thần tượng trời sinh

Lượt đọc: 804 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 67
Lưu thiếu (phần hai)

❊ ❊ ❊

“Món nội thất này là một tác phẩm đương đại quý giá, gọi là ‘Tủ Xạ Hương Cửu Hợp Chim Hỷ Thước Hót Mừng Xuân’, nghệ nhân chế tác họ Tạ, tương truyền là hậu duệ của thợ thủ công cung đình. Chất gỗ và kỹ thuật điêu khắc này không cần phải nói nhiều, đều là hàng thượng thừa, nhưng điểm kỳ diệu của món nội thất này nằm ở chỗ bên trong ẩn giấu cơ quan. Khi kéo cửa tủ, thông qua tác dụng của sức gió làm chuyển động cơ quan, có thể nghe thấy âm thanh tựa như tiếng chim hỷ thước hót mừng xuân, cộng thêm hương thơm thoang thoảng tỏa ra, khiến người ta cảm thấy sảng khoái tinh thần, như được tắm mình trong gió xuân vậy. Chiếc tủ này được phát triển dựa trên kiểu dáng tủ áo của hoàng cung thời Minh - Thanh, vẻ ngoài hoa lệ, nội hàm tinh xảo. Nếu có thể sở hữu một chiếc tủ áo như vậy, mỗi ngày thay y phục ắt hẳn là một việc vô cùng mỹ hảo.”

Người thuyết minh lần này giới thiệu chính là kiệt tác của Tạ Trung, ông nội Tạ Lãng. Khi người thuyết minh nhẹ nhàng mở cửa tủ, từ bên trong truyền ra tiếng đàn tranh sáo trúc dìu dặt, lại còn kèm theo từng đợt tiếng chim hỷ thước hót vang, lúc xa lúc gần, cộng thêm hương thơm thanh nhã phảng phất trong không trung, quả nhiên khiến người ta như đang ở giữa tiết Trọng xuân.

“Nghệ nhân cung đình, quả thực kỹ nghệ phi phàm.” Ông lão lên tiếng khen ngợi, “Hiện nay rất nhiều nội thất chỉ có vẻ ngoài hoa mỹ mà không thực tế, thợ thủ công chế tác phần lớn cũng là tay mơ, làm cho kỹ nghệ của cổ nhân truyền lại bị hủy hoại đến mức biến dạng, còn mỹ miều gọi là: kết hợp Trung - Tây. Theo tôi thấy, rất nhiều thứ do các công ty nội thất hiện nay làm ra, căn bản chính là đầu ông nọ cắm cằm bà kia. Tay nghề của lão Tạ này không tồi, không những phô diễn được tinh túy của nội thất cung đình, mà còn khéo léo đặt cơ quan vào bên trong. Hiện nay vẫn còn nghệ nhân như vậy tồn tại, thật khiến người ta cảm thấy an ủi.”

Nghe người thuyết minh và ông lão này tán dương ông nội mình như vậy, trong lòng Tạ Lãng quả thực rất vui mừng, bởi ý tưởng giấu cơ quan bên trong kia chính là do cậu gợi ý cho ông, và cậu cũng tự tay lắp đặt.

“Không tồi, không tồi, thợ thủ công Trung Quốc, GOOD!” Ông lão ngoại quốc kia nói thứ tiếng Trung bập bẹ, giơ ngón tay cái tán thưởng.

“Ông Wilson, cái tủ gỗ này tuy không tệ, nhưng xét về trình độ thủ công và điêu khắc thì chỉ có thể coi là mức trung bình khá. Hiện nay thợ thủ công Trung Quốc tiền công thấp, rất nhiều người đã chuyển nghề, kỹ nghệ tinh xảo thực sự được lưu truyền lại không nhiều, cho nên ông Wilson tốt nhất đừng đặt kỳ vọng quá cao. Nhưng tại công ty chúng tôi ở Singapore, nhờ ưu thế kinh tế mà quy tụ được rất nhiều nghệ nhân nổi tiếng châu Á, có thể chế tác cho ông Wilson bất kỳ kiểu dáng nào ông muốn.” Người thương nhân bên cạnh nói, trong lời nói rõ ràng có ý hạ thấp tay nghề thợ thủ công Trung Quốc hiện nay. Đến lúc này Tạ Lãng mới biết, hóa ra gã trông giống người Trung Quốc này lại là người Singapore.

Tạ Lãng cũng biết hiện nay đúng là có rất nhiều tuyệt kỹ truyền thống đã thất truyền, nhưng dù sao cũng chẳng tới lượt tên thương nhân Singapore này tới đây bôi nhọ, huống hồ món nội thất này còn là do ông nội cậu chế tác ra, vì vậy Tạ Lãng lên tiếng: “Theo tôi biết, thủ công nội thất Trung Quốc đã có lịch sử hàng ngàn năm, không biết Singapore có bao nhiêu năm lịch sử? Vị tiên sinh này có thể cho tôi biết không?”

“Lịch sử lâu đời thì có ích gì? Nước Mỹ chỉ có vài trăm năm lịch sử mà nhiều phương diện còn mạnh hơn Trung Quốc rất nhiều. Cũng như vậy, lịch sử nội thất của các người có hàng ngàn năm, nhưng chưa chắc đã tạo ra được món nội thất đẹp hơn, tinh xảo hơn chúng tôi.” Tên thương nhân không chịu lép vế, đáp lại.

“Đúng vậy, lịch sử lâu đời không liên quan trực tiếp đến trình độ kỹ nghệ, nhưng lịch sử là thứ mà có thêm chút cũng chẳng thiệt hại gì. Tôi từng nghe nói châu Á có một nước, vì lịch sử quá nghèo nàn mà tìm mọi cách ‘trộm’ lịch sử của người khác, nói cái gì Đông y là do nước họ phát minh ra, rồng là biểu tượng của nước họ, còn nói Tết Đoan Ngọ cũng là lễ hội của nước họ, thậm chí còn đi đăng ký di sản thế giới nữa chứ. Thôi, nói xa quá rồi, tôi chỉ muốn nói cho ông biết, cho dù công ty Singapore của các ông có quy tụ bao nhiêu thợ khéo tay đi nữa, thì kỹ nghệ của họ cũng là truyền từ Trung Quốc, đồ nội thất làm ra cũng gọi là nội thất kiểu Trung, chứ không gọi là nội thất kiểu Singapore. Huống hồ, ông là người Singapore, dựa vào đâu mà khẳng định kỹ nghệ nội thất Trung Quốc đã thất truyền? Chẳng lẽ chúng tôi, những người Trung Quốc, lại không có quyền lên tiếng sao?” Tạ Lãng lạnh lùng đáp lại.

“Nói hay lắm!” Ông lão bên cạnh vỗ tay cười.

“Chỉ múa mép khua môi thì có ích gì? Nếu thực sự có bản lĩnh, tại sao ở đây chỉ bày được vài món tác phẩm đương đại coi được thôi?” Tên thương nhân dùng giọng điệu châm chọc nói, “Cứ mãi chìm đắm trong giấc mộng đại quốc, lịch sử ngàn năm, hèn gì kỹ nghệ ngày càng đi xuống.”

“Với con mắt của ông, không lọt vào cũng là phải.” Tạ Lãng cười lạnh, “Cho dù có đồ tốt trước mặt, với chút kiến thức của ông, e rằng chưa chắc đã nhận ra được.”

“Nói lời cuồng vọng! Tôi, Lâm Nhất Anh, là phó hội trưởng Hiệp hội Nội thất Singapore, cậu dám nói tôi không có mắt nhìn?” Tên thương nhân giận dữ.

“Là la hay là mã, phải dắt đi dạo mới biết. Có mắt nhìn hay không, cũng phải thử mới biết được.” Tạ Lãng đổi sang giọng điệu bình thản, rồi chỉ vào một món nội thất không mấy nổi bật, “Vì Hội trưởng Lâm tự tin mắt nhìn không có vấn đề gì, không biết món đồ kia ông có nhận ra không?”

Thứ Tạ Lãng chỉ vào là một chiếc ghế đẩu bằng gỗ cao chừng nửa mét, chiếc ghế đó hơi xám xịt, không mấy bắt mắt. Nhưng nhìn kỹ sẽ phát hiện chiếc ghế đặt ở đó như một con mãnh hổ đang phục mình không động đậy, chỉ có điều mọi uy thế của con hổ này dường như đều bị giam cầm trong nhà tù thời không, hoàn toàn không lộ ra ngoài, cho nên cũng rất ít khi thu hút sự chú ý của người khác.

Cái danh phó hội trưởng của tên thương nhân này cũng không phải hữu danh vô thực, tất nhiên hắn sẽ không lập tức ăn nói lung tung. Sau khi tiến lên quan sát một hồi, hắn mới lên tiếng: “Màu sắc cái ghế này là tự nhiên, không hề nhuộm màu, nhìn chất liệu thì nên được làm từ cây liễu gai trăm năm tuổi. Nhưng loại vật liệu này vì màu sắc hơi kém nên hiện nay rất ít người sử dụng. Nhìn phong cách điêu khắc thì chắc là tác phẩm thời Dân Quốc, thời gian cũng không quá lâu, kỹ thuật điêu khắc ban đầu cũng coi là khá, chỉ có điều hàm răng con hổ này không được điêu khắc thành hình, khiến con hổ mất đi vẻ uy phong, cũng coi là một chỗ hỏng rồi.”

“Đây là kết luận của ông?” Tạ Lãng hỏi.

Lời đánh giá vừa rồi, thực ra chính tên thương nhân này cũng có chút không nắm chắc, bởi kiểu dáng và chất liệu món đồ này thực sự hơi kỳ quái, kiểu dáng này hắn chưa từng thấy bao giờ, nên chỉ dựa vào kinh nghiệm mà suy đoán. Tuy nhiên hắn tin rằng, với kiến thức của mình chắc chắn sẽ không thua một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch, cho nên vẫn rất tự tin đáp: “Không sai, chẳng lẽ cậu còn cao kiến gì khác?”

“Cao kiến thì không dám nhận, nhưng ít nhất tôi sẽ không mang cái danh hội trưởng hiệp hội gì đó đi lừa người.” Tạ Lãng lạnh lùng nói, “Trước hết nói về chất liệu, chất liệu chiếc ghế gỗ này nhìn đúng là hơi giống cây liễu gai, nhưng chất liệu cây liễu gai chỗ mềm chỗ cứng không đồng nhất, không thể trải qua cả ngàn năm mà không biến dạng, cho nên chất liệu của nó phải là Thần Vũ Hổ Thụ trong truyền thuyết. Chất gỗ này cứng như thép tinh luyện, lại vô cùng nặng nề, chỉ có điều loại cây này hiện nay đã tuyệt chủng rồi, chắc là ông chưa từng thấy qua. Nói tiếp về thời gian, món đồ này rõ ràng phải là đồ thời Tây Chu. Ông xem, khuôn mặt con hổ này hung ác, đôi mắt trợn trừng giận dữ, đôi tai dựng đứng, bốn chân thô tráng, móng vuốt vững chãi, chính là phong cách thời đó. Hơn nữa chiếc ghế này cũng có danh hiệu, gọi là Thần Vũ Hổ Tôn Đặng, dân gian thường gọi là ghế hổ. Thời Tây Chu chỉ có hạng người như tướng quân mới có thể ngồi chiếc ghế như thế này, người thường không có phúc phận đó—”

“Cậu đây rõ ràng là nói hươu nói vượn, đồ nội thất thời Tây Chu sao có thể lưu giữ đến tận bây giờ.” Tên thương nhân không nhịn được ngắt lời.

Tuy nhiên lúc này, ông lão và người thuyết minh bên cạnh đều lộ ra vẻ mặt khó chịu. Hai người này thấy lời giải thích của Tạ Lãng khá thú vị, bị tên thương nhân này ngắt lời một cách vô duyên vô cớ, tất nhiên là có chút bực mình.

“Hội trưởng Lâm, ông như vậy thật… thật không lịch sự.” Thanh niên ngoại quốc đi cùng tên thương nhân nói với vẻ không hài lòng, có thể thấy anh ta cũng rất hứng thú với những gì Tạ Lãng vừa nói. Sau đó thanh niên ngoại quốc này nói với Tạ Lãng: “Vị tiên sinh này, xin hãy tiếp tục.”

“Còn về điểm yếu mà Hội trưởng Lâm vừa nói, chính là hàm răng con hổ này không được điêu khắc thành hình. Kỳ thực Hội trưởng Lâm không biết đó thôi, đây không phải là một chỗ hỏng, mà là cố ý của người chế tác năm xưa.” Tạ Lãng nói đến đây liền dừng lại, vì cậu biết người khác nghe đến đây chắc chắn sẽ nảy sinh nghi vấn.

“Cái này… chàng trai, lời cậu nói trước đó nghe đều có vẻ có lý, nhưng cậu nói nghệ nhân thời đó cố ý không điêu khắc răng cho hổ là vì nguyên nhân gì?” Lúc này người đặt câu hỏi là ông lão có uy thế kia, vấn đề ông hỏi cũng chính là điều những người còn lại muốn biết.

“Các tướng quân dũng mãnh thiện chiến thời cổ đại đều được gọi là hổ tướng, cho nên tướng quân ngồi lên ghế hổ đương nhiên là thuận lý thành chương. Nhưng cái gọi là ‘lưỡng hổ tương tranh, tất hữu nhất thương’ (hai hổ tranh nhau, ắt có một bị thương), nếu con hổ dưới ghế phô hết vẻ uy phong, tự nhiên sẽ xung khắc với uy phong của tướng quân, gây ra bất lợi về khí trường. Nhưng con hổ không có răng thì uy phong của nó sẽ không phóng ra ngoài mà chỉ thu liễm vào trong cơ thể. Như vậy sẽ không xảy ra xung đột, hơn nữa còn có thể trấn trạch trừ tà. Hội trưởng Lâm, còn một điểm nữa, thủ pháp này không gọi là chỗ hỏng, mà gọi là ‘lưu khuyết’. Một nghệ nhân có tay nghề tinh xảo đến mức không thể bắt bẻ, luôn để lại trên tác phẩm của mình một chút khuyết điểm không đáng kể, để tránh việc món đồ đó sở hữu linh tính mà xảy ra những biến hóa vượt quá tưởng tượng của người thường. Tôi nghĩ bức tượng thần Vệ Nữ cụt tay nổi tiếng của Hy Lạp, biết đâu cũng là vì nguyên nhân này đấy.”

“Hừ, cậu cứ chém gió đi, thứ đồ nát này mà có thể so với tượng Vệ Nữ sao?” Tên thương nhân tỏ ra có chút quẫn bách, nói: “Thứ này cao lắm cũng chỉ có lịch sử trăm năm, cậu lại dám nói là đồ thời Tây Chu, cái đó bỏ qua đi. Cậu lại còn đem chỗ hỏng nói thành lưu khuyết, cứ như là chuyện đương nhiên vậy. Tôi thấy cậu chẳng qua chỉ là muốn lừa mọi người thôi! Bất cứ món đồ nào, ai chẳng muốn làm cho hoàn mỹ, sao có thể cố ý để lại khuyết điểm, trừ phi người làm ra nó bị bệnh! Còn nói xảy ra biến hóa không ngờ tới gì đó, chẳng lẽ con hổ còn sống lại được hay sao!”

“Nếu Hội trưởng Lâm không chấp nhận quan điểm của tôi, cứ việc đưa ra bằng chứng phản bác, nhưng ông không thể dùng sự vô tri cá nhân để phán xét đúng sai về quan điểm của người khác.” Tạ Lãng thản nhiên nói, “Nếu không tin ông có thể thử trọng lượng của món đồ này, nếu bên triển lãm cho phép.”

“Không cần thử nữa, chiếc ghế này thực tế nặng tới một trăm kilôgam.” Người thuyết minh hơi kích động nói, “Kiến thức của Tạ tiên sinh quả thực phi phàm. Chiếc ghế này do một nhà sưu tầm dân gian gửi tới, lúc đó họ nói chiếc ghế này là vật phẩm thời Tây Chu, không ai tin cả, cũng không ai tin thứ này lại nặng gần một trăm ký. Sau đó chúng tôi đã dùng thiết bị kiểm tra chất gỗ, phát hiện lịch sử món đồ này ít nhất đã hàng ngàn năm, hơn nữa mật độ chất gỗ rất lớn, gần đạt tới mật độ của thép, đúng là có chút khó tin. Nay nghe Tạ tiên sinh nói vậy, chúng tôi cuối cùng cũng đã hiểu rõ lai lịch của chiếc ghế này rồi.”

Người thuyết minh vừa nói như vậy, không nghi ngờ gì đã chứng thực quan điểm của Tạ Lãng, sắc mặt tên thương nhân lập tức trở nên vô cùng khó coi.

“Xin hỏi chiếc ghế này có bán không?” Thanh niên ngoại quốc lên tiếng hỏi, biết chiếc ghế không mấy bắt mắt này lại thần kỳ như vậy, anh ta dường như đã có ý muốn mua.

“Ông Wilson, ông phải bình tĩnh, nhỡ đâu họ hợp mưu để lừa đảo ông…” Tên thương nhân liên tục nói.

“Ông Lâm, xin hãy chú ý lịch sự, tôi có năng lực phán đoán của riêng mình.” Người ngoại quốc tuy hơi khó chịu nhưng vẫn giữ phong độ khi nói chuyện, nhưng tên thương nhân cuối cùng cũng im miệng.

“Xin lỗi, ông Wilson. Nhà sưu tầm này không có ý định bán món đồ này. Bà ấy gửi tới triển lãm chỉ là hy vọng có người nhận ra lai lịch của nó. Nhưng có thể khiến ông Wilson coi trọng như vậy, tin rằng nhà sưu tầm đó cũng sẽ rất vui, tôi sẽ liên hệ lại với bà ấy.” Người thuyết minh khéo léo từ chối đề nghị mua của thanh niên ngoại quốc.

Người sưu tầm chiếc ghế này là một bà lão rất kỳ quái, bà sưu tầm được rất nhiều đồ tốt, nhưng lại chỉ gửi đúng một chiếc ghế không mấy bắt mắt này tới, nói là hy vọng có người nhận ra lai lịch của nó. Nhưng lúc đó những người bên triển lãm đều không đánh giá cao món đồ này, nếu không phải vì bà lão này là một nhà sưu tầm rất nổi tiếng, thì người bên triển lãm thậm chí đã không mang thứ này ra trưng bày.

Nhưng bây giờ nghe Tạ Lãng nói như vậy, cộng thêm một số phân tích khoa học trước đó, người thuyết minh lập tức cảm thấy giá trị của chiếc ghế này tăng vọt. Hắn thầm nghĩ sau khi thuyết minh xong, nhất định phải đi liên hệ với nhà sưu tầm kia, nếu thúc đẩy được giao dịch này, biết đâu có thể nhận được nhiều lợi ích.

Cùng với giá trị của chiếc ghế hổ tăng vọt, còn có trọng lượng của Tạ Lãng trong mắt mấy người này. Trong phần tham quan tiếp theo, ông lão, thanh niên ngoại quốc, thậm chí cả người thuyết minh đều không ngừng hỏi Tạ Lãng một số vấn đề, mà câu trả lời Tạ Lãng đưa ra hầu hết đều khiến họ hài lòng. Chỉ có tên thương nhân hội trưởng kia cảm thấy vô cùng lạc lõng, phá hỏng không khí của nhóm.

Sau khi tham quan kết thúc, ông lão nói với Tạ Lãng: “Chàng trai, người trẻ tuổi có kiến thức như cậu bây giờ không nhiều đâu, làm tốt lắm. Nếu không phải hôm nay tôi có việc khác, thì nhất định phải nói chuyện thêm với cậu.”

Nói xong, ông lão và thanh niên lạnh lùng bên cạnh cùng nhau rời khỏi trung tâm triển lãm.

“Tạ tiên sinh, kiến thức và sự thông tuệ của anh khiến tôi vô cùng khâm phục, giống như câu ngạn ngữ ở nước anh, gọi là ‘anh hùng xuất thiếu niên’, không biết có vinh hạnh được làm quen với anh không?” Thanh niên ngoại quốc chân thành hỏi, chỉ là giọng điệu anh ta nói chuyện thực sự có chút kỳ lạ, khiến Tạ Lãng không nhịn được muốn cười.

“Tất nhiên, tất nhiên.” Tạ Lãng vội nói, đối phương thực sự quá lịch sự, quá có tu dưỡng, làm quen được một người bạn như vậy chắc chắn không sai.

Chỉ là tên thương nhân đi cùng lúc này, sắc mặt càng trở nên khó coi hơn.

Sau khi Tạ Lãng xã giao vài câu với thanh niên ngoại quốc tên Wilson này, bỗng nhìn thấy từ xa có một đám người ùa tới, phần lớn đều là nữ sinh, trong đó có không ít người cầm hoa tươi trên tay.

“Tạ tiên sinh, lần sau chúng ta lại nói chuyện nhé.” Wilson nhìn về phía đám đông, sắc mặt hơi biến đổi, vội vàng chui vào một chiếc xe hơi rồi vút đi.

Wilson vừa đi, Tạ Lãng liền nhận được điện thoại của Tô Mục, bảo cậu trưa mười hai giờ gặp mặt tại nhà hàng “Tư Phòng Thái” ở trung tâm thành phố. Cô ấy đã sắp xếp để Tạ Lãng gặp mặt ông nội mình, để Tạ Lãng có thể hoàn thành tác phẩm điêu khắc đó.

Việc này đã trì hoãn khá lâu, trong lòng Tạ Lãng đã có chút áy náy, vội vàng đồng ý sẽ đến đúng giờ.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:13
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Trục Một