Sáng sớm nay giám đốc Vương đã cùng kế toán quyết định một biện pháp ưu đãi thu hút hộ kinh doanh tham lợi nhỏ: Phàm là người đặt chế phẩm thịt lừa chín ở nhà máy Tây Uyển, ba cân thịt tặng một bộ phổi lợn, năm cân tặng một bộ lòng lợn. Đặt hàng liên tục 15 ngày, trừ ưu đãi giá, còn được hoàn tiền 5%, trả bằng thịt đầu lợn giá trị tương ứng.
Dưới bề ngoài càng phồn vinh là dòng chảy ngầm càng mạnh mẽ. Lư Nhục Hương, Vị Nguyên, Hâm Dân, ba nhà vừa liên hợp không lâu, tin tức đã đồn đại trong giới, đều là người làm trong nghề nhiều năm, không ít ánh mắt sắc bén nhận ra sắp có biến cố. Vì thế trên đường Lộ Hoa người của Lưu Nhục Hương đi tìm địa điểm gặp đúng đồng nghiệp, là nhân viên giao hàng của Tân Dân Tịch khu Đông Quan, mục đích cũng là đi tìm địa điểm.
Tin tức này làm Đào Thành Chương giật nảy mình, tìm mấy người cộng tác cùng nhau thương lượng, biện pháp duy nhất là: Đẩy mạnh tiến độ, khai trương trước tất cả mọi người.
Có lẽ biện pháp tốt nhất là đặt mình ngoài cuộc, dù sao làm người bàng quan sẽ không có áp lực, ví dụ như Đơn Dũng chẳng có áp lực gì, tháp tùng Tống Tư Oánh đi mấy TTTM. Khi quay về, xe của Tống Tư Oánh bị Đơn Dũng lái tới một con ngõ không quá phồn hoa, Đơn Dũng ôm vô lăng chỉ trỏ, Tống Tư Oánh cười nghiêng ngả.
Trong tầm mắt hai người là một cửa hiệu cánh gà "Gặm rất được - KFV, đoán chừng ông chủ KFC mà nhìn thấy chắc là tức mất nửa cái mạng, nhưng mà hai người cười không phải cái đó, mà là hiệu bên cạnh treo tấm biển rất oai: Thịt lừa ngâm Hưởng Mã Trại.
Đúng, là cái hiệu của ông chủ Đào đấy.
Khi lễ cắt băng đỏ khai trương cửa hiệu thịt ngâm của đường Lộ Hoa còn chưa hết dư âm, đủ các loại chuyện phiền lòng bình thường khi làm ăn nối nhau kéo tới.
Thiếu người là chuyện đầu tiên, bắt đắc dĩ hai ông chủ của Lư Nhục Hương và Hâm Dân phải bắt tráng đinh bừa bãi, người từng làm tiêu thụ thì trực tiếp phát triển kênh giao hàng, người từng làm hậu cần trực tiếp đưa tới quản lý hiệu mới. Dù là thế nhân thủ vẫn không đủ, Đào Thành Chương còn điều luôn con gái tới, dựng tấm biển lớn tuyển nhân viên phục vụ ngay trước cửa hiệu mới, Đào Thiên Hạc phụ trách tuyển người, liên tục nhiều ngày bận tối mắt.
Không thể phủ nhận Lão Đào rất biết làm ăn, dùng giá cao hơn chưa tới 2 vạn cướp được cửa hiệu hai tầng ở đường Lộ Hoa, đuổi đối thủ cạnh tranh Tân Dân Tịch qua một bên. Chẳng những treo tấm biển thịt lừa ngâm Hưởng Mã Trại, thậm chí còn bịa ra nguồn gốc lịch sử của thịt lừa Hưởng Mã Trại, nói tới Tần Thúc Bảo thời Tùy Đường gặp nạn tới Lộ Châu, hai vị hảo hán của Nhị Hiền Trang là Đơn Hùng Tín, Đơn Hùng Trung khoản đãi Tần Quỳnh chính là thịt lừa ngâm, thứ này đã có hơn nghìn năm lịch sử rồi.
Chưa hết chưa hết, rồi bảo ngạn ngữ có câu, muốn trường thọ ăn thịt lừa, muốn khỏe mạnh, uống canh lừa. Rồi lại nói, Trung Y cho rằng thịt lừa có công hiệu bổ khí dưỡng huyết, nhuận âm tráng dương, an thần dễ ngủ. Nào đã hết, theo Bản Thảo Cương Mục của thần y Lý Thời Trân thì "thịt lừa bổ huyết trị được mệt nhọc tính lũy nhiều năm, nấu lên uống, củng cổ bản nguyên", bất kể mệt nhọc lâu năm, bệnh lâu mới lành, thiếu máu khí hư, thở gấp dễ mệt, cứ thịt lừa mà ăn.
Cả một tờ giới thiệu thật lớn dán ở cổng chào, rất bắt mắt.
Đến trưa còn có thứ bắt mắt hơn nữa tới, một chiếc xe Audi đỏ chót đỗ lại, năm cô gái ăn mặc thời thượng xuống xe, nói cười đi vào cửa hiệu thịt ngâm, đi qua tới đâu gió thơm ngào ngạt, vốn là người bên đường chẳng định vào ăn cơm cũng bị thu hút đi vào.
Là Ninh Giai dẫn theo người mẫu công ty và vài người bạn tới, hôm nay đã là ngày thứ năm sau khi khai trương rồi, thời gian qua Đào Thiên Hạc đều bận rộn ở bên này, ném hết chuyện ở công ty cho cô.
Hôm nay cũng là khao thưởng mấy nhân viên vừa hoàn thành triển lãm xe, vừa tới cổng thì nhìn thấy tấm quảng cáo bắt mắt kia, Đào Đào đi tới đón, nhìn Ninh Giai bĩu môi, cười hỏi:" Còn bĩu nữa cẩn thận chị khâu môi em lại đây, sao thế?"
"Thổi phồng thái quá rồi, còn cái gì mà bảo vệ da dưỡng n han thế, vậy cho em vài cân làm mỹ phẩm đi." Ninh Giai làm mặt quỷ cười trêu:
Mấy cô người mẫu đi theo nói đùa, bảo không tính là thổi phồng, chị Đào xinh đẹp thế này có khi là do từ nhỏ ăn thịt lừa mà ra. Còn có cô hỏi, dái lừa có phải giống trong truyền thuyết, vừa tráng dương, vừa bổ âm không?
Đào Thiên Hạc đuổi mấy người này vào, bảo phục vụ an bài phòng, nhóm oanh yến này vừa mới đi, lại tới một nhóm nữa, là ông chủ Dương của triển lãm xe, dẫn mấy nhân viên tới ủng hộ, làm ăn là thế mà, quen biết đều nể mặt giúp lẫn nhau, biết đâu có ngày cần người ta giúp. Chuyện chưa làm xong thì có điện thoại, Đào Thiên Hạc chạy tới góc vắng vẻ nghe, không biết là ai gọi, cô nghe vài câu thì sắc mặt khó coi giáo huấn.
Ninh Giai ở trong phòng thấy Đào Thiên Hạc sắc mặt không tốt quay về thì quan tâm hỏi có chuyện gì, Đào Đào than vãn bạn trai Phan Văn Kiệt, lúc cô bận chẳng giúp được gì, toàn gọi điện thoại hỏi nọ hỏi kia, phiền nhiễu.
Đoán chừng thời gian qua chị Đào Đào quá bận bịu sinh ra cáu kỉnh, Ninh Giai an ủi :" Chị Đào Đào, chị đừng có thân ở trong phúc mà không biết, có người thật lòng thích chị là may rồi, không như em, cao không tới thấp không được, gặp toàn là loại sứt môi lồi rốn."
"Ai bảo?" Đào Thiên Hạc nhớ tới một người, nhỏ giọng nói:" Gồm cả Đơn Dũng à, chị nghe Lôi Đại Bằng nói, hai người thời cao trung ..."
"Này chị còn nói nữa là em trở mặt đấy ..." Ninh Giai đỏ mặt đẩy Đào Thiên Hạc ra:
Chuyện cao trung căn bản Đào Thiên Hạc không biết gì cả, nhưng vẻ mặt đó làm cô đoán ra ngay, Ninh Giai mặt dù mồm đanh đá, nhưng mặt mỏng. Chẳng biết liên tưởng tới cái gì, Đào Thiên Hạc mắng thầm trong lòng: Gia súc.
Ninh Giai cũng có chuyện, kéo Đào Thiên Hạc nói dọc đường thấy bảy tám chỗ treo biển Thịt lừa Hưởng Mã Trại, từ đường Đông Doanh tới đường Giải Phóng, phố Tây Doanh, cùng quảng trường Bát Nhất cách đây không xa đều có cả. Ninh Giai tâm tư đơn thuần, ngạc nhiên hỏi:" Đào Đào, nhà chị liền một lúc mở mấy cái như thế, có lo xuể không?"
"Cái đó hả?" Đào Thiên Hạc bật cười ôm vai Ninh Giai nhỏ giọng giải thích, hiện Đào gia mới mở một cái, cái thứ hai chuẩn bị khai trương, có điều không lớn bằng cái này. Còn mấy nhà khác thì chỉ là ăn theo thôi, làm chẳng được mấy ngày là bị đào thải, thị trường bây giờ nói chuyện bằng thực lực, mấy hiệu nhỏ đầu tư vài vạn mười mấy vạn làm được gì, ba nhà họ riêng đầu tư hơn 100 vạn, còn có nhà mày hỗ trợ phía sau.
Ninh Giải thắc mắc:" Thế thì rốt cuộc cái nào mới chính tông?"
"Chẳng có cái nào chính tông hết, một tấm biển thôi mà." Đào Thiên Hạc tiết lộ, thấy Ninh Giai không hiểu thì giải thích, hiệu mở sớm nhất là ở trên đường Giải Phóng, có điều tài nghệ của Sử Gia Thôn chứ Hưởng Mã Trại tới một con lừa cũng chẳng có thì lấy đâu ra thịt lừa ngâm, chẳng qua là danh tiếng nổi lên mấy năm qua. Nhắc tới chuyện này Đào Thiên Hạc nhớ đến một cái tên:" Nói ra thì Đơn Dũng là người đi đầu, giờ cái tên này nổi lắm rồi ... Giai Giai, hai người vì sao không phát triển nữa, chị thấy cả hai hợp nhau lắm mà."
"Đáng ghét, cứ nhắc tới anh ấy mãi làm cái gì? Không thèm để ý tới chị nữa." Ninh Giai giận dỗi không nói chuyện với Đào Thiên Hạc nữa, quay sang ăn cơm:
Thăm dò liền vài lần rồi, kết quả không cần nói cũng biết, nếu bảo Đơn Dũng và Ninh Giai chưa từng xảy ra chuyện gì thì chẳng ai tin, nhưng nếu thực sự có gì đó giữa hai người đó thì trong lòng Đào Thiên Hạc lại không thoải mái lắm ... Đôi khi cảm xúc không do bản thân kiểm soát được, mỗi lần nghĩ tới đêm lãng mạn mà hoang dại đó, Đào Thiên Hạc lại thấy khó mở miệng, quá nhiều thứ không thể nói ra. Cô không muốn nhớ tới, vì tư vị đó như món nước canh cổ truyền, cho dù có dùng máy móc khoa học kỹ thuật tiên tiến nhất kiểm nghiệm, cũng chẳng thể nói rõ thành phần phức tạp trong đó.