Hương Sắc Khuynh Thành

Lượt đọc: 64257 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Q2 - Chương 115
Sự đời chẳng như ý, sự cố luôn sinh ra. (3)

❊ ❊ ❊

"Ai thế ạ?" Đơn Dũng kín đáo ném cục đá đi:

"Mẹ không biết, ở gian ngăn cách nhỏ ấy." Đằng Hồng Ngọc chỉ chỉ:

Chuyện lạ, đám bạn bè của mình có ai mẹ không biết đâu, Đơn Dũng đi nhanh tới mở cửa, á, đến cả mình cũng không nhận ra luôn.

Một nam tử tuổi chạc 30 đang tự rót tự uống, ngẩng đầu lên cười mời:" Ồ, cậu đấy à, ngồi đi."

"Ai thế?" Bà mẹ thích hóng hớt chạy tới:

"Bạn làm ăn ấy mà mẹ, mẹ cứ đi làm việc đi." Đơn Dũng che giấu, ngồi xuống đối diện nhìn thẳng vào hắn:

"Vậy đợi chút, mẹ làm thêm vài món ... Cứ ăn thoải mái nhé." Đằng Hồng Ngọc rất nhiệt tình:

"Bác không phải làm thêm nữa đâu ạ, cháu nói với Đơn Dũng vài câu rồi đi thôi." Người kia dỗ được bác gái đi rồi, đưa danh thiếp tới, giám đốc trung tâm giải trí Duy Đặc, Sài Chiêm Sơn:

"Anh Sài, thân phận lớn như anh, sao lại ghé thăm cửa hiệu này?" Đơn Dũng chơi đùa danh thiếp trong tay, y đã đoán ra được điều gì đó rồi:

"Mời cậu tới công ty chúng tôi chơi, thuận tiện bàn ít việc, xe đã đỗ bên ngoài rồi, nếu hôm nay không tiện thì hẹn hôm khác cũng được ... Hoặc là để tôi tới đây." Sài Chiêm Sơn rất khách khí:

"Hẳn là không phải anh mời tôi đâu nhỉ? Hai chúng ta căn bản chẳng dính dáng gì tới nhau, người khác nhờ anh hả?"

"Đúng thế, người anh em là người thông minh, tôi không cần phải nói nhiều, tôi cũng chỉ thuận tiện giúp một người bạn thôi ... Cậu thấy thế nào?"

"Vậy thì đi thôi, dù sao các anh đã tìm tới tận nhà tôi rồi, tôi còn chạy được hay sao?" Đơn Dũng tỏ ra thoải mái nói:

Hai người đứng dậy, Đơn Dũng vừa mở cửa ra thì gặp mẹ chưa biết gì cả mang thêm thức ăn tới, nghe nói con muốn đi, Đằng Hồng Ngọc dặn dò một phen phải về sớm, đi đường cẩn thận. Rồi khi dọn dẹp thấy trên bàn có mấy tờ tiền, vội vàng cầm tiền đuối theo vị khách kia, dứt khoát trả tiền lại, nói bạn bè tới nhà chơi ăn một bữa cơm còn lấy tiền thì coi sao được? Sài Chiêm Sơn lúng túng, bảo không trả tiền thì ngại lắm, trả tiền thì người ta không nhận, khách khí mãi mới thoát thân được, dở khóc dở cười.

Đi lên chiếc hummer không gian rộng rãi, dọc đường đi rất yên tĩnh, Đơn Dũng chẳng nói một lời làm Sài Chiêm Sơn ngồi ở phía trước có chút sốt ruột. Nghe người ta nói chàng trai này có chút tà môn, giờ xem ra đúng là vậy thật, nếu đổi lại là bất kỳ một người bình thường nào khác e là sợ phát hãi rồi ấy chứ, vậy mà y coi như chẳng có chuyện gì.

Xe xuống núi đi vào thành phố, Sài Chiêm Sơn mang thuốc lá ra mời, Đơn Dũng từ chối không hút, hắn mới nói:" Chàng trai, nghe người ta nói cậu khá lắm, chém người ở quảng trường Bát Nhất, hôm nay được gặp, đúng là rất có gan đấy."

"Anh nghe nhầm rồi, anh Sài, tôi mới là người bị chém đấy." Đơn Dũng đính chính:

"Cũng vậy thôi, thời buồi này dám liều mạng vung dao lên đầu không phải tầm thường, huống hồ là còn sống khỏe phây phây. Đơn Dũng, sao cậu không hỏi xem tôi tìm cậu là vì chuyện gì?"

"Thì là cái thương hiệu nát kia thôi, trừ thứ đó ra chắc chẳng có bộ phận nào trên người tôi khiến anh hứng thú đâu nhỉ?"

"Đúng thế, cậu là người rất thông minh." Sài Chiêm Sơn chẳng quay đầu lại, nói rất ôn hòa:" Vậy tôi mạo muội hỏi một câu, cậu sẽ không khiến chúng tôi thất vọng chứ? Đừng hiểu lầm nhé, chúng tôi không phải XHĐ gì đó đâu."

"Không đâu, bất kể là anh hay bạn anh, nhất định đều không thất vọng." Đan Dũng trả lời rất chân thành, đối phương cử loại nhân vật này tới tận nhà y cũng tương đương với lời cảnh cáo rồi, dù tâm trạng thế nào, y vẫn phải cẩn thận đối đãi:

Thế là cả ông chủ Sài cũng trở nên vui vẻ cứ luôn miệng khen Đơn Dũng tuổi trẻ tài hoa. Có điều Đơn Dũng coi như gió thoảng bên tai, nếu không phải trong tay y có món hàng đáng giá thì cả đời chẳng thể dính dáng tới người làm ăn ở thế giới màu xám này. Giải Trí Duy Đặc là nơi thế nào, chỉ cần là nam nhân ở Lộ Châu đều biết, bất kể là rượu hay là gái đều là cực phẩm, xếp hạng trên toàn quốc cũng kiếm được một chỗ.

Tới nơi rồi, toàn bộ đường nét kiến trúc bị nhấn chìm trong đại dương ánh đèn muôn màu, xe taxi ra vào tấp nập, thi thoảng mới thấy vài cái xe riêng, đều là xe đắt tiền vùng ngoài tới kiếm thu vui, sớm đã chen chật kín cả bãi đỗ xe lớn. Tấm biển quảng cáo khổng lồ là gương mặt nữ nhân xinh đẹp, nổi bật nhất là bờ môi gợi cảm, như đang chu ra dụ dỗ xe cộ đi tới, một đám người xuống xe là cứ hướng đó mà đi.

Đơn Dũng xuống xe đi theo Sài Chiêm Sơn vào đại sảnh lộng lẫy, từ chính sảnh đi thông thẳng tới đằng sau, ập vào mặt là mùi nhà tắm. Đúng vậy là khu xông hơi của trung tâm giải trí, cửa hướng về một phía khác, tiếp tục theo cầu thang đi lên, cửa mở ra có phục vụ nam mặc gile đeo nơ mời:" Ông chủ, đi hướng này."

"Trước kia cậu đã tới đây chưa?" Sài Chiêm Sơn thấy Đơn Dũng quá ít nói, gợi chuyện hỏi:

"Thực sự là chưa, cho này của anh chi phí lớn quá, tôi không dám tới."

"Nói vậy là không đúng rồi, bị vợ quản quá chặt không tới được thì có chứ muốn tới mà không dám tới thì không có, ha ha ha. Sau này thường tới chơi nhé, người có thể chém gục đám Đô Trọc, tôi rất muốn kết giao."

"Sao, anh Sài quen Đô Trọc à?" Đơn Dũng tò mò:

"Loại người cặn bã như thế, cậu muốn không quen cũng không được, kinh doanh kiểu chúng tôi mà không có người trấn giữ, dăm ba bữa lại có loại người như hắn tới gây phiền toài, trước kia chỉ có Tần Lão Hồ mới trấn chiếp được bọn này. Có điều phải nói, đám người này gây chuyện đúng là cao thủ, chơi cùn không lại chúng, tôi đúng là lấy làm lạ, sao lại thua trong tay cậu." Sài Chiêm Sơn đứng lại trước cửa một gian phòng, nhìn Đơn Dũng vẫn thấy nghi hoặc, chàng trai điển trai có chút thật thà này quá khác so với tưởng tượng của hắn:

"À, chúng tôi bị ép quá thôi, lúc đó làm gì biết Đô Trọc lại có danh tiếng lớn như vậy, nếu biết trước có khi đầu hàng rồi." Đơn Dũng nhún vai:

Sài Chiêm Sơn bật cười, tán thưởng thái độ thẳng thắn của Đơn Dũng, khẽ gõ cửa, làm động tác mời.

Có những chuyện không thể tránh được, như vậy chỉ có thể lựa chọn thản nhiên tiếp nhận thôi, chỉ có điều lần này đối diện với ai, Đơn Dũng có chút tò mò.

Có điều vừa mới đi qua cửa, Đơn Dũng gần như nín thở, mặt cứng đờ, thậm chí là chỗ nào đó trên người cũng cứng rồi.

Có thể khiến nam nhân phản ứng mạnh như thế chỉ có mỹ nữ thôi.

Đúng là mỹ nữ, còn là một đôi hoa tỷ muội không chỉ vóc dáng mà kiểu tóc, khuôn mặt đều giống nhau, lại trần truồng.

Đó là một nơi mà không quá ám muội, ánh đèn trắng chiếu sáng rực cả gian phòng, sạch không dính một hạt bụi, ở trong gian ngăn cách bằng kính, hai cô gái gần như không mặc chút gì trên người, đang dụng động tác nhẹ nhàng lay động eo, người ngồi trên thở dóc, mồ hôi lấm tấm, người quỳ ở dưới như đóa hoa mới nở, tay khẽ vuốt ve. Hai người đang phục vụ một nam nhân nằm đó, người đó dù có là ai thì lúc này tuyệt đối không có sức hấp dẫn bằng mỹ nữ.

À, không phải trần truồng đâu, Đơn Dũng thấy mỹ nữ ngồi xổm đứng dậy, sau lưng có sợi màu trắng nho nhỏ, là áo ngực màu da gần như không thấy rõ, giữa hai khe mông tròn lẳn cũng có quần lọt nhỏ xíu ẩn giữa sắc da thịt, nếu muốn nhìn rõ hơn e là phải tách ra nhìn rồi.

Té ra không phải phục vụ tình dục mà là hai mỹ nữ một tẩm quất, một sửa móng tay cho ông chủ thôi, Đơn Dũng bỗng nhiên có kích động muốn đánh người, ăn mặc đàng hoàng không làm được việc đó hay sao hả? Còn ông chủ đang nằm kia giống như đã khoan khoái ngủ rồi, bàn thấp bên cạnh có ly miệng rộng chứa đồ uống màu hổ phách, trên cắm lát chanh, trong chén bập bềnh quả anh đào.

Khi hai người họ đi vào, hai mỹ nữ tựa hồ chẳng nhận ra, cũng chẳng ngừng công việc, tiếp tục động tác nhẹ nhàng kia, còn tim Đơn Dũng thì lỗi nhịp mấy lần, bị bầu ngực lay động kia hấp dẫn.

Mẹ nó, đây mới là cuộc sống.

Chỉ biết cởi quần áo móc trym ra thì đúng là loại cầm thú, còn cởi gần như sạch sẽ, hương sắc đầy phòng thế này mới là tình thú cuộc sống, là loại cầm thú cao cấp có phong cách, là trạng thái tiến hóa cuối cùng của mỗi nam nhân.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi Tiến »