"Nhìn anh là biết sống không tệ rồi ... : Lưu Thúy Vân nói mập mờ, có vẻ đang né tránh đề tài này:” Có điều không phải là em hỏi, mà là có người nghe ngóng."
Tư Mộ Hiền dừng bước, hắn dễ dàng đoán được người đó là ai:” Bí thư của chúng ta à? Bọn em còn liên hệ sao?"
" Vâng, qua skype, gặp vài lần, cô ấy còn gửi cho em mấy bức ảnh. Bí thư của chúng ta là người hoài niệm, ảnh chụp ở xã Tróc Mã luôn lưu giữ trong di động. Lần trước còn hỏi em Đơn Dũng có gây chuyện không? Ôi, kỳ thực nữ nhân thật đáng thương, nếu như trong tim chứa một người thì rất khó quên, không giống đám nam n hân các anh, sớm dụ dỗ người khác rồi." Lưu Thúy Vân kêu oan cho bí thư:
Tư Mộ Hiền không phản bác, đôi đó chưa nói ngay từ đầu quan hệ đó đã ở tình thế nguy hiểm, chẳng thể lo cho người khác, giờ xem ra mình còn khó giữ, không vòng vo thăm dò nữa, hắn muốn làm rõ chuyện này:" Vậy chuyện của chúng ta thì sao, em nói với cha mẹ em chưa?"
"Nói rồi, ý cha mẹ em là có hai loại tình huống cho phép chúng ta." Lưu Thúy Vân mặt mày ảm đạm:
"Tình huống gì?" Tư Mộ Hiền mừng rỡ hỏi:
"Thứ nhất là, anh điều công tác của em lên thành phố, vào biên chế, hơn nữa phải có nhà." Lưu Thúy Vân bất đắc dĩ đáp:
Tư Mộ Hiền giật mình, hỏi:" Vậy loại thứ hai."
"Anh chuyển về huyện thành của em, mua nhà ở đó."
Thế là xong rồi, chiếc thuyền nhỏ ái tình rốt cuộc không phá vỡ được tảng băng hiện thực, đừng nói là điều động công tác khó khăn, giá nhà đủ dọa Tư Mộ Hiền lo mất ngủ rồi.
Lưu Thúy Vân rất thông cảm, buồn bã nói:" Cho nên em thấy chúng ta nên suy xét cẩn thận, em bây giờ biên chế còn chưa có, anh thì ở KTX nhân viên không biết bao năm, chúng ta mà thành một gia đình, anh thấy đó là câu chuyện ái tình, hay là trò cười bi kịch?"
Thế này khác gì một lời chia tay không chính thức, Tư Mộ Hiền cảm xúc ngổn ngang, hồi lâu chưa bình tĩnh lại, đi theo bước chân Lưu Thúy Vân, một trước một sau, cách có mấy bước mà hắn không có dũng khí vượt qua.
Con mẹ nó, mình nên theo lão đại bán thịt lừa mới đúng.
Khi đi qua khu phòng học, Tư Mộ Hiền nhớ lại ngày tốt nghiệp chia tay hai người ôm chặt nhau không rời, vậy mà mới nửa năm thôi, nhìn bạn gái một mình đi trong trời tuyết mênh mông, lòng không khỏi nghĩ thế.
………….. …………. ……………
Tuyết cứ lúc rơi lúc dừng kéo dài mãi, cảnh tuyết đẹp nhất là tiểu trấn vùng núi, một trận tuyết lớn biến nơi này thành thế giới cổ tích, nếu không phải con đường cấp hai bị xe đi biến thành màu đen, thì cái nơi bị bao phủ trong một màu trắng này, ngay cả phương hướng cũng chẳng nhận ra.
À phải rồi, con đường đó thông tới trấn Triêu Dương, không giống con đường nông thôn khác đã vắng bóng người, tới giờ con đường này suốt 48 tiếng chưa lúc nào ngừng xe qua xe lại, người thôn gần đó còn ra đường nhìn chỉ chỏ bàn tán. Đoàn xe chỉ hướng về một nơi, công ty thực phẩm xanh Lộ Phong, công nhân đã giảm chỉ còn một nửa, bọn họ chỉ làm một việc, chất hàng.
Vợ chồng Đơn Trường Căn bị thằng cháu vừa dụ dỗ vừa lừa gạt tới đây, nhưng mà nhìn thu nhập năm nay thì không ai dị nghị gì nữa, làm cho cháu trai một tháng hơn nửa năm làm giáo viên, chồng trông coi, vợ nấu cơm. Hôm nay là Nguyên Đán, vậy mà bận rộn thế này với người nông thôn mà nói là rất hiếm có, nhận một cú điện thoại xong, Đơn Trường Căn chắp tay sau lưng đi vào nhà kho. Thấy Tiểu Tống đang tính toán sổ sách ở sau phòng ngăn cách, hỏi Đơn Dũng đâu, Tống Tư Oánh thò đầu ra nói, có khi đang chất hàng. Lão Đơn lại đi ra, nhìn kỹ quả nhiên thấy thằng cháu quấn khăn trên đầu cùng đám công nhân chuyển hàng lên xe. Cái thứ cám trấu giống bột mì, dính vào một cái là bẩn cả người, Đơn Dũng toàn thân nhếch nhác, Lão Đơn vẫy tay gọi nói cha mẹ cháu gọi điện hỏi, Đơn Dũng nhảy xuống xe đi tới.
Trong kho, Tống Tư Oánh bấm máy tính, năm nay lãi là cái chắc rồi, chẳng những hộ nuôi lừa tranh giành, ngay cả gia cầm Sơn Âm cũng tới góp vui, vét mấy vạn cân cám. Đại hộ nuôi lớn trong thành phố cũng tới, họ nhắm vào lõi ngô, vét sạch sẽ rồi. Nhiều nhất là trấu cám cũng chẳng lo không bán được, nhà máy thức ăn gia súc Đông Minh tới hơi chậm một chút, còn bao nhiêu vơ hết.
Có điều Tống Tư Oánh tính đi tính lại chẳng vui nữa, sớm biết bạn chạy như thế thì nên gom thêm tiền tích trữ, giờ nguồn hàng eo hẹp, cô thấy không nên bán nhiều như thế, kéo giá thêm có phải tốt không. Dù giá mỗi đơn vị không cao, nhưng lượng hàng hơi chút là mấy chục vạn cân, dù tăng lên năm hào cũng khả quan lắm. Nhưng Đơn Dũng lại khiến cô không hiểu, làm như đang cầm củ khoai nóng, bán được là bán, hơn trăm vạn cân, giờ còn lại chút xíu. Trước nhìn kho đầy tận nóc thì sợ không ngủ nồi, giờ nhìn cái kho trống lại xót xa, như bị người ta khoét mất thịt.
Bỏ công việc đấy Tống Tư Oánh chạy ra thấy Đơn Dũng vừa nhận điện thoại xong, gọi y rồi kéo vài kho. Cứ gặp tình huống này là biết có chuyện rồi, Đơn Dũng hỏi:" Sao thế, đảm bảo xong việc tôi đưa cô về nhà ăn Tết được chưa? Thực ra tôi cũng muốn về rồi, vừa xong cha mẹ tôi gọi điện thoại tới, năm mới chỉ có hai người họ trên núi, chẳng vui gì."
"Tôi không nói cái đó, Nguyên Đán thôi chẳng phải là Tết Xuân, có gì quan trọng đâu." Tống Tư Oánh không vui:
"Vậy cô làm sao?" Đơn Dũng phủi trấu trên người:
Tống Tư Oánh không chê bộ dạng bẩn thỉu của y, gập ngón tay tính:" Chúng ta tự thu thập, lại xuống quê đổi gạo, vì cổ vũ nông dân thu thập nguyên liệu dư, còn cho họ giá thống nhất nhập gạo, vất vả không nhỏ, không thể tùy tiện vứt đi như thế?"
"Ý cô là gì?" Đơn Dũng rũ đầu hỏi:" Định vác vài bao về ăn Tết à, ha ha ha..."
"Anh bớt cười cợt đi." Tống Tư Oánh tức mình đẩy tên vô tâm kia, ghé tai nói:" Ý tôi là chúng ta bán lỗ quá, đáng lẽ đợi giá tăng lên đã, tôi tính rồi, mỗi cân chúng ta kiếm hai hào, ơn 170 vạn cân, bỏ đi tiền bao tải, nhân công, vận chuyển, cùng lắm lãi 300 vạn. Không được, tăng giá một hào nữa, kiếm thêm một chút ..."
Té ra là vậy, Đơn Dũng ngạc nhiên nhìn cô gái đau lòng cứ như bị người ta lấy mất tiền, sau đó lại cười phá lên, hiển nhiên không coi lời đó ra gì. Tống Tư Oánh tức mình vừa cấu và nhéo, chặn cửa bắt Đơn Dũng đồng ý, Đơn Dũng khuyên :" Đừng, đừng tăng giá, bán được thì nên bán nay, nên dừng tay thì phải dừng, ngàn vạn lần đừng quá tham."
"Ai tham, tuyết lớn thế này, bọn họ đi đâu mà thu mua được, không kiếm cũng phí." Tống Tư Oánh thấy cơ hội là không bỏ qua:
"Không đúng!" Đơn Dũng phủ định, kiên quyết không đồng ý:" Chúng ta định ra cái giá này là lợi dụng tuyết rơi, đã là giá tương đối hợp lý rồi, nhà máy thức ăn gia súc thấy tới chỗ chúng ta mua lãi hơn đi thu gom nên mới tới. Nếu quá tham, họ tổ chức đội ngũ vận tải đưa từ vùng ngoài vào thì chúng ta khóc. Cô chớ không tin, giá tăng vượt giới hạn tâm lý thì ai cũng dám mạo hiểm, chúng ta không chọc được vào họ, họ lỗ một chuyến không chết, chúng ta lỗ một lần trắng tay ... Chuyện làm ăn là thế, thấy kiếm được lời thì kiếm thêm chút, mừng trộm trong lòng là được, nhưng nếu ai ra sức vơ tiền mặc người khác sống chết sẽ chọc tức đám đông, hậu quả không tốt lành gì. Không tin thì cô ra kia tuyên bố, đừng tăng một hào, tăng lên hẳn một đồng đi, cô sẽ thấy hậu quả."
"Chỉ có anh giỏi chắc ..." Tống Tư Oánh rõ ràng không thao túng được việc này, giơ tay lên muốn đánh, có điều khi hạ tay xuống lại thành giúp y phủi bụi, dù sao thì vẫn cứ phụng phịu không vui: