tiền?"
"Hử?" Luật sư Thẩm trợn tròn mắt, "Cô không biết tại sao tôi tiếp nhận? Cô đã nhờ ai vậy?" Hải Bình lắc đầu.
"Vậy thì lạ thật. Còn về tiền bạc, hiện tại chưa cần bàn tới, để sau hãy hay!"
"Ông... cứ đưa cho tôi một con số cụ thể đi, tôi còn phải chuẩn bị."
"Cô có bao nhiêu?" Luật sư Thẩm nhìn Hải Bình đầy hứng thú.
"Chỉ cần ông có thể cứu chồng tôi ra ngoài, không phải ngồi tù, phạt bao nhiêu cũng được, chỉ cần đạt được mức đó, tôi sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng yêu cầu của ông."
"Ha ha ha ha..." Luật sư Thẩm cười lớn, nói: "Với số tiền trong vụ án của anh ta, cho dù là nộp phạt, có lẽ cũng là con số trên trời đấy! Cô trả nổi sao? Vấn đề chi phí này, cô không cần phải bận tâm, tự nhiên sẽ có cách giải quyết. Cô không cần lo lắng, cứ về nhà kiên nhẫn chờ tin đi!"
Hải Bình giờ lại càng lo lắng hơn. Hoàn toàn mất phương hướng.
Luật sư Thẩm đang uống rượu với Tống Tư Minh trong một phòng bao.
"Ông bạn à, đến tận hôm nay tôi mới biết, tôi lo vụ này cho ông mà còn chưa biết phí luật sư ở đâu ra đấy!"
Tống Tư Minh đẩy tay ông ta ra, nói: "Ông còn đòi phí luật sư với tôi? Tối nay ăn cơm, tôi chẳng mang theo một xu nào cả."
"Được! Ông ăn chắc tôi rồi đúng không? Cái thằng này, ngày nào ông mới mời tôi ăn cơm được một bữa hả? Tôi quen ông bao nhiêu năm nay, chưa thấy ông thanh toán hóa đơn lần nào."
"Tôi không bao giờ mời đàn ông ăn cơm."
"Tính ông ác thật! Phục rồi." Luật sư Thẩm cạn một ly với Tống Tư Minh. "Cô ấy là gì của ông? Quách Hải Bình ấy?"
"Cô ấy chẳng là gì của tôi cả."
"Thôi đi ông! Đừng có giở trò với tôi. Ông không nói đúng không?"
"Cô ấy là chị của người tôi yêu."
"Câu này nghe lắt léo vậy? Chị của người ông yêu. Chị người yêu của ông?"
"Tôi yêu em gái cô ấy, Quách Hải Tảo."
Thẩm ngẩn người hồi lâu, gục xuống bàn ôm đầu cười, vừa cười vừa lắc đầu, một lúc sau ngẩng lên, chỉ vào Tống Tư Minh đang ngồi bất động bên cạnh nói: "Hóa ra ông cũng có tử huyệt cơ đấy!"
Tống Tư Minh mỉm cười nhạt: "Uống rượu đi."
"Là vị thần thánh phương nào? Hôm nào cho tôi gặp nhị tẩu nhé."
"Ông không gặp được đâu. Tôi với cô ấy chia tay rồi."
Luật sư Thẩm lúc này mới thực sự ngẩn người, hồi lâu sau giơ ngón cái lên nói: "Lụy tình." Lát sau lại vỗ một cái lên lưng Tống Tư Minh nói: "Khổ tình." Lát nữa lại sờ lên đầu mình nói: "Giả bộ thuần tình."
Tống Tư Minh vẫn chỉ tự mình uống rượu.
"Hay là, để tôi chuyển lời giúp ông? Dù sao cũng phải để người ta cảm động chứ?"
Tống Tư Minh lắc đầu, nói: "Tôi nợ cô ấy. Là tôi đang trả tình cho cô ấy."
"Xem ra, ông còn động chân tình thật rồi?"
Tống Tư Minh hỏi ngược lại: "Trông tôi vô tình lắm sao?"
Hải Bình hỏi Mark: "Có một vị luật sư lớn đến tìm tôi, nhận lo vụ án của Tô Thuần. Tôi vốn chẳng hề cầu xin ông ta, là anh giúp tôi tìm tới à?"
Mark cầm ly rượu, giơ lên phía Hải Bình, ý là không sai. Hải Bình cảm kích nói: "Anh thật tốt quá! Tôi cứ nghĩ mãi không ra là anh, hai ngày nay cứ nghi ngờ không biết là ai khác."
"Tại sao lại không nghĩ là tôi? Bạn bè của cô nhiều lắm sao?"
Hải Bình cười ngượng ngùng: "Sao anh quen ông ấy? Ông ấy giúp đỡ rất nhiều, tôi bảo ông ấy nói cho tôi biết phí dịch vụ bao nhiêu, ông ấy cứ nhất quyết không chịu nói. Xem ra quan hệ giữa anh và ông ấy rất tốt."
"Chỉ cần nói cảm ơn là được rồi. Chuyện rất đơn giản, không cần làm cho phức tạp lên. Có muốn uống một ly không?"
"Thôi, giờ tôi toàn đi bộ để dễ ngủ, không đụng đến rượu nữa. Nhưng có điều dở là, giờ đi mười mười lăm trạm cũng không thấy mệt. Tôi cần đi bộ từ đây đến Tô Châu, rồi lại từ Tô Châu đi bộ về."
Mark lại cười, rồi cụng ly với Hải Bình. "Đợi tôi uống hết ly này, tôi đưa cô về."
Tô Thuần ở nhà đã đợi từ rất lâu, đã gần nửa đêm mà Hải Bình vẫn chưa về, anh có chút lo lắng. Toàn bộ vụ án đối với Tô Thuần mà nói, chẳng khác nào ngồi tàu lượn siêu tốc lên xuống thất thường. Vốn tưởng giải thích rõ ràng là xong, không ngờ lại bị bộ phận an ninh chuyển sang công an. Đến lúc bị thẩm vấn, bản thân anh rõ ràng đã là một phạm nhân, sự chênh lệch này khiến anh không thể chịu đựng nổi. Công an thỉnh thoảng lại hé lộ, với số tiền liên quan đến vụ án của anh, ngồi tù mười năm tám năm cũng là có thể. Chỉ vì 5 vạn tệ, anh đã đánh đổi cả cuộc đời. Nhân gian đâu đâu cũng là mìn, không cẩn thận là dẫm phải ngay, thời bình cũng chẳng thể lơ là. Lần đầu tiên nghe thấy có tội danh là "tiết lộ bí mật thương mại", mình làm việc ở đơn vị này 5 năm rồi, thế mà không hề biết tính chất công việc của mình lại giống như điệp viên. Mà phạm tội cũng như bị chém đầu vậy, không phải cứ nói thái độ hối cải tốt là có thể nối lại đầu vào cổ. Cho dù anh có giải thích đi giải thích lại rằng mình hoàn toàn vô tri mà phạm sai lầm, cũng chẳng có ai thèm để ý. Mọi người dường như đều đang hứng thú đợi anh, canh chừng anh, chúc mừng anh bước chân vào đầm lầy tội phạm, rồi sau đó tìm chút việc làm cho mọi người. Những việc mà mọi người lặp đi lặp lại, chính là nhắc nhở anh hết lần này đến lần khác: Anh đã không còn là một người bình thường nữa, anh đã là một tên tội phạm, anh đã không còn nhân quyền, anh cách cái chết không xa nữa. Mặc dù khi mọi người bàn tán về vụ án của anh, giọng điệu có vẻ rất nhẹ nhàng: "Cũng chỉ mười năm tám năm thôi mà! Nhanh là qua ấy mà." Nhưng chẳng ai biết, chỉ một câu nói, đã vùi chôn cả cuộc đời anh. Rõ ràng là bản vẽ do mình thiết kế, rõ ràng là tác phẩm của mình, thế mà lại bị gọi là ăn cắp, cái thời thế này, đã chẳng còn thiên lý nào nữa rồi.
Còn Hải Bình, Hải Bình chắc hẳn phải hận mình đến chết. Thật ra bị nhốt trong trại tạm giam, cũng là một cách bảo vệ mình. Nếu thả ra, không chừng còn sống không bằng chết. Tô Thuần bây giờ đã bắt đầu hồi tưởng lại mười đại hình phạt thời Mãn Thanh rồi.
Gần 12 giờ đêm, vợ vẫn chưa về, để tranh thủ được khoan hồng, Tô Thuần quyết định kiên nhẫn đợi ở dưới lầu, nỗ lực biểu hiện.
Đã quá 12 giờ, vẫn chưa thấy Hải Bình về.
Cô ấy sẽ đi đâu? Định gọi cho Hải Tảo một cuộc điện thoại, lại sợ quá muộn. Đang miên man suy nghĩ, Hải Bình cùng một gã Tây cao lớn chạy bộ về. Gã Tây tay vẫn còn xách túi của cô, cầm áo khoác của cô, hai người vừa đi vừa nói cười.
Hải Bình vừa nhìn thấy Tô Thuần dưới ánh đèn đường, liền giật bắn mình, nước mắt tuôn rơi, vội vàng chạy lại ôm chặt lấy Tô Thuần không buông, trước mặt người ngoài, trông như vừa nhặt được bảo vật giữa đường vậy. Cổ Tô Thuần bị siết đến đau nhói, vài tuần không gặp, sức tay của Hải Bình tăng lên rồi đây! Phải tốn chút sức lực mới gỡ ra được.
Gã Tây nhìn hai vợ chồng ôm chặt lấy nhau, cười ha ha. Đợi Tô Thuần vất vả lắm mới rút được cổ ra, gã Tây nhiệt tình chìa tay nắm lấy Tô Thuần nói: "Chào mừng về nhà! Tôi là Mark, học trò của vợ anh." Hải Bình vẫn đứng một bên lau nước mắt, Tô Thuần cũng cúi đầu khom lưng.
"Được rồi, nhiệm vụ của tôi đến hôm nay là kết thúc. Từ ngày mai, cô ấy giao lại cho anh trông nom nhé. Tạm biệt!" Mark vẫy tay từ biệt.
Tô Thuần và Hải Bình vừa vào cửa phòng ngủ, Hải Bình đã ôm chầm lấy Tô Thuần, lại dính chặt lấy anh như một miếng đất nặn.
"Anh gầy đi rồi. Chắc chắn đã chịu không ít khổ sở. Họ đánh anh à?"
"Anh không cho họ cơ hội đó. Trước khi họ kịp nảy ra ý định này, anh đã khai báo sạch sẽ hết rồi."
"Sợ lắm đúng không?" Hải Bình vừa hỏi vừa mổ lên mặt Tô Thuần một cái.
Tô Thuần rõ ràng không quen với sự thân mật này, vậy mà còn lau mặt, nói: "Có chút chút."
"Những ngày này, không có anh bên cạnh, em ngủ không được."
Tô Thuần cuối cùng không nhịn được cười, tránh cái ôm của Hải Bình, nhìn cô từ đầu đến chân rồi nói: "Anh mới bị nhốt có mấy ngày, sao về nhà họ lại đổi cho anh một bà vợ mới thế này? Trả lại! Muốn chụp mũ bất trung cho anh à! Anh Tô Thuần có thể phạm tội kinh tế, nhưng tuyệt đối không thể phạm tội... ấy."
"Nhốt anh mấy ngày cũng chẳng làm anh ngoan ngoãn hơn được tí nào. Em thấy sao anh vẫn còn tràn đầy sinh lực thế kia? Chỉ có em là khổ thôi, cả ngày ăn không ngon ngủ không yên. Đúng là đàn ông không có lương tâm." Hải Bình có chút oán trách lại có chút nũng nịu.
"Hải Bình, sao anh cứ thấy em có vấn đề nhỉ? Mấy ngày nay em có phải đã làm chuyện gì có lỗi với anh không, nên mới tình cảm dạt dào thế này để hòng bịt miệng anh? Gã Tây lúc nãy ấy, sao anh cứ thấy hai người quá thân mật thì phải? Hắn ta biết rõ chồng cô không ở nhà mà vẫn đi lại với cô đến tận nửa đêm?"
"Đồ đầu heo nhà anh! Người ta tốt bụng đưa em về nhà sợ em gặp nguy hiểm, lại còn chạy vạy cửa sau cứu anh ra, anh lại lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử! Vợ anh đây muốn ngoại tình thì chẳng cần tìm lý do gì, chẳng cần cái cớ nào cả, chẳng lẽ em còn sợ anh sao? Đợi anh không ở nhà em mới ra ngoài đàn đúm? Nếu em đã không cần anh, thì em bỏ đi từ lâu rồi. Anh còn tưởng đang ở xã hội cũ sợ bị dìm lồng heo à? Tốt với loại người vô ơn bạc nghĩa như anh, đúng là mù mắt em rồi. Anh ngồi tù em ngày nào cũng ở nhà sám hối phản tỉnh, nghĩ anh vào đó đều là lỗi của em, nào ngờ em đây một lòng một dạ muốn tốt với anh, anh lại chẳng hề cảm kích em chút nào, đối tốt với anh, thật không bằng nuôi một con chó. Tức chết đi được, thật không nên thả anh ra, ngày mai em đi khai báo, nhốt anh vào lại!"
Hải Bình một hơi mắng Tô Thuần như súng liên thanh, đoạn cao trào còn chống nạnh, chốc chốc lại dí ngón trỏ vào đầu Tô Thuần, nghiến răng nghiến lợi.
Tô Thuần đột nhiên thấy an tâm, bước tới ôm chặt lấy Hải Bình: "Đúng rồi! Đây mới là vợ anh chứ! Kiểu lúc nãy của em làm anh thấy không yên tâm chút nào. Chột dạ, chột dạ."
Hải Bình vùng vẫy trong lòng anh, vừa giãy vừa mắng: "Đồ da mặt dày, ba ngày không mắng là lông lá mọc đầy người! Em còn định tốt với anh, sau này không mắng anh nữa, xem ra không mắng không được, anh còn chẳng thích nghi được ấy!"
Tô Thuần cười đặt cằm lên vai Hải Bình, nói: "Đã bị cải tạo rồi, không quay về được nữa. Em không cần dân chủ với anh đâu, cứ chuyên chính đi! Người dân dưới sự chuyên chính có cảm giác an toàn, có chỗ dựa hơn."
Hải Bình cười, ôm chặt lấy Tô Thuần.
Đêm đến, nằm trên giường, Hải Bình hỏi Tô Thuần: "Sao anh lại không ngờ rằng làm thế sẽ vi phạm pháp luật?"
Tô Thuần hỏi ngược lại: "Em có ngờ tới không?"
"Không. Chuyện của anh, em đâu có hiểu. Nhưng năm đó anh vào làm, đã ký hợp đồng bảo mật rồi mà!"
"Nhiều năm rồi, anh hoàn toàn không có ấn tượng gì. Họ không mang ra cho anh xem, anh còn chẳng nhớ mình đã ký. Hơn nữa, chẳng ai nói với anh việc anh làm thuộc phạm vi bảo mật cả!"
"Vậy giờ phải làm sao? Anh có bị khởi tố không?"
"Nghe theo ý trời thôi. Phạm sai lầm thì phải gánh chịu. Nhưng cái giá này đắt quá. Nhỡ đâu anh thực sự vào trong đó, mẹ con em phải làm sao?"
Hải Bình vội vàng như một người phụ nữ bé nhỏ áp sát lại, nằm phủ trên vai Tô Thuần, đáng thương nói: "Em làm Vương Bảo Xuyến, đợi anh 18 năm."
"Phải kết án lâu thế á? Không phải chứ? Anh nghe nói hoặc là 10 năm hoặc là 8 năm, sao đến chỗ em lại thành 18 năm rồi?" Tô Thuần có chút căng thẳng.
Hải Bình vốn định khóc, nghe xong lại bật cười, nói: "Anh ghét quá! Nhưng thấy tâm trạng anh không tệ lắm, em yên tâm hơn rồi. Em cứ lo anh không chịu nổi áp lực, nhỡ đâu đến lúc tuyên án vô tội phóng thích, kết quả lại trả cho em một cái xác. Em cảnh cáo anh đấy, dù kết quả thế nào, anh cũng phải sống cho tốt. Chỉ cần anh còn sống, em sẽ không sợ hãi như vậy nữa."
Tô Thuần nói: "Em yên tâm, bản tính anh lười biếng, chịu đựng giỏi. Dưới sự cai quản của em bao năm nay anh còn sống được, còn có cái gì anh không chịu nổi nữa!"
"Đi chết đi!" Hải Bình véo một cái dưới người Tô Thuần. Tô Thuần cười, ghé lại hôn Hải Bình.
Hai người bước vào chuyến hành trình hoan lạc trong phút chốc giữa bao gian nan hiểm trở.
Tuy nhiên, có một tình huống rất tệ - Hải Bình và Tô Thuần, cả hai đều rất cấp thiết, đặc biệt là Tô Thuần, nhiệt tình khó cản, nhưng cả gan ăn trộm lẫn ý chí ăn trộm đều có cả, mà tên trộm lại đang ngủ, bận rộn nửa ngày trời vẫn không sao đánh thức được.
Tô Thuần vô cùng chán nản, lật người xuống nói: "Sợ quá mà ra. Phen này toi đời rồi."
Hải Bình hôn nhẹ lên Tô Thuần nói: "Mệt thôi, khoảng thời gian trước suy nghĩ căng thẳng quá, qua một thời gian là ổn thôi."
Tô Thuần thở dài nói: "Anh chỉ sợ, qua một thời gian nữa, anh không còn ở bên cạnh em. Vốn định lần này về, trả nợ bài vở 10 năm tới, như vậy em sẽ không thấy cô đơn."
Hải Bình cười nói: "Anh ở trong tù, cả ngày cứ suy nghĩ cái gì thế hả?"
Nắm lấy tay chồng, đêm nay Hải Bình ngủ đặc biệt ngon lành.
Phần hai chương 59: Ốc Sên Nhà(59)
Tống Tư Minh nhìn đồng hồ, nói với luật sư Thẩm bên cạnh: "Tôi còn một cuộc hẹn, không tiếp ông được. Xe của ông, đừng có lái. Nếu ông xảy ra chuyện, tôi không có cách nào ăn nói với con ông đâu." Thẩm nói: "Chuyện này có là gì, tôi có uống nhiều đâu." Tống cầm lấy chìa khóa xe trên bàn bỏ vào túi, nói: "Tôi mang đi đấy."
Thẩm bất lực lắc đầu: "Ông thật là tuân thủ pháp luật đấy!"
"Không phải vì tuân thủ pháp luật, mà là vì bản thân mình."
"Ông đi đâu đấy?"
"Tôi đi tìm lão Trương, tôi bảo ông ấy tối nay đi nói chuyện với người đứng đầu xưởng tàu, tôi đang chờ tin ông ấy."
"Ông thật nhanh nhẹn đấy! Đi đi đi đi!"
Tống Tư Minh đến chỗ hẹn với lão Trương, lại phát hiện lão Trương còn dẫn theo một người nữa. "Vị này là người đứng đầu xưởng tàu, Hồ Khắc Cường." Lão Trương giới thiệu. Tống Tư Minh khá bất ngờ, nhưng vẫn rất nhiệt tình chìa tay ra, hai tay nắm chặt tay Tổng giám đốc Hồ. Tổng giám đốc Hồ cũng rất khách sáo. Lão Trương nói: "Tôi đã đại khái nói hết với Tổng giám đốc Hồ rồi, Tổng giám đốc Hồ kiên quyết muốn tự mình nói chuyện với ông." Tống rất lịch sự mời ngồi.
Tổng giám đốc Hồ nói: "Đúng là không đánh không quen biết, hóa ra lại là người một nhà. Tôi nghe nói Tô Thuần là người thân của ông?" Tống sững người, vội vàng ậm ừ cho qua chuyện.
"Ý định ban đầu của chúng tôi không phải nhắm vào người thân của ông. Đồng chí Tô Thuần này từ trước tới nay biểu hiện đều rất tốt, cần cù, chịu khó, vững vàng. Chỉ là, chuyện này thực sự có chút... ôi! hồ đồ. Chủ yếu là khiến chúng tôi không dễ ăn nói với cấp trên."
"Thiệt hại gây ra, thực sự có tới 24 triệu sao?" Tống hỏi.
"À... cái này... ôi, khó nói lắm... giờ ông nói sao đây? Có phải là muốn chúng tôi rút đơn kiện? Bên chúng tôi thì không vấn đề gì. Tôi chỉ sợ... đối với cấp trên không dễ ăn nói, đối với cấp dưới không có lời giải thích, đối với phía tư pháp thì lại càng... bởi vì ông phải biết, đi đến bước này rồi, thì không còn do chúng tôi tự quyết được nữa. Ngay cả khi chúng tôi rút, bên công an, viện kiểm sát, tòa án chưa chắc đã đồng ý đâu!"
Tống nghiêm túc chăm chú lắng nghe, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Mấu chốt nằm ở ông. Nếu đối với ông mà nói không phải quá phiền phức, thì rút đi! Nói thật, đương sự không phải người thân của tôi, nếu là người thân của tôi, tôi lại không tiện ra mặt nói chuyện. Nhưng tôi có hiểu biết nhất định về đương sự. Anh ta là một nhân viên kỹ thuật lương thiện, đơn giản, không thị phi, không thể chỉ vì một sai lầm vô ý mà từ nay không thể ngẩng đầu lên được. Dù sao thì, vẫn nên lấy việc trị bệnh cứu người làm trọng, ông thấy sao?"
Lão Hồ rít thuốc kịch liệt, suy nghĩ một lát rồi nói: "Được, nghe ông. Bên tôi chỉ có thể làm đến bước rút đơn kiện thôi, những công việc khác thì tôi chịu."
"Chuyện này ông cứ yên tâm."
"Ngoài ra, tối nay tôi tìm ông gặp mặt, cũng còn có một số vấn đề khác muốn bàn với ông. Không biết ông có thời gian không?"
Lão Trương bên cạnh nói: "Chuyện ông muốn nói, tôi đều biết rồi, để tôi nói với ông ấy, ông mau về lo việc chính này đi!"
Lão Hồ gật đầu cáo lui.
Tống Tư Minh đợi lão Hồ đi rồi, hỏi lão Trương: "Ông ta muốn nói gì?"
"Vụ án này, rất phức tạp, người ông nói tới chẳng qua chỉ là cái bia đỡ đạn. Mục đích không phải ở chỗ xử lý anh ta. Ông nghĩ mà xem, anh ta chỉ là một nhân vật nhỏ bé, chỉ nhận có 5 vạn tệ, cùng lắm ngồi tù mấy năm thôi, xử lý anh ta có ý nghĩa gì. Lần này là chọn một cái đầu, đang xử lý cái xưởng ở Phúc Kiến kia kìa, khiến một dự án đang được giới thiệu của họ phải hạ mã ngay lập tức, nếu không mối đe dọa phía sau sẽ lớn lắm. Hai bên cùng sản xuất một thứ, lại làm cùng một thị trường, miếng bánh chỉ lớn chừng ấy, rõ ràng không anh chết thì tôi sống mà!"
"Nhưng kiện Tô Thuần, thì xưởng bên kia không làm dự án nữa?"
"Không phải, họ là muốn hạn chế việc sử dụng một kỹ thuật trong đó của họ. Sản phẩm đó không thể sản xuất, thì các dự án phía sau có lên cũng vô dụng. Vẫn phải qua đây mua của bên này. Coi như là độc quyền kỹ thuật vậy!"
Tống gật đầu, nói: "Xem ra, sự việc không hề đơn giản như vậy. Vậy cuối cùng ông ta muốn nói gì với tôi?"
"Ông ta muốn nói, ông ta rút đơn kiện rồi, thì không dễ ăn nói với đơn vị cấp trên. Muốn ông giúp một tay."
"Tôi có thể làm gì?"
"Vài năm trước, cái xưởng ở Phúc Kiến đó còn là xưởng nhỏ, từng yêu cầu liên doanh, sản xuất thương hiệu của bên này. Nhưng lúc đó vì lợi ích các bên, cộng thêm bên này cũng coi thường bên đó, nên đã không đàm phán với người ta. Mấy năm nay, xưởng này phát triển rất tốt, lợi nhuận cũng tăng lên, giờ các bên đều có ý muốn liên doanh với họ, nhưng người ta lại không làm nữa. Hồ nói, xem có thể chính phủ đứng ra bắc cầu nối nhịp, hợp nhất hai xưởng lại không, như vậy thực ra có lợi cho cả hai bên, cùng nhau làm miếng bánh lớn hơn. Thì không cần cứ phải chen lấn nhau mãi. Có lợi cho sự phát triển. Nếu thành rồi thì vụ án này chỉ là khúc nhạc đệm, mâu thuẫn nội bộ, không truy cứu quá khứ, các bên đều vui vẻ cả làng. Cái ông ta muốn nói với ông, chính là chuyện này."
Tống im lặng hồi lâu, cuối cùng nói một câu: "Chỉ cần là chuyện có lợi cho cả hai bên, chúng ta đều có thể thử xem sao. Ông bảo ngày mai ông ta mang tài liệu liên quan đến đây cho tôi, tôi mời người xem tính khả thi, sớm nhất có thể sẽ trả lời ông ta."
Lão Trương nói: "Nhờ cả vào ông!"
Đối phương không biết nói gì.
"Tôi bảo ông rút, tự nhiên có lý do của tôi. Ông rút đi... tôi nói cho ông biết, tối nay, tôi đã gặp Thư ký Tống rồi đấy. Tô Thuần, vốn tôi tưởng là người thân của ông ấy, kết quả ông ấy nói không phải người thân, nếu là người thân thì ông ấy đã không ra mặt rồi. Vậy ông nói xem, không phải người thân, ông ấy lại ra mặt, thì ông ấy đại diện cho ai? Đầu óc chẳng chịu quay gì cả. Mau rút đi! ... Phần còn lại, thì không đến lượt chúng ta quản nữa. Tôi nghĩ, chắc chắn cuối cùng Tô Thuần chẳng sao cả. Tôi nói để đó đấy! ... Tô Thuần này, ở chỗ chúng ta bao năm nay, ông chẳng nhìn ra chút manh mối nào à? Ông làm cái gì thế hả? ... Đợi sau khi cậu ta ra, ông đích thân đi mời cậu ta, bảo cậu ta quay lại làm việc, tuyệt đối đừng để cậu ta chạy mất ... thì điều cậu ta về phòng kỹ thuật làm trưởng phòng ... còn phó với chẳng phó cái gì nữa! Trực tiếp làm ... giờ điều cậu ta sang bộ phận này. Cứ thế đi!"
Mấy ngày nay, Tô Thuần sống với Hải Bình vừa nơm nớp lo sợ vừa tình cảm mặn nồng. Mọi người đều cảm thấy, bị triệu tập chẳng qua chỉ là chuyện sớm muộn, mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Có lẽ lần tới vào lại, thì phải lâu lắm mới được chung chăn chung gối.
Hải Bình gọi điện cho Hải Tảo: "Tô Thuần được tại ngoại chờ xét xử rồi. Có lẽ mở phiên tòa là chuyện gần đây thôi. Lần trước chị hỏi em rốt cuộc là ai giúp đỡ, em đoán xem là ai?"
Tim Hải Tảo đập thót một cái, thận trọng nhìn Tiểu Bối bên cạnh, khẽ hỏi: "Là ai?"
"Mark!"
Hải Tảo đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, vừa có chút thất vọng vì giấc mộng hụt hẫng, vừa có chút an tâm. "Chị ơi, chị đúng là phúc tinh cao chiếu mà!"
Tiểu Bối bên cạnh buột miệng hỏi một câu: "Tô Thuần không sao nữa rồi à?"
"Không phải. Tại ngoại chờ xét xử."
"Ồ! Có cần anh đi hỏi luật sư đó xem bao giờ mở phiên tòa không?"
"Chị đổi luật sư rồi, học trò của chị là Mark đã mời cho chị một vị luật sư giỏi, không phải người ban đầu nữa. Vị luật sư này có năng lượng rất lớn."
Tiểu Bối quay đầu nhìn Hải Tảo, thần sắc bình tĩnh, hoàn toàn không có gì khác lạ.
"Tại sao anh cứ luôn có cảm giác không yên tâm về người Mark này nhỉ?" Tiểu Bối nhìn Hải Tảo nói.
"Anh lúc nào cũng đa nghi. Trong mắt anh thiên hạ chẳng có lấy một người tốt." Hải Tảo vừa gấp quần áo vừa buột miệng nói.
Tiểu Bối hừ một tiếng nói: "Không hiểu sao cứ toàn là người em thấy, đều là những kẻ xấu xa không có tâm địa tốt."
Hải Tảo giờ đã quen rồi, chỉ cần Tiểu Bối nổi nóng, mình lập tức im lặng, không dây dưa với anh ta.
Tống đang gọi điện thoại: "Tổng giám đốc Hồ à, bên chúng tôi đã liên lạc với chính quyền bên Phúc Kiến rồi, bên đó cũng có ý định này, nhưng vấn đề cụ thể, vẫn cần các ông tự giải quyết. Hai ngày nay ông chuẩn bị tài liệu đi, có chỗ nào cần chúng tôi giúp, cứ nói. Chúc ông mã đáo thành công!"
Tô Thuần ở nhà đợi đến hoảng loạn, không kìm được hỏi Hải Bình: "Hơn nửa tháng trôi qua rồi, sao chẳng có động tĩnh gì thế này. Anh giờ thành chim sợ cành cong rồi. Cứ nghe tiếng gõ cửa là lại nghĩ chẳng lẽ là đến bắt mình?"
Một tháng sau, Tô Thuần nhận được thông báo "hủy bỏ lập án hình sự", cảm giác như được đại xá vậy. Chuyến này đi không rõ đầu đuôi, mơ hồ đi vào, mơ hồ đi ra. Tô Thuần không nhịn được hỏi Hải Bình: "Vậy em nói xem, rốt cuộc anh là phạm tội, hay là không phạm tội? Anh có phải đi học theo Thu Cúc, đòi lại công bằng không? Anh rối hết cả lên rồi."
Hải Bình giận rồi, lườm Tô Thuần một cái: "Thôi đi ông! Mấy hôm trước không biết ai nói mình là chim sợ cành cong, cũng chẳng biết ai vừa nghe tiếng gõ cửa đã vã mồ hôi hột, hôm nay vừa nhận được tờ giấy, ngay lập tức lại phởn phơ rồi. Như anh ấy, đáng lẽ phải nhốt vào trong đó nhận thêm chút giáo dục pháp chế. Anh cả ngày rảnh rỗi ở nhà, cũng chẳng giúp em làm chút việc nhà, còn đợi em nấu cơm cho, cần anh làm gì? Sắp tới con trai anh đủ tuổi đi mua nước tương cho em rồi đấy, anh còn cần em hầu hạ. Anh có thể làm một người cha ra dáng một chút được không?"
Tô Thuần bắt đầu bất lực lắc đầu: "Sao em lật mặt nhanh thế hả? Sáng còn nói với anh, kiếp này định chết dí với anh, còn hỏi anh có muốn ăn trứng ốp không, giờ lại quay ra sáu thân không nhận. Anh mà mang trọng án thì em đối tốt với anh hơn chút, anh không sao rồi, sao em lại quay ra mắng anh? Anh thà đi tù còn hơn!"
"Mau cút đi, đừng có lảng vảng trước mặt em. Nhìn anh là thấy phiền. Đừng có nói mãi, cản trở em đọc sách. Anh xuống dưới mau nghĩ xem nên làm gì đi! Em thấy đơn vị cũ của anh chắc chắn là không quay lại được rồi, có muốn mưu tính việc gì không? Sắp tới là phải trả nợ tiền nhà rồi đấy."
Tô Thuần im lặng xuống, anh quả thực cũng nên xem xét con đường sau này.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên. Tô Thuần phản xạ có điều kiện giật bắn người dậy, hai vợ chồng nhìn nhau ai cũng không dám mở cửa. "Chẳng lẽ lại đến thu hồi cái giấy này, nói phát nhầm rồi?" Tô Thuần khẽ hỏi, và cẩn thận giấu tờ giấy ra sau lưng. Hải Bình lườm anh một cái, đi qua mở cửa.
Cửa vừa mở, Phó tổng đơn vị Tô Thuần bước vào, phía sau còn theo mấy người nữa. Ông ta nắm chặt tay Tô Thuần, ra sức lắc lên lắc xuống nói: "Để cậu chịu khổ rồi! Hảo sự đa ma mà! Tất cả đều là hiểu lầm! Tất cả đều là hiểu lầm! Xưởng chúng ta sắp sửa liên doanh với xưởng bên Phúc Kiến rồi, đâu còn chuyện lộ bí mật hay không lộ bí mật nữa? Cậu rất có tầm nhìn xa đấy! Chủ động tiến hành hỗ trợ kỹ thuật! Phải biểu dương! Khen thưởng!"
Tô Thuần và Hải Bình suýt chút nữa ngã gục.
Sự tương phản quá lớn. Kẻ cắp trước đây, giờ là anh hùng. Điều này cần bao nhiêu dũng khí để chịu đựng sự chênh lệch này đây! Người bình thường thật sự không chịu nổi.
Hải Bình đợi một đám người đi ra khỏi cửa, cười đến mức gập người không thẳng lưng lên được, nói: "Đây là cái thời thế gì thế không biết! Được rồi, anh cũng chẳng cần tìm việc nữa, mai đi làm đi! Em đi gọi cho Hải Tảo một cuộc, kẻo nó lo lắng."
Hải Tảo đang nấu cơm, hai tay đầy dầu mỡ, Tiểu Bối nghe điện thoại rung vội cầm lấy để bên tai Hải Tảo. Nghe Hải Tảo vui vẻ nói: "Thật á! Lại có chuyện như vậy? Buồn cười quá đi mất! Đại nạn không chết ắt có hậu phúc mà! Chủ nhật này chúng mình cùng đi ăn một bữa đi! Tẩy trần lấy vía cho anh rể." Nói xong ra hiệu cho Tiểu Bối cúp máy.
"Tô Thuần không sao nữa rồi à?"
"Ha ha, không chỉ không sao, anh đoán xem buồn cười thế nào! Hôm nay lãnh đạo họ đến nói, anh ấy là công thần dẫn đến việc hai xưởng hợp doanh, muốn khen thưởng. Thế giới rộng lớn, chuyện gì cũng có."
Tiểu Bối nghe xong trước tiên cảm thấy khó tin, tiếp đó lại đầy mặt nghi ngờ.
"Chủ nhật này chúng mình mời chị và anh rể ăn một bữa đi! Anh nói đi đâu?"
"Đẳng cấp nào?"
"Tốt chút."
"Anh lên mạng tra xem." Tiểu Bối vào phòng tra mạng các nhà hàng nổi tiếng, một lúc sau từ trong phòng gọi ra: "Trương Sinh Ký nhé? Đi cái quán ở đường Triệu Gia Banh ấy."
"Vậy anh nhắn tin cho họ, thông báo địa chỉ cho họ." Hải Tảo vừa thái rau vừa đáp.
Tiểu Bối từ trong phòng lao ra nói, em đưa điện thoại cho anh, anh tra số điện thoại anh rể em. Hải Tảo lườm anh một cái nói: "Nhiều chuyện, anh nhắn cho chị em không phải là xong à?"
Tiểu Bối nghiêm túc đáp: "Anh thấy nhắn cho anh rể em tỏ ra tôn trọng địa vị gia chủ của anh ấy hơn. Anh ấy mới từ đó ra, chắc chắn rất để ý suy nghĩ của người khác."
"Tùy anh tùy anh! Anh lúc nào cũng có lý cả."
Tiểu Bối lấy điện thoại của Hải Tảo về phòng. Lâu lâu không thấy động tĩnh.
Hải Tảo đã dọn hết thức ăn lên bàn, cũng không thấy Tiểu Bối ra. "Ăn cơm thôi!" Hải Tảo cất tiếng gọi.
Vẫn không có động tĩnh. Hải Tảo đành vào phòng kéo Tiểu Bối, lại thấy Tiểu Bối mặt đầy giận dữ ngồi trên ghế chờ Hải Tảo đi vào. Vừa thấy trận thế này, Hải Tảo biết hỏng rồi, không biết lại dây thần kinh nào bị chập nữa. Vội vàng đóng cửa ngăn người khác nghe thấy. "Lại sao nữa đây? Nhắn cái tin nhắn mà người đầy gai góc thế?"
Tiểu Bối không nói gì. Tay lại cầm điện thoại của Hải Tảo. Hải Tảo bước lại, cầm điện thoại lên xem, phía trên sừng sững là tin nhắn của Tống Tư Minh: "Hải Tảo, về đi. Đừng kết hôn." Hải Tảo bực bội nhắm mắt lại. Không nỡ xóa, không nỡ xóa, mới thành cái cục diện hôm nay. Hải Tảo có chút lắp bắp: "Cái này... cái này... là từ lâu lắm rồi."
"Lâu là bao lâu? Ngày hôm qua?" Tiểu Bối lạnh lùng hỏi.
Hải Tảo ngẩn người, sao lại là ngày hôm qua nhỉ? Cúi đầu nhìn, phía trên sừng sững viết 05/06/06. À đúng rồi, hôm nay là mùng 7 tháng 6, đây chẳng phải là ngày hôm qua sao? Tà thật. Rõ ràng là lúc trước... Hải Tảo đột nhiên tỉnh ngộ, đây là tin nhắn ngày mùng 6 tháng 5. "Không phải... cái này... cái này là..." Hải Tảo đột nhiên không dám nói nữa. Dù là tháng trước, thì đó cũng là sau khi cô hứa với Tiểu Bối không gặp Tống nữa. Cái này, rất khó giải thích.
"Hải Tảo, anh thấy, chúng ta vẫn là chia tay đi! Giữa hai người chỉ có tình yêu thôi là không đủ. Sự tin tưởng quan trọng hơn tình yêu nhiều. Anh mà cứ cả ngày nghĩ em hôm nay ở cùng ai, ngủ trên giường của ai, dan díu với ai, anh không sống nổi đâu."
"Tiểu Bối! Sao anh lại như thế! Rốt cuộc em đã làm gì hả? Ngày nào tối anh không ở cùng em? Anh có thể không yêu em, nhưng anh không được phép sỉ nhục em!"
"Đúng vậy! Đêm nào anh cũng ở cùng em. Nhưng ban ngày em vẫn có thể ra ngoài. Nằm trong vòng tay người khác, cầu xin người khác cứu anh rể em, rồi hiến dâng thân thể của mình. Hải Tảo, anh thấy hay là thôi đi."
Hải Tảo phẫn nộ: "Bối Lợi! Rốt cuộc em sai ở điểm nào hả?! Em có thể dùng nhân cách của mình để đảm bảo, em căn bản không hề phản bội anh!"
"Nhân cách của em? Em lấy cái gì chứng minh nhân cách của em? Em tưởng anh không nhìn thấy em với người ta trần truồng à, thì anh không có trí tưởng tượng sao? Cái gì gọi là phản bội? Trong lòng em nếu căn bản không thấy đây là phản bội, thì có gì mà đảm bảo? Em tự miệng hứa với anh không gặp lại hắn nữa, đây là cái gì? Ừ? Đây là cái gì!" Tiểu Bối đã đứng dậy túm lấy cổ áo Hải Tảo.
Hải Tảo một giọt nước mắt cũng không rơi. Cô dường như đã sớm dự liệu được ngày này xuất hiện, chỉ là không ngờ lại là bằng cái cách kịch liệt như thế này.
Cô bình tĩnh nói: "Tiểu Bối, điều em có thể nói là, em không hề chủ động đi gặp anh ta. Em không làm chuyện gì có lỗi với anh. Anh muốn chia tay, đừng ép buộc chụp cho em một cái mũ. Em đồng ý chia."
"Em sớm đã muốn chia rồi! Nhưng lại tìm mọi cách kích thích anh, để cuối cùng anh là người đề xuất! Em hèn hạ! Em vô sỉ!" Giọng Tiểu Bối cao hẳn lên.
Hải Tảo nói khẽ: "Bên ngoài còn có người, xin anh chú ý cách nói chuyện của anh. Đã quyết định chia rồi, hèn hạ cũng được, vô sỉ cũng được, không quan trọng nữa."
Cái tát của Tiểu Bối giơ lên cao, không kìm được muốn đánh Hải Tảo. Cuối cùng hận hận đấm lên chân mình: "Anh không đánh em. Anh không đánh phụ nữ. Mặc dù em rất đáng ăn đòn. Quách Hải Tảo, anh nói cho em biết, anh sai là sai ở chỗ đối với em quá tốt! Anh sớm nên dạy dỗ em một trận tơi bời, để em biết thế nào là chung thủy!" Nói xong phẫn nộ quay người bỏ đi.
Hải Tảo đợi sau khi Tiểu Bối sập cửa bỏ đi, mới lặng lẽ quay người trở về phòng khách, người phòng khác hé cửa dòm ra. Hải Tảo dưới sự dòm ngó của người khác lặng lẽ quay người, đổ hết tất cả thức ăn vào thùng rác.
Đêm đó, Tiểu Bối không về.
Lần này Hải Tảo đã không còn vội nữa. Anh ta chắc chắn lại khổ nhục kế rồi, đi lang thang khắp phố. Hải Tảo cảm thấy, lần này anh ta có bị xe đâm, cũng chẳng phải trách nhiệm của mình. Hơn nữa, thế giới này, người bị xe đâm cũng chỉ là vạn phần mấy thôi. Hải Tảo nằm trên giường, ngủ thiếp đi.
Chiều hôm sau, Tiểu Bối về, không một tiếng động dọn dẹp đồ đạc thuộc về mình trong nhà, không để lại một lời rồi đi. Hải Tảo nhìn phòng ngủ bừa bộn, như thể vừa bị cướp phá, lòng rối như tơ vò. Muốn cắt lại chẳng dứt, lý cũng không rõ.
Cô vô định đi ra ngoài, thấy xe buýt là lên, lắc lư lắc lư dọc đường, đến một trạm không tên thì xuống, có con đường nhỏ vắng vẻ thì xuyên qua, đi mãi đi mãi, đột nhiên phát hiện, mình đang đứng bên ngoài văn phòng làm việc của Tống Tư Minh. Nhìn thấy tấm biển treo ở cửa, nước mắt Hải Tảo cuối cùng cũng rơi xuống. Mắt nhòe đi, cô đi từng bước khó nhọc tìm đến chỗ Tống Tư Minh đỗ xe, áp mặt lên cửa kính lái, mặc cho nước mắt tuôn rơi.
Tống Tư Minh nhìn đồng hồ, đã gần 11 giờ rồi, nên về nhà thôi. Ông dọn dẹp xong đồ đạc đóng cửa bước ra khỏi văn phòng, đi đến gần xe, ông phát hiện có một bóng người đang ngồi xổm cạnh bánh trước, với tâm thái cảnh giác, mượn ánh đèn, ông từ từ bước lại gần.
Hải Tảo đang ngồi xổm trên đất ngẩng đầu lên, mặt đầy nước mắt, đáng thương nhìn Tống Tư Minh, môi bĩu ra, đứng dậy, nhỏ giọng nói: "Em không có chỗ nào để đi rồi." Sau đó như một đứa trẻ khóc òa lên. Tống Tư Minh chẳng hề tránh hiềm nghi, ôm lấy Hải Tảo nói: "Đừng khóc." Sau đó hai người trong bóng tối khuất ánh đèn, Tống Tư Minh nghe Hải Tảo khóc hồi lâu. Một lúc sau mới nói: "Đi, chúng ta đi dạo một chút."
Phần hai chương 60: Ốc Sên Nhà(60)
Hải Tảo trên ghế phụ lái còn ấm ức lau nước mắt, Tống Tư Minh nắm một bàn tay cô, tay kia lái xe, hồi lâu sau, dừng lại dưới lầu nơi Hải Tảo từng ở, nói: "Về đi!"
Hải Tảo nhìn căn lầu cũ, lại khóc, vừa nấc vừa nói: "Em không ở đây nữa."
"Vậy em ở đâu?"
"Không có chỗ, em muốn đi lang thang." Hải Tảo vừa ấm ức vừa giận dỗi nói, vừa nói vừa lấy mu bàn tay lau nước mắt, nhìn từ góc nghiêng, đôi môi nhỏ chúm chím mang theo vẻ nũng nịu như trẻ con. Tống Tư Minh đặt tay lên vô lăng suy nghĩ một lúc nói: "Nghe đây, Hải Tảo, tôi làm những việc này, hoàn toàn không có ý muốn em quay lại bên tôi. Tôi không cần em báo đáp."
Hải Tảo khóc càng dữ dội hơn nói: "Ngay cả anh cũng không cần em! Vốn dĩ là anh hại em!" Đang định đấm vào Tống Tư Minh, đột nhiên dừng khóc, đổi một giọng khác hỏi: "Ý anh là gì? Thế nào gọi là cần em báo đáp?"
Giờ đến cả Tống Tư Minh cũng ngẩn người, không biết ở giữa xảy ra sai sót gì. Ông vốn tưởng Hải Tảo là kìm nén sự miễn cưỡng trong lòng, chạy đến cảm ơn ông đã để Tô Thuần về nhà an toàn.
Não Hải Tảo xoay chuyển, có chút hiểu ra, lau khô nước mắt nói: "Hóa ra cuối cùng đúng là anh. Thôi bỏ đi, em cũng không oan ức gì. Đại ca, anh cứu anh rể em, lại tống cả em vào. Chỉ vì em không nỡ xóa tin nhắn của anh, hôm nay anh như ý nguyện rồi, Tiểu Bối bỏ đi rồi."
Tống Tư Minh trong lòng ngũ vị tạp trần, rất giả tạo thốt ra một câu: "Có cần tôi đi giải thích với cậu ta không?"
"Thôi đi ông! Anh còn xấu hơn cả sói già, còn đi giải thích với người ta! Người xấu nhất thế giới chính là anh."
Tống Tư Minh cười, rút mấy tờ khăn giấy lau mặt cho Hải Tảo, lại như chăm sóc trẻ con nắm lấy tay cô lật lại lau cho, nói: "Em nhìn nước mũi của em kìa. Là cô gái lớn rồi, sao chẳng chú ý hình tượng chút nào thế? Nào, lau đi."
Hải Tảo thở dài nói: "Chấp nhận số phận. Anh chính là cái Ngũ Hành Sơn đó, em có chạy thế nào cũng không thoát, tránh trái tránh phải vẫn rơi vào lòng bàn tay anh." Nói xong, ép bàn tay nhỏ bé của mình vào lòng bàn tay Tống Tư Minh.
Tống Tư Minh cười, trước tiên xoa xoa mặt Hải Tảo, lại vuốt ve trên đầu Hải Tảo mấy cái, làm rối tóc Hải Tảo, rồi kéo cái đầu nhỏ của Hải Tảo ấn vào lòng mình. "Tôi nghĩ, tâm địa tôi không thuần hậu. Tôi giả vờ làm những việc này là không mang tư tâm, nhưng trong thâm tâm lại đinh ninh rằng ông trời nhất định sẽ nhìn thấy, rồi trả em về cho tôi."
Tống Tư Minh hôn lên tóc Hải Tảo, tham lam hít hà mùi hương của Hải Tảo, hồi lâu sau, lại không nhịn được hôn tóc Hải Tảo, cười rất hạnh phúc.
"Vậy em nói đi đâu? Đêm nay, em không thể ở trong xe được."
"Không biết, dù sao em không về đâu, anh đi đâu em theo đó. Anh về nhà em cũng theo, anh muốn đi ngủ, em sẽ ngủ giữa anh và vợ anh. Là anh phá hoại cuộc hôn nhân hạnh phúc của em, cho nên em cũng muốn trả thù anh." Hải Tảo nghịch tờ giấy vừa lau tay, hận hận nũng nịu.
Tống Tư Minh cười lắc đầu, dẫm chân ga, đi mất.
Tống lái xe quay về dưới lầu văn phòng, lên lầu lấy chìa khóa Hải Bình trả lại lần trước, rồi mang Hải Tảo quay về căn nhà Hải Bình thuê ở. "Tạm thời ở đây đi." Tống sau khi mở cửa liền giao chìa khóa cho Hải Tảo.
Hải Tảo nhìn xung quanh nói: "Em không muốn ngủ giường của họ, có liên tưởng không tốt."
Tống ôm Hải Tảo, hôn nhẹ lên cô nói: "Em cứ ở một thời gian, đợi qua một thời gian nữa, em tự đi chọn nhà, thấy ưng ý thì mua xuống."
Hải Tảo hai tay quấn lấy eo Tống, thân thể dính chặt vào Tống Tư Minh, răng cắn vào cúc áo sơ mi của Tống, kéo theo cả miếng da thịt sau cúc áo, vừa khẽ cắn vừa nói: "Hận anh, muốn cắn anh một cái." Tống kiên trì đứng không nhúc nhích, nhìn Hải Tảo vờn qua vờn lại trên người mình, qua lại cọ xát. Hải Tảo thở dài một hơi dài thườn thượt đầy oán trách, ngước mắt liếc nhìn Tống Tư Minh đầy lả lơi, kiễng chân lên, ngoạm lấy môi Tống Tư Minh, rồi như giác hút dính chặt vào, chiếc lưỡi nhỏ nhắn ngang ngược chui vào giữa kẽ răng Tống Tư Minh, trêu đùa trên dưới, tay bắt đầu nóng nảy gần như lột sạch áo sơ mi của ông, đẩy ông đi về phía ghế sô pha.
Tống Tư Minh bị động bị đẩy đến cạnh sô pha, cho đến khi đứng không vững ngã vào ghế, mặc cho Hải Tảo ngồi lên người xâm lược mình. Hải Tảo lột sạch áo của Tống Tư Minh, dọc theo ngón tay bắt đầu liếm. "Anh yêu ngón tay của em." Tim Tống Tư Minh đập thình thịch. "Anh yêu gân xanh của em." "Anh yêu nách và lông của em." "Anh yêu mùi vị của em." "Anh yêu yết hầu của em." Nói xong dùng răng cọ xát qua lại trên yết hầu. "Anh yêu tai của em." Tống Tư Minh đã bắt đầu không nhịn được thở dốc. Ông thích vẻ phóng túng như vậy của Hải Tảo, mang theo sự kiêu ngạo tùy hứng, mang theo sự hoang dã của dục vọng, nói năng không rõ ràng lại có sự căng thẳng run rẩy. Tống Tư Minh cũng cảm thấy căng thẳng, toàn thân căng cứng, từng tấc da thịt đều tuôn trào khao khát.
"Em yêu nơi này của anh." Hải Tảo cắn vào chỗ (bị cấm) của Tống Tư Minh, đan xen sự ngứa ngáy hay đau đớn.
"Em yêu nơi này của anh." Hải Tảo dùng đầu lưỡi khám phá rốn của Tống Tư Minh.
Sau đó, Hải Tảo không chút do dự cởi phăng thắt lưng, kéo khóa quần, tuột quần lót, giải phóng ra khu vườn xuân sắc bị đè nén bấy lâu, tức thì hiện ra một mảnh rực rỡ sắc màu.
Tống Tư Minh nhắm mắt lại, cổ họng trào dâng. "Hôn anh." Ông nghĩ. Nhưng ông không dám nói. "Hôn anh." Nội tâm ông khao khát đợi chờ.
Hải Tảo thở dài, gần như yêu mị nặn ra một câu: "Em yêu nốt ruồi này, yêu chết đi được."
Tống Tư Minh cảm thấy một đợt ướt át ấm áp, mang theo hương thơm và vương vấn hút ở khu vực nhạy cảm của mình. "Hừ..." Tống Tư Minh không nhịn được phát ra tiếng thở dài.
Tống Tư Minh nằm trên thảm, ôm Hải Tảo yên tĩnh trong lòng. Ông nói: "Nói em yêu tôi."
Hải Tảo tình cảm mặn nồng nói: "Em yêu anh."
Tống Tư Minh thỏa mãn mỉm cười.
"Em sợ, anh đừng về nữa." Hải Tảo ép đầu chặt vào ngực Tống Tư Minh.
Tống Tư Minh nhìn đồng hồ nói: "Được, tối nay."
Trời mờ sáng, trên giường là Hải Tảo và Tống Tư Minh ôm nhau ngủ. Tống tỉnh dậy nhìn đồng hồ đeo tay, rồi cúi đầu nhìn Hải Tảo đang ngủ trên cánh tay mình, cười. Hải Tảo trong mơ như một đứa trẻ trong trẻo, hơi thở nhẹ nhàng và tĩnh lặng, lông mi còn chớp chớp. Tống không nhịn được hôn lên lông mi cô. Hải Tảo vậy mà chê người làm phiền giấc mộng thanh xuân của mình, còn lấy tay đẩy Tống. Tống cười, lại hôn lên trán Hải Tảo. Hải Tảo lại nhíu mày. Tống Tư Minh thấy rất thú vị, bất kể hôn cô ở đâu, cô đều sẽ đưa ra phản ứng tương ứng trong mơ. Tống hôn lên môi Hải Tảo, lần này Hải Tảo lại rất yên tĩnh, hơi thở phả vào mặt, mềm mềm mại mại một mùi hương sương mù thanh tân. Tống Tư Minh đang định rút môi lại, đột nhiên nghe Hải Tảo khẽ kêu một tiếng: "A ư!" rồi lại bị cắn chặt lấy.
Nụ hôn nồng cháy kéo dài, xoay chuyển và vương vấn.
"Tỉnh rồi à?" Tống hỏi.
"Tại anh ồn đấy." Hải Tảo nhắm mắt không mở ra, lười biếng vươn vai.
"Lát nữa tôi phải đi làm rồi, đợi tôi hỏi rõ dạo này có khu chung cư nào tốt không, tôi gọi cho em. Em tự đi xem, chọn ưng ý thì mua, không cần hỏi tôi. Nhưng tốt nhất lấy danh nghĩa bố mẹ em."
"Tại sao?"
"Em chỉ cần nghe lời, đừng hỏi tại sao. Mua nhà không phải là chuyện gì cấp bách, em cứ từ từ chọn. Ở đây em cứ tạm ở, nếu không thích cái giường này, hôm nay em cứ đi thay cái khác. Thẻ lát nữa tôi để trên bàn bên ngoài. Còn nữa, thích gì thì mua, đừng ủy khuất bản thân. Tôi gợi ý em đi xem ở quảng trường Hằng Long."
"Nói lắm thế, tôi phát hiện anh rất đàn bà." Hải Tảo không muốn nghe, lấy tay bịt miệng Tống, rồi bắt đầu liếm ngực Tống Tư Minh nghịch ngợm.
Tống cười nói: "Cầm tinh con chó à? Người tôi đầy nước miếng của em rồi."
"Rắn, mỹ nhân rắn." Hải Tảo thở dài nói, "Từ hôm nay, chính thức bước vào hàng ngũ nhị nãi chuyên nghiệp, sống cuộc sống của ký sinh trùng."
Tống cấu vào mũi Hải Tảo nói: "Đừng nói như vậy, tôi chưa bao giờ nghĩ về em như thế."
"Vậy anh thấy em là gì của anh?"
"Tôi thấy... em là mắt cá chân của tôi."
"Cái gì?"
"Mắt cá chân."
"Hừ! Vị thế của em trong lòng anh hóa ra thấp kém vậy sao! Vợ anh là mắt của anh, con gái anh là tim của anh, đến lượt em, chỉ còn lại mắt cá chân."
Tống cười, ôm đầu Hải Tảo lắc lắc nói: "Cái này ấy, là một thần thoại Hy Lạp. Nữ thần biển cả đặt con trai bà vào dòng sông âm phủ ngâm, như vậy, con trai bà toàn thân đao thương bất nhập, không có sức mạnh nào có thể làm tổn thương nó. Nó lớn lên tham gia chiến tranh Trojan, trăm trận trăm thắng, là dũng sĩ số một của Hy Lạp, người Trojan không làm gì được nó. Sau đó thần mặt trời Apollo nói cho hoàng tử Trojan biết điểm yếu của nó, nói lúc đó mẹ nó là xách mắt cá chân nó đưa vào dòng nước, cho nên, điểm yếu của nó chính là mắt cá chân. Cuối cùng nó chết dưới mũi tên của hoàng tử Trojan, vì hoàng tử bắn trúng mắt cá chân của nó."
Hải Tảo nghe xong, buồn bã thở dài nói: "Em muốn đeo cho mắt cá chân của anh một cái chuông vàng áo sắt." Nói xong ngẩng đầu hôn Tống Tư Minh.
Tống Tư Minh nói: "Hải Tảo, tôi phải đi rồi, đi làm đây. Tôi không thể mỗi ngày đều ở bên em, nếu em cô đơn thì sao?"
"Vậy anh nói phải làm sao?"
"Tôi gợi ý em vẫn nên đi làm, đi làm là cách giết thời gian tốt nhất, em vẫn cứ đến chỗ Trần Tự Phúc ấy, ở đó tự do hơn. Em có thể làm một số việc em thích mà không cần quá vội vàng, đọc sách cũng được, đừng một mình ở nhà."
"Ôi! Chẳng phải anh sợ em cả ngày quấn lấy anh sao, yên tâm, không đâu."
"Không phải, tôi sợ em một mình cô đơn, tôi sẽ không an tâm làm việc, cứ lo lắng cho em."
"Biết rồi!"
Tô Thuần quay lại đơn vị đi làm, ngạc nhiên phát hiện trên bàn làm việc của mình đã có người ngồi, anh đang do dự không biết đi đâu, đồng nghiệp trước đây đều chạy lại chào hỏi: "Ơ! Trưởng phòng Tô! Chúc mừng thăng chức nhé!" "Họa phúc nương tựa mà!" "Một bước hóa rồng, thành người dẫn đầu công nghệ rồi!"
Cái miệng Tô Thuần đang toác ra, cười còn khó coi hơn khóc, cảm thấy mọi người trên mặt nhiệt tình, nhưng dưới sự nhiệt tình lại ẩn giấu sự châm biếm, thậm chí có cả ánh mắt trêu đùa. Trưởng phòng nhân sự đích thân mang thông báo bổ nhiệm tới, nhân tiện đưa Tô Thuần đi tham quan văn phòng mới của anh, trước khi đi không quên dặn dò một câu: "Sau này còn nhiều chỗ qua lại lắm, có rất nhiều việc vẫn phải thỉnh giáo Trưởng phòng Tô. Cáo từ! Cáo từ!"
Tô Thuần trong văn phòng như ngồi trên đống lửa, không biết nên bận rộn việc gì, văn phòng rộng lớn và tủ hồ sơ trống trơn, chẳng có tài liệu gì, trên bàn có mỗi một chiếc điện thoại, chuông vừa rung, vang vọng khắp phòng, âm thanh to đến mức có thể dọa chết chính mình. "Trưởng phòng Tô à, cậu qua văn phòng tôi một chút." Bên trong là giọng của Tổng giám đốc Hồ, Tô Thuần hoàn toàn không nghe ra, còn hỏi: "Xin hỏi, ông là..." "Tôi là Hồ Khắc Cường." Tô Thuần sợ đến mức vội đứng dậy, lập tức gật đầu nói được.
Tổng giám đốc Hồ nhiệt tình đến mức có phần khoa trương nắm tay Tô Thuần, ba lần bảy lượt giải thích: "Lần hiểu lầm này thực sự ảnh hưởng quá tệ, tôi biết thế nào cũng không bù đắp nổi đả kích mà Trưởng phòng Tô phải chịu. Cái này cái này... vẫn phải mong Trưởng phòng Tô thông cảm nhé! Tuy nhiên, Trưởng phòng Tô ở chỗ chúng tôi bao nhiêu năm nay, tại sao lại không nhờ Thị trưởng Trương gửi lời nhắn nhỉ? Thực ra năng lực làm việc của cậu rất khá, đáng tiếc lại bị vùi lấp."
Tô Thuần như hòa thượng sờ không thấy tóc, chẳng biết phải tiếp lời thế nào.
"Sau này cậu chịu trách nhiệm mảng phát triển sản phẩm mới này đi. Ngoài ra, sau này việc qua lại với thành phố, có lẽ khi cần thiết vẫn cần cậu ra mặt đấy!" Tô Thuần càng thêm sợ hãi.
Tô Thuần vừa trở về văn phòng, một lát sau, đồng nghiệp Tiểu Triệu gõ cửa bước vào. "Chà! Trưởng phòng Tô, chúc mừng chúc mừng!" Nói đoạn, anh ta chắp tay.
Tô Thuần gạt tay anh ta ra, nói: "Cậu còn bày trò này với tôi à."
"Anh đúng là thâm bất lộ tướng! Mọi lợi lộc đều rơi vào tay anh cả, vừa có lợi lại vừa có danh. Cậu em có bản lĩnh thông thiên như vậy, năm đó còn vay tiền lãi cao của tôi làm gì chứ! Chẳng phải bốn ngân hàng lớn là nhà anh mở hay sao?"
"Cậu nói bậy bạ gì đấy?"
"Anh còn giấu tôi? Nghe nói anh là em vợ của Thị trưởng Trương?"
"Hả?!" Tô Thuần kinh ngạc đến mức tròng mắt suýt rớt ra ngoài.
"Nếu không phải quan hệ sắt thép như vậy, làm sao anh có thể thoát khỏi vụ án này? Nói thật lòng nhé, lúc anh mới vào đó, người trong văn phòng chúng tôi đã thì thầm to nhỏ, bảo lần này chắc chắn anh tiêu đời rồi. Thế mà giờ thì sao? Anh không những chẳng sao cả, mà còn tách khỏi đội ngũ quần chúng chúng ta rồi. Này! Sau này có chỗ nào nâng đỡ được anh em, nhất định đừng khách khí nhé! Cố sức đề bạt tôi đấy." Nói đoạn, anh ta vỗ vai Tô Thuần đầy thân mật.
Tô Thuần hoàn toàn choáng váng.
Tô Thuần vừa về đến nhà, sắc mặt trầm trọng. Trái ngược với vẻ trầm trọng của anh, Hải Bình lại khá thoải mái vui vẻ, cô vừa ngân nga bài hát nhỏ vừa trở về.
"Anh vừa nghe em hát là biết có chuyện vui tới cửa rồi."
"Anh không được hát à?"
"Nếu tâm trạng không đặc biệt vui vẻ, anh sẽ không tự làm xấu mặt mình đâu, anh hát phô đến mức không nỡ nghe."
"Hì hì, em vừa nhận thêm một học viên mới. Đào lý của em sắp đầy thiên hạ rồi, cảm ơn sự anh minh thần vũ, cảm ơn nước Trung Hoa mới đang phát triển mạnh mẽ. Anh không thấy dạo này người nước ngoài ở Thượng Hải đặc biệt nhiều sao?"
"Em cẩn thận sức khỏe chút, đi dạy cũng tốn sức lắm, cứ giảng bài ngày này qua ngày khác như thế, miệng khô lưỡi đắng sẽ sinh bệnh đấy."
"Không đâu, em cứ nghĩ đến mỗi phút trôi qua là có những tờ tiền trắng phau rơi vào túi là em như được thần linh phù trợ. Tiền mặt là thuốc an thần tốt nhất để xóa tan mệt mỏi. Sao trông anh có vẻ không vui vậy? Hôm nay đi làm có ai sau lưng bàn tán anh, làm anh không thoải mái à? Anh đừng để ý đến họ."
"Ngược lại hoàn toàn, một đống kẻ chạy theo nịnh hót anh đấy."
Hải Bình vừa nghe, thấy không ổn: "Tại sao?"
"Bên ngoài đồn thổi rùm beng rằng lần này anh được Thị trưởng Trương cứu, còn nói anh là em vợ ông ta, đây là cái chuyện quái quỷ gì chứ! Anh nghi là vẫn do gã "người tình" trước kia của Hải Tảo làm, không liên quan gì đến Mark của em cả."
Hải Bình không vui: "Cách dùng từ của anh nghe sao mà thô tục thế? Cái gì gọi là người tình, cái gì gọi là Mark của em?"
"Anh không có ý gì khác, em đừng như con gà chọi không đụng vào được, anh không thể nói chuyện với em mà mỗi câu đều phải cân nhắc đắn đo. Tốt nhất em nên đi hỏi Hải Tảo, đừng đến cuối cùng người ta ân huệ cho rồi mà vẫn không biết là ai."
Hải Bình im lặng không nói.
Hải Tảo xách túi lớn túi nhỏ trở về phòng, thử từng món quần áo một.
Hải Tảo căn đúng giờ tan làm của Tống Tư Minh để gọi điện: "Là em, tối nay anh có đến gặp em không? Không rảnh thì thôi, em chỉ hỏi một câu vậy thôi." Sau đó một lát lại cười ngọt ngào nói: "Em cũng nhớ anh, đừng lo, em sẽ tự chăm sóc mình." Nói đoạn cúp điện thoại, có chút hiu quạnh nhìn bóng mình trong gương nói: "Quách Hải Tảo, từ nay về sau, mày phải tập thích nghi với những đêm chỉ có một mình."
Buổi tối, Hải Tảo buồn chán xem tivi. Sau này, chắc sẽ chẳng bao giờ có ai chạy việc vặt nữa nhỉ? Đã sống một mình rồi, sao phải cần căn hộ ba phòng ngủ? Thật mệt vì phải dọn dẹp. Hải Tảo quyết định dù có sống một mình cũng phải làm cho cuộc sống trở nên hồng hào náo nhiệt, thế là thay đĩa băng Yoga ra bắt đầu tập các động tác giãn cơ, chẳng mấy chốc đã mồ hôi đầm đìa. Hải Tảo tập xong Yoga lại bắt đầu nhảy các bài tập khởi động nhịp độ nhanh, dứt khoát mặc đồ ba điểm tập xoạc chân cúi người, đúng lúc đang mồ hôi nhễ nhại, đột nhiên xoay người lại, thấy Tống Tư Minh đang nhìn mình đầy thích thú từ phía sau.
Hải Tảo vì kinh ngạc mà hét lên một tiếng: "Á!" Rồi nói: "Giữa đêm hôm khuya khoắt, sao anh không báo trước một tiếng mà xông vào vậy? Anh dọa chết em rồi, em đang ở nhà một mình đấy!" Tống Tư Minh dựa vào khung cửa, lắc lắc chùm chìa khóa trong tay, rồi với ánh mắt đầy vẻ si mê tiến lại gần, nhìn từ trên xuống dưới nói: "Chân dài, eo thon, bộ dạng này rất được, khuyên em sau này ở nhà không cần mặc gì cả." Nói đoạn bắt chước dáng vẻ của Hải Tảo, liếm mồ hôi trên cổ Hải Tảo.
Hải Tảo kêu lớn: "Ghét thật! Em chưa tắm!" Rồi đẩy Tống Tư Minh ra.
Tống Tư Minh nói: "Anh thích loại có đọng sương, tươi mới, vừa ra lò, còn bốc hơi nóng..."
Hai người nằm trên giường, Hải Tảo nói: "Sau này trước khi qua đây làm ơn báo trước một tiếng, đừng có không mời mà đến, làm xáo trộn kế hoạch của em. Em vốn đã mua cánh hoa hồng rồi, định rắc vào bồn tắm để tắm cùng anh."
Tống Tư Minh có chút mệt mỏi nói, anh lại thích kiểu đột kích, kiểm tra xem em đang làm gì, không may lại bị anh bắt gặp cảnh xuân lộ liễu.
Hải Tảo nằm sấp nói: "Hôm nay em đã đến trung tâm thương mại Hằng Long như anh nói rồi, trời ơi, một chiếc áo sơ mi hơn ba ngàn, một đôi tất dài hơn bốn trăm, em không nỡ mua."
Tống Tư Minh kéo ngón tay Hải Tảo lại hôn một cái nói: "Nếu anh không thể mang lại cho em cuộc sống hạnh phúc, anh có tư cách gì để em ở bên anh? Ngoài danh phận anh không thể cho em, những thứ khác, em muốn gì cũng được."
Hải Tảo nói, nhưng em đâu có ham muốn vật chất gì, em không hứng thú với những thứ đó.
Tống Tư Minh ngồi dậy, dùng ngón tay vạch trên xương quai xanh của Hải Tảo nói: "Sở thích đam mê đều cần bồi dưỡng, sau này em sẽ có thôi."
"Em mua cho anh vài chiếc áo sơ mi và vài đôi tất. Em cảm thấy bản thân mình mua thì có lẽ không nỡ, nhưng mua cho anh thì lại không thấy đau lòng." Hải Tảo vui vẻ nhảy cẫng lên chạy ra ngoài lấy quần áo vào.
Tống Tư Minh xua tay nói: "Em sai rồi, anh căn bản không cần những thứ này, chúng không hợp với thân phận của anh, những thứ này hợp với người làm ăn hơn." Thấy biểu cảm từ hưng phấn chuyển sang thất vọng của Hải Tảo, anh ta lại bồi thêm một câu: "Để ở chỗ em đi! Đôi khi nếu anh ở lại đây, ngày hôm sau cũng có quần áo để thay."
Hải Tảo mất hứng treo quần áo vào tủ nói: "Phải rồi! Anh cũng không thể mang về nhà được. Anh nên đi đi thôi?"
Hải Tảo trong lòng hy vọng Tống Tư Minh sẽ nói, anh không đi, anh muốn ở lại đây với em.
Nhưng Tống Tư Minh nhìn đồng hồ nói: "Đúng vậy, anh nên đi thôi." Nói đoạn đứng dậy mặc chỉnh tề quần áo.
Hải Tảo ôm lấy eo Tống Tư Minh từ phía sau, áp đầu vào lưng anh nói: "Căn hộ này quá lớn, trống trải quá."
Tống Tư Minh khựng lại một chút, giả vờ không hiểu ý cô nói: "Đừng tự mình dọn dẹp, thuê một người giúp việc theo giờ đi. Đúng rồi, anh hy vọng mỗi lần đến đều thấy phòng ốc sáng sủa sạch sẽ, đồ đạc phải sắp xếp gọn gàng, đừng để anh vào cửa mà cứ như giẫm lên bãi mìn vậy. Vừa nãy anh dẫm lên hai đôi giày da của em đấy."
Hải Tảo cười gượng gạo nói: "Em không giỏi dọn dẹp phòng ốc."
"Vậy em thuê bảo mẫu đi! Phải tìm người đáng tin, tốt nhất là người quen giới thiệu."
Nói xong, Tống Tư Minh ra cửa, trước khi đi còn quay lại hôn Hải Tảo nói: "Đừng mở cửa cho người lạ, chính anh có chìa khóa. Em ra ngoài đừng quên mang chìa khóa, nếu không phải đợi anh đến em mới vào được. Anh đến là không có giờ giấc cố định đâu."
"Vậy em có thể sao chép một bộ chìa khóa giao cho bảo vệ ở đây không?"
Tống Tư Minh suy nghĩ một chút nói: "Không được, em cứ sao chép một bộ giao cho Hải Bình đi."
"Em không muốn chị ấy biết em và anh..."
"Sớm muộn gì chị ấy cũng sẽ biết thôi." Tống đáp gọn lỏn, rời đi như một cơn gió.
Quả nhiên, ngày hôm sau Hải Bình gọi điện đến: "Hải Tảo, có phải em lại ở bên ông ta rồi không?"
Hải Tảo: "Vâng."
"Thế Tiểu Bối thì sao?"
"Chia tay rồi, là anh ấy không cần em nữa."
Một lúc lâu Hải Bình không nói gì, cuối cùng Hải Bình bảo: "Em tự lo liệu đi! Chị có nói nhiều cũng vô ích. Đúng rồi, dù sao cũng là người ta giúp chúng ta, chị muốn chủ nhật tuần sau mời ông ta một bữa cơm để bày tỏ lòng biết ơn. Em sắp xếp đi!"
Hải Tảo khó xử nói: "Chưa chắc anh ấy có thời gian, để em hỏi anh ấy."
Thời gian gần đây Tô Thuần đột nhiên có đời sống về đêm phong phú hẳn lên, lúc nào cũng có người hoặc bộ phận nào đó kéo anh đi giao lưu tình cảm trước giờ tan làm.
Đầu tiên là phòng nhân sự mời đi ăn, trong bữa tiệc Trưởng phòng nhìn có vẻ vô tình nhưng thực chất lại hữu ý nhắc đến việc mình đã ngồi ở vị trí này 4 năm rồi, không thăng không giáng. Lúc ăn xong chia tay, Tô Thuần phát hiện trong tay mình xách thêm một cái túi, đây là do Trưởng phòng nhân lúc đưa mình lên taxi tiện tay nhét vào, mở ra xem, là một bức tượng Phật bằng vàng ròng đính pha lê, nặng trĩu. Tô Thuần sợ đến mức tay run lẩy bẩy, việc đầu tiên khi về nhà là mở tivi tra giá vàng hôm nay.
Tô Thuần và Hải Bình hai người đã đau đầu cả một đêm về việc làm thế nào để "thỉnh" bức tượng Phật này về mà không làm mất mặt người ta, dù sao đây cũng là một món đồ lớn, nếu lén lút đem trả mà nhỡ người ta không nhận được thì thật sự không nói rõ ràng được.
Tượng Phật vàng đó vẫn chưa giải quyết xong, hôm sau Tô Thuần lại bị Tiểu Triệu dẫn một nhóm người lạ kéo đi uống rượu. Trong bữa tiệc có một gã vô cùng nhiệt tình vỗ vai mình xưng huynh gọi đệ, như đã gặp nhau từ lâu, và hẹn bữa tiệc ngày thứ ba.
Tô Thuần trăm phương ngàn kế từ chối, nhưng không từ chối được.
Tối ngày thứ ba, căn bản không cần anh phải từ chối, lại có một nhóm bên phòng tổng vụ mời đi uống rượu, Tô Thuần vừa định nói là đã có hẹn rồi, liền bị người ta khiêng đi như bắt cóc vậy, uống rượu cứ như đánh trận xông pha trận mạc, Tô Thuần nhanh chóng say bí tỉ, cuối cùng suýt nữa trượt xuống dưới gầm bàn. Lúc mở mắt ra nhìn, phát hiện mình căn bản không ở nhà, mà đang nằm trên giường trong một căn phòng tại trung tâm tắm rửa, bên cạnh ngồi một cô nàng gần như khỏa thân, làm Tô Thuần sợ đến mức ôm quần bỏ chạy thục mạng.
Sáng sớm ngày thứ tư, Tô Thuần sống chết cũng không chịu đi làm, ở nhà nghỉ làm nói mình đau đầu. Kể với vợ, anh bảo: "Anh sớm muộn gì cũng mất thân thôi, tối qua có mất hay không anh cũng chẳng biết nữa. Cho dù có mất rồi thì em cũng phải tha thứ cho anh, vì anh là bị cưỡng ép. Bản thân anh không có ý nguyện đó." Hải Bình dở khóc dở cười, vốn dĩ bụng đầy tức giận muốn nổi cáu, nhìn bộ dạng đáng thương của Tô Thuần, đành bỏ qua.
Ngày thứ năm, bất kể ai tới kéo, Tô Thuần chỉ có một câu: "Vợ tôi nổi giận rồi, bảo muốn ly hôn, tôi không thể đi đâu được." Lúc ăn trưa, đồng nghiệp cũ là Lão Ngô đặc biệt chạy tới ngồi cạnh hỏi: "Tô Thuần, à không! Trưởng phòng Tô, có phải cậu quen Hiệu trưởng tiểu học Tống Khánh Linh không? Tôi muốn gửi con tôi vào đó học." Tô Thuần đã dở khóc dở cười rồi.