Hương Sắc Khuynh Thành

Lượt đọc: 64258 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Q2 - Chương 146
Tan hoang hết cả không chịu thấu. (3)

❊ ❊ ❊

Lại nói Tiền Trung Bình hoảng hốt quay về nhà máy thì đúng lúc xe cảnh sát rời khỏi nhà máy, Lão Tiền hớt hải chạy vào phòng tài vụ tức thì trố mắt. Cảnh sát đã dán giấy niêm phong tủ hồ sơ rồi, đùng đùng tóm lấy tài vụ già :" Chú, chú còn chưa già tới hồ đồ, sao để người ta niêm phong sổ sách, cái gì chưa nói, riêng việc trốn thuế lậu thuế đủ cho cháu vào tù làm bạn với Lão Không? Sao thế này, có phải mọi người nói lời khó nghe , để họ nổi giận không?"

"Không phải đâu." Ông già đeo kính lão giải thích:" Người ta không nói không rằng vừa vào đã niêm phong sổ sách, còn nói cái gì mà dính líu tới lừa đảo hợp đồng, hỏi chuyện tiêu thụ thịt đông, chú nói không biết gì hết, đợi cháu về hẵng nói, họ bảo không cần. Chú lại mời họ đi ăn cơm, họ không thèm để ý, niêm phong sổ sách xong còn nói tới kho lạnh khác điều tra ..."

Tiền Trung Bình tái mặt, nếu tra kho lạnh khác, thế nào cũng lôi ra cả đống chuyện, nghĩ tới thủ đoạn của Tần Quân Hổ là lòng lạnh toát.

Đã thế chú tài vụ còn không biết ý, hỏi:" Cháu này, có phải cháu ở ngoài chọc vào ai rồi không, nếu không làm sao có chuyện người ta hùng hổ mò tới nhà như thế."

"Thôi, thôi, làm tốt chuyện của chú ý, cho chú hai sinh viên đại học, vậy mà chuyện nhỏ xíu không làm nổi."

Lão Tiền mắng cả chú tài vụ lẫn hai người mới một trận mới đi, lát sau quay về nhìn giấy niêm phong, hỏi đơn vị của người ta, trong lòng đã có tính toán.

Chuyện này muốn xử lý được thì phải nhìn thấu bản chất của nó, như ông chủ Tiền xem sổ sách không hiểu, nhưng nhìn thấu bản chất rồi thì bề ngoài có hùng hổ thế nào cũng không cần để ý, chỉ cần để ý, góc rể nó ở đâu.

Thế là ông ta về văn phòng gọi điện thoại dùng xã giao giải quyết vấn đề.

"Cục trưởng Trần, ha ha, tôi là Lão Tiền đây ... Không có chuyện gì cả, lâu rồi không có thời gian ngồi với anh, nhớ quá, buổi trưa thế nào ? .... Đừng nói đi làm không thể uống rượu, chúng ta không uống rượu, chỉ tán gẫu ... Ừ, đúng, hai chúng ta thôi .... Được, tôi đợi điện thoại của anh."

Cúp điện thoại một cái, mặt ông chủ Tiền đang tươi cười biến thành dài như mặt lừa, chính là tên khốn đó, nói chuyện một cái là ông ta nhận ra ngay, ông ta chẳng nói chuyện sổ sách, tên khốn cũng không hỏi chuyện gì đã đồng ý rồi, bản thân đã nói lên vấn đề.

"Hỏng rồi, lão tử chuyến này lỗ lớn rồi."

Tiền Trung Bình nghĩ tới đó vội gọi điện thoại thông báo cho Đào Thành Chương, quá nhiều chuyện xảy ra làm lòng ông ta rối loạn, lại có thêm một nhân vật cấp trọng lượng nhảy ra tống tiền, nhưng nắm đúng thóp rồi, không coi trọng không được.

So đấu ngầm nối liền không dứt, Đào Thành Chương cùng lãnh đạo già ở tỉnh thương lượng, xem ra già có nhãn quang hơn trẻ, kết quả bàn bạc cũng miễn cưỡng chấp nhận. Tiền Trung Bình thì đi khắp nơi thăm dò vì sao chi cục Lộ Hoa tìm tới nhà. Tranh thủ lúc rảnh còn về thăm thằng con sợ tới không dám ra ngoài, chuyện đau đầu làm ông ta nóng nảy không thôi. Còn ở ngoài, đám đòi nợ vẫn đáng hoàng cầm giấy phán quyết đi từng nhà.

Trên đường, một chiếc xe việt dã biển dân dụng thong thả đi theo phía sau đội ngũ đòi nợ hôm nay lại xuất hiện, là nhân viên thực địa chi đội hình sự phái ra. Triệu tập Sài Chiêm Sơn không có kết quả, mà Trần Hoạn Hải tạm thời không thể dụng vào, lại không dám đánh cỏ động rắn với Lý Mân Liên, cho nên đột phá của vụ án chỉ có thể tìm ở sự thực và chứng cứ. Thế là công ty Lục Nguyên cùng đội ngũ đòi nợ lai lịch không rõ ràng thành mục tiêu giám sát của cảnh sát. Tất nhiên là còn đám bị cáo của vụ án thương hiệu nữa, cuối cùng điểm đột phát đặt vào theo dõi tài chính bồi thường, đây là động cơ dễ thấy, ai là người cuối cùng sở hữu khoản bồi thường là kẻ giật dây, điểm này không ai dị nghị.

"Anh Khúc, anh xem chiếc Audi kia có phải của em gái Đào gia, chính là em gái miệng rộng chúng ta gặp hôm qua ấy, rất xinh đẹp." Trong tầm nhìn cảnh sát theo dõi xuất hiện người quen, một chiếc Audi đỏ rực phóng qua bọn họ lại phóng qua ba chiếc xe đòi nợ, cửa sổ mở ra, nhìn thấy ngay Đào Thiên Hạc tóc tung bay trong gió, đường nét bắt mắt:

"Đúng là cô ấy, ấy, không đúng ... Sao cô ấy là ở đây, phía trước là hiệu thịt ngâm đường Tử Kim, không phải có ấy cũng tới đó chứ?" Cảnh sát Khúc hoang mang:

Hai người từ từ áp sát, bất ngờ là lại có ba chiếc xe chấp pháp thành quản phóng vù vù qua, đi rất ngông nghênh, làm hai hình cảnh sợ hãi đánh tay lái đi, thầm chửi đám phá hoại. Ai ngờ mấy chiếc xe thành quản cũng dừng rồi, đi xuống mười mấy người, bên đường cũng có mười mấy người chào hỏi số thành quản mặc thường phục kia, nhân số tới gần 30.

Xe theo dõi dừng lại, hai hình cảnh nhìn nhau, bọn họ thấy cả chiếc Audi đỏ đỗ cách đó không xa, linh cảm nghề nghiệp rằng sắp xảy ra chuyện, vội lấy bộ đàm nhỏ giọng thông báo về nhà.

Không kịp nữa, đắt bắt đầu rồi, Đào Thiên Hạc nhận được điện thoại của chủ cửa hiệu cuối cùng cũng đuổi kịp đám người đòi bồi thường kia, cô không xuống xe, đợi bọn chúng gặp xui xẻo trong tay Lôi ca.

Lôi Đại Bằng xuống xe cực kỳ khí thế làm động tác bao vậy, một đội ngũ ô hợp tứ tán vây quanh ba cái xe.

Đám người ở trên ba cái xe kia chưa nhận ra, diễu võ giương oai đi xuống 12 người, vào thẳng trong cửa hiệu, ai nấy vóc dáng đều cao ráo to khỏe, xem ra bị thua thiệt nên học khôn rồi. Người đi vào mang phán quyết ra, không lịch sự nữ, hung hăng nói:" Ông chủ Cổ Hạo Long phải không, phán quyết bồi thường thương hiệu chuẩn bị làm thế nào đây? Đừng nói là đổi biển hiệu, dù ông có đóng cửa thì vẫn phải bồi thường, chuyện này đã ầm ĩ lắm rồi, đừng nói là ông không biết nhé."

Chủ cửa hiệu là trung niên ngoài 40, hôm nay cũng thật thà, vì chuyện tối qua làm sợ hãi, mắt thi thoảng nhìn ra ngoài, cô con gái Đào gia chẳng phải nói là nghĩ cách à? Sao còn chưa tới? Xem ra xảy ra chuyện thì chẳng dựa được vào ai.

Người ông chủ Cổ đợi chưa tới mà lại tới ba tên béo, chén lấn đi qua cửa, một tên hô lớn:" Ông chủ, cắt cho 5 cân thịt."

"Này, sao anh lại đẩy người ta." Đòi nợ đang giục ông chủ trả lời thì bị người ta chen qua, tức giận nhưng không muốn gây chuyện, ông chủ dặn rồi:

"A, không thấy có người." Lôi Đại Bằng liếc một cái:" Mắt trợn lên như thế làm gì, trông như con lừa, mẹ mày, không ăn thịt lừa thì đứng vướng víu làm gì?"

"Này, anh, anh ..." Người kia tức nghẹn họng:

Bạch Thự Quang ồ lên một tiếng:" Thì ra là thằng nói lắp."

Lật Tiểu Lực giả vờ giễu cợt:" Mày, mày, mày, nói, nói, nói, ai ai ai ai, lắp thế hả?"

Thế là ba tên béo ôm bụng cười tới thịt mỡ toàn thân rung ring, ngay cả chủ cửa hiệu cũng bật cười, thấy ba tên béo thú vị. Người kia bị trêu tới đỏ mặt tía tai, ỷ bên mình đông người, quát:" Cút!"

Ba tên béo ngưng bặt, Bạch Thự Quang kiếm được cớ rồi, chỉ người đó:" Lôi ca, hắn chửi anh."

Lật Tiểu Lực đe dọa:" Chửi anh tao hậu quả vô cùng nghiêm trọng, quỳ xuống, học tiếng chó sủa, anh đây không so đo nữa."

Người kia bóp ngón tay kêu răng rắc, nhìn ra đối phương sinh sự, nếu là lưu manh vô lại gì thì hắn không dám xem nhẹ, nhưng ba tên béo đi lại còn khó khăn, chẳng ai để vào mắt, có khi một cú đấm là dọa bọn chúng chạy rồi, ra hiệu cho người bao vây vào giữa.

Không ngờ chưa kịp đấm, thì một tên béo nói:" Ông chủ Cổ nhìn thấy rồi nhé, là bọn chúng chửi tôi trước nhé, giờ còn muốn ra tay đánh người. Cảnh cáo bọn mày, con mẹ nó quỳ xuống bò ra, đừng làm bố mày không vui ... A, mẹ mày ..."

Chưa cảnh cáo xong Lôi Đại Bằng bị một tên tóm cổ áo xốc lên, tất nhiên xốc lên sao nổi, hắn chẳng sợ còn chỉ tay:" Ê, có người cào xe mày kìa."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi Tiến »