Vào thang máy, Tư Mộ Hiền và Đơn Dũng đứng ở cửa tháng máy, lại một lần nữa Đơn Dũng và Đào Thiên Hạc đứng kề vai nhau, ánh mắt y lướt qua gò má láng mịn, chiếc cổ cao rồi tới ngực, không biết có phải vì nóng không, cổ áo cô cởi ra hai cái cúc. Chiều cao của Đơn Dũng từ trên nhìn xuống thấy cả mảng xuân sắc.
Thật trắng, nhưng đó là áo trong.
Hai ánh mắt lại chạm nhau, Đào Thiên Hạc cười ranh mãnh, rõ ràng biết ý đồ của Đơn Dũng, cố tình trêu ghẹo, bên trong cô mặc áo thun bó sát người, làm gì thấy gì. Không thấy gì nhưng ánh mắt đó lại làm Đơn Dũng lòng ngứa ngày.
Ám muội tựa như một món ngon, trước khi thưởng thức thì tên của nó, mùi của nó, sắc của nó, hình của nó khiến người ta sinh liên tưởng. Trong đầu Đơn Dũng lướt qua kỹ xảo tán gái đã lâu không dùng, cách chớp giật, khi đối phương không đề phòng ôm lấy hôn hít sờ soạng, hôn tới khi cô gái bùn rủn, nhanh chóng đưa lên giường. Cách lãng mạn, tạo ra không khí khiến cô gái ngây ngất, ôn nhu cởi từng món đồ trên người. Y cũng từng học kỹ xảo đưa nữ nhân lên giường, quan trọng nhất là hai bên không quá quen thuộc, thừa lúc cảm giác mới mẻ chưa tan, tạo ra cơ hội, chứ nếu thành người quen rồi, lột sạch người ta ngại lắm chứ.
Trong chớp mắt trong đầu Đơn Dũng lướt qua n cách đưa Đào Thiên Hạc lên giường, mắt cũng không quên nhìn soái ca Phan Văn Kiệt, nếu đầu hắn xanh rì, chẳng biết có đẹp trai hơn không nhỉ?
Ting! Cửa thang máy mở ra, Đào Thành Chương đã đợi từ lâu, dẫn mọi người tới góc đại sảnh, ở đó có nơi chuyên môn chuẩn bị cho khách ký tên. Tả Nam Hạ thân phận đặc thù, tất nhiên đối xử đặc biệt, giấy tuyết hoa dài bốn thước, trên giá đặt các loại bút lông, nghiên mực đã mài sẵn.
Tả Nam Hạ cười ha hả đi tới chọn cái bút lớn nhất, chấm đẫm mực, quả thực là rồng bay phượng múa, viết chữ Lừa phồn thể cực lớn. Xung quanh không ít người hiểu biết, Phan Văn Kiệt rùng mình gật gù, thầm tán thưởng, Tư Mộ Hiền nghiền ngẫm.
Bút lớn gác xuống, Tả Nam Hạ cầm bút nhỏ viết như bay , chính là câu: Kéo cối bịt mặt kệ thế sự, cúi đầu bước chân mặc quát tháo.
"Hay!" Tư Mộ Hiền vỗ tay đầu tiên, xung quanh vỗ tay rào rào:
Tả Nam Hạ viết xong lại nhìn Đơn Dũng, tựa hồ câu này tặng y, Đơn Dũng nhéo cằm, câu này tựa hồ cùng ý với câu " Tuy đối diện với muôn vạn người vẫn tiến về phía trước", chỉ là tâm cảnh khác nhau thôi.
Lôi Đại Bằng ở phía sau xem lối viết thá đó lẩm bẩm:" Mẹ nó chứ, phí công học đại học, chẳng nhận ra chữ nào."
"Không sao Lôi ca, bọn em cũng có nhận ra đâu." Hai tên tiểu đệ an ủi:
Đào Thiên Hạc cố nhịn cười, Đào Thành Chương mặt mày hớn hở, ai bài người chụp ảnh chung với vị danh nhân tiên phong đạo cốt kia, rồi sai Phan Văn Kiệt mau thu lại, tâm nguyện của ông ta thế là mỹ mãn rồi. Tả Nam Hạ không chịu được hơi men, muốn về nghỉ, Đào Thành Chương an bài con gái đưa Tả Lão về, Đào Thiên Hạc dìu ông xuống sân thì Đơn Dũng đi bên kia, nói là tránh để ông trúng gió.
Lôi ca sai tiểu đệ đưa Tư Mộ Hiền đi làm rồi vào xe Đào Thiên Hạc, Tả Nam Hạ đúng là say rồi, dọc đường nói suốt, đề tài toàn ăn uống. Xe tới khách sạn Đông Minh Quốc Tế, giám đốc Vương thực sự là một lòng với chức phận, nhận được điện thoại đã đợi sẵn, thấy ông già uống nhiều, bước chân loạng choạng, vội gọi nhân viên đi cùng đỡ.
Cả đoàn người đưa ông lên phòng, ba người Đào Thiên Hạc cáo từ, nói là mai tới sân bay tiễn chân ông rồi đi thang máy xuống.
Lôi Đại Bằng thừa hơi men đưa yêu cầu quá đáng, nói em gái người mẫu nào đó thấy ở nhà hàng, dáng vẻ ra sao, miêu tả nửa ngày trời, dặn phải giới thiệu cho hắn. Các cô khác thì xem mà làm, giới thiệu thêm vài người cũng không sao, làm dọc đường Đào Thiên Hạ cứ cười suốt. Đi ra ngoài thì Nhị Béo lái xe thành quản đợi sẵn, mời Đơn Dũng lên xe, Đơn Dũng chỉ tay vào chiếc Audi của Đào Thiên Hạc, nói là có xe sang ai ngồi xe nát cho mất mặt. Thế là hai tên béo giơ ngón giữa đóng sầm cửa bỏ đi luôn.
Đi rồi, đi hết rồi, chỉ còn đôi nam nữ.
Đơn Dũng quay đầu nhìn Đào Thiên Hạc đang đứng bậc thềm khách sạn, mỉm cười kiểu gian kế đã thành.
"Anh chắc chắn là muốn tôi chở anh chứ?" Đào Thiên Hạc không cười, hỏi một câu khó hiểu:
"Hẳn rồi, nói không chừng là cô đang nghĩ chở tôi sau đó ném ở vùng hoang vu nào đó phải không?"
Đều có ý ám chỉ, đều không nói rõ, Đào Thiên Hạc hừ mũi mở khóa xe, đi lên một mình, lùi xe lại, khi đi qua bên Đơn Dũng phanh lại. Đợi Dung mở cửa thoải mái đi lên, Đào Thiên Hạc thuần thục lái xe rời khách sạn, thong thả lên đường, thi thoảng liếc mắt qua, thật kỳ lạ, khi ở riêng bên nhau, tên này lại thành chính nhân quân tử, chẳng những không có động tác nhỏ kia, mà ngay cả nói chuyện cũng ít.
Vốn cứ tưởng y lên xe sẽ lấy lòng sẽ trêu ghẹo mình, nhưng không nghĩ lại im ắng thế, vốn cô định đợi Đơn Dũng tấn công rồi kiêu ngạo giễu cợt y, ai ngờ lại thế này làm cô không phát tiết được. Kỳ thực nữ nhân chẳng thiếu cách đối phó với nam nhân, trêu chọc y ít tuổi hơn mình, khích bác y nghèo rớt, các nào cũng được, dù sao chỉ cho y nhìn mà không cho y ăn, cho y uất chết. Trong lòng Đào Thiên Hạc xoay chuyển mấy ý nghĩ, cứ quanh quẩn giữa hai thái cực khác nhau, không quyết được.
Xe đi qua mấy con phố, Đào Thiên Hạc không hỏi Đơn Dũng đi đâu, cũng không về nhà hàng lẩu mà đi tới công viên sân bay ở ngoại ô, rẽ một vòng dừng bên đường vào thành phố. Đào Thiên Hạc chẳng nhìn Đơn Dũng, nói: " Anh chỉ mặt dày chút thôi, gan chẳng lớn."
Giọng điệu khinh bỉ, điều chỉnh ghế, soi gương buộc lại tóc, cả quá trình này không thèm nhìn Đơn Dũng.
Đơn Dũng nhìn khung cảnh xung quanh, xe qua lại không dứt, chọn nơi này chứng tỏ trong lòng cô còn đề phòng chưa trừ bỏ, cười:" Đánh giá đúng một nửa, nếu lá gan không lớn thì mặt không dày được đâu."
Đào Thiên Hạc phát ra vài tiếng cười khó hiểu :" Gan có lớn cũng chẳng có cơ hội, tôi có bạn trai rồi."
"Hắn à?" Đơn Dũng khịt mũi khinh bỉ:" Một thắng hèn, nhìn cái là biết loại chải chuốt làm ra vẻ đơn thuần ăn cơm nhão."
Đào Thiên Hạc nghe mà tức:" Tôi thấy chúng tôi rất xứng đôi, anh ấy tốt nghiệp Đh Chiết Giang, giờ tu nghiệp chuyên ngành mậu dịch ở Pháp, giờ này sang năm là tốt nghiệp về nước. Còn anh, kém xa lắm."
"Không sai, đúng là kém xa, song nếu tranh với hắn thì tôi thắng chắc." Đơn Dung cười nhạt, đôi mắt sắc bén tự tin, bổ xung:" Đừng hiểu lầm, tôi sẽ không dùng thủ đoạn phi chính đáng để đạt mục đích, trừ khi cô cam tâm tình nguyện."
"Vậy vừa nãy thì sao?"
"Chỉ là chuyện ngoài ý muốn, có trách cũng chỉ trách chân cô quá đẹp mà thôi."
" Hừ."
"Tôi nói thật, cô không thể phủ nhận sự thực này."
Đào Thiên Hạc tuy thích nghe lời này, nhưng quá lộ liễu, khiêu khích:" Vậy giờ tôi cho anh biết, sau này chẳng những không có cơ hội mà chuyện ngoài ý muốn cũng tuyệt đối không xảy ra nữa đâu."
"Chuyện sau này ai mà nói chắc được." Đơn Dũng hời hợt nói một câu biến sự kiêu ngạo của Đào Thiên Hạc thành vô nghĩa:
"Đừng tưởng tôi không biết, ngày hôm đó anh trực tiếp gọi ra tên tôi, tôi còn tưởng là mình rất nổi tiếng, có điều tối hôm qua tôi mới biết, nhà hàng của cha tôi là tiếp nhận từ nhà anh, đúng không?"
" Chuyện từ đời nào rồi, cả đống người biết."
"Vậy anh định làm gì?" Đào Thiên Hạc mặt lạnh hỏi:
Đơn Dũng nhận ra cô gái này so với lúc nãy thì càng thêm đề phòng mình, hẳn là đã bình tĩnh lại rồi, cười nói:" Có một ngày tôi quang minh chính đại thu hồi nhà hàng đó, nói không chừng bao gồm cả cô."