Tầm Bảo Thần Đồng

Lượt đọc: 1240 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 352
Ngươi có thể đưa ra điều kiện

❊ ❊ ❊

Lý Mặc không rõ mục đích thực sự của ông ta, nhưng anh có một dự cảm, e rằng chuyện này không chỉ đơn giản là việc mời chiến.

"Đa tạ Tống lão gia tử đã đề cao tôi, chỉ là hôm nay tôi và bạn còn có việc quan trọng hơn cần giải quyết."

Lý Mặc khéo léo từ chối lời mời chiến của ông ta. Người đàn ông họ Kim cũng không hề tỏ ra tức giận, chỉ hơi tiếc nuối nói: "Sư phụ tôi nghe nói Lý tiên sinh có tài năng độc đáo trong việc giám định phỉ thúy nguyên thạch, vì muốn được thỉnh giáo Lý tiên sinh một phen nên đã đặc biệt chuẩn bị một phần hậu lễ. Thật trùng hợp là hôm nay lại gặp được Lý tiên sinh ở đây, lão nhân gia cảm thấy rất vui mừng."

Bởi vì xung quanh có rất nhiều thương nhân trang sức, nên những lời người đàn ông họ Kim nói khiến họ cảm thấy rất kinh ngạc. Không ngờ đường đường là Phỉ Thúy Vương lại muốn cùng người thanh niên này so tài năng giám định đá, nhưng nhìn lại người đang đứng cạnh anh là Khưu Quang Diệu và Ngưu Tam Béo, tất cả mọi người mới chợt hiểu ra. Người thanh niên này e là thực sự rất lợi hại.

Lý Mặc vốn không muốn dây vào mấy chuyện phiền phức này, nhưng ông ta đã nói đến mức này rồi, nếu mình còn từ chối nữa thì có vẻ hơi không biết điều, dù sao thì thân phận và tuổi tác của Phỉ Thúy Vương vẫn nằm ở đó.

"Nếu Tống lão gia tử đã thịnh tình như vậy, thì vãn bối xin mạn phép làm phiền lão nhân gia một chút thời gian. Còn về hậu lễ lão gia tử chuẩn bị, vãn bối tuyệt đối không dám nhận."

"Lý tiên sinh mời bên này."

Người đàn ông họ Kim làm động tác mời, Lý Mặc gật đầu đi theo ông ta về phía khu vực làm việc của ban tổ chức. Khưu Quang Diệu và Ngưu Tam Béo vội vàng đi theo, họ cũng muốn tận mắt chứng kiến xem Phỉ Thúy Vương của Myanmar rốt cuộc lợi hại đến mức nào.

Trong phòng họp làm việc, Tống lão gia tử đang uống nước ấm, trò chuyện cùng người phụ trách hội nghị công bàn.

"Sư phụ, Lý tiên sinh đến rồi."

Tống lão gia tử lúc này mới dừng câu chuyện, nhìn về phía Lý Mặc, ánh mắt bình tĩnh, trực tiếp chỉ vào mấy chiếc ghế trống ở bên cạnh.

"Chào Tống lão."

"Người trẻ tuổi phong thái bất phàm." Tống lão gia tử nhàn nhạt nói, "Ngay cả đồ đệ của ta cũng bại dưới tay cậu, quả nhiên là núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn. Cả đời ta kể từ khi thành danh chưa từng thất bại, được phong là Phỉ Thúy Vương, tâm nguyện lớn nhất cả đời này chính là tìm được một cao thủ để đánh một trận thật sảng khoái, kiếp này cũng không còn hối tiếc."

Lão già này lại là cao thủ cô độc, muốn học theo Độc Cô Cầu Bại. Lý Mặc hơi cạn lời, cứ an ổn làm Phỉ Thúy Vương của ông không phải rất tốt sao, cả đời này có thể tận hưởng vinh quang một kiếp.

"Vãn bối cũng chỉ là theo sư phụ học được chút tiểu xảo, chơi đá cược thì còn tạm được. Tống lão đức cao vọng trọng, vãn bối sao dám mạo phạm."

Tống lão gia tử xua tay nói: "Đồ đệ của ta ngoài ta ra thì chẳng phục ai, mười năm gần đây cũng hiếm có đối thủ, kể từ sau thất bại ở Nam Quảng, nó suýt nữa đã sinh tâm ma. Ta đã già rồi, tương lai còn cần nó kế thừa y bát của ta. Cho nên lần này mời cậu tới so tài, một là muốn hoàn thành tâm nguyện kiếp này, hai là muốn tái lập lòng tin cho đồ đệ của ta."

Ông ấy nói xong liền vẫy tay với người phía sau, người đó lấy ra một tấm bản đồ và vài tập tài liệu từ trong túi xách.

"Đây là một chút thành ý của ta."

Lý Mặc tuy đã nói không dám nhận hậu lễ của Tống lão gia tử, nhưng thấy ông ấy lấy ra một tấm bản đồ vẫn tò mò nhìn sang.

"Ở Myanmar, ngoài khoáng thạch phỉ thúy ra thì tài nguyên lâm nghiệp là phong phú nhất. Với bản lĩnh của cậu, phỉ thúy nguyên thạch thì thôi đi, ta không lấy ra được. Tuy nhiên, dưới danh nghĩa nhà họ Tống chúng ta còn một khu lâm nghiệp rộng lớn, bên trong sản xuất gỗ tếch. Tuy phải nhiều năm mới khai thác một lần, nhưng cũng chỉ có thứ này là đáng giá để lấy ra."

Tống lão gia tử chỉ điểm trên tấm bản đồ đã trải ra, vẽ một vòng tròn đỏ vào vị trí dãy núi phía Bắc cùng của bản đồ Myanmar, đó chắc hẳn là tài sản dưới danh nghĩa nhà họ Tống.

Ánh mắt Lý Mặc hơi động, nhưng anh vẫn giữ thái độ khiêm tốn nói: "Vãn bối xin được thỉnh giáo Tống lão một hai chiêu, nhưng hậu lễ này vãn bối tuyệt đối không dám nhận. Hơn nữa khu lâm nghiệp lớn như vậy, dù có cho vãn bối thì vãn bối cũng không quản lý nổi."

Người đàn ông họ Kim lúc này sắc mặt hơi dịu lại, tên Lý Mặc này cũng còn chút tự biết mình.

Mà trong lòng Lý Mặc lại dấy lên vạn phần cảnh giác, Tống lão gia tử tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ mời mình chiến, cũng sẽ không dùng khu lâm nghiệp kia làm hậu lễ thành ý tặng cho mình, có lẽ ông ta đang thăm dò?

"Đã nói tặng cho cậu thì tự nhiên sẽ không thu hồi lại." Tống lão trầm giọng nói.

Lý Mặc suy nghĩ một chút mới đứng dậy hành lễ nói: "Vậy chuyện so tài thì thôi vậy."

Nói xong xoay người bỏ đi, Khưu Quang Diệu và Ngưu Tam Béo vội vàng đi theo.

Đợi bọn họ đi hết rồi, người đàn ông họ Kim mới nhỏ giọng nói: "Sư phụ, người này có vấn đề sao?"

Tống lão gia tử vẫn nhìn bản đồ, hồi lâu mới thở dài nói: "Là một nhân vật, đúng là đã xem thường cậu ta rồi. Bên phía đảo quốc vẫn chưa điều tra ra manh mối hữu ích nào sao?"

"Manh mối mới nhất vẫn chưa có, từ tình báo nắm được hiện nay cho thấy, mấy lão già đảo quốc kia là thương nhân trang sức chính gốc. Lần này họ đến Myanmar, còn âm thầm lấy được một lượng lớn vũ khí, rốt cuộc là có ý đồ gì thì vẫn chưa thể biết được."

"Tiếp tục truy tra."

"Rõ, vậy sư phụ, còn phải so tài với tên Lý Mặc đó không?"

"Đương nhiên phải so, nếu không đợi đến khi ta xuống lỗ, con cũng đừng hòng trở thành Phỉ Thúy Vương mới. Đi thôi, chúng ta cứ đi theo cậu ta dạo một chút."

Tống lão được người đỡ vào hội trường, mà Lý Mặc và đám người đang nghiên cứu một khối băng chủng phỉ thúy ngọc thạch. Tuy nhiên Ngưu Tam Béo rõ ràng là tâm trí không ở đó, nói: "Lão già lúc nãy khá hào phóng đấy, sao cậu lại từ chối?"

"Dù tôi chấp nhận thì đã sao?"

Lý Mặc phản hỏi một câu. Ngưu Tam Béo suy nghĩ một chút, dường như thật sự không có bất kỳ ý nghĩa nào. Gỗ tếch Myanmar đó chu kỳ khai thác dài, lại ở trên địa bàn của người khác, Lý Mặc lại không thể thường xuyên đến Myanmar, vậy thì ở trong tay anh hay không ở trong tay anh kết quả đều như nhau.

Mẹ kiếp, lão già kia quả thực là một con cáo già, một bên nói là hậu lễ tặng ra, một bên lại tính toán rõ ràng rành mạch như vậy.

"Nghĩ thông suốt rồi à?" Khóe miệng Lý Mặc lộ ra một tia cười lạnh, bất kể ông ta đang thăm dò mình, hay muốn tính kế mình sau này, anh tuyệt đối sẽ không dính dáng một ngón tay vào khu lâm nghiệp đó.

Ngưu Tam Béo gật gật đầu, lão già đó quá âm hiểm.

"Lý huynh đệ, khối băng chủng phỉ thúy phiêu hồng này dường như không tệ, tỷ lệ xuất hàng hẳn là khá cao, đáng để tranh đoạt một chút." Khưu Quang Diệu thu hồi đèn pin, nói ra phán đoán của mình.

"Ừm, cũng tạm được, nhưng ra giá không được vượt quá mười triệu, nếu không mang về cũng chẳng có lợi nhuận gì."

"Được, tôi và Ngưu tổng sẽ chú ý."

Ba người lại đi về phía một khối ngọc thạch khác, khối ngọc thạch đó thể tích không lớn, nhưng phần thịt phỉ thúy lộ ra lại vô cùng xanh, đèn pin chiếu vào, xanh đến mức như chảy nhựa ra, vậy mà lại là Đế Vương Lục phỉ thúy. Hèn chi trước đó có nhiều thương nhân trang sức vây xem, bàn tán cùng nhau.

"Đáng tiếc thể tích quá nhỏ, nếu không thì cũng có khả năng trở thành tiêu vương. Đừng thấy thể tích nhỏ, nhưng lúc tranh đoạt cuối cùng cũng sẽ chém giết tanh máu. Tôi ước tính riêng khối Đế Vương Lục ngọc thạch này, giá giao dịch sẽ không dưới bốn mươi triệu."

Khưu Quang Diệu nhìn Ngưu Tam Béo, "Có muốn liên thủ lấy xuống không?"

"Tôi không vấn đề, chỉ là tôi không nhạy bén về cái giá này, nếu muốn đấu giá thì phải dựa vào cậu mới được." Đế Vương Lục phỉ thúy dù thể tích có nhỏ đi nữa cũng xứng đáng đấu giá về, đó là cực phẩm trong phỉ thúy, theo đà phỉ thúy cạn kiệt, giá cả chỉ ngày càng cao, đến cuối cùng thậm chí là có tiền cũng không mua được.

"Ông chủ, Phỉ Thúy Vương đến rồi."

Tông Hùng nhỏ giọng nhắc nhở.

Lý Mặc đứng dậy xoay người nhìn lại, liền thấy Tống lão gia tử dưới sự tháp tùng của đệ tử đang đi thẳng tới.

"Chào Tống lão." Khưu Quang Diệu khách khí chào một tiếng.

Tống lão khẽ gật đầu, sau đó mới nhìn về phía Lý Mặc nói: "Cậu có thể đưa ra một điều kiện."

Quả nhiên vẫn không từ bỏ ý định, nhất định phải so tài trình độ với mình.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:268
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »