Cảnh sát già vẫn chẳng ngẩng đầu lên:" Hỏi cái gì, chuyện của cậu đã được xác định rồi."
"Tôi còn chưa khai, sao có thể xác định được?" Cao Soái hoang mang:
"Cậu đúng là mù luật pháp, không nghĩ mà xem, chuyện nhỏ như đánh nhau thì làm sao lại vào chi đội hình sự." Ông già tiếp tục lật trang hồ sơ tiếp theo, tựa như tự lẩm bẩm:" Cậu không biết à, bên cậu bị thương mười, trọng thương bốn đang cấp cứu. Bên kia bị thương chín, chết một. Chàng trai, chuẩn bị tinh thần đi, đụng vào án mạng là không có chuyện dừng lại đâu."
"Lừa tôi à?" Cao Soái sợ hãi, tỏ vẻ không tin:
Đánh lộn gây rồi chẳng ai quản, dù trọng thương gì gì cũng vớ vẩn, nhưng mà chết người là chuyện khác, tra hỏi thẩm vấn đủ làm người ta chết đi sống lại, Cao Soái tuy sợ, cũng lo cảnh sát lừa mình.
Hắn dao động rồi, hình cảnh nhìn qua camera giám sát cười trộm, xem ra muốn dọa được nghi phạm thích làm ra vẻ, vậy thì càng phải ra vẻ hơn hắn, nhìn vẻ mặt ông già, thực sự không thấy gì cả.
Ông già lật xem thêm vài trang nữa mới ngẩng đầu lên, mặt trơ trơ vô cảm:" Tôn chừng này tuổi tồi, tinh thần không tốt, gọi nhóm khác tới tiếp cậu vậy ... Bốn người đang cấp cứu, đợi chết thêm vài người nữa hẵng hỏi một thể. Nghỉ ngơi đi, lấy tinh thần ... Nói ra cậu chỉ là tên tốt thí xung phong hãm trận thôi mà."
Nói xong muốn đi, hết sức thoải mái.
Cao Soái không dám đánh cược nữa, vội ngăn lại:" Khoan, chú ơi, tôi có làm gì đâu, trời đất chứng giám, tôi mà làm gì thì chết không tử tế, tôi chỉ đi đòi nợ, còn bị người ta đánh, sao lại dính vào án mạng chứ?"
"Ồ thế hả, không thể cao, trong hồ sơ ghi cậu tiền án gây thương tích không ít cơ mà." Ông già ném hồ sơ tới:
"Trước kia là trước kia, lần này tôi thực sự không làm gì cả." Cao Soái rồi rít nói, thậm chí tức giận, lần này hắn oan thật:
"Vậy cậu nghĩ chúng tôi ăn no rửng mỡ, nửa đêm không có gì làm đi bắt người à?" Ông già tựa như nổi giận cãi nhau với hắn:
"Con mẹ nó tôi xui xẻo mà, Lão Sài nói Trần thiếu gia tìm người giúp, thế là tôi sung phong thôi, chạy tới mấy nhà đe dọa chút. Nửa đường Trần thiếu gia nói là cửa hiệu anh ấy bảo kê bị người ta phá, đám anh em có sẵn, Trần thiếu gia bảo đi giúp, tôi dám không đi à ... Nửa đường lại bảo đi rồi, được một lúc lại nói có kẻ tới cửa hiệu Tiền Tây đập phá, chúng tôi vừa mới xuống xe, còn chưa nói gì, bọn chúng xông vào đánh, tôi bị một thằng trọc dùng chai vỡ đâm một phát vào vai ... Thật, tôi là người bị hai, ai mà nói dối cha hắn chết, mẹ ngủ với người khác."
Cao Soái đầy một bụng cay đắng kể ra bằng hết, ông già là thính giả tốt, không cắt lời, vừa nghe vừa ghi chép, tựa như nghe mấy lời cằn nhằn.
Đợi khi Cao Soái nói mệt rồi, chuyên gia thẩm vấn mới quay lại, thủng thẳng nói: Cao Soái, nói lại những lời vừa rồi, nhớ, đừng dùng cách gọi tắt Lão Sài, Trần thiếu gia, nói rõ họ tên đầy đủ."
Thôi, bỏ mẹ rồi, Cao Soái sững sờ, vừa rồi sợ dính vào án mạng nên vội kêu oan, ai ngờ lỡ miệng nói ra hai người không thể nhắc tới nhất. Ngẩn ra hồi lâu, Cao Soái thở dài chấp nhận số mệnh.
Không phải anh đây không chống đỡ nổi, mà là cảnh sát đểu giả quá, lọt bẫy rồi.
………….. …………
"Tôi thấy lời khai của Cao Soái rất đáng tin, tôi có soạn ra suy diễn quá trình vụ án, mọi người xem, chúng ta tìm điểm công phá."
Đội trưởng Triệu triệu tập tinh anh vụ án gài lựu đạn tới, không nói tới bảo mật nữa, chuyện khẩn cấp, không thể cố kỵ tới thể diện ai đó nữa.
Suy diễn bắt đầu, hiềm nghi cuối cùng gọi là X, kẻ đứng phía sau màn chỉ huy một đám con rối hoàn thành quá trình phạm tội.
Đầu tiên là gây ra một vụ nổ uy thế kinh người nhưng lại không có sức sát thương ở đường thắng lợi, gây ra tâm lý khủng hoảng cho người thường, từ đó gửi tin nhắn cho Đào Thành Chương. Tạo ra một màn hài kịch lựu đạn giả, cho dù không kinh doanh cũng gây ảnh hưởng xấu rất lớn cho việc kinh doanh bình thường. Rồi khi tất cả mọi ánh mắt đang đổ dồn vào nhà hàng lẩu Lư Nhục Hương, chúng tới đập phá ở cửa hiệu thịt ngâm, tình cờ gặp phải đội ngũ đòi nợ của Trần Hoạn Hải, xảy ra va chạm.
Toàn bộ vụ án đã trở thành một chỉnh thể rõ ràng, động cơ hết sức rõ ràng là tiền bồi thường thương hiệu 2100 vạn, gây áp lực nhiều phía, khiến hộ kinh doanh trả tiền. Thậm chí vụ án này phán xử qua loa, tồn tại vấn đề về trình tự, không bài trừ khả năng có người thông qua kiện cáo để khoác lên áo ngoài hợp pháp cho hành vi XHĐ.
"Đội trưởng Triệu, nếu Trần Hoạn Hải và kẻ giật dây đập phá cửa hiệu cùng mục đích là bồi thường, vậy thì tại sao hai bên lại va chạm?" Một hình cảnh chỉ ra điểm mâu thuẫn:
"Chuyện này tôi miễn cưỡng có thể giải thích, Trần Hoạn Hải thu nợ là nhất thời nổi hứng, với trình độ chỉ biết chơi bời gái gú của hắn, sao thao túng được vụ lớn thế này. Về kẻ sau màn, tôi nghĩ X đã bố trí hai tuyến công khai và ngấm ngầm gây áp lực. Công khai là Trần Hoạn Hải câu kết với đám lưu manh thất nghiệp gây sự, tầng bí mật là X có thế lực ngầm, giúp ông ta gây ra vụ nổ, gài lựu đạn, đập phá. Có thể lý giải sự kiện ẩu đả này là hai thế lực vô tình va chạm, một thì bất ngờ, một cố ý che giấu, đó là nguyên nhân vì sao Cao Soái không rõ sao đối phương lại liều mạng như thế ... Nghe thì có vẻ bất hợp lý, nhưng kết hợp với tin tức tôi vừa có được về X thì chuyện trở nên rõ ràng." Đội trưởng Triệu viết một cái tên bên cạnh chữ X:
Tần Quân Hồ.
Mấy hình cảnh ồ lên, thoáng cái đã gật gù, thế thì chẳng trách được.
"Tôi nghĩ đa phần mọi người chẳng lạ cái tên này, với tư cách của Trần Hoạn Hải chưa đủ ngồi bàn công chuyện với ông ta, làm tay sai còn được. Hơn nữa chỉ nhân vật thế này mới có thể dọa cho ông chủ Đào không dám nói ra, ngoan ngoãn chuẩn bị tiền bồi thường, không bài trừ khả năng còn có thù cũ ... Cũng chỉ có kẻ này mới đồng thời giật dây được vị chi cục trưởng nào đó của chúng ta và ông chủ của Duy Đặc, ngoài ra còn có một người mang vị trí kỳ quái." Đội trưởng Triệu viết thêm một cái tên nữa:
Lý Mân Liên.
Cô gái này cũng đã bị điều tra rồi, không có ghi chép gì ngoài một cái hộ tịch, vốn cho rằng cô ta là đại biểu pháp nhân của Cty Lục Nguyên, nhưng tra mới biết, đại biểu pháp nhân là Tần Bắc Phương, một sinh viên mới tốt nghiệp. Mọi người hiểu, đây là vật thế thân của người sau màn, không sao thì lĩnh lương, có chuyện thì lĩnh tội. Thủ đoạn quen dùng của đám tội phạm kinh tế.
"Cô gái này rất lạ, đột nhiên nhảy vào vòng tròn Lộ Châu, còn mang theo đám thủ hạ, đi xe đắt tiền, tôi nghĩ không phải là nhân vật nhỏ đâu. Hiện giờ cô ta và công ty cô ta đang ở vị trí người bị hại, không bài trừ khả năng diễn trò, để hộ nợ tiền bị bắt vào đồn công an, sau đó uy hiếp đòi tiền. Phải nói biện pháp này hữu dụng, nếu có người chúng ta phối hợp dù chỉ một chút, thì thương hộ chín phần mười phải ngoan ngoãn trả tiền." Đội trưởng Triệu dù mừng giận không lộ ra mặt cũng phải tức giận rồi:
Sài Chiêm Sơn và Trần Hoạn Hải mò ra không phải hạng dễ chơi, nhất là tên thiếu gia ăn chơi kia càng nổi tiếng, không ít lần bị người của hắn bắt. Hai lần bị bắt vì chơi ma túy, hai lần tụ tập quan hệ tình dục tập thể bị đồn công an hai lần vô tình bắt được. Nghiêm trọng nhất là một lần lừa của thương hộ 20 vạn, bị lập án rồi, có điều sau đó bị cáo rút đơn. Nói ra hắn là căn bệnh nan y, lại có người nhà ở ba cơ quan công an, tòa án, kiểm sát, một gia đình truyền thống là thế mà nuôi ra đứa nhọt độc này.
Đó cũng là tâm kết của mọi người, đám hình cảnh biết nhưng không bình luận được gì.
"Tình hình đại khái là thế, mọi người thảo luận một chút, ra tay từ đâu, đừng lo tới các nhân tố khác, đích thân cục trưởng Lưu đôn đốc, tra ra ai cứ còng tay, vụ án này ảnh hưởng cực xấu, đã chạm tới giới hạn của chúng ta rồi."
Cuộc thảo luận mang tính thăm dò bắt đầu, thực ra có vài việc không khó tra, chỉ xem anh có dám tra hay không mà thôi. Sau khi cố kỵ dần bị tiêu trừ, ý kiến giá trị dần xuất hiện, người khả năng ẩn giấu phía sau bị lôi ra, bao gồm Đơn Dũng nguyên chủ sở hữu thương hiệu, gồm Tần Quân Hổ vốn là nghi phạm bỏ trốn, cùng Lý Mân Liên mới tới Lộ Châu không lâu, ngày càng nhiều nghi phạm lọt vào tầm mắt.
Bộ máy hình sự khổng lồ từ từ khởi động.