Kỳ trước kể rằng có một tên phỉ hô lớn: "Mau, tìm kiếm bốn phía, một mặt báo cáo với Đại vương." Tư Tư và Tiểu Đình đột ngột nhảy từ trên cây xuống: "Các ngươi không cần đi báo cáo nữa." Tiếng dứt kiếm vung, lập tức hạ gục hai tên phỉ đang trở tay không kịp. Tên phỉ còn lại kinh hãi, vừa thấy là Tư Tư và Tiểu Đình, liền kinh ngạc hỏi: "Là các ngươi?"
Tiểu Đình đáp: "Không sai, là chúng ta, không ngờ tới phải không?"
"Những kẻ này đều là do các ngươi giết?"
"Bây giờ đến lượt ngươi." Tiểu Đình đâm một kiếm. Tên phỉ vội vàng giơ đao đỡ gạt, miệng gào thét: "Mau gọi người tới, mau gọi người tới!"
Tư Tư không đợi hắn kêu câu thứ ba, đột ngột đâm một kiếm từ sau lưng, tiễn hắn xuống địa phủ mà gào. Trong nháy mắt, Tư Tư và Tiểu Đình đã giết bảy tên phỉ, hoàn toàn là nhờ đánh lén, là kết quả của việc ra tay bất ngờ, không hề trải qua giao đấu thực sự. Nhưng tiếng kêu của tên phỉ này đã kinh động đến đám phỉ ở phía bên kia rừng thưa.
Tiểu Đình nói: "Tiểu thư, chúng ta mau trốn đi, tìm cơ hội lại ra tay với bọn giặc, giống như cách Nhiếp Ngũ tỷ tỷ đối phó với đám mã tặc, đừng đối đầu trực diện với chúng, giết được một tên hay một tên."
Hai nàng vội vã tìm chỗ ẩn nấp. Quả nhiên lại có một toán phỉ nghe tiếng vác đao chạy tới, trong đó có một tên là hộ vệ bên cạnh tên giặc râu quai nón, trong đám phỉ, võ công cũng coi là khá.
Hóa ra tên giặc râu quai nón, Đại vương của Hắc Lang Dục, nghe tiếng kêu bên này, trong lòng kinh ngạc, bảo một tên hộ vệ bên cạnh: "Ngươi mau dẫn hai huynh đệ qua bên đó, xem đã xảy ra chuyện gì."
Tên hộ vệ tuân lệnh dẫn hai người chạy tới.
Hắn vừa nhìn thấy dưới gốc cây, mấy huynh đệ nằm gục trong vũng máu, mắt trợn ngược, tâm thần hoảng loạn, hỏi: "Đây là chuyện gì thế này, là ai đã giết bọn họ?" Hắn cảm thấy ở nơi cách mình chưa đầy nửa dặm mà có người có thể giết sạch bảy huynh đệ trong chớp mắt, đây không phải là người thường làm được, võ công chắc chắn vô cùng cao cường. Hắn lập tức ra lệnh cho hai tên phỉ vác đao cảnh giới. Nhìn kỹ lại, trên người bảy cái xác đều là vết kiếm, đây không phải là thủ đoạn của đám đao khách vùng biên cương đại mạc. Hắn thầm nghĩ: Người biết dùng kiếm ở vùng này không nhiều, chẳng lẽ là đám tiêu sư của thương đội phái người tới đây tuần tra trước, lặng lẽ giết người để cảnh cáo bọn chúng?
Một tên phỉ hỏi: "Có cần báo cáo ngay với Đại vương không?"
Hộ vệ đáp: "Chúng ta còn chưa kiểm tra xung quanh, báo cáo thế nào được? Các ngươi đều cẩn thận, tìm kiếm xung quanh xem có gì khả nghi không."
Hai tên phỉ cẩn thận tuần tra bốn phía. Đợi chúng rời khỏi hiện trường vụ án không xa, Tư Tư và Tiểu Đình đột nhiên từ chỗ ẩn nấp nhảy ra, với hành động nhanh như chớp, lập tức hạ gục hai tên phỉ đang hoảng loạn.
Tên hộ vệ nhìn thấy, vô cùng kinh ngạc: "Là hai đứa các ngươi?" Hắn không thể ngờ được lại là hai tên nhóc không chút nổi bật này làm, trong lòng càng thêm kỳ lạ: Chúng làm sao thoát ra được?
Tư Tư nói: "Không phải chúng ta thì ngươi nghĩ là ai? Bây giờ, ngươi cũng đến chịu chết đi."
"Được, các ngươi tới đi." Tên hộ vệ này không hề coi hai tên nhóc hôi sữa này ra gì, cho rằng chỉ cần một mình mình là có thể giải quyết được chúng.
Tiểu Đình nói với Tư Tư: "Ca, để muội đánh đuổi hắn, ca chú ý xem còn tên giặc nào khác tới không."
Tư Tư đáp: "Không, ta phải tự tay giết tên giặc này, muội đi chú ý những tên khác."
"Ca, vậy ca cẩn thận, tốt nhất là nhanh chóng giết hắn." Tiểu Đình cảm thấy, ba tên giặc này nghe tiếng mà tới, những tên khác e rằng cũng sẽ lần lượt kéo đến, như vậy không thể giết từng tên một, e là sẽ có một trận ác chiến.
Tên hộ vệ này võ công cao hơn đám phỉ khác, ra tay cũng hung hãn. Nhưng võ công của hắn vẫn không bằng tên mã tặc thịt bắp, Tư Tư chỉ sau bảy tám hiệp đã giết chết hắn. Tiểu Đình thấy đám phỉ khác chưa tới, liền nói với Tư Tư: "Tiểu thư, chúng ta mau rời khỏi đây, bất ngờ chuyển sang rừng thưa, lại giết những tên giặc đang trở tay không kịp, sau đó chúng ta có thể tìm tên giặc râu quai nón đấu tay đôi để phân thắng bại."
"Được, chúng ta mau đi."
Ba lần tập kích bất ngờ theo kiểu "ôm cây đợi thỏ" của Tư Tư và Tiểu Đình đã tiêu diệt mười một tên phỉ, cộng thêm hai tên lúc trước và một tên bị phế, khiến số lượng phỉ mất đi hơn một nửa. Tên giặc râu quai nón lần này dẫn theo hai mươi lăm tên phỉ, hai tên ở lại lán cỏ chăm sóc ngựa và chuẩn bị thức ăn, một tên phái đi nghe ngóng hành tung thương đội, hiện tại ở lại chỉ còn tám tên, đang ở trong rừng thưa, bố trí lại lưới trời lồng lộng cuối cùng, một số cạm bẫy dưới đất, dây thừng chặn ngựa đã được thu dọn. Bọn chúng đang nghỉ ngơi trong rừng thưa, đợi lệnh rút về căn cứ lán cỏ của Đại vương.
Tên giặc râu quai nón thấy người phái đi mãi không về, thầm nghĩ: Bên đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Sao vẫn chưa thấy báo cáo? Hắn lại phái một tên hộ vệ chột mắt dẫn hai huynh đệ đi xem. Không lâu sau, tên hộ vệ chột mắt hớt hải chạy về nói: "Đại vương, không xong rồi, mười một huynh đệ của chúng ta đều bị người ta hạ gục rồi."
Đại hán râu quai nón sững sờ, mở to mắt: "Cái gì? Đều bị hạ gục?"
"Vâng, thuộc hạ đếm rồi, tổng cộng là mười một cái xác, đều do vết kiếm gây ra, đại đa số đều là một kiếm đoạt mạng."
"Là kẻ nào giết bọn họ?"
"Không biết. Thuộc hạ nhìn sơ qua xung quanh, không thấy bóng dáng ai. Rõ ràng kẻ sát nhân thần bí khó lường, võ công cực cao, nếu không, hắn không thể trong nháy mắt mà giết nhiều huynh đệ của chúng ta như vậy."
"Không phải là đao khách thần bí chứ?"
"Không thể nào, đao khách thần bí dùng đao giết người, chưa bao giờ dùng kiếm. Bọn họ đều chết dưới kiếm."
"Chẳng lẽ là thương đội kia mời tới một cao thủ dùng kiếm, lặng lẽ giết sạch người của chúng ta?"
"Đại vương, việc này có vẻ không hợp lý."
"Sao lại không hợp lý?"
"Đã là cao thủ dùng kiếm, sao không trực tiếp tìm Đại vương khiêu chiến?"
"E là hắn không dám tới tìm bản Đại vương."
Đang nói, trong rừng thưa lại có tiếng kêu thảm và tiếng người ngã xuống, rõ ràng lại có huynh đệ bị cao thủ dùng kiếm thần bí giết chết. Hai tên hộ vệ bên cạnh tên giặc râu quai nón nhảy dựng lên: "Đại vương, chúng ta đi xem thử."
Tên giặc râu quai nón nói: "Đừng đi, hiện tại hắn ở trong tối, chúng ta ở ngoài sáng, các ngươi đi như vậy rất dễ bị hắn hạ độc thủ. Các ngươi mau phát tín hiệu, gọi tất cả huynh đệ tới chỗ ta."
Tên hộ vệ chột mắt phát tín hiệu, nhưng không một tên phỉ nào quay lại. Tên giặc râu quai nón lúc này đại kinh: "Chẳng lẽ huynh đệ dưới tay ta đều bị hắn hạ độc thủ hết rồi?"
Tên hộ vệ chột mắt nói: "Điều này không thể nào, để thuộc hạ phát tín hiệu lần nữa." Tên chột mắt phát tín hiệu lần thứ hai, có một tên phỉ quay lại, nhưng chỉ có một tên, lại còn bị thương. Hắn chật vật nói: "Đại, đại, Đại vương, có, có, có hai tên nhóc."
Tên phỉ bị thương này cũng là một trong hai tên đi cùng tên chột mắt. Tên chột mắt ra lệnh cho chúng tìm kiếm xung quanh khu vực đó, còn mình thì chạy về báo cáo trước.
Tên giặc râu quai nón sững sờ: "Cái gì, hai tên nhóc?"
"Vâng, là hai tên nhóc con."
Đột nhiên, Tư Tư và Tiểu Đình từ sâu trong rừng thưa ló ra, Tiểu Đình nói: "Ngươi đừng hỏi hắn nữa, người dưới tay ngươi đều là do chúng ta giết."
"Là các ngươi?" Đại hán râu quai nón nhận ra ngay Tư Tư và Tiểu Đình, đó chẳng phải là hai kẻ cải nam trang bị lưới trời lồng lộng chụp lấy sao? Sao chúng thoát ra được? Lại còn giết sạch đám thủ hạ mà hắn mang theo. Điều này sao có thể?
Tư Tư nghiến răng nghiến lợi nói: "Tên giặc râu quai nón kia, ngươi không nghe ngóng xem chúng ta là ai, mà dám ở đây đặt bẫy ám toán chúng ta, trói chúng ta lại, ta không báo mối nhục này, thề không làm người."
Tiểu Đình nói: "Đúng vậy, tên giặc râu quai nón, ngươi là tự mình động thủ chém đầu ngươi xuống, hay muốn chúng ta động thủ?"
Vốn theo ý của Tiểu Đình, là lặng lẽ xử lý ba tên hộ vệ bên cạnh tên giặc râu quai nón, rồi mới đấu tay đôi với hắn để phân thắng bại. Nhưng Tư Tư không đợi được nữa, thấy đám phỉ này, kể cả tên giặc râu quai nón, chỉ còn năm người, trong đó một tên còn bị thương nặng, cho rằng không cần dựa vào võ công của mình và Tiểu Đình cũng có thể xử lý được, nên mới ló ra, mặt đối mặt khiêu chiến.
Tên giặc râu quai nón nói: "Dựa vào hai con nhóc hôi sữa cải nam trang như các ngươi mà dám bảo bản Đại vương tự sát?"
"Ngươi không tự sát, ta đành phải động thủ vậy."
Tên giặc râu quai nón nổi giận: "Mang cửu hoàn quỷ đầu đao của bản Đại vương tới đây, chuyến làm ăn này đều bị bọn chúng làm hỏng cả rồi, bản Đại vương phải lấy chúng tế đao để giải hận."
Tên chột mắt nói: "Giết hai con nhóc này không cần Đại vương đích thân động thủ, để thuộc hạ." Nói xong, vác đao xông thẳng tới Tư Tư và Tiểu Đình.
Tư Tư nhẹ nhàng đâm một kiếm, liền ép hắn lùi lại, nói: "Dựa vào ngươi mà cũng muốn giao phong với ta?"
Tiểu Đình thấy thân phận đã bị bọn giặc vạch trần, cũng không giả trai nữa, nói: "Tiểu thư, đối phó với tên tiểu tặc này, hay là để muội đánh đuổi hắn, tránh làm bẩn kiếm của tiểu thư."
"Được, tiễn hắn lên tây thiên trước." Tư Tư không nghi ngờ gì đã thừa hưởng truyền thống của phái Không Động, giết phỉ đối địch, chưa bao giờ nương tay, đặc biệt là báo thù, càng phải diệt cỏ tận gốc.
"Vâng." Tiểu Đình dùng kiếm chỉ tên chột mắt, "Ngươi tới chịu chết đi."
Tên chột mắt không đáp, vác đao chém tới Tiểu Đình. Tiểu Đình chỉ dùng Không Động kiếm pháp, sau bốn năm chiêu đã hạ gục tên chột mắt. Tên giặc râu quai nón nhìn mà chấn động: Một con nhóc mà có võ công như vậy, không thể xem thường bọn chúng được.
Hai tên hộ vệ thấy tên chột mắt tử trận, không đợi tên giặc râu quai nón ra lệnh, cả hai cùng vác đao lao lên. Tiểu Đình thân thủ nhanh nhẹn, sau hơn mười chiêu, mũi kiếm đã rạch bị thương một tên phỉ, ép lùi tên kia. Tên giặc râu quai nón cảm thấy mình không đích thân ra tay không được. Cửu hoàn quỷ đầu đao của hắn vừa xuất, thế đao mạnh mẽ cũng ép Tiểu Đình lùi lại. Hắn hỏi: "Các ngươi rốt cuộc là ai? Có phải người của phái Không Động không?"
Đúng là kẻ tung hoành đại mạc, tên giặc râu quai nón nhìn ra Tiểu Đình thi triển là kiếm pháp phái Không Động, hơn nữa trước đây hắn cũng từng giao thủ với đệ tử phái Không Động.
Tư Tư đáp: "Không sai, chúng ta chính là người của phái Không Động. Đừng nói ngươi đắc tội với chúng ta, dù không đắc tội, ngươi ở đây chặn đường cướp bóc, chúng ta cũng sẽ nhúng tay, trừ hại cho một phương. Tên giặc râu quai nón, ngươi tự sát đi, đỡ cho bản nữ hiệp động thủ."
"Ngươi nghĩ bản Đại vương sợ phái Không Động các ngươi sao?"
Tiểu Đình nói: "Không sợ thì ngươi tới đi, đừng để thủ hạ của ngươi cứ tới chịu chết."
"Được, bản Đại vương đang muốn lĩnh giáo võ công của các ngươi. Các ngươi cùng liên thủ lên đi, để bản Đại vương giải quyết các ngươi một lần cho xong."
Tư Tư nói: "Giết ngươi mà cần chúng ta liên thủ sao? Để bản nữ hiệp đấu tay đôi với ngươi, cho ngươi chết tâm phục khẩu phục." Nàng nói với Tiểu Đình, "Muội lui ra, ta muốn tự tay giết hắn."
Tiểu Đình khẽ nói: "Tiểu thư, đao pháp của tên đầu sỏ này rất hung hãn, thế đao mạnh mẽ, ra tay cực nhanh, người phải đặc biệt cẩn thận. Nếu đánh không lại, thì thi triển ba chiêu kiếm pháp của lão ăn mày kia, không giết được hắn thì cũng có thể phòng thân hộ thể."
Tư Tư gật đầu nói: "Ta biết rồi, hắn lợi hại đến thế sao?"
"Tiểu thư, người tuyệt đối không được khinh địch."
Quả nhiên, Tư Tư vừa giao phong với tên giặc râu quai nón, cửu hoàn quỷ đầu đao của hắn múa lên vù vù, tiếng kêu loảng xoảng vang dội, khí thế đã áp đảo Tư Tư, hơn nữa thế đao vô cùng trầm trọng, hung mãnh. Tư Tư không dám để kiếm chạm vào đao hắn, chọn cách đánh du kích để quần thảo. Lúc mới giao phong, Tư Tư vẫn có thể chủ động tấn công, sau đó dần dần rơi vào thế yếu, có một hai lần, Tư Tư buộc phải thi triển ba chiêu kiếm pháp của lão ăn mày mới hóa giải được nguy hiểm. Tên giặc râu quai nón quả không hổ danh là cao thủ hạng nhất vùng đại mạc này, phản ứng cực kỳ nhanh nhạy, có thể nhảy ra sau tránh được ba chiêu kiếm pháp đó, rồi lại vác đao phản kích, hung mãnh như hổ. Tư Tư rõ ràng không phải đối thủ của hắn. Nếu không phải Tư Tư thỉnh thoảng thi triển ba chiêu kiếm pháp kỳ diệu của lão ăn mày, Tư Tư đã sớm bại dưới đao hắn rồi.
Tiểu Đình ở bên cạnh thấy cảnh này, liền vác kiếm xông lên, chủ tớ hai người liên thủ cùng chiến tên giặc râu quai nón. Tiểu Đình vừa tham chiến, xuất kiếm như điện, thân hình nhẹ nhàng, lập tức giảm bớt phần lớn áp lực cho Tư Tư, biến thành tên giặc râu quai nón chủ yếu phải ứng phó với Tiểu Đình, buông tha Tư Tư. Dù vậy, hai bên vẫn chiến thành thế ngang ngửa, ai cũng không chiếm được ưu thế. Còn tên hộ vệ không bị thương kia, vốn muốn tham gia vào, nhưng dưới luồng đao phong kiếm phong quay cuồng, căn bản không lại gần được, chỉ có thể đứng xa xa trừng mắt nhìn, không giúp được gì.
Tên giặc râu quai nón vừa giao phong vừa thầm nghĩ: Hai con nhóc này, kiếm pháp Không Động bình thường, thậm chí không bằng kiếm pháp của những người phái Không Động mà mình từng giao thủ trước đây. Nhưng ba chiêu kiếm pháp kỳ lạ kia lại có thể khiến chúng cải tử hoàn sinh, hóa giải nguy hiểm. Có mấy lần, mình rõ ràng có thể một đao giết chết chúng, lại bị ba chiêu kiếm pháp không thể tin nổi này hóa giải, nếu không phải mình né nhanh, còn bị chết dưới kiếm của chúng.
Hai bên đang giao phong kịch liệt, đột nhiên có một thanh đao bay từ trên không trung tới, lướt qua trước mắt Tiểu Đình và Tư Tư, khiến cả hai đều giật mình, nhảy ra xa. Còn phi đao nhắm thẳng tên đại hán râu quai nón, vậy mà rạch bị thương vai phải của hắn. Hơn nữa là do tên giặc râu quai nón né người nhanh, nếu không, thanh đao bay từ trên không tới này đã rạch cổ họng hắn rồi.
Tư Tư và Tiểu Đình đều ngẩn người, không biết thanh đao này bay từ đâu tới, là giúp mình hay giúp bọn giặc. Nhưng tên giặc râu quai nón thì hồn bay phách lạc, lập tức quay người bỏ chạy, hai tên hộ vệ vội vàng hộ tống hắn chạy trốn thật nhanh, không những bỏ mặc xác chết của đám phỉ, ngay cả tên phỉ bị thương chạy không nhanh cũng bỏ mặc. Đến khi Tư Tư, Tiểu Đình tỉnh lại từ sự kinh ngạc, mấy tên giặc đó đã chạy mất bóng. Tư Tư vẫn chưa hết hận, muốn đi đuổi giết tên giặc râu quai nón. Tiểu Đình cảm thấy với võ công hiện tại của mình và tiểu thư, không những không giết được hắn, e là muốn thắng hắn cũng khó, liền nói: "Tiểu thư, chúng ta không quen thuộc vùng này, bọn giặc lại không biết đã bố trí cơ quan cạm bẫy ở đâu, đừng đuổi theo nữa, chúng ta vẫn nên rời khỏi đây nhanh chóng thì hơn."
Tư Tư nghĩ cũng đúng, liền nói: "Được, chúng ta đi. Tiếc là để tên đầu sỏ này chạy thoát, không rửa được hận."
"Tiểu thư, chúng ta giết mười mấy tên thủ hạ của hắn, cũng coi như giải được hận rồi. Nói thật, nếu đấu tay đôi, chúng ta không thắng được hắn. Sau này gặp lại hắn, chúng ta phải dùng trí, không được dùng sức, đừng đối đầu trực diện với hắn."
Lúc này, Tư Tư và Tiểu Đình vẫn không biết tên giặc râu quai nón vì bị phi đao làm bị thương mà hoảng sợ bỏ chạy, vẫn cho rằng hắn không thắng được hai người liên thủ nên mới đi.
Đột nhiên, Tiểu Phong Tử không biết từ đâu lại chạy ra, kinh hỉ hỏi: "Bọn giặc chạy hết rồi? Đều bị giết sạch rồi? Thế này thì tốt quá, ta không cần phải chạy trốn nữa, có thể đi thong thả rồi."
Tư Tư, Tiểu Đình ngạc nhiên: "Sao ngươi vẫn chưa đi?"
Tiểu Phong Tử ngượng ngùng nói: "Ta đi rồi, nhưng nghĩ lại, ta không màng sống chết của các người mà một mình chạy trốn, quá không nghĩa khí, cũng quá tham sống sợ chết, quá không có lương tâm, cho nên ta..."
Tiểu Đình nói: "Cho nên ngươi lại lén quay về, phải không?"
"Phải."
"Ngươi có biết, ngươi làm thế là đi chịu chết vô ích không?"
"Ta, ta, ta bây giờ không phải chưa chết sao?"
"Đó là ngươi may mắn, không đụng phải bọn giặc, hiểu chưa?"
"Ta đụng phải rồi."
"Cái gì? Ngươi đụng phải bọn giặc? Bọn chúng không giết ngươi?"
"Bọn chúng nằm ngổn ngang dưới đất, động cũng không động được, giết ta thế nào được?"
"Ý ngươi là, đụng phải đều là người chết?"
"Đúng vậy, lúc đó suýt nữa dọa chết ta. Thực ra, bọn chúng có động đậy, cũng không giết được ta."
Tư Tư lại tò mò: "Sao bọn chúng lại không giết được ngươi?"
"Vì trong tay ta có một thanh đao, nếu bọn chúng động đậy, ta sẽ chém một đao cho bọn chúng không động được nữa."
Tiểu Đình nhìn hắn hỏi: "Đao của ngươi đâu?"
Tiểu Phong Tử lại ngượng ngùng: "Mất rồi."
"Cái gì? Mất rồi? Dù sao đi nữa, có một thanh đao, ít nhiều cũng có thể phòng thân, sao ngươi lại để mất?"
"Thực ra ta không muốn mất. Ta nhìn từ xa thấy các người giao thủ với bọn giặc, lén lút mò tới, trốn sau một gốc cây muốn nhìn cho rõ. Ai ngờ vấp phải một cái xác, đao cũng không biết sao lại bay mất. Ta nghĩ lần này tiêu rồi, ta gây ra tiếng động, không phải để bọn giặc nhìn thấy sao? Liền phục trong bụi cỏ không động đậy, cũng không dám nhìn, cũng không biết đao bay đi đâu. Đợi đến khi nghe thấy tiếng nói của các người, mới ngẩng đầu lên nhìn. Kỳ lạ, tên Đại vương râu quai nón giao thủ với các người biến đâu mất, ba tên giặc khác cũng không thấy đâu, ta mới dám bò dậy, chạy ra gặp các người."
Tư Tư và Tiểu Đình không khỏi nhớ lại lúc đang giao phong kịch liệt với tên giặc râu quai nón, đột nhiên một thanh đao bay từ trên không tới, lướt qua trước mắt mình, nhắm thẳng tên giặc râu quai nón. Trong chớp mắt, bọn giặc đều chạy sạch. Tiểu Đình nói với Tư Tư: "Thanh đao đột nhiên bay tới lúc nãy, không phải là đao của Phong Tử tuột tay bay ra chứ?"
Tư Tư nói: "Rất có khả năng."
Tiểu Đình hỏi Tiểu Phong Tử: "Ngươi vấp ngã ở đâu? Đao bay về hướng nào?"
Tiểu Phong Tử chỉ một cái cây bên kia nói: "Ta vấp ngã ở đó, đao bay đi đâu thì ta không biết. Vì ta không nhìn."
"Tiểu Phong Tử, ngươi đi nhặt một thanh đao, qua bên đó vấp một cái cho chúng ta xem thử."
"Không không, ta sợ."
"Ngươi sợ cái gì?"
"Ở đó có một cái xác, trông đáng sợ lắm, ta sợ."
"Ngươi không thể nhát gan thế chứ?"
"Ta, ta, ta chính là nhát gan như vậy, sợ nhìn thấy người chết."
Tiểu Đình cũng không ép hắn nữa, tự mình đi qua xem. Nếu Tiểu Phong Tử thực sự vấp ngã ở đây, đao tuột tay bay ra, không nghi ngờ gì thanh đao đột nhiên bay tới đó là của Tiểu Phong Tử. Không ngờ thanh đao tuột tay của Tiểu Phong Tử lại vô tình làm tên giặc râu quai nón kinh sợ bỏ chạy, giúp mình một việc lớn. Nếu mình và tiểu thư tiếp tục chiến đấu với tên giặc râu quai nón, rất có khả năng là lưỡng bại câu thương.
Tiểu Đình quay lại nói: "Tiểu thư, thanh đao đột nhiên bay tới trên không trung, đúng là do Tiểu Phong Tử vấp ngã tuột tay bay ra."
Tiểu Phong Tử nói: "Đúng vậy, ta không nói dối mà."
Tư Tư nói với Tiểu Phong Tử: "Ngươi có biết thanh đao tuột tay này của ngươi nguy hiểm thế nào không?"
Tiểu Phong Tử ngẩn người: "Nguy hiểm?"
"Nó mà lệch đi một chút, sẽ chém chết ta và Đình nhi, đầu của chúng ta sẽ bị bọn phỉ chém xuống đấy."
"Không nghiêm trọng đến mức đó chứ?"
"Từ nay về sau, chúng ta giao phong với người khác, tốt nhất ngươi nên đi thật xa. Lần này là may mắn, lần sau ngươi lại mạo mạo thất thất như vậy, chúng ta sẽ không may mắn như thế nữa đâu."
"Vâng vâng, ta nhất định sẽ chạy thật xa, nhìn cũng không nhìn nữa, hơn nữa trong tay cũng không dám cầm thanh đao nào nữa. Dù có vấp ngã lần nữa, cũng sẽ không có đao bay ra đâu."
Tiểu Đình nói: "Tiểu thư, trời không còn sớm nữa, chúng ta vẫn nên mau rời khỏi đây tới Hồng Liễu Viên thì hơn." Thực ra Tiểu Đình đang nói đỡ cho Tiểu Phong Tử, không muốn tiểu thư trách móc Tiểu Phong Tử nữa. Nàng cảm thấy thanh đao tuột tay của Tiểu Phong Tử, không nghi ngờ gì đã giải vây cho mình, làm tên giặc râu quai nón kinh sợ bỏ chạy. Nhưng nàng biết tiểu thư cực kỳ hiếu thắng, sẽ không thừa nhận không đánh lại tên giặc râu quai nón.
Ba người họ mau chóng rời khỏi rừng thưa, chuyển sang chỗ để ngựa, dự định cưỡi ngựa phi nước đại tới thị trấn Hồng Liễu Viên. Nhưng, đến chỗ để ngựa, Tư Tư và Tiểu Đình lập tức mở to mắt: Trước mắt có tới hơn hai mươi con ngựa, sườn đồi này gần như biến thành trường đua ngựa. Tiểu Đình nói: "Sao đột nhiên có nhiều ngựa thế này? Chuyện này là sao?"
Tiểu Phong Tử càng ngây người: "Không phải hai con ngựa của các người là bảo mã, dẫn dụ nhiều ngựa hoang tới thế này chứ. Lần này chúng ta lại phát tài lớn rồi. Một con tính hai mươi lượng, hơn hai mươi con, có năm trăm lượng bạc, chúng ta tiêu thế nào đây."
Tiểu Đình nói: "Đi giấc mơ phát tài của ngươi đi. Chúng là ngựa hoang sao? Có yên có dây cương, ngựa hoang có yên có dây cương sao?"
Tiểu Phong Tử sững sờ: "Vậy chúng không phải ngựa hoang?"
"Tất nhiên không phải."
"Không phải? Vậy chúng từ đâu chạy tới? Chủ nhân của chúng sao không tới tìm? Không phải chủ nhân của chúng đều chết hết rồi chứ?"
Tư Tư nghĩ một chút: "Xem ra, chúng rất có khả năng là của đám phỉ kia."
Tiểu Phong Tử lại mở to mắt: "Thật sao? Vậy chúng là ngựa vô chủ rồi."
Tiểu Đình cũng quan sát một chút: "Xem ra là bọn phỉ để lại. Chỉ lạ là, sao chúng đột nhiên chạy hết tới đây?"
Tiểu Phong Tử nói: "Đừng quan tâm chúng chạy tới thế nào, tóm lại, chúng là của chúng ta rồi. Không ngờ, ta vừa bị trưng dụng mười con ngựa, bây giờ lại có hơn hai mươi con ngựa đưa tới. Xem ra, món tiền hoạnh tài này ta phát chắc rồi. Không không, món tiền hoạnh tài này là của cả ba người chúng ta."
Tiểu Phong Tử đúng là vừa nhặt lại được mạng, lại đang nghĩ đến giấc mơ phát tài của mình. Tiểu Đình nói: "Muốn thì ngươi đi mà lấy, chúng ta không cần, trong lòng ngươi chỉ nghĩ đến tiền."
Tiểu Phong Tử lại ngẩn người: "Các người không cần?"
"Chúng ta đã có hai con ngựa rồi, cần nhiều ngựa thế này làm gì?"
"Không lấy? Bỏ ở đây chẳng phải quá đáng tiếc sao? Các người không cần, ta lại không nỡ, để ta lấy vậy."
"Ngươi không sợ lại đụng độ quan binh, rồi họ lại trưng thu chúng đi à?"
"Ta đâu có xui xẻo đến thế chứ?"
Tư Tư nghĩ thầm, đám ngựa của bọn phỉ đã chết này, để lại đây cũng sẽ bị kẻ khác dắt đi, chi bằng cho tên tiểu lưu manh này còn hơn. Hiếm khi hắn có nghĩa khí, không chịu bỏ chạy một mình mà mạo hiểm ở lại, số ngựa này coi như là báo đáp hắn vậy. Nàng liền nói: "Vậy ngươi mau đưa đám ngựa này đi, rồi đi phía trước dẫn đường."
"Vâng, vâng." Tiểu Phong Tử mừng rỡ khôn xiết, cưỡi lên lạc đà, lùa đàn ngựa lên đường. Kỳ lạ là đàn ngựa này lại nghe theo sự điều khiển của Tiểu Phong Tử, không con nào chạy lạc. Tư Tư và Tiểu Đình cưỡi ngựa theo sau. Họ như những kẻ buôn ngựa, lùa đàn ngựa dưới ánh hoàng hôn, tiến về phía Hồng Liễu Viên. Tiểu Phong Tử sắp xếp cho Tư Tư và Tiểu Đình nghỉ tại một khách điếm trong trấn, dặn dò chưởng quầy phải chăm sóc chu đáo, không được chậm trễ, rồi bản thân định lùa đàn ngựa đi tiếp.
Tiểu Đình hỏi: "Ngươi đi đâu? Sao không ở lại đây?"
"Ở chứ, ở chứ, sao ta lại không ở? Ta đi xử lý ổn thỏa đàn ngựa này rồi sẽ về ngay."
"Ngươi xử lý chúng thế nào?"
"Cách trấn này chừng hai dặm có một bãi nuôi ngựa, ta đem hơn hai mươi con ngựa này bán cho họ hoặc gửi ở bãi ngựa của họ cũng được. Tóm lại, ta sẽ về sớm thôi."
Nói đoạn, Tiểu Phong Tử lùa đàn ngựa đi. Dường như hắn rất quen thuộc vùng Hồng Liễu Viên, giống như đang trở về quê nhà vậy. Tư Tư, Tiểu Đình bèn ở lại khách điếm.
Trấn Hồng Liễu Viên không lớn, chỉ có một con đường cái đi lại giữa hai hướng nam bắc, cửa hàng cũng không nhiều. Đến đêm, đường phố vắng lặng, người ta đều đóng cửa cài then từ sớm. Chỉ có một sòng bạc là đèn đuốc huy hoàng, người ra kẻ vào tấp nập.
Tư Tư, Tiểu Đình dùng bữa tối trong khách điếm, còn dạo phố một vòng. Quay về khách điếm vẫn chưa thấy Tiểu Phong Tử đâu. Tiểu Đình nói: "Tên Tiểu Phong Tử xui xẻo này, không lẽ lại gặp phải chuyện không may gì rồi?"
Tư Tư hỏi: "Sao ngươi biết hắn gặp chuyện không may?"
"Nếu không, sao giờ này hắn còn chưa về?"
"Ngươi không yên tâm, muốn đến bãi nuôi ngựa đó xem sao à?"
"Nói thật, ta rất muốn đi xem hắn lại gặp tai nạn gì rồi."
"Ngươi có biết bãi nuôi ngựa ở đâu không?"
"Không biết."
"Không biết mà ngươi định đi tìm hắn ở đâu? Ra khỏi trấn này một đoạn là cát vàng mênh mông, ngươi đi đêm không sợ lạc đường sao?"
"Tên Tiểu Phong Tử này, sao vẫn chưa về chứ?"
"Nha đầu, sao ngươi lại quan tâm hắn như vậy?"
"Tiểu thư, dù sao hắn cũng đã cứu chúng ta ở trong rừng thưa, chúng ta không nên quan tâm hắn sao?"
"Đúng, chúng ta nên báo đáp ơn cứu mạng lần này. Nhưng ngươi phải biết, hắn và chúng ta không phải người cùng đường, sớm muộn cũng sẽ chia tay, mỗi người đi một ngả. Chưa biết chừng ngày mai chúng ta sẽ chia tay thôi. Chúng ta cùng lắm là cho hắn ít bạc, để hắn an cư lạc nghiệp ở đây, mở một cửa tiệm nhỏ, làm ăn buôn bán, cũng coi như báo đáp hắn rồi."
"Tiểu thư, nếu hắn bán hết hơn hai mươi con ngựa đó, e là hắn chẳng cần bạc của chúng ta nữa đâu."
"Vậy thì chúng ta đành nghĩ cách khác để báo đáp hắn. Vốn dĩ ta định truyền cho hắn chút võ công làm quà báo đáp, nhưng hắn lại không phải là hạt giống học võ. Hắn còn muốn học phi đao của đao khách thần bí, không cần giao đấu với người mà vẫn giết được kẻ ác, trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày. Muốn mang hắn về Không Động Sơn, hắn lại lêu lổng thế kia, căn bản không chịu nổi sự huấn luyện nghiêm khắc của phái Không Động, e là cha và ca ca ta cũng không thu nhận hắn."
"Phải rồi, ta thật không biết hắn là người thế nào, nói tốt thì không hẳn, nói xấu cũng chẳng phải."
Đang nói, Tiểu Phong Tử bụi bặm đầy người, trên thân còn vương mùi rượu trở về. Tiểu Đình vừa thấy hắn liền trút được gánh nặng, rồi lại cằn nhằn: "Ngươi chết ở đâu rồi? Sao giờ này mới về?"
Tiểu Phong Tử ngẩn người: "Ta đâu có chết ở đâu, chẳng phải ta nói đi bãi nuôi ngựa sao?"
"Bãi nuôi ngựa xa lắm à?"
"Không xa, khoảng hai dặm."
"Vậy sao giờ này mới về?"
"Ta bàn chuyện hơn hai mươi con ngựa với chủ bãi, bàn mãi mới xong, nên về muộn một chút."
"Sau khi đến bãi nuôi ngựa, ngươi còn đi đâu nữa?"
"Ta không đi đâu cả."
"Không đúng đâu, nhìn ngươi đầy mùi rượu thế kia, ngươi đừng nói là chủ bãi mời ngươi uống rượu nhé?"
"Ngươi nói đúng rồi, quả thực chủ bãi mời ta uống rượu, còn ăn không ít thịt ngựa nữa."
"Ông ta sao lại mời ngươi uống rượu?"
"Ông ta tự dưng có được hơn hai mươi con ngựa tốt, sao có thể không mời ta uống rượu chứ?"
"Lần này, ngươi thực sự phát tài rồi."
Tiểu Phong Tử méo mặt nói: "Phát tài gì chứ, chuyện còn chưa đâu vào đâu cả."
"Ngươi chẳng phải đã bán hết hơn hai mươi con ngựa cho ông ta rồi sao? Không được năm trăm lượng bạc thì cũng phải bốn trăm chứ?"
"Nếu ta có bốn trăm lượng bạc, ta đã vui sướng bay lên tận trời rồi, chứ không đi tìm đao khách thần bí gì nữa. Ở đây mở tiệm buôn bán, cưới một cô vợ sinh một tiểu Phong Tử, thế chẳng phải tốt đẹp lắm sao, cần gì phải vất vả bôn ba như vậy."
Tiểu Đình hỏi: "Vậy ngươi được bao nhiêu bạc?"
"Mười lượng."
"Cái gì? Mười lượng? Chưa bằng giá một con ngựa, ngươi cứ thế bán cho ông ta sao? Ngươi không ngốc thế chứ?"
"Ta không phải bán đứt, ông ta nói nhất thời không có nhiều bạc như vậy để mua ngựa của ta, cuối cùng ta đành gửi ở bãi của ông ta, nhờ ông ta bán hộ."
"Như vậy mà ông ta chỉ cho ngươi mười lượng bạc?"
"Ta không làm thế thì đến mười lượng cũng chẳng cầm được."
"Vậy sau khi bán ngựa, ông ta sẽ đưa ngươi bao nhiêu?"
"Trừ đi các khoản, chắc còn được hơn tám mươi lượng."
"Ngựa đáng giá năm trăm lượng, thoáng cái biến thành tám mươi lượng, xem ra người phát tài là ông ta, không phải ngươi."
"Chẳng phải sao, ta còn lo sau này tám mươi lượng cũng không lấy được ấy chứ."
Tư Tư cũng không nhịn được nữa: "Vậy ngươi còn bán làm gì? Chi bằng lùa ngựa về, tự mình đem ra chợ bán không tốt sao?"
Tiểu Phong Tử nói: "Tiểu thư của ta ơi, người nói nghe thật dễ dàng. Trấn này không có chợ ngựa, ta lùa ngựa về, riêng tiền cỏ cho hơn hai mươi con ngựa đã không kham nổi rồi. Phải vất vả lùa đến Trấn Phiên, Lương Châu để bán, dọc đường lại sợ bị cướp, ta chịu nổi sao? Ta càng không muốn mạo hiểm. Chủ bãi này đối với ta vẫn là tốt lắm rồi, cho ta mười lượng bạc, hứa sau này đưa thêm tám mươi lượng, ta còn cầu gì nữa?"
Tiểu Đình hỏi: "Ngươi chẳng phải lo sau này đến tám mươi lượng cũng không lấy được sao?"
"Phải rồi, sau này xảy ra chuyện gì, ai mà lường trước được. Biết đâu hơn hai mươi con ngựa đó bệnh chết hết, không những không lấy được tám mươi lượng, mà còn phải trả tiền nuôi ngựa cho ông ta nữa. Chỉ mong ông trời phù hộ, đừng xui xẻo đến thế là được."
Xem ra không trải sự đời thì không khôn ra, Tiểu Đình không thể ngờ trên thương trường lại có chuyện như vậy. Xem ra làm ăn cũng chẳng dễ dàng gì.
Tư Tư không quan tâm những việc này, cũng khinh chẳng buồn biết đến chuyện buôn bán, lại càng coi thường những kẻ làm ăn. Nàng một lòng muốn làm đại nữ hiệp hành hiệp trượng nghĩa. Nàng nói với Tiểu Phong Tử: "Các người kẻ bán người mua, ai cũng không quản được. Ngươi về phòng mình ngủ đi, chúng ta phải nghỉ ngơi rồi."
Đêm đó, Tiểu Đình hầu hạ Tư Tư ngủ xong, bản thân liền nằm trên giường luyện nội công, cảm thấy toàn thân thư thái, lắng nghe xung quanh, không thấy tiếng động lạ, bèn nằm xuống ngủ. Gần sáng nàng tỉnh dậy, sau khi luyện thêm một hồi nội công, thấy trời vẫn chưa sáng, Tư Tư vẫn đang ngủ say, liền lặng lẽ đứng dậy, nhảy ra ngoài tiệm, tìm nơi không người ngoài trấn để luyện kiếm. Vừa luyện xong một bộ Không Động kiếm pháp, Tiểu Đình chợt nhận ra có người đang lén lút nhìn mình luyện kiếm, thầm nghĩ: Là ai đang nhìn trộm mình luyện kiếm? Là người thường hay kẻ xấu có ý đồ bất chính trong giang hồ?
Tiểu Đình giả vờ không biết, liền luyện công phu khinh thân nhảy vọt, thoắt cái nhảy vào trong bụi cây nhỏ. Kẻ nhìn trộm thấy Tiểu Đình biến mất, cảm thấy kinh ngạc, từ chỗ nhìn trộm ló đầu ra ngó nghiêng, đột nhiên cảm thấy một thanh kiếm lạnh lẽo kề vào cổ mình, sợ đến hồn bay phách lạc, vội nói: "Đừng giết ta, đừng giết ta."
Tiểu Đình không nhịn được cười, hỏi: "Nói, tại sao ngươi lại lén nhìn ta luyện kiếm?" Vì kẻ nhìn trộm không phải ai khác mà chính là Tiểu Phong Tử, Tiểu Đình cố ý trêu chọc hắn.
"Ngươi, ngươi, ngươi mau bỏ thanh kiếm lạnh lẽo chết người này ra, sơ ý một chút là nó cắt đứt cổ ta đấy."
"Ngươi không nói, ta bỏ ra sao?"
"Ta nói, ta nói. Ngươi mau bỏ ra, chuyện này không đùa được đâu, sẽ mất mạng đấy."
Tiểu Đình cười thu kiếm: "Vậy ngươi nói đi."
Tiểu Phong Tử lúc này lại trách Tiểu Đình: "Ngươi biết rõ là ta mà còn dọa ta thế, ngươi không sợ dọa chết ta à?"
"Hừ, ta chưa trách ngươi, ngươi lại trách ta? Nói, tại sao ngươi lén nhìn ta luyện kiếm? Ngươi có biết nhìn trộm người khác luyện kiếm sẽ có kết quả gì không?"
"Sẽ có kết quả gì?"
"Nhẹ thì móc mắt, nặng thì chém đầu, ngươi chọn cách nào?"
"Không nghiêm trọng thế chứ?"
"Đây là quy củ của phái Không Động, đối với người ngoài nhìn trộm võ công phái Không Động, hình phạt chính là như vậy."
"Các người phái Không Động bá đạo quá nhỉ?"
"Nói, tại sao ngươi nhìn trộm ta luyện kiếm? Không nói ra được, ta chỉ đành làm theo quy củ phái Không Động thôi."
"Không, không, ta, ta, ta không nhìn trộm."
"Cái gì? Ngươi trốn ở đây, ló đầu ló cổ ra mà còn nói không nhìn trộm?"
"Ta, ta, ta đang theo dõi một tên trộm nên mới tới đây."
Tiểu Đình ngẩn người: "Cái gì? Ngươi theo dõi một tên trộm?"
"Đúng vậy, đêm qua chắc ta ăn thịt ngựa nhiều quá, đau bụng, trời chưa sáng đã bò dậy đi vệ sinh, bỗng thấy một bóng đen lướt ra từ phòng các người. Ta giật mình, nghĩ thầm: tên trộm gan to nào mà dám lẻn vào phòng các người trộm đồ chứ? Ta không yên tâm nên đi theo tới đây."
"Vậy tên trộm đâu? Giờ ở đâu?"
"Ngay trước mắt ta."
"Trước mắt ngươi? Ý ngươi là ta?"
"Không nói ngươi thì nói ai?"
"Hay lắm, tên tiểu lưu manh này, nhìn trộm ta luyện kiếm còn chưa đủ, lại còn vòng vo mắng ta là trộm, ngươi có tin ta giết ngươi không?"
"Ta, ta, ta nói thật mà. Ta đâu ngờ trời còn chưa sáng mà ngươi đã chạy ra luyện kiếm chứ. Ta mới nghi là trộm."
"Ngươi không nhìn rõ là ta à?"
"Trời mờ sáng, ta nhìn rõ sao được? Đợi đến khi ta muốn nhìn cho rõ thì thanh kiếm đáng sợ của ngươi đã kề vào cổ ta rồi, ta lại càng không nhìn rõ."
"Ngươi không phải nhìn trộm ta luyện kiếm?"
"Không Động kiếm pháp của các người, ta có thèm học đâu mà nhìn trộm?"
"Vậy nói thế là ta oan uổng ngươi rồi?"
"Chẳng phải sao. Ta đâu ngờ ngươi sáng sớm đã chạy ra luyện kiếm. Biết là ngươi thì ta đã không theo tới đây. Hơn nữa ngươi múa may thanh kiếm qua lại, đẹp lắm sao?"
"Tiểu Phong Tử, kiếm không phải múa để xem, là để giết người, ngươi hiểu không?" Tiểu Đình nghe Tiểu Phong Tử nói kiếm của mình không đẹp, có chút giận.
"Ta hiểu, ta hiểu. Chẳng trách ở trong rừng thưa, kiếm của ngươi vừa vung lên, đám phỉ đó kẻ thì ngã xuống, kẻ thì đầu bay mất, không những không đẹp mà còn dọa chết ta."
"Đi thôi, mau về tiệm. Trời sáng hẳn rồi, biết đâu tiểu thư nhà ta đã tỉnh."
"Vậy ngươi không luyện kiếm nữa à?"
"Còn luyện gì nữa? Chẳng phải ngươi nói không đẹp sao?"
"Thì đúng là không đẹp mà. Ở Lan Châu ta từng thấy một nữ tử bán nghệ giang hồ, kiếm nàng ta múa mới đẹp làm sao, không ít người vỗ tay khen ngợi."
Tiểu Đình càng giận: "Ngươi biết cái gì, đó đều là hoa quyền tú thối, nhìn thì đẹp mà chẳng dùng được, không ra trận được, không giao đấu được, đó không phải võ công thực thụ."
"Thế á? Ta thấy có hai tên vô lại, động tay động chân đòi nàng nộp phí bảo kê, bị nàng dùng kiếm đánh chạy mất dép, sao lại không dùng được?"
"Hai tên vô lại đó biết võ công không?"
"Ta không biết, hình như là có. Tất nhiên là chúng thua xa đám mã tặc và người ở Hắc Lang Dục về khoản múa đao múa kiếm."
"Hai tên vô lại đó có phải loại người như ngươi không?"
"Này, sao ngươi lại so sánh ta với chúng?"
"Chúng là lưu manh, ngươi cũng là lưu manh, chỉ là một tên tiểu lưu manh thôi, có biết võ công không?"
"Sao ngươi lại coi ta là lưu manh? Tuy ta lười biếng, nhưng dù có gan bằng trời ta cũng không dám ức hiếp, tống tiền, cướp bóc tiền của người khác, cùng lắm là khi đói quá không còn cách nào mới đi xin, đi trộm chút đồ ăn, thế đã là tiểu lưu manh sao?"
"Ngươi tất nhiên khác với lưu manh thực thụ, còn biết nghĩa khí, đủ bạn bè như người giang hồ, thậm chí mạo hiểm tính mạng cứu người, nếu không, chúng ta sao lại ở cùng ngươi?"
"Đa tạ các người đã coi trọng Tiểu Phong Tử ta, nhưng ta không tốt như ngươi nói đâu, thậm chí còn nhát gan sợ phiền phức, không dám trêu chọc kẻ ác. Không giống các người hành hiệp trượng nghĩa, dám giết mã tặc, sơn phỉ."
"Đó chính là sự khác biệt giữa người có võ công và không có võ công. Người thực sự có võ công, có lẽ sẽ làm mã tặc, làm tay sai cho kẻ giàu, nhưng sẽ không ra đường bán nghệ, lại càng không làm lưu manh nơi thị tứ."
"Hóa ra nói đi nói lại, ngươi vẫn cho rằng những người giang hồ bán nghệ đó không học võ công thực thụ, chỉ đẹp mà không dùng được; còn lưu manh thì chẳng biết võ công gì, chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp hay vẻ ngoài hung dữ để ức hiếp dân lành nhát gan."
"Ngươi hiểu là được rồi. Trời sáng hẳn rồi, chúng ta đi thôi."
"Vâng, về tiệm xong, ta dẫn các người đến tiệm nhỏ đầu phố ăn sáng." Tiểu Phong Tử vừa đi vừa nói, "Bánh bao thịt cừu ở tiệm đó ngon lắm, ở Hồng Liễu Viên nổi tiếng gần xa, con gái chủ tiệm lại càng xinh đẹp động lòng người, miệng lưỡi ngọt ngào, rất biết nói chuyện."
"Được thôi, vậy ta và tiểu thư sẽ thử xem có thực sự ngon không."
"Thực sự ngon, ta không lừa ngươi đâu, bữa này coi như Tiểu Phong Tử ta mời các người."
"Là mười lượng bạc có được đêm qua à?"
Tiểu Phong Tử cười nói: "Đừng nói vậy, thực ra mười lượng bạc này, các người cũng có phần."
"Thôi, ngươi cứ giữ lấy mà dùng."
"Không được, nếu ta không tiêu mười lượng bạc này, ta sẽ thấy khó chịu trong người. Có thể nói, trên người ta chưa bao giờ có nhiều bạc thế này, không tiêu, lỡ mất hoặc bị kẻ khác trộm mất thì chẳng phải oan uổng sao?"
"Ngươi không xui xẻo đến thế chứ?"
"Ta cũng hy vọng mình không xui xẻo thế, nhưng một thầy bói từng xem cho ta, nói cả đời ta không phát tài được. Nghĩ lại những chuyện mình gặp phải, bạc trắng rõ ràng cầm trong tay, thoáng cái lại bay sạch. Nghĩ lại, thầy bói đó nói thật linh. Ta cứ tiêu hết mười lượng bạc này đi cho xong, không thì muốn tiêu cũng chẳng được."
"Ngươi không định tiêu hết mười lượng bạc này chứ?"
"Chắc cũng tiêu sạch sành sanh rồi."
"Cái gì? Ngươi tiêu nhanh vậy sao? Ngươi tiêu thế nào?"
"Dễ thôi. Đêm qua sau khi nói chuyện với các người xong, ta đã đưa tám lượng bạc cho chưởng quầy khách điếm, coi như tiền ăn uống, ở trọ cho ba người chúng ta, sau này rời đi thì tính toán lại."
"Vậy trên người ngươi chỉ còn hai lượng bạc?"
"Đúng vậy, hai lượng bạc này đã đủ cho ta dùng mấy ngày rồi, còn hơn là bị mất hay bị trộm."
"Sao ngươi cứ nghĩ đến điều xấu thế? Không nghĩ điều gì tốt hơn à?"
"Không được, cả đời ta xui xẻo thế này, cứ nghĩ vậy cho xong. Có tiền thì tiêu, kẻ khác muốn trộm cũng không được. Trừ khi hắn trộm luôn cả ta đi. Như vậy, hắn phải nuôi ta, ta khỏi phải đi tìm cái ăn nữa."
Tiểu Đình cười nói: "Có ai thèm trộm ngươi chứ?"
"Khó nói lắm, biết đâu ta đến vận may, có người trộm ta về làm con, hoặc làm chồng."
"Ngươi nằm mơ đi, kẻ trộm ngươi không phải kẻ điên thì cũng là kẻ ngốc, biết đâu hắn còn chặt đầu ngươi ra chơi ấy chứ."
Nói chuyện một hồi, họ đã về đến khách điếm. Tiểu Phong Tử nói: "Ta về phòng rửa mặt đã, rồi ta tới gọi các người, cùng đi ăn bánh bao thịt cừu." Nói xong, hắn bỏ đi.
Tiểu Đình về phòng, Tư Tư đã tỉnh, vừa thấy nàng liền hỏi: "Sáng sớm ngươi đi đâu? Có phải đi luyện kiếm không?"
"Vâng, tiểu thư."
"Hôm qua ngươi giao đấu mấy canh giờ trong rừng thưa, sao không thấy mệt? Không ngủ thêm một lát?"
"Tiểu thư, ta không mệt. Vốn dĩ ta muốn ngủ thêm, nhưng đến giờ là tự tỉnh, ngủ không được, đành ra ngoài trấn chỗ không người luyện kiếm."
"Nha đầu, về chuyện học võ, ngươi chăm chỉ hơn bất cứ ai, chẳng trách kiếm pháp của ngươi tiến bộ vượt bậc."
"Tiểu thư nói quá, ta người chậm chạp, đành lấy cần cù bù thông minh, sao sánh được với tiểu thư một phần."
"Không, sự linh hoạt của thân pháp, sự nhanh nhẹn khi dùng kiếm, ngươi hơn ta nhiều. Chỉ là Không Động kiếm pháp ngươi chưa học hết thôi. Sau này về Không Động Sơn, ta nhất định bảo cha ta thu ngươi làm đệ tử chính thức."
"Vậy ta đa tạ tiểu thư. Tiểu thư, người chưa rửa mặt phải không, để ta đi lấy nước cho người rửa mặt."
"Không cần đâu, ta đã gọi tiểu nhị lấy rồi, sắp tới rồi."
"Vậy để ta chải đầu cho tiểu thư." Tiểu Đình vừa chải đầu cho Tư Tư vừa nói, "Tiểu thư, suýt nữa ta quên nói với người, lát nữa Tiểu Phong Tử dẫn chúng ta đến tiệm nhỏ đầu phố ăn bánh bao thịt cừu, nói bánh bao thịt cừu ở đó ngon lắm. Hắn còn nói mời chúng ta ăn đấy, giờ hắn có tiền rồi."
Tư Tư nói: "Hắn có tiền gì chứ? Chẳng phải là mười lượng bạc bán ngựa đó sao? Bảo hắn giữ lấy mà dùng, chúng ta không cần hắn mời, tránh lại nợ hắn một ân tình."
"Chẳng phải sao, ta cũng nói thế, nhưng hắn không chịu, cứ đòi mời bằng được. Tiểu thư, ta thấy cứ để hắn mời đi, nếu không hắn lại nghĩ chúng ta coi thường hắn. Cùng lắm lúc chia tay chúng ta cho hắn thêm ít bạc là được."
"Vậy cũng được."
Tư Tư rửa mặt xong, Tiểu Phong Tử quả nhiên tới gọi họ. Đến tiệm bánh bao thịt cừu, quả nhiên rất náo nhiệt, có người còn mua từng lồng bánh bao về nhà, việc làm ăn vô cùng phát đạt.
Tiểu Đình đặc biệt chú ý xem trong tiệm có cô gái xinh đẹp, biết nói chuyện như Tiểu Phong Tử nói không. Nhìn một cái, quả nhiên có một cô gái xinh đẹp như vậy, cô ta mặt mày tươi cười, giọng nói ngọt ngào, nhiệt tình chào mời họ ngồi vào bàn, vừa lau bàn vừa phủi ghế, rót trà thơm, hỏi họ muốn ăn mấy lồng bánh bao.
Tiểu Phong Tử nói: "Chúng tôi đặc biệt đến ăn bánh bao thịt cừu của các cô, nghe nói nó ngon lắm, cô mang trước một lồng cho chúng tôi thử xem."
Cô gái này xinh đẹp hào phóng, tính cách hoàn toàn khác những cô gái e lệ trong quan ải. Tiểu Đình không khỏi nhớ tới Nhiếp Ngũ Nương ở trấn Khổ Thủy, cũng có tính cách như vậy, nhiệt tình, cởi mở, thẳng thắn, không chút e dè.
Cô gái này cười tươi như hoa, nói với họ: "Thiếu gia nói đúng rồi, bánh bao của tiệm tôi quả thực ngon, ai ăn cũng khen không dứt miệng, ăn rồi lại muốn ăn nữa, ba vị thiếu gia mới gọi một lồng bánh bao, không ít quá sao?"
Tiểu Phong Tử hỏi: "Nếu không ngon thì sao?"
Cô gái cười nói: "Vậy lồng bánh bao này tôi không lấy tiền."
"Này, đây là cô nói đấy nhé, không phải tôi nói đâu."
Tiểu Đình nói với Tiểu Phong Tử: "Ngươi không định đến đây ăn quỵt bánh bao đấy chứ?"
Tiểu Phong Tử ngẩn người: "Sao ta lại định ăn quỵt chứ?"
"Nếu ngon mà ngươi ăn xong lại bảo không ngon, người ta dám lấy tiền của ngươi không?"
"Được được, bất kể ngon hay không, ta đều trả tiền, thế được chưa?"
Cô gái đứng bên nghe hai người nói chuyện, càng cười như hoa nở, nói: "Hai vị thiếu gia thật biết nói đùa. Lồng bánh bao này, coi như tôi tặng ba vị thiếu gia nếm thử, nếu ngon, xin ba vị thiếu gia nể mặt, gọi thêm mấy lồng nữa được không?"
Tiểu Phong Tử nói: "Được, vậy mang cho chúng tôi sáu lồng bánh bao."
Tiểu Đình lại trợn mắt: "Sáu lồng bánh bao, chúng ta ăn hết sao?"
Cô gái nói với Tiểu Đình: "Thiếu gia, tiệm tôi hấp loại bánh bao lồng nhỏ đặc chế, một lồng ba cái, có người ăn liền một lúc năm lồng bánh bao đấy. Tôi nghĩ một mình thiếu gia ăn hai lồng bánh bao chắc chắn ăn hết."
Tiểu Đình cười nói: "Thế à? Vậy trước hết mang sáu lồng đi."
"Được, ba vị thiếu gia, tôi bảo người mang sáu lồng bánh bao tới ngay." Cô gái này cất giọng ngọt ngào nói với nhà bếp: "Bàn số bốn sáu lồng bánh bao." Sau đó lại như con bướm bay đi chào mời khách khác.
Tư Tư nói: "Xem ra cô gái này rất biết làm ăn, cách nói chuyện, thái độ cũng khiến người ta yêu thích."
Tiểu Phong Tử nói: "Việc làm ăn của tiệm này hưng thịnh, e là một nửa là nhờ cô ấy đấy."
Một lát sau, sáu lồng bánh bao thịt nóng hổi được bưng lên. Tư Tư và Tiểu Đình mỗi người cầm một cái ăn thử, Tiểu Đình nói: "Thật sự rất ngon, danh bất hư truyền."
Tư Tư cũng gật đầu tán thưởng: "Thơm mềm, ngon miệng, đáng quý nhất là không hề có mùi hôi của thịt cừu."
Tiểu Phong Tử đã sớm nuốt chửng một cái bánh vào bụng, hỏi: "Thật sự ngon lắm sao?"
Tiểu Đình đáp: "Huynh ăn rồi mà còn không biết mùi vị thế nào à?"
"Ta chắc là do đói quá, nuốt vội một cái nên chẳng cảm nhận được gì."
Tiểu Đình cười nói: "Huynh đúng là Trư Bát Giới ăn nhân sâm, không biết mùi vị ra sao rồi."
"Được rồi, được rồi, ta ăn chậm lại một cái." Tiểu Phong Tử cầm thêm một cái bánh, nhai một chút rồi bảo: "Không tệ, ngon thật, ta muốn gọi thêm sáu lồng nữa."
Tiểu Đình nói: "Ăn xong rồi hãy gọi tiếp."
Đúng lúc đó, một gã đàn ông mặc gấm vóc, dẫn theo bốn tên gia đinh đeo đao, nghênh ngang bước vào quán. Khách khứa xung quanh vội vã tránh đường, có người còn vội vàng thanh toán rồi bỏ chạy. Tiểu Phong Tử vừa thấy gã này liền sững sờ, khẽ nói với Tư Tư và Tiểu Đình: "Chúng ta mau đi thôi, đây là con hổ không thể đắc tội, nếu không sẽ xảy ra chuyện lớn."
Tiểu Đình ngạc nhiên: "Hổ? Chẳng lẽ hắn thực sự ăn thịt người?"
Tiểu Phong Tử gần như van nài: "Chúng ta đi thôi, lần sau ta sẽ mời hai nàng đến đây ăn thỏa thích. Con hổ này cực kỳ ít khi ra ngoài, lần này hắn đến trấn nhỏ này, chắc chắn sẽ có chuyện chẳng lành."
Tư Tư lại khinh khỉnh liếc Tiểu Phong Tử một cái: "Muốn đi thì huynh đi đi, ta muốn ở lại xem con hổ này ăn thịt người như thế nào. Tốt nhất là hắn đừng có chọc vào ta."
"Cái này, cái này, cái này..."
Tiểu Phong Tử nhất thời không biết khuyên Tư Tư và Tiểu Đình rời đi thế nào cho phải. Gã đàn ông kia ngồi xuống một cái bàn, thiếu nữ chủ quán vội vàng tiến lại chào hỏi: "Đại gia, ngài muốn bao nhiêu lồng bánh bao, để con đi lấy cho ngài."
Gã đàn ông tự phụ đáp: "Không cần cô đi lấy, cô hãy ở lại đây hầu hạ Nhị gia ta, bảo người khác bưng mười lồng bánh bao lên, để bốn tên gia nhân của ta ăn cho no trước đã."
Thiếu nữ tuy có chút tức giận nhưng vẫn cười nói: "Tiểu nữ rất muốn hầu hạ Nhị gia, nhưng quán nhỏ đang bận rộn, tiểu nữ còn phải tiếp những vị khách khác, mong Nhị gia thông cảm."
"Sau này cô đừng đi tiếp khách nữa, theo Nhị gia ta về làm thiếp thứ năm đi."
Thiếu nữ chủ quán lúc này không cười nổi nữa, khách khứa trong quán càng nhìn nhau kinh ngạc. Thiếu nữ vẫn bình tĩnh nói: "Nhị gia, ngài không phải đang nói đùa đấy chứ?"
"Cô nhìn xem, Nhị gia đây có giống người đang nói đùa không?"
"Tiểu nữ e là không có phúc phận đó."
"Cái gì? Cô không đồng ý? Không muốn làm thiếp thứ năm của Nhị gia ta?"
Chủ quán là một ông lão đã ngoài năm mươi, lúc này đành phải bước ra khỏi quầy, chắp tay nói với gã: "Nhị gia, con gái tôi không phải không muốn, mà thực sự không có phúc phận để trèo cao. Con bé đã hứa gả cho người ta rồi, ba tháng nữa là đến ngày đón dâu."
Nhị gia vênh mặt nói: "Người phụ nữ mà Nhị gia ta đã nhắm trúng, ai dám cưới? Hắn có phải chán sống rồi không? Ông đi hủy hôn đi, con gái ông Nhị gia ta lấy là cái chắc, hôm nay phải theo ta về ngay."
Chủ quán nói: "Nhị gia, như vậy không được, con gái tôi đã có nơi có chốn, xin Nhị gia giơ cao đánh khẽ, tha cho con bé."
"Cái gì? Nhị gia ta làm con rể nhà ông chẳng tốt hơn sao? Từ nay về sau, ông cũng đừng buôn bán gì nữa, theo ta về hưởng phúc, Nhị gia không muốn thiếp thứ năm của mình phải ra ngoài phơi mặt thế này."
Một tên gia nhân nói: "Nhị gia nhà ta để mắt đến con gái ông là phúc đức của nhà ông đấy, sao còn không mau tạ ơn?"
Thiếu nữ thấy tình hình không ổn, quay người định bỏ chạy. Gã mặc gấm liền kéo cô lại, ôm vào lòng, định giở trò xé quần áo cô, miệng nói: "Nhị gia ta muốn hôn cô đây, xem ai dám động vào người phụ nữ của Nhị gia."
Giữa ban ngày ban mặt, ngay trước mắt bao người mà công khai cưỡng bức thiếu nữ, ở Trung Nguyên đây là chuyện không thể tưởng tượng nổi. Đột nhiên, một thanh kiếm lạnh lẽo đâm tới, làm gã bị thương ở tay, khiến gã hoảng sợ buông thiếu nữ ra rồi lùi lại phía sau. Nhìn kỹ lại, hóa ra là một thiếu niên khoảng mười sáu tuổi vừa bất ngờ ra chiêu. Gã vừa kinh ngạc vừa tức giận quát: "Thằng nhóc nào đây? Dám xen vào chuyện của Nhị gia, mày chán sống rồi phải không?"
Người ra kiếm chính là Tư Tư đang đầy giận dữ, nàng lạnh lùng nói: "Ta vốn định một kiếm kết liễu loại cầm thú như ngươi. Bây giờ ngươi cút ngay cho ta, ta không muốn gây thêm rắc rối cho quán này. Ngươi không cút, ta giết ngươi ngay lập tức."
Lời này khiến tất cả mọi người có mặt đều chấn động, có người thầm khen ngợi, cũng có người lo lắng cho Tư Tư. Tiểu Phong Tử đứng một bên không dám nhúc nhích, thầm nghĩ: Cô nương Tư Tư này gan quá, sao không biết lợi hại mà lại đi chọc vào con hổ này? Tiểu Đình lúc này kéo thiếu nữ chủ quán lại, nói: "Tỷ tỷ, đừng sợ, có ta và ca ca ta bảo vệ tỷ, bọn chúng không dám làm hại tỷ đâu."
"Phản rồi, phản rồi." Nhị gia nổi trận lôi đình, quát đám gia nhân: "Chúng mày còn không mau cầm đao chém chết thằng nhóc hỗn xược này cho ta?"
Bốn tên gia nhân hung hãn cầm đao xông vào chém Tư Tư.
Tư Tư tung ra mấy chiêu thức sắc bén trong Không Động kiếm pháp. Sau một hồi tiếng binh khí va chạm "keng keng", hai tên ác nô chết tại chỗ, hai tên bị thương, tên cuối cùng hoảng sợ bỏ chạy. Một số khách khứa trong quán đã sớm chạy tán loạn từ trước, chủ quán và tiểu nhị cũng trốn đi, Tiểu Phong Tử cũng không thấy đâu, chỉ còn lại Tiểu Đình đang che chở cho thiếu nữ chủ quán đang đứng ngây người.
Nhị gia thấy bốn tên gia nhân không chịu nổi một đòn của thiếu niên này thì ngẩn người, sau đó lại giận dữ: "Lũ vô dụng chúng mày, ngay cả một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch cũng không giết được, Nhị gia nuôi chúng mày phí cơm." Gã nhặt một thanh đao lên, nói với Tư Tư: "Nhóc con, mày có biết Nhị gia đây là ai không?"
Tư Tư đáp: "Trong mắt ta, ngươi chỉ là loại cầm thú. Vừa rồi ta bảo ngươi cút ngươi không cút, bây giờ ngươi muốn cút cũng không được nữa, nữ hiệp ta nhất định phải giết ngươi để trừ hại cho dân." Tư Tư nhất thời quên mất mình đang cải trang nam nhi, không tự chủ được mà tự xưng là nữ hiệp.
"Thằng nhóc, hóa ra mày họ Lữ."
Tiểu Đình lo lắng tiểu thư sẽ lộ thân phận, liền tiếp lời: "Chúng ta đương nhiên họ Lữ rồi, hắn là Đại Lữ Hiệp, ta là Tiểu Lữ Hiệp, hôm nay ngươi đụng phải Đại Tiểu Lữ Hiệp chúng ta, coi như ngươi xui xẻo."
Nhị gia nói: "Đại Lữ, Tiểu Lữ cái gì, Nhị gia ta chém chết chúng mày, đưa hai thằng nhóc chúng mày xuống dưới đó làm Lữ Hiệp." Nhị gia vung đao chém về phía Tư Tư, thế đao nặng nề, chiêu thức cực nhanh. Tư Tư giơ kiếm đỡ, vốn định sau khi đỡ một đao sẽ thuận thế đâm tới kết liễu mạng gã. Thế nhưng một tiếng "keng" vang lên, kình lực của gã quá mạnh khiến Tư Tư phải lùi lại mấy bước, cánh tay tê dại. Tư Tư thầm kinh hãi: Tên tặc này nội lực thâm hậu, e là không dưới tên tặc Râu Quăn, mình không được chủ quan.
Nhị gia cười gằn: "Nhóc con, Nhị gia còn tưởng mày có bản lĩnh gì mà dám xen vào chuyện của ta. Xem ra võ công cũng chỉ có thế, Nhị gia sẽ cho mày phơi xác tại đây ngay bây giờ."
Tiểu Đình thấy kình lực của gã làm Tư Tư lùi lại thì thầm nghĩ: Tên ác tặc này kình lực thật lớn, nếu tiểu thư cứ cứng đối cứng mà không dùng chiêu thức linh hoạt để lấy xảo thắng mạnh thì chắc chắn sẽ bại. Nàng liền nói với thiếu nữ chủ quán: "Tỷ tỷ, tỷ mau tìm chỗ trốn đi, ta đi giúp ca ca đối phó với tên ác tặc này." Nói rồi, nàng vung kiếm xông lên, bảo Tư Tư: "Ca, chúng ta hợp lực chiến đấu với con hổ này, đừng để hắn làm loạn ở đây nữa."
Tư Tư cũng cảm thấy một mình khó lòng đối phó với tên ác tặc có cánh tay thần lực này, liền nói: "Được, chúng ta cùng hợp lực giết hắn."
Nhị gia coi thường Tư Tư, lại càng coi thường Tiểu Đình, cười lớn: "Được, được, chúng mày cùng lên đi, giải quyết một lần cho xong, đỡ cho Nhị gia phải giết từng đứa một."
Tiểu Đình không nói thêm, đâm một kiếm tới. Nhị gia dùng đao gạt đi, đinh ninh rằng kình lực của mình sẽ đánh văng Tiểu Đình. Ai ngờ Tiểu Đình không hề chạm vào đao của gã, chiêu kiếm giữa chừng biến hóa, không những tránh được đao mà còn đâm vào chỗ hiểm. Gã vội vung đao đỡ lại, không ngờ kiếm của Tư Tư lại đâm tới từ một hướng khác.
Con hổ ở Hồng Liễu Viên này có thể xưng bá một phương quả nhiên có chỗ hơn người. Gã phản ứng nhanh nhẹn, đao pháp mạnh mẽ, khiến Tư Tư và Tiểu Đình dù hợp sức cũng không chiếm được ưu thế. Trong chớp mắt, mọi người chỉ thấy ánh kiếm của Tư Tư và Tiểu Đình chớp nhoáng, bóng người qua lại, còn thanh đao trong tay Nhị gia tạo thành một vòng tròn ánh đao bảo vệ cơ thể, như một quả cầu ánh sáng lăn qua lăn lại trong quán, rồi lăn ra ngoài cửa.
Ra đến ngoài quán, không gian rộng hơn, Nhị gia càng phát huy được uy lực của đao pháp. Tư Tư và Tiểu Đình cũng có thể thoải mái di chuyển. Các nàng như hai chú chim linh hoạt, lúc tiến lúc lùi, không chạm trực tiếp vào binh khí của đối thủ, địch tiến ta lùi, địch thủ ta công, mục đích là tiêu hao nội lực của đối thủ.
Nhị gia cứ ngỡ vài chiêu là có thể chém chết cặp đôi Đại Tiểu Lữ Hiệp này, nhưng sau vài chục chiêu, gã không những không đâm trúng đối thủ mà còn phải đề phòng kiếm chiêu bất ngờ. Gã cảm thấy mình không thể giết được hai người này. Ngược lại, Tư Tư và Tiểu Đình cũng không thể làm bị thương con hổ này vì phản ứng của gã quá nhanh.
Không biết đã giao đấu bao nhiêu hiệp, Tư Tư cảm thấy có chút kiệt sức, tên ác tặc cũng bắt đầu thở dốc, chỉ có Tiểu Đình là vẫn tràn đầy năng lượng, kiếm như điện, như rồng, đây là kết quả của việc nàng chăm chỉ luyện nội công mỗi ngày. Đột nhiên, Tiểu Đình lao tới, kiếm đao chạm nhau "keng" một tiếng, thực sự ép con hổ hung ác này lùi lại mấy bước. Tiểu Đình vừa nhảy ra, kiếm của Tư Tư từ bên cạnh đâm tới, trúng ngay con hổ. Con hổ bị thương phản kích điên cuồng, gã vung đao định chém mạnh vào Tư Tư, thấy Tư Tư không kịp né tránh, Tiểu Đình lại kịp thời vung kiếm tới, "keng" một tiếng, đánh bật đao của gã, cũng đẩy lùi Nhị gia, cứu Tư Tư khỏi lưỡi đao. Tiểu Đình không để đối thủ có cơ hội thở dốc, lại tung một kiếm nhanh như chớp, đâm trúng yếu huyệt của con hổ. Kẻ ác bá một phương này gào lên một tiếng thảm thiết rồi đổ gục xuống, trợn mắt nhìn Tiểu Đình: "Ngươi, ngươi, ngươi... ngươi giết ta?" Gã không thể tin nổi mình lại chết dưới kiếm của một kẻ vô danh tiểu tốt gọi là Tiểu Lữ Hiệp.
Tư Tư bừng tỉnh sau cơn kinh hãi, giận dữ đâm thêm một kiếm vào tim phổi gã, nghiến răng nói: "Ngươi chết đi!" Kiếm rút ra, máu phun tung tóe, tên Nhị gia ngông cuồng này cuối cùng cũng hồn lìa khỏi xác. Những người đứng xem từ xa đều kinh ngạc nhìn nhau, hồi lâu không nói nên lời. Họ vừa kinh ngạc, vừa vui mừng lại vừa lo lắng nhìn về phía này. Tiểu Phong Tử lúc này từ đâu chạy tới, kéo Tư Tư và Tiểu Đình nói: "Chúng ta mau đi thôi, lần này hai người gây ra họa lớn rồi."