Hương Sắc Khuynh Thành

Lượt đọc: 64255 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Q2 - Chương 79
Hôm nay bước đi bước đầu tiên.  (1)

❊ ❊ ❊

Lái xe tới nhà văn hóa đường Giải Phóng, Đơn Dũng gọi điện thoải vào tú tài chua đi ra. Không bao lâu sau Tư Mộ Hiền mặc vest chính chu đi ra, lúc này Hiền đệ trong qua đã giống công vụ viên hủ bại rồi, xách theo một cái cặp da, loại rẻ tiền, chỉ để chứng minh thân phận nào đó, hắn đưa tư liệu cho Đơn Dũng, một xấp khá dày, tán gẫu vài câu rồi lại vội chạy vào đơn vị. Xe lên đường, Đơn Dũng đưa tư liệu cho Tống Tư Oánh xem.

Đó là một loạt những tấm hoa văn cổ, đừng nói là thưởng thức, thứ như long môn bát quái trận này Tống Tư Oánh xem mà chẳng hiểu gì hết:" Cái gì đây?"

"Đóng gói đấy!" Đơn Dũng đáp:

"Đóng gói cái gì?"

"Đây là hộp thức ăn tương truyền rằng đã lưu truyền hai triều Minh Thanh ở một dải Lộ Châu, có hình tròn, bác giác, hình thang. Tư Mộ Hiền tìm ra từ trong biển tư liệu phong tục dân gian nhiều vô kể đấy, quý giá lắm không đùa đâu. Cô không thấy dùng thứ này đóng gói thức ăn sẽ mang theo tâm tình phục cổ hoài niệm đậm đà cho người dùng sao, thậm chí có thể nâng tầm phẩm vị của người dùng nữa?" Đơn Dũng dùng giọng điệu ưu nhã, ý đồ khơi lên hứng thú của Tống Tư Oánh:

Tống Tư Oánh chẳng có tí hứng thú nào với thứ này, thuận tay ném ra sau xe, nhìn cô là biết rồi, tóc vàng rực thế kia, trông có giống người yêu thích thứ cổ điển không, giọng nhạt nhẽo nói:" Người khác không hiểu nhưng tôi chẳng biết trình độ của anh à? Anh mà có cái tầm đó sao, nói thẳng ra đi."

"Cô thật là, phải phát triển theo phương hướng đó chứ, tôi làm thế là chuyện làm ăn cả ... Nói thế này đi, thứ này là chế tác bằng gỗ rồi đặt lên bàn cô thì sao?"

Ồ, nếu thế thì thú vị đấy.

Tống Tư Oánh quay đầu lấy tập tài liệu lên xe, nhìn ngang nhìn dọc mặc dù không thấy đẹp đẽ gì nhưng cảm giác cũng tàm tạm, với cô gái mắt chỉ biết nhìn thời trang và xe hơi như cô, làm sao thấm được vẻ đẹp cổ điển này. Thế nên cô cũng không thể phán đoán được thứ này có được người ta yêu thích không, đã nỗ lực nhưng không có kết quả, lại lần nữa ném đi:" Bỏ chuyện làm ăn tốt như thế, quay sang làm thứ vớ vẩn này, chẳng biết anh nghĩ cái gì nữa."

"Cô không biết tôi nghĩ gì, nhưng tôi biết cô nghĩ cái gì đấy." Đơn Dũng thong thả nói:" Cô tức giận như thế một nửa nhắm vào tôi, một nửa do bản thân cô chứ gì? Cái trung tâm bồi dưỡng huấn luyện nghệ thuật Bác Dương do cô và Lão Điền mở tiền đồ không tốt chứ phải không?"

Hả? Tống Tư Oánh bị đoán trúng tâm tư, lườm một cái không thèm để ý tới y, không phủ nhận.

"Cô không thừa nhận tôi cũng biết, bất kể làm ăn cái gì thì đạo lý cũng giống nhau cả thôi, trung tâm bồi dưỡng của cô và quán thịt ngâm của chúng ta tuy hai mà là cùng một chuyện. Ví như hai năm trước điểm cao khảo nghệ thuật giảm xuống, người thi tăng lên, dẫn tới sự phồn vinh của sản nghiệp bồi dưỡng. Cô cũng nói rồi đấy thôi, Quang Toàn mở trung tâm vớ vẩn, vậy mà có hai ba chục người, vừa vào thu phí 7000, trả trung gian vài trăm, cuối cùng phải bỏ ra thêm hai vạn nữa mới được vào trường, trung tâm đó cũng làm ăn tốt đẹp một thời."

Đơn Dũng vừa lái xe vừa giải thích:" Nhưng giờ thì sao? Ai cũng biết là làm cái đó dễ kiếm được tiền, thế là đâm đầu vào, dẫn tới phải tranh nhau nguồn sinh viên. Vì thế phí trung gian tăng vọt đến mấy lần tới 1500, đồng thời vì cạnh tranh mà phí bồi dưỡng giảm 20%. Rồi bùng nổ bất ngờ mất kiểm soát, bên trên lại thắt chặt quy định, tỉ lệ tuyển sinh sinh viên nghệ thuật thu hẹp, tiêu chuẩn khắt khe hơn, muốn giở trò cũng không dễ nữa ... Cho nên cô cảm giác được áp lực và khốn cảnh cạnh tranh chứ gì? Nói thật đi, có phải Lão Điền chửi mắng cô không, mấy anh em chúng tôi đi xử lý hắn."

Tống Tư Oánh cảm kích nói:" Chửi mắng thì không, có điều tuyển sinh khó lắm, nếu không phải Lão Điền có quan hệ ở Lộ Viện, có thể trực tiếp đưa vào trường thì có làm được tiếp không khó nói."

"Chính là thế, cô nghĩ tới chuyện kinh doanh thịt lừa mà xem. Sau khi thị trường hỗn loạn là lúc điều chỉnh, chúng ta ở Tây Uyển chẳng qua tranh thủ lúc người khác đang quan sát, khi người ta nhận rõ tình thế thì trường rồi ùn ùn kéo tới chia bánh, khi đó ngày tháng tốt đẹp cũng hết. Đừng nói là mở rộng, chỉ cần lượng hàng bán ra ít đi một cái là bị thôn dân chửi tối mặt. Mà chỉnh hợp thị trường không phải dựa vào đầu ai thông minh hơn."

"Thế dựa vào cái gì?"

"Thực lực tổng hợp, trong đó quan trọng nhất tài chính, quan hệ, kênh tiêu thụ. Cho nên ưu thế cuối cùng vẫn là của đám đại hộ, không tới lượt chúng ta." Đơn Dũng đã nhìn thấy cục diện khó khăn mình phải đối diện, vậy mà chỗ dựa sau lưng ly lại dao động, không thể thành trợ lực cho y lại còn nhòm ngó tiền của y, bất mãn với y, vậy y làm sao đấu được với đám đại hộ kia?

Nói ra không khỏi thất vọng, bốn năm nỗ lực, rồi lại thêm sự kiện Sử Gia Thôn bị chèn ép, y đứng về phía họ, sau đó đem về cho thôn lợi ích không nhỏ, vậy mà chẳng đổi được sự tin tưởng của họ, người ta vẫn coi y là người ngoài, chẳng thà rút ra sớm.

"Ý anh là hiệu thịt ngâm sớm muộn gì cũng đổ bể à?” Tống Tư Oánh thừ n hận đạo lý Đơn Dũng nói:

Đơn Dũng khẽ lắc đầu: "Đổ bể thì không đâu, nhưng thời kỳ độc bá thị trường không còn nữa, nó sẽ trở thành một cái hiệu ổn định bán cho xung quanh mỗi ngày vài trăm cân, chỉ đủ trả tiền nhà tiền nhân viên có chút lãi nhỏ. Cô thấy giữ lại cửa hiệu như vậy có ý nghĩa gì không? Lúc đó các nhà đều đã có phần của mình, muốn đột phá rất khó, trừ khi là có đầu tư lớn, chúng ta đấu lại được đại hộ sao? Với lại hiện giờ với tình huống này, người bình thường suy tính tới mở rộng làm ăn đúng không? Cô tới tìm tôi vì cái này chứ gì? Muốn tách cửa hiệu ra làm riêng đúng không?"

Tống Tư Oánh bị Đơn Dũng nói trúng tâm tư, cô tới là muốn mở rộng đầu tư quán thịt ngâm, mở cửa hiệu con, không ngờ đến nơi thì nghe nói tới chuyện chuyển nhượng. Giờ xem ra Đơn Dũng nói đúng rồi. Không khí trong xe hơi lắng xuống, giờ cô mới chú ý xe đi ra ngoại thành, kinh ngạc hỏi làm gì, Đơn Dũng hất hàm, tơi nơi rồi.

Xưởng đồ gỗ, một nơi không tồn tại trong nhận thức của Tống Tư Oánh, khi một cái hộp thức ăn được chế tác tinh xảo đẹp đẽ được thợ mộc toàn thân mùn cưa đưa cho Đơn Dũng, niềm vui trong mắt Đơn Dũng ánh lên rõ ràng. Hoa văn long phụng trình tường, ngăn hình ngôi sao năm cánh, cầm trong tay khá nặng, nhìn bề ngoài rất trang trọng, nước sơn và hoa văn đều cổ điển, lại nhìn chất liệu là gỗ dương, theo thợ mộc nói đều tận dụng vật liệu dư thừa, chi phí không cao.

Thấy Đơn Dũng nói chuyện với thợ mộc và xưởng trưởng rất hăng, Tống Tư Oanh xem một lúc bình phẩm:" Món đồ không tệ, nhưng loại đồ mỹ nghệ này, lượng tiêu thụ không cao đâu."

"Cô đã biết tôi chẳng có cái gu đó rồi, ai bảo tôi muốn bán thủ công mỹ nghệ chứ?"

"Thế thì anh bán cái gì?"

"Cô nói xem, chúng tôi là đám tham ăn, tất nhiên là đựng thức ăn rồi ..." Đơn Dũng nói đùa làm thợ mộc cùng bật cười, chủ đề bị cắt ngang:

Chuyến đi này là để mang bản vẽ hoa văn mới cho xưởng, làm vài sản phẩm mẫu, xem ra đã đặt không ít, Tống Tư Oánh tình cờ nhìn thấy bên kho chất cả đống bán thành phẩm hình hộp thức ăn, thầm lo lắng. Cô biết Đơn Dũng mang gan sói, không làm thì thôi, đã làm là dốc toàn lực, ném toàn bộ tiền vào đó, chẳng may mà thua, Tống Tư Oánh chẳng biết đời này y còn cơ hội trở mình không?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi Tiến »