Tầm Bảo Thần Đồng

Lượt đọc: 1240 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 356
Thân phận giảng sư

❊ ❊ ❊

Lý Mặc tùy tiện kiếm gì đó ăn trong trường, sau đó đi về phía tòa nhà giáo chức. Trên đường đi, các tân sinh viên năm nhất đang quân huấn, hô vang khẩu hiệu lanh lảnh, đi theo đội ngũ chỉnh tề.

"Đại Hiệp ca."

Phía sau có người gọi cậu, không cần nhìn cũng biết là Thái Thái. Cậu dừng bước xoay người lại nhìn, liền thấy Thái Thái mặc một chiếc váy hoa nhí, buộc tóc đuôi ngựa, xách nửa quả dưa hấu chạy nhỏ từng bước tới.

"Hôm nay em không đi học à?"

"Ăn ở nhà ăn trường bị đau bụng, hôm qua vừa từ bệnh viện ra, anh hiểu mà. Đại Hiệp ca, mấy tháng nay anh bận gì thế, đến bóng người cũng không thấy?"

Lý Mặc chắp tay sau lưng đi phía trước cười nói: "Việc nhiều lắm, đâu có rảnh rỗi như em."

"Em rảnh chỗ nào chứ, cả kỳ nghỉ hè đều theo sư phụ tập tán thủ. Đại Hiệp ca, tối đến nhà em ăn cơm đi, em bảo bà làm thêm vài món. Quả dưa hấu này đem ướp lạnh, tối cùng ăn."

"Để xem sao đã, giờ anh đi tìm lãnh đạo trường bàn chút việc. Em vừa xuất viện, tốt nhất đừng ăn đồ lạnh."

"Biết rồi, em chỉ ăn một chút cho đỡ thèm thôi. Vậy lát nữa để ông em liên lạc với anh, tối không có việc gì thì qua ăn cơm. Tối nay có tiệc tôm hùm đấy, ở nhà làm sạch sẽ hơn bên ngoài."

"Tối anh rảnh."

Lý Mặc lập tức trả lời.

Thái Thái sững sờ một chút, ngay sau đó che miệng cười, vẫy tay với cậu nói: "Đại Hiệp ca, tối gặp."

Cô bé nhảy chân sáo rời đi, trông không giống người vừa mới xuất viện chút nào.

Lý Mặc đi vào tòa nhà giáo chức, cậu không đi tìm Giáo sư Chu mà đi thẳng đến văn phòng của Viện trưởng Cao thuộc Viện Khoa học Nhân văn.

Cộc cộc cộc——

"Mời vào."

Lý Mặc đẩy cửa bước vào nhìn, Viện trưởng Cao đang bàn chuyện với người khác, Chủ nhiệm Vưu của khoa Lịch sử cũng ở đó. Ông vội vã vẫy tay với Lý Mặc, bảo cậu ngồi xuống chiếc ghế sô pha bên cạnh.

"Chào Chủ nhiệm Vưu."

"Chút nữa là xong thôi, cứ ngồi đi." Chủ nhiệm Vưu lấy cho cậu một chai nước khoáng, "Chúng ta cùng đợi."

Khoảng mười phút sau, bên chỗ Viện trưởng Cao bàn việc xong, người kia cầm tập tài liệu đã ký xong bước ra khỏi văn phòng.

"Lý Mặc, sao hôm nay lại tới?" Viện trưởng Cao cũng ngồi xuống ghế sô pha làm việc cười nói, "Cậu không tới tìm tôi, tôi cũng đang định tìm cậu đây. Viện Khoa học Nhân văn chúng ta đang chuẩn bị để cậu làm đại diện lên phát biểu trong buổi tối báo cáo văn nghệ tân sinh viên năm nay, chuyện này cậu phải chuẩn bị cho tốt đấy."

"Viện trưởng Cao, người như em, sự hiện diện trong trường thấp quá. Người đại diện phát biểu chắc chắn phải là sinh viên ưu tú nhất, nói thật là đến giờ ngay cả sinh viên cùng lớp em còn không gọi được tên nhiều người. Em lên đài phát biểu, không hay đâu."

"Cái này cũng không thể trách cậu, dù sao con đường đào tạo của cậu khác với sinh viên bình thường, hầu hết thời gian đều không ở trường, chúng tôi đều hiểu. Chuyện đại diện tân sinh viên phát biểu lần này cũng không phải do tôi và Chủ nhiệm Vưu quyết định, lãnh đạo nhà trường cũng đã nhắc đến việc này."

Việc này xem ra là không thể từ chối được rồi.

"Vậy em có thể nói gì, không được nói gì ạ?"

"Chỉ cần là phát biểu tích cực hướng thượng là được, ngôn ngữ cũng đừng quá trang trọng, nếu không cảm giác xa cách với các bạn sinh viên sẽ vô hình trung lớn lên, không gần gũi với thực tế."

"Vậy em thử xem sao."

Viện trưởng Cao uống một ngụm nước rồi tiếp tục: "Còn một việc cực kỳ quan trọng nữa, chúng tôi đã cùng mấy vị giáo sư khoa Lịch sử thảo luận qua, từ học kỳ này trở đi, cậu có thể lấy thân phận giảng sư để lên lớp cho các đàn em khóa dưới năm nhất, không phải môn chuyên ngành, mà là môn tự chọn."

A, chính mình còn là sinh viên mà, sao có thể đi dạy cho các em khóa dưới được. Bước này đột ngột quá lớn, khiến Lý Mặc có chút trở tay không kịp.

"Viện trưởng Cao, chuyện này em e là không được thật."

"Thuật nghiệp hữu chuyên công, đạt giả vi sư (nghề nghiệp có chuyên môn, người giỏi là thầy). Tôi nghe nói sư phụ cậu được Đại học Nhân dân mời làm giáo sư khách mời, cũng dạy môn tự chọn, phản hồi của sinh viên cực kỳ tốt. Theo như Giáo sư Chu nói, năng lực của cậu đã vượt xa sư phụ, vậy đương nhiên càng không thành vấn đề. Về phần giáo án, mấy vị giáo sư đều sẽ hiến kế cho cậu. Cho nên không cần lo lắng, thứ duy nhất cần vượt qua chính là chướng ngại tâm lý của bản thân, bước qua là không sao cả."

Lý Mặc cảm thấy việc này vẫn hơi không đáng tin, cậu không lập tức đồng ý mà suy nghĩ một lát rồi nói: "Em thảo luận với thầy đã, chuyện này em thấy không chắc chắn."

"Ha ha ha, được, nhưng phải nhanh nhé. Quân huấn tân sinh viên sắp kết thúc rồi, chúng tôi cũng phải xếp lịch trình giảng dạy ra trước. Việc của chúng tôi nói xong rồi, cậu nói xem có việc gì cần chúng tôi hỗ trợ không?"

Lý Mặc tạm thời không nghĩ đến chuyện giảng sư nữa, hôm nay cậu tới tìm Viện trưởng Cao là thực sự có việc quan trọng. Cậu khẽ ho một tiếng nói: "Viện trưởng Cao, Chủ nhiệm Vưu, một năm qua trên người em đã xảy ra rất nhiều chuyện, bất kể là những quốc bảo em tự mình đào được, hay là kho báu Hạng Vũ sau này, di chỉ văn hóa đồ đá mới Vân Sơn, cho đến chuyện hồi lưu quốc bảo sau đó, trong tất cả mọi việc lãnh đạo nhà trường, các vị giáo sư và thầy cô đều đã cho em sự ủng hộ vô cùng lớn."

"Hiện nay Bảo tàng kho báu Hạng Vũ, Bảo tàng Cổ Vận Hiên, Bảo tàng di chỉ văn hóa đồ đá mới Vân Sơn đều đã thuận lợi mở cửa đón khách, dần đi vào quỹ đạo. Vì thế em đã cân nhắc kỹ lưỡng, chuẩn bị lấy danh nghĩa Tập đoàn Thiên Niên Thịnh Tàng hợp tác với Viện Khoa học Nhân văn Đại học Bắc Kinh để thành lập một quỹ, vốn ban đầu là hai trăm triệu. Số tiền này tương lai sẽ được sử dụng nhiều hơn vào việc đào tạo nhân tài dự bị, phúc lợi trợ cấp cho giáo sư thầy cô, kinh phí nghiên cứu học thuật của giáo sư thầy cô, v.v. Đây là ý tưởng sơ bộ của em, chi tiết cụ thể còn cần Viện trưởng Cao và Chủ nhiệm Vưu giúp đỡ suy xét kỹ hơn."

Viện trưởng Cao và Chủ nhiệm Vưu nhìn nhau một cái, cậu sinh viên này quả là chơi lớn, việc này nếu làm thành, thì công lao của hai người họ lớn lắm đây.

"Lý Mặc, sao đột nhiên cậu lại có ý nghĩ này?" Viện trưởng Cao bình tĩnh lại hỏi.

Lý Mặc mỉm cười, cũng không giấu giếm.

"Hiện tại cá nhân em đã có hai bảo tàng, cái thứ ba là Bảo tàng Cổ Vận Hiên Viên Minh Viên đang trong quá trình xây dựng, tương lai cũng có thể sẽ có thêm nhiều bảo tàng được thành lập, nên cần rất nhiều nhân tài chuyên môn, ví dụ như giám định, bảo trì bảo dưỡng, nghiên cứu học thuật, chỉnh lý hồ sơ, v.v. Hiện nay những vị trí công việc đó đều đang thiếu người trầm trọng, rất nhiều vị trí quan trọng đều đang phải làm phiền các giáo sư thầy cô đảm nhận, cho nên quỹ này em cũng sẽ dùng để mang lại sự đền đáp hậu hĩnh cho những cống hiến của họ, cũng là thể hiện chút thành ý của em."

Cậu sinh viên này quá yêu nghiệt.

"Lý Mặc, cậu hãy soạn việc này thành văn bản, chúng tôi sẽ nghiên cứu nội bộ thêm, không có vấn đề gì thì tôi sẽ báo cáo lên cấp trên."

"Văn bản em đã soạn xong từ hai tháng trước rồi, lát nữa em gửi cho thầy."

"Được."

Ba người trò chuyện thêm một lát rồi Lý Mặc mới đứng dậy cáo từ.

"Viện trưởng Cao, tôi phải chúc mừng ông trước nhé, việc này mà thành, cuối năm thay phiên nhân sự ông chắc chắn không có đối thủ."

"Chủ nhiệm Vưu, công việc của ông cũng làm rất tốt, lãnh đạo cấp trên đều nhìn thấy cả. Một năm nay Viện Khoa học Nhân văn thay đổi quá lớn, giờ nghĩ lại vẫn thấy có chút không thể tin được. Chuyện Lý Mặc phát biểu ở buổi tối tân sinh viên ông để tâm chút nhé, thân phận giảng sư chắc không thành vấn đề, việc này chúng ta đã đạt được ý kiến thống nhất rồi, Giáo sư Chu chắc chắn cũng sẽ hết lòng giúp đỡ."

Lý Mặc xuống tầng bốn, hôm nay Giáo sư Chu không có tiết, đang ở trong văn phòng viết báo cáo gì đó, trợ lý giảng dạy của ông là Lâm Đông đang sắp xếp tài liệu.

Lâm Đông nhìn thấy Lý Mặc, ánh mắt lảng tránh, cậu ta vẫn luôn lo lắng Lý Mặc sẽ làm gì mình. Nhưng nào ngờ Lý Mặc căn bản chẳng thèm để cậu ta trong lòng, nếu chỉ vì đấu khẩu vài câu mà ghi hận một người, vậy thì cả đời này chỉ có thể sống vì người khác mà thôi.

"Chào Trợ lý Lâm."

Lý Mặc chào một tiếng.

Lâm Đông ngẩng đầu nhìn cậu một cái, trong cổ họng phát ra tiếng 'ừm', có chút ngạc nhiên.

Lúc này Chu Xương Bình đặt bút xuống, chỉ vào chiếc ghế cười nói: "Tối nay có lộc ăn rồi, tôm hùm đất ba loại vị. Thái Thái gọi điện cho tôi từ sớm, cái cậu Đại Hiệp ca này mà không đi, thì bữa cơm tối đó chúng tôi cũng đừng hòng ăn cho yên tĩnh."

"Con cũng gặp em ấy trên đường tới đây, hơn hai tháng không gặp, dường như cao lên không ít. Thầy, con vừa từ chỗ Viện trưởng Cao qua."

"Viện trưởng Cao đã nói với em rồi phải không?"

"Vâng ạ, con thấy không chắc chắn, hơn nữa chuyện này cũng không đúng quy định nhỉ?"

"Ha ha ha, thế nào gọi là đúng quy định? Với thái độ ba ngày đánh cá, ba tháng phơi lưới này của em, theo quy tắc thì sớm đã bị đuổi học rồi." Chu Xương Bình cười lớn, đây là môn sinh đắc ý của ông, chuyện của cậu ông tự nhiên là để tâm nhất, "Thực ra với thành tựu hiện nay của em, đã thoát ly khỏi thân phận sinh viên theo đúng nghĩa đen rồi. Sư phụ Liễu Xuyên Khánh của em còn có thể trở thành giáo sư khách mời của Đại học Nhân dân, em trở thành giảng sư của Bắc Đại chúng ta thì có gì là không đúng quy định. Có lẽ em vẫn chưa biết sức ảnh hưởng của bản thân đâu, nếu không phải thầy đè xuống, thì Thanh Hoa, Nhân Đại, và mấy khoa Khảo cổ Lịch sử ở các tỉnh khác sớm đã đào em đi mất rồi."

"Thầy, thầy thấy con làm được ạ?"

"Không phải thầy thấy, mà là bản thân em vốn dĩ đã có năng lực đó. Nói thật, thầy chỉ là người dẫn dắt em bước vào con đường này, nhưng thầy lại chưa dạy được em gì cả, trái lại chúng ta còn học được rất nhiều thứ từ em."

"Vậy việc học của con sau này?"

"Có thời gian thì cứ nghe, rất nhiều kiến thức thực ra cũng là thứ em còn thiếu sót. Được rồi, tối đừng quên qua ăn cơm, hai mươi phút nữa thầy có tiết."

Lý Mặc đứng dậy nói: "Thầy, thầy cứ bận đi, tối chúng ta lại nói chuyện kỹ hơn."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:268
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »