Làm ăn chính là vậy đấy, có lúc lỗ cũng có lúc lãi, ai cũng hiểu thế, nhưng dù sao thì lãi luôn vui hơn, đặc biệt là tình cờ mà kiếm đầy túi thì mừng lớn.
Cái Đình Giáp hiện giờ là thế, nhìn di động gửi tin nhắn từ ngân hàng, gương mặt suy dinh dưỡng hiện lên nụ cười, trước kia biết cách kiếm tiền này đấy, nhưng không ngờ kiếm dễ thế. Gọi điện cho cha ruột trước rồi lại gọi điện cho cha kế, đúng như Lô ca nói, cả hai người cha đều không dám không nể mặt, riêng bao gạo kê nặng 10 cân giá không rẻ đã bán được trăm bao, năm nay cơ cấu tương quan của chính phủ tha hồ nấu cháo húp. Chỗ cha kế còn giúp tiếp thị ít hàng khô, đơn vị đó là kỷ ủy, không thể trắng trợn vi phạm quy định, biến tướng phát phúc lợi. Sau khi thỉnh giáo anh Đơn, anh Đơn liền phát cho ít phiếu, danh xưng vật phẩm này là: Dụng cụ văn phòng
Mấy thứ đó sao cũng được, quan trọng là tiền vào tài khoản không thiếu một xu, Cái Đình Giáp nhìn con số trên tài khoản mà cười toét miệng. Không ngờ đang vui thì có hơi nóng tập kích, biết là ai tới vội giấu di động đi, trài phải có hai cặp mắt dí tới, hắn quát:" Làm gì thế hả?"
"Nhìn thôi, sao hả?" Đại Béo không vui:
"Vênh cái chó, cha tôi nếu là khu trưởng, tôi cũng bán được chừng đó." Nhị Béo ủ rũ, số hàng khô hắn bán được chỉ đủ trả tiền vay Đơn Dũng, rốt cuộc có trả hay không, hắn đang dằn vặt:
"Đây là thời đại so cha với nhau, sao cậu không nói nếu cha cậu là thịt trưởng đi, còn chẳng cần đi làm ấy chứ." Cái Đình Giáp khiêu khích hai tên béo:
Lật Tiểu Lực thấy khó hiểu:" Tiểu Cái, cha cậu là khu trưởng rồi, cậu tới thành quản làm cái gì?"
"Ha ha, thành quản là vua các nghề, cậu không biết à, người từng làm nghề này, về sau làm cái nghề gì cũng được. Vì đặc tính huấn luyện nghề nghiệp không nghề nào có được này, cho nên tôi tới đây thử." Tiểu Cái trả lời rất chuyên nghiệp, nhưng nhầm đối tượng, hai tên béo bị mỡ che não rồi:
" Đặc tính gì thế?"
" Tim đen tàn nhẫn mặt dày."
"Chẳng qua là mặt dày một chút, làm gì tới mức vô sỉ như cậu nói." Bạch Thự Quang nghe chê nghề mình đang làm thì không vui:
"Chẳng qua là cậu tu luyện chưa đủ thôi." Cái Đình Giáp nghiêng đầu nhìn ngoài văn phòng:" Ví dụ Lôi ca hơn chúng ta nhiều, những hiệu rượu thuốc trong khu vực quản lý, anh ấy nhét thổ sản cho người ta, còn thu tiền mặt."
Ba tên đều cười, bản lĩnh dọa thương hộ nhỏ đó, bọn họ không học được.
Đang nói thì Lôi Đại Bằng được tiền hô hậu ủng đi vào, xem ra uy tín ngày càng cao rồi, không cao không được, sau bữa cơm hôm đó, trong túi mọi người ít nhiều có tiền, sao không nịnh bợ Lôi ca mang tới cơ hội phát tài. Huống hồ Lôi ca rất trượng nghĩa, ai kiếm được nhiều thì xẻo người đó, vừa đi vào đã đá đít Bạch Thự Quang mấy cái:" Cả đám chỉ cậu là không ra làm sao cả, mất mặt mọi người."
Ấy là vì chê Bạch Thự Quang kiếm được ít quá đấy mà, hắn cũng đau lòng lắm chứ, mặt đau khổ cầu khẩn:" Lôi ca, Lôi ca, đó là tại cha em không chịu phấn đấu, em biết làm sao?"
"Đừng bảo là anh đây không chiếu cố cậu, có bản lĩnh thì ăn thịt, không có bản lĩnh thì ăn phân ... Hôm nay ai có thu nhập, mai là Nguyên Đán rồi, không ăn uống thì xấu hổ lắm, gọi hai vị đội trưởng đi, các anh em tụ tập. Giơ tay nào ..." Lôi ca hô hào, thói quen ăn của đại hộ phát huy:
Loại chuyện này Hạt Dẻ và Thịt Trắng là thích nhất, vì trong đám này, hai bọn họ là thành phần bần n ông, chỉ có ăn chực chứ không phải mọc túi.
Trương Vệ Hoa, Cái Đình Giáp, Đồng Vĩ lần lượt giơ tay, thế là có tận ba đại hộ, tức thì thu được một đống anh mắt dâm đãng và tham lam. Cái Đình Giáp hào sảng nói:" Được, được, các anh em đừng nhìn chúng tôi như thế, chúng tôi mời khách, được chưa?"
"Xem xem, Tiểu Cái tự giác chưa, năm nay cá nhân tiên tiến trong đội chính là cậu ấy rồi. Lát truyền lời tôi, ai không chọn Tiểu Cái, chúng ta không bỏ qua cho người đó." Lôi Đại Bằng vui vẻ tuyên bố như lãnh đạo đội, đám thành quản hô hào ủng hộ:
Nhiệt tình tới Tiểu Cái cũng ngại, cố tình làm ra vẻ đau khổ:" Lôi ca, tháng này em bị xẻo năm lần rồi, anh không thể xẻo em mãi vậy chứ?"
"Đúng thế, tôi cũng bị xẻo bốn lần rồi." Trương Vệ Hoa phụ họa:
"Đó gọi là chia đều giàu nghèo, các cậu kiếm được nghèo quá, chẳng lẽ muốn để anh em với nhau cũng có tâm tình thù nhà giàu?" Lôi Đại Bằng khó xử:
"Đúng thế, bọn em hận nhất là xã hội bất công, có điều em thích Tiểu Cái." Lật Tiểu Lực nói:
"Nếu nhà giàu nào cũng n hư Tiểu Cái thì xã hội đã sớm hài hòa rồi." Bạch Thự Quang tuyên bố chắc nịch:
Ồn ào nhốn nháo, ba hoa bốc phét, phương thức trò chuyện bình thường, tuyết lớn hay ở chỗ đó, không cần ra đường xua đuổi đám tiểu thương đó. Tán phét tới tận trưa, Lôi ca quả đúng là kéo được hai vị đội trưởng tới, tiếng nói của Lôi ca trong đội hiện giờ không phải đùa đâu, lại gọi thêm mấy đội viên quen thuộc không trực ban, tới khách sạn Khải Duyệt Lai bày bốn bàn.
Buổi chiều hơi rượu chưa tan mở đại hội bình chọn, bỏ phiếu mấy cá nhân tiên tiến, nửa năm qua, đồng chí tốt ngày ngày ra đường dầm mưa dãi nắng thì tên đề cử cũng chẳng có, còn người được phiếu bầu cao nhất là tên từng bị tóm vào đồn công an: Lôi Đại Bằng.
Đứng thứ hai là người chưa từng đi chấp pháp: Cái Đình Giáp.
Không thể không thừa nhận, đôi khi cái xã hội này rất bất công, tin tức Tiểu Lôi được bình chọn tiên tiến còn chưa báo lên, bên trên có tin truyền xuống, Tây Thành đại đội trưởng Lôi Đa Bảo có khả năng đề bạt làm phó cục trưởng, đó là vị đội trưởng nghe nói trừ vợ ra thì không sợ ai hết, một đôi cha con hot nhất thành quản năm nay.
............... ..........
Cũng là ngày trước Nguyên Đán, khi Tư Mộ Hiền và Lưu Thúy Vân quay lại ngôi trường đã xa cách nửa năm, đám sinh viên bận bịu, không khí ngày Lễ nồng đậm làm cặp đôi rời trường chưa lâu không khỏi hồi ức lại ngày tháng khó quên trong trường, có điều trong hồi ức có thêm nỗi buồn.
Nửa năm trôi qua rồi, Tư Mộ Hiền trông bảnh bao hơn, có điều Lưu Thúy Vân về huyền thành dạy tạm thì vẫn ăn mặc đơn giản chất phác như thế, hai người vẫn thân mật như vậy. Chỉ có điều cũng thêm chút xa lạ, khi xuống xe, Tư Mộ Hiền đưa tay ra, Lưu Thúy Vân quen nắm tay hắn bất ngờ không dưa tay làm Tư Mộ Hiền ngạc nhiên, nhận ra khoảng cách không chỉ sinh ra nhung nhớ.
Lôi ca nói rồi, khoảng cách dễ sinh ra ngoại tình mới đúng.
Vốn chỉ coi rằng hắn không ăn được nho nên nói nho chua, giờ Tư Mộ Hiền nhận ra, đó là chuyện thường tình của con người.
"Sao thế Mộ Hiền?" Lưu Thúy Vân phát hiện vẻ mặt Tư Mộ Hiền hơi lạ:
"À không sao." Tư Mộ Hiền hơi ngượng ngùng, chỉ mong vừa rồi mình quá nhạy cảm:
Hai người nhìn nhau cười, sóng vai vào trường, Tư Mộ Hiền chuyên môn tới đưa một bản thảo phong tục dân gian cho giáo sư Tống, Lưu Thúy Vân thuận đường tới thôi. Bọn họ hẹn nhau tới thăm cô giáo Nhâm Quần và chủ nhiệm Vương Hằng Bân. Dẫm trên mặt tuyết rào rạo đi một quãng, Lưu Thúy Vân hòi thăm tình huống gần đây của hai người kia, Tư Mộ Hiền cười đáp:" Một làm thành quản, một làm gian thương, đều sống rất tiêu sái, cơ bản thực hiện được lý tưởng ban đầu rồi."
"Đơn Dũng làm gì thế, vẫn bán thịt lừa à?"
"Trong tay em ấy, hộp quà Lộ Phong, thương hiệu vừa đăng ký cuối năm, giờ phổ biến khắp siêu thị trong thành phố rồi."
Lưu Thúy Vân ngạc nhiên xem mấy loại hộp quà trong tay, đó là quà tặng giáo sư Tống, tưởng là thứ Tư Mộ Hiền bỏ công lựa chọn, không ngờ sản phẩm của Đơn Dũng. Cô xem qua rồi nói:" Trong này có phần của anh hả, hai người kia làm gì có con mắt thẩm mỹ như thế?"
Tư Mộ Hiền không đáp mà hỏi:" Thúy Vân, sao anh thấy em hứng thú với họ còn hơn với anh thế, hình như em chưa hỏi anh thế nào."