Lát sau đám người kia kéo xuống, nhưng chưa xong, chỉ thấy bọn chúng mỗi người cầm chai nước ngọt thủy tinh, uống xong dùng làm vũ khí, phun sơn lên đó, sau đó ném bừa lên tầng hai. Có cái ném trúng lưới thép, có cái ném trúng cửa kính, đập trúng tường, tiếng vỡ vang lên liên hồi, một số xe ô tô đỗ dưới tòa nhà rú còi báo trộm ầm ĩ, bọn chúng hú hét như dã nhân rồi lên xe đi, để lại tiếng chửi bới của dân cư, bảo an bị khống chế trước, tất nhiên không có mặt.
Cao Soái được Trần thiếu gia gọi lại, đi lên xe của hắn, chuyện này làm Cao Soái vừa kích động lại hồi hộp, được đi cùng xe với thiếu gia nhà cục trưởng chi cục công an đấy, đây là bước tiến lớn trên sự nghiệp của hắn.
"Có bản lĩnh, trước kia đều làm thế à?" Trần thiếu gia vừa lái xe vừa hỏi:
"Gần như thế, nhiều trò lắm ạ ... Trần thiếu gia, tôi thấy nhà này không có vấn đề gì đâu, hơn 40 vạn, chúng thừa sức trả. Cứ để tôi dày vò vài ngày, dù đem nhà ra thế chấp cũng phải trả." Cao Soái khoe công:
"Ha ha ha, tốt tốt, làm tốt lắm, đúng là nhân tài, anh chơi hay hơn Lão Soài nhiều, mà không sợ bị bắt sao? Người ta báo cảnh sát thì thế nào?"
"Trần thiếu gia cứ yên tâm đi, dù bắt được thì tối đa cũng chỉ giám tám mười ngày, ra rồi vẫn đòi tiền, còn đói dữ hơn, đòi tới lúc trả mới thôi. Nhóm này bị bắt rồi thì tôi gọi nhóm khác, cứ liên tục như thế đến khi nào trả tiền mới thôi.”
Tóm lại bất kể thế nào cũng phải trả tiền.
Dù anh không muốn cũng phải thừa nhận, lực uy hiếp của lưu manh còn hơn cả luật pháp, một tiếng sau, đám người Cao Soái kiếm sáu cỗ xe, tới bảy nhà, vẽ vô số bức tranh ấn tượng, số cửa kính bị đập không cách nào thống kê. Lại tới một nhà, chính là nhà lão ria con kiến, rất biết điều trả 5 vạn tiền mặt, thề sống thề chết mai nhất định trả tiền, cầu xin mọi người đừng phá ngôi nhà mới trang trí của ông ta. Cao Soái cũng trượng nghĩa, phất tay một cái thu quân, đây là nhà đầu tiên không bị sứt mẻ gì.
Đến chừng 10 giờ tối, Trần thiếu gia đang hưởng thụ khoái cảm dẫn một đám người đi công thành cướp trại, vào nhà đói tiền thì nhận được điện thoại của Tiền Mặc Hàm, vừa nghe máy, bên kia đã rú lên như heo bị chọc tiết.
"Anh Trần, cứu em với, có người đập cửa hiệu nhà em."
Hả? Trần Hoạn Hải hoảng sợ, hắn to gan tới mấy cũng không dám cãi lời cha mình, cửa hiệu mấy nhà Tiền Đào Tôn không dám tới làm bừa. Vừa nghe thấy có kẻ thừa cơ, sao chấp nhận được, gọi luôn đám Cao Soái đang có sẵn bên cạnh:" Đi, Cao Soái, có người ức hiếp anh em tôi, tới giúp một tay."
"Vâng, anh chỉ nói một câu thôi, đánh chết lũ chó, mẹ nó, huynh đệ của Trần thiếu gia mà cũng dám đụng vào, chán sống rồi." Cao Soái vỗ ngực, chỉ huy đám anh em phía sau, năm chiếc xe phóng nhanh tới đường Lộ Hoa, khí thế hừng hực.
…………… …………..
Rất nhiều chuyện chúng ta chẳng hiểu nổi nó xảy ra như thế nào, vì sao lại tới mức ấy cho dù về sau dân cảnh tới hiện trường lấy lời khai, có mấy vị khác trốn dưới bàn chỉ biết nói: Có mấy chục người xông vào, thấy người là đánh, thấy đồ là đập, chúng tôi sợ quá chui hết xuống bàn.
Đúng vậy, đây là lời phản ánh chân thật và trực tiếp nhất, Đô Trường Thanh phát cho anh em mỗi người một cái mũ len mỏng, đội lên thì là mũ, kéo xuống thành mặt nạ che mặt. Vũ khí thì có sẵn, gạch đá, không thì bẻ cây làm gậy, không thì lan can sắt bên đường.
Đừng coi thường năng lực sáng tạo của dân vô sản, chém cây làm giáo, chặt trúc làm thương, khởi nghĩa từ đó mà ra.
Đợi lần tập kết cuối cùng cách đường Lộ Hoa không xa, Đô Trường Thanh chỉ huy đám huynh đệ, quầy thu ngân phải đập nát, làm lại phải một ngày; xoong nồi trong bếp phải đâm thủng, nếu không mai còn nấu nướng; nữ nhân viên xinh đẹp sờ được thì sờ, cấm giở trò thật, đừng dính vào tội cưỡng bức, không cứu nổi đâu. Tóm lại phá hoại là chính, nhưng mức độ phải nắm tốt, đây là giới hạn Đô Trường Thanh làm lưu manh bao năm tổng kết ra, làm người nên giữ lại đường lui, làm lưu manh cũng phải có giới hạn, ví dụ tiền của doanh nghiệp chớ cướp, nếu không sẽ thành tính chất khác.
Giáo dục một phen thế hệ vô sản mới, cùng với một tiếng hô, mấy chục truyền nhau chai rượu uống vào cho lên sĩ khí, kéo mũ xuống che mặt, la hét xông vào hiệu thịt ngâm Hưởng Mã Trại đèn sáng trưng trên đường Lộ Hoa.
Á, nữ phục vụ ở quầy trước là người ré lên trước tiên, miệng há to, mặt biến sắc.
Choang, choang, cửa kính gặp họa trước tiên, Đô Trường Thanh hô lớn:" Tới ăn cơm, uống rượu, ai không liên quan cút xéo hết."
Rầm rầm, người ăn uống ở đây chưa trả tiền hớn hở chạy ngay, rõ ràng mang tâm lý thừa lúc hỗn loạn hưởng lợi, không trốn mới là lạ.
Ai chậm chân không kịp đi, người ta bắt đầu đập pha thì chui tọt xuống gầm bàn, chỉ nghe đủ tiếng rơi vỡ xen lẫn tiếng nam phục vụ kêu đau đớn và nữ phục vụ hét chói tai. Quầy trước bị đập, bàn bị phá, nồi trong bếp bị chọc, bị đập bẹp, đám lưu manh đập phá hứng khởi còn tiện tay thái thịt lừa ăn, vừa ăn vừa đá đít đầu bếp, mẹ nó, muối đâu? Ăn thôi còn chưa đã, đưa bàn tay mỡ màng ra sờ mông nữ phục viên sợ run cầm cập nấp sau cửa, đúng là sướng, sống phải thế này chứ.
Lập cửa hiệu khó, phá cửa hiệu dễ, chỉ vài phút thôi cái cửa hiệu đường Lộ Hoa đã tan hoang, ngay cả đèn treo thủy tinh cũng không thoát kiếp nạn, rơi xuống vỡ tan tàn, toàn bộ cửa sổ đều để lại dấu vết đập phá.
Tiền Mặc Hàm thực ra lúc ấy đang ở trong cửa hiệu, tiếng rống đầu tiên của Đô Trường Thanh là hắn sợ trà trộn vào đám đông chạy mất, gọi điện thoại khắp nơi cứu viện, nhưng tới khi đám người đó bỏ đi rồi, cả cảnh sát và cứu viện đều chẳng thấy đâu.
Mặc Mặc nổi điên rồi, buổi chiều bị đánh, buổi tối cửa hiệu bị đập, cục tức này làm sao mà nuốt trôi được, chui vào trong xe, lén lút đi theo đám người kia. Bám theo không lâu toát mồ hôi, không xong rồi, đám đó đi về cửa hiệu còn lại, vội báo Trần thiếu gia đổi hướng.
Chuyện này có dự mưu, nhìn đám lưu manh giở trò cũ, như lang như hổ xông vào cửa hiệu còn lại, tiếp tục là tiếng nữ phục vụ viên la hét truyền ra, Mặc Mặc béo muốn khóc, hôm nay tổn thất lớn rồi, còn làm ăn gì nữa chứ. Nhưng hắn chỉ có thể trơ mắt mà nhìn, chẳng giúp được gì, chẳng lẽ bảo anh đây vác gạch đánh người ta, có đánh cũng đánh chẳng nổi.
Két ... Khi tiếng phanh xe chói tai vang lên, cứu binh rốt cuộc cũng tới vào thời khắc cuối cùng, Trần Hoạn Hải nổi cơn lôi đình nhảy xuống xe hét:" Người đâu, đã đi chưa?"
"Chưa, vẫn còn ở trong đó, đang ra kìa, chính bọn chúng." Tiền Mặc Hàm chỉ cửa hét lớn:
Phía bên kia, đám Đô Trường Thanh có giao hẹn rồi, tối đa 10 phút là rút, đến giờ rồi Hoa Liễu vừa đi ra, thấy tình thế không ổn, quay lại hô:" Các anh em, lấy đồ chơi, có kẻ chặn đường."
Vừa nghe vậy đám lưu manh trong cửa hiệu cầm ghế, cầm chai rượu, tên ở trong bếp thì lấy dao, lấy muôi canh, đội ngũ tập hợp lại. Hoa Liễu nói nhỏ với Đô Trường Thanh:" Anh Đô, hỏng rồi, Trần thiếu gia dẫn người tới, em thấy hắn, làm sao đây?"
Chết thật, điều Đô Trường Thanh sợ nhất đã xảy ra, đám cửa hiệu kia gọi ô dù bảo vệ tới rồi, chuyện này không nhỏ được nữa, Tiền thiếu gia nổi danh lưu manh, chọc vào hắn là chọc vào đồn công an.
Đô Trường Thanh lấy đâu ra nửa chai rượu, ngửa cổ tu ừng ực, hơi rượu bốc lên, mắt lồi ra, biết thời khắc chạm trán ngõ hẹp tới rồi, quả nhiên là tên lưu manh lâu năm, đã làm là làm tới cùng, đập choang một tiếng, chỉ tay về phía trước:" Chơi thôi, anh em xông lên."