Lời nguyền vườn Địa Đàng

Lượt đọc: 84 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 11
Lời nói dối tày trời

❊ ❊ ❊

Clarence Darrow khoác trên mình chiếc áo choàng tắm màu trắng, trông chẳng khác nào một phiên bản Gandhi béo mập. Mái tóc hoa râm vốn dĩ cong như dấu phẩy trên trán ông cũng bị gió biển thổi dựng lên thành hình dấu chấm than đầy kinh ngạc. Nụ cười rạng rỡ trên gương mặt ông hớn hở như đứa trẻ vừa bóc quà vào sáng ngày Giáng sinh. Ngay lúc này, thân hình nặng nề như vật dằn tàu của ông đang đứng thẳng tắp ở chính giữa chiếc thuyền độc mộc có gắn mái chèo. Hai cậu bé da nâu đang ra sức chèo ở phía trước, ba cậu khác thì đang gồng mình chèo ở phía sau. Trong khi năm tay chèo đang dốc sức làm việc, vị hành khách Clarence Darrow đầy phấn khích lại đang tận hưởng những con sóng dập dềnh, ánh nắng rực rỡ và làn gió biển mát lành một cách khoan khoái. Trên bờ, một đám khách không mời mà đến trong những bộ âu phục thắt cà vạt đang len lỏi giữa đám du khách mặc đồ bơi. Mỗi người trên tay đều cầm một chiếc máy ảnh, và ống kính của họ đều đồng loạt hướng về một người duy nhất: Clarence Darrow đang hân hoan kia.

Tay chèo ngồi phía trước bên trái của Darrow chính là thủ lĩnh của nhóm "Beach Boys" - Duke Kahanamoku, một "cậu bé" đã ngoài bốn mươi tuổi. Toàn thân ông tỏa ra vẻ khỏe khoắn với làn da màu đồng hun, trên gương mặt tuấn tú ấy luôn treo một nụ cười đầy sức lan tỏa. Ngắm nhìn ông chèo thuyền thực sự là một sự thưởng thức nghệ thuật; theo từng nhịp chèo đều đặn, những khối cơ bắp rắn chắc trên cánh tay và bờ vai ông cũng nhấp nhô theo.

“Tarzan đã đánh bại ông ta,” Clarence Crabbe bình thản nhận xét.

Tôi đang ngồi cùng Clarence Crabbe dưới một chiếc ô che nắng trên bãi biển, trên chiếc bàn nhỏ màu trắng bên cạnh đặt hai chai Coca-Cola. Vị hạt giống Olympic trẻ tuổi mặc chiếc quần soóc thể thao màu đen cùng chiếc áo phông đồng bộ, trông chẳng khác nào một pho tượng đồng đầy nam tính. Còn tôi thì ăn mặc theo kiểu du khách: quần vải chéo trắng ống rộng, bên trên là chiếc áo sơ mi lụa sặc sỡ, kiểu dáng tương tự đám thanh niên đã bắt cóc tôi tối qua, với họa tiết những chú vẹt màu sắc rực rỡ trên nền đỏ. Những chiếc lông vẹt xen kẽ giữa đen và vàng, dưới ánh nắng chói chang trông sống động như thể chúng sắp cất tiếng kêu lên vậy. Tôi khá hài lòng với bộ đồ mới này, tự cho rằng nó đủ để thu hút mọi ánh nhìn trên những con phố vàng của Chicago. Trên sống mũi tôi còn gác một cặp kính râm gọng tròn, phủ lên vạn vật xung quanh một lớp màu xanh dịu nhẹ. Tất nhiên, trên đầu gối tôi còn đặt một chiếc mũ Panama vành rộng đang thịnh hành nhất hiện nay. Tất cả những món đồ này đều được mua tại trung tâm thương mại cao cấp của khách sạn Royal Hawaiian, còn chi phí, đương nhiên là được ghi vào hóa đơn phòng của tôi.

Nếu một thám tử chịu khó dụng tâm, có khối cách để tăng chi phí.

Sáng nay Crabbe đến khách sạn tìm tôi. Ban đầu tôi không nhận ra cậu ta. Nhưng sau đó, cậu ta lấy từ trong túi ra một đồng xu bạc sáng loáng, nhẹ nhàng tung lên không trung rồi nói muốn dùng một đô la này mời tôi đi ăn. Tôi bật cười ngay lập tức, đúng rồi, cậu ta chính là cậu thiếu niên đã nhảy khỏi tàu "Malolo" vì một đô la đó. Tôi vui vẻ nhận lời, và thế là hai chúng tôi đã có một bữa trưa thịnh soạn tại "Lanai" (phương ngữ Hawaii, đối với khách phương xa thì đó là mái hiên). Tất nhiên tôi sẽ không để cậu ta trả tiền, vả lại một đô la của cậu ta chẳng đủ trả một phần sáu bữa trưa, nên tôi lại hào phóng ghi hóa đơn vào phòng mình.

Sau khi ăn uống no nê, chúng tôi cùng nhau ngồi trên bãi biển tận hưởng buổi chiều nhàn nhã, đồng thời thưởng thức "màn trình diễn đặc sắc" của Darrow. Ông ta vừa khoe thân hình không mấy đẹp đẽ của mình trước mặt cánh phóng viên, vừa buông những lời bông đùa nước đôi, kiểu như "Dù thế nào đi nữa, Hawaii cũng sẽ chẳng có vấn đề về sắc tộc đâu".

Darrow quả là nhất cử lưỡng tiện: vừa thỏa mãn trí tò mò của cánh phóng viên khi họ chụp được những bức ảnh đời thường của ông, vừa trả nợ ân tình cho Royal Hawaiian, vì họ đã cung cấp miễn phí một phòng suite cao cấp để làm nên tên tuổi cho ông ta.

“Ừm?” Tôi uể oải đáp lại, đó là phản ứng trước thông tin "Tarzan đã đánh bại Kahanamoku" mà Crabbe vừa nói.

Crabbe vừa trầm tư nhìn Kahanamoku vừa nói: “Johnny Weissmuller cuối cùng đã cướp đi danh hiệu mà Duke nắm giữ suốt bốn năm. Ông ấy đã đánh bại Kahanamoku tại Thế vận hội Paris năm 1923, trở thành vận động viên bơi nhanh nhất thế giới.”

“Vậy năm 1932 sẽ là năm của Clarence Crabbe?”

“Tôi dự định là như vậy.”

Mặc dù bãi biển trước khách sạn Royal Hawaiian rất hẹp, nhưng bãi cát trắng vẫn chật kín người tắm nắng, người bơi lội và những tay lướt sóng tự phụ. Khắp nơi đều thấy những chàng trai Hawaii vạm vỡ, cơ bắp đang chăm sóc các quý cô trẻ tuổi, hoặc là dạy họ lướt ván, hoặc là bôi dầu dừa lên làn da mềm mại của họ.

Tôi tò mò hỏi Crabbe: “Những Beach Boys này làm việc cố định ở đây sao?”

Crabbe đáp: “Một số thì có. Nhưng ở Hawaii tất cả các bãi biển đều mở cửa, nên các Beach Boys có thể tự do ra vào.” Nói đến đây, cậu ta cười thân thiện với tôi rồi tiếp lời: “Này, trước đây tôi cũng từng là một trong số họ đấy.”

“Một gã da trắng như cậu á?”

Crabbe cười sảng khoái, để lộ hàm răng trắng bóng. Rồi cậu ta nói: “Câu từ địa phương cậu dùng khá đấy, Nate. Đúng vậy, ở đây cũng có vài chàng trai da trắng bán kỹ thuật bơi lội của mình.”

“Cả bán cả bản thân nữa chứ?” Tôi nói, vừa nháy mắt tinh nghịch với cậu ta.

Nụ cười lần này của cậu ta có chút láu lỉnh: “Không, tôi chưa bao giờ trả tiền cho việc đó, và cũng chưa bao giờ muốn kiếm tiền bằng cách đó.”

Tôi kiên trì truy vấn: “Vậy là quả thực có vài Beach Boys bán thân?”

Cậu ta nhún vai: “Chuyện này liên quan đến phẩm giá cá nhân.” Nói xong, cậu ta quay lại nhìn Darrow và hỏi: “Tại sao Clarence Darrow lại dây dưa với Duke và đám Beach Boys đó chứ? Chẳng lẽ vụ án trong tay ông ta chưa đủ rắc rối sao?”

Lúc này, Darrow đã xuống thuyền, đứng trong làn nước ngập đến đầu gối. Kahanamoku đỡ ông lên bờ, cánh phóng viên bu lại như ruồi, vừa bận rộn chụp ảnh, vừa tranh nhau đặt câu hỏi cho Darrow.

Tôi mỉm cười nói: “Vị luật sư hình sự đại tài đang bận rộn trên mặt trận quan hệ công chúng vì vụ án đấy. Ông ấy đang dùng hành động thực tế để bày tỏ quan điểm của mình về vấn đề sắc tộc. Darrow đứng vai kề vai với Duke Kahanamoku, bản thân điều đó đã đủ để chứng minh ông ấy không tin rằng tất cả Beach Boys đều là những kẻ hiếp dâm.”

Crabbe đính chính lại lời tôi: “Đám thanh niên Ala Moana đó không phải Beach Boys, chúng chỉ là lũ nhóc Honolulu bất trị, thích đi lang thang cả ngày, sống nhàn rỗi thôi.” Trong giọng điệu của Crabbe có sự đồng cảm rõ rệt.

Tôi nói: “Đám thanh niên ở độ tuổi đôi mươi đều chẳng yên phận, không chỉ ở Hawaii, mà ở đâu cũng thế thôi.”

Crabbe gật đầu: “Đúng vậy. Nhưng ở Hawaii quả thực có rất nhiều chàng trai không chịu làm ăn tử tế. Ở đây, nhiều sắc tộc khác nhau cùng sinh sống, văn hóa và truyền thống của họ hòa trộn vào nhau, khiến nhiều người trẻ mất đi mục tiêu sống rõ ràng.”

Tôi trầm ngâm một lát rồi nói: “Cậu cảm thấy đám thanh niên Ala Moana đó không phải là ‘kẻ ác’?”

“Đúng vậy, và tôi cũng không tin chúng là những kẻ hiếp dâm.”

“Tại sao?”

Crabbe khẽ thở dài, trầm tư nhìn đám đông ồn ào trên bãi biển.

Đây là một buổi chiều ấm áp, gió nhẹ thổi bay mái tóc vàng của Crabbe. Gã đẹp trai này! Nếu không phải vì cậu ta quá đáng mến, chắc chắn tôi đã ghen tị với cậu ta rồi.

Crabbe dời ánh mắt từ đám đông ồn ào sang khuôn mặt tôi, ánh nhìn rất kiên định. Rồi cậu ta chậm rãi nói: “Có một câu ngạn ngữ cổ của người Hawaii rằng ‘người Hawaii có thể nói mãi không thôi’, thế nhưng đám cảnh sát lại chẳng hỏi được gì từ miệng những thanh niên Ala Moana đó cả.”

Tôi bĩu môi, thản nhiên đáp: “Thì sao chứ? Những nghi phạm thực sự hầu hết đều có thể giữ kín miệng.”

Crabbe lắc đầu, gương mặt tuấn tú phủ một lớp u sầu nhàn nhạt: “Tuyệt đối không thể là nghi phạm người Hawaii. Ngay cả khi cảnh sát, dùi cui và roi da không lấy được gì từ miệng chúng, thì rượu mạnh, những người bạn hiếu kỳ và đám họ hàng nhiều chuyện cũng sẽ moi được sự thật, rồi những lời đó sẽ truyền đi khắp Hawaii như những con sóng cuộn qua bãi cát.”

Tôi không cam lòng hỏi vặn lại: “Chẳng lẽ những lời đó chưa truyền đi khắp Hawaii sao?”

Crabbe lại lắc đầu: “Chưa. Cho nên đại đa số người da màu đều đứng về phía ‘kẻ hiếp dâm’.” Cậu ta dừng lại một chút, nhìn những cô gái Hawaii đang đùa nghịch trên bãi biển rồi nói: “Hơn nữa, ở Oahu, cậu hoàn toàn không cần phải cưỡng bức một người phụ nữ, ở đó có khối cô gái tốt đang chờ cậu mời đấy.”

Nếu cậu có vẻ ngoài tuấn tú hào hoa như Clarence Crabbe, thì chắc chắn sẽ có rất nhiều cô gái chờ cậu mời.

Tôi lại đưa ra một giả thuyết khác: “Con phố mà Thalia Massie đi qua là khu đèn đỏ, sau đó cô ấy bị bắt đi từ đó. Có lẽ Horace Ida và đồng bọn tình cờ lái xe qua đó, chúng nhầm Thalia là gái mại dâm nên muốn lợi dụng.”

Crabbe cười gật đầu, trầm ngâm một lát rồi nói: “Cậu nói đúng, đây là lý do thuyết phục nhất mà tôi từng nghe cho đến nay. Nếu đặt ở nơi khác, suy đoán của cậu rất có thể là đúng, nhưng tôi vẫn cho rằng tuyệt đối không phải do đám thanh niên Ala Moana làm!”

Giọng điệu của cậu ta rất quả quyết.

Tôi tiếp tục hỏi: “Tại sao?”

Crabbe bình thản nói: “Vẫn là câu nói đó, ‘người Hawaii có thể nói mãi không thôi’. Nhưng hiện tại, trong tất cả người da màu đều đồn đại là do một nhóm người khác làm. Nate, tôi không muốn biện hộ gì cho đám thanh niên Ala Moana, nhưng vào cái tối thứ Bảy đó, có bao nhiêu chàng trai bản địa tụ tập thành nhóm đi lang thang trên phố, trong vũ trường, trong bụi rậm để tìm kiếm chút niềm vui?”

Khả năng ăn nói của cậu nhóc này thật không tồi, sau này chắc chắn sẽ trở thành một luật sư xuất sắc. Có lẽ sau khi giành huy chương vàng Olympic, Crabbe sẽ quay lại khuôn viên đại học yên tĩnh để hoàn thành chương trình luật. Nếu đúng như vậy, cậu ta lại sẽ là một hạt giống trong giới luật sư.

Lúc này, Crabbe đột nhiên hỏi tôi: “Nate, bây giờ là mấy giờ rồi?”

Tôi nhìn đồng hồ rồi bảo cậu ta sắp hai giờ rồi.

Cậu ta đứng dậy, những khối cơ bắp lộ ra cũng mạnh mẽ như của Duke. Cậu ta cười áy náy với tôi: “Xin lỗi Nate, tôi phải đi ngay đây. Tôi phải đến Natatorium lúc hai giờ.”

“Natator…” Tôi chưa từng nghe thấy cái địa danh khó đọc này.

Crabbe cười lặp lại lần nữa: “Natatorium. Đó là một bể bơi nước mặn gần Diamond Head, tôi tập luyện ở đó.”

“Chuẩn bị cho Olympic?”

Cậu ta gật đầu nhẹ nhàng.

“Chúc cậu may mắn!” Tôi vừa nói vừa chìa tay ra với Crabbe.

Cậu ta siết chặt tay tôi, rồi cầm đồ đạc định quay người rời đi.

Ngay khoảnh khắc cậu ta vừa quay người, tôi thản nhiên hỏi một câu: “Tại sao cậu lại muốn mời tôi bữa trưa này vậy, Crabbe?”

Cậu ta khựng lại, nhanh chóng nở nụ cười rạng rỡ đó rồi nói: “Không có gì, tôi chỉ muốn cảm ơn cậu đã giúp tôi trên tàu hôm đó…”

Tôi nhìn vận động viên tuấn tú này, lắc đầu cười rồi thu lại nụ cười, hỏi: “Cậu chưa từng qua lại với đám thanh niên Ala Moana sao?”

Cậu ta chớp mắt vẻ lúng túng, thở hắt ra nói: “Có… tôi quen Joe Kahahawai và Benny Ahakuelo.”

“Họ là những vận động viên giỏi như cậu nhỉ?” Thực ra tôi biết thừa còn hỏi.

“Đúng vậy.” Khuôn mặt tuấn tú của Crabbe hơi đỏ lên, cậu ta cười khổ thừa nhận: “Cậu nhìn thấu trò vặt của tôi rồi, Nate. Tôi quả thực muốn nói đỡ vài câu cho bạn bè mình, nhưng lại không muốn cậu biết mối quan hệ thân thiết giữa tôi và họ.”

Tôi vỗ nhẹ vào vai Crabbe, an ủi cậu ta: “Tôi là thám tử, sống nhờ vào việc nhìn thấu trò vặt của người khác để lấy thù lao mà.”

Crabbe áy náy nói: “Xin lỗi Nate, tôi không có ý định đánh lừa cậu…”

Tôi thấu hiểu nói: “Đừng xin lỗi vì muốn giúp bạn bè.” Tôi chuyển giọng: “Nhưng này nhóc, cậu không nói dối tôi chứ?”

Crabbe cười chân thành nói: “Không, chỉ là lược bớt vài chi tiết không quan trọng thôi.”

Tôi lại nháy mắt với cậu ta rồi nói nhỏ: “Tôi tin vào sự chân thành của cậu, những gì cậu nói đáng tin hơn những gì người khác kể cho tôi.” Tôi vỗ vỗ vào bờ vai cơ bắp của cậu ta, nói lớn: “Chúc may mắn ở Los Angeles!”

Los Angeles chính là nơi sắp tổ chức Thế vận hội lần thứ 32.

“Cảm ơn cậu, Nate!” Crabbe lại cười ngượng ngùng với tôi rồi vẫy tay quay lưng rời khỏi khách sạn Royal Hawaiian.

Darrow đã lên bờ. Duke và đám Beach Boys của ông ta lại quay về thuyền độc mộc, giờ đây thuyền của họ đã chèo ra xa khỏi bờ biển, có vẻ họ muốn tránh ánh mắt tò mò của cánh phóng viên.

Vừa rồi Darrow ở quá xa tôi, nên tiếng ông ta hòa lẫn vào tiếng sóng biển và tiếng cười nói ồn ào trên bãi biển, tôi chỉ có thể đoán xem vị luật sư hình sự đang phát biểu "cao kiến" gì từ phản ứng của các phóng viên. Giờ đây, ông ta đang bước từng bước vững chãi về phía tôi, tôi có thể nghe rõ cuộc trò chuyện giữa ông ta và cánh phóng viên hơn.

Một phóng viên dáng người gầy gò len lỏi đến bên Darrow, so với Darrow, anh ta giống như một cây cao lương gầy guộc đứng cạnh con bò rừng hùng dũng. Anh ta lớn tiếng hỏi: “Ông sẽ gặp một bồi thẩm đoàn đa sắc tộc tại phiên tòa, ông có lo lắng về điều đó không, ‘Thẩm phán’?” Phóng viên ở đây thường gọi Darrow là “Thẩm phán”, mặc dù Darrow chưa từng đảm nhiệm chức vụ cao quý này. Trong mắt tôi, cách gọi "Thẩm phán" này vừa có ý trêu chọc, vừa có ý nịnh hót.

Darrow bình tĩnh đáp: “Chẳng có gì phải lo lắng cả, ngược lại, tôi cho rằng đây là cơ hội tốt để xây dựng cầu nối hữu nghị giữa những người thuộc các sắc tộc khác nhau.”

Một phóng viên khác lại gần Darrow nói: “Nếu bồi thẩm đoàn tuyên các thân chủ của ông có tội…”

Darrow không đợi anh ta nói hết câu đã khinh khỉnh ngắt lời: “Đó là chuyện của tòa án. Nhưng tôi muốn nói là mọi người đều chỉ cân nhắc đến pháp luật, mà không ai cân nhắc đến tình cảm con người cả!” Nói đến đây, Darrow phẩy tay: “Hôm nay đến đây thôi!”

Nhưng đám phóng viên vẫn không chịu rời đi, Darrow bị họ quấn lấy một lúc nữa, trả lời thêm vài câu hỏi không mấy khó khăn rồi đám phóng viên mới từ từ rút lui.

Lúc này, Darrow nháy mắt với tôi, ý bảo "cứ ngồi đó". Sau đó, ông thong thả đi đến một cái bàn gần tôi rồi ngồi xuống. Ruby, bà Lindsay và Isabel đang ngồi đó trò chuyện, Darrow nhanh chóng bắt chuyện sôi nổi với họ.

Có lẽ để phối hợp với cuộc phỏng vấn của báo chí, bà Darrow hôm nay ăn mặc khá kỹ lưỡng: thân hình hơi béo của bà được bó chặt trong bộ vest màu xanh lá cây có cài những dải trắng. Bà Lindsay thì ăn mặc rất tùy ý, mặc bộ đồ đi biển màu vàng nhạt, trông thanh lịch và quyến rũ. Còn Isabel thì tất nhiên là quyến rũ nhất. Cô mặc chiếc váy chấm bi xanh, đội chiếc mũ cùng tông, trông rạng rỡ vô cùng. Qua bộ quần áo mỏng manh của cô, tôi có thể lờ mờ nhìn thấy bộ đồ bơi màu trắng bên trong. Kể từ khi tôi mời cô và Thalia ăn sáng, Isabel chưa nói với tôi một lời nào, tôi thầm quyết tâm phải tìm thời gian để hàn gắn rạn nứt giữa chúng tôi.

George Lindsay không có trong nhóm này, phải có người chuẩn bị cho phiên tòa chứ!

“Xin lỗi, thưa ông.”

Đây là một giọng nam trầm thấp, hơi chậm rãi, mang âm hưởng miền Nam rõ rệt.

Tôi quay đầu theo tiếng gọi, đánh giá người đàn ông đang đứng sau lưng mình. Anh ta cầm chiếc mũ Panama trên tay, bộ âu phục bằng vải lanh trắng không một vết bẩn. Trông anh ta khoảng 31, 32 tuổi, ngoại hình rất khá, tóc nâu, hai bên thái dương hơi điểm bạc, đeo một cặp kính gọng kim loại, phía sau tròng kính là đôi mắt xám xanh sắc sảo. Đuôi lông mày hơi rủ xuống, khi tôi quay đầu lại, anh ta đang cúi nửa người chào tôi, trông rất phong độ.

“Ông là Nathan Heller?” Anh ta lịch sự hỏi.

“Đúng vậy.” Tôi đáp, rồi cảnh giác chuẩn bị rời đi bất cứ lúc nào. Gã trông có vẻ nho nhã tử tế này biết đâu lại là phóng viên.

“Ông Darrow, ừm, bảo tôi đến nói chuyện với ông.” Anh ta dừng một chút rồi tự giới thiệu: “Tôi là Thiếu tá John E. Porter, Tướng Sterling chỉ định tôi phụ trách tình trạng sức khỏe của ông Darrow, tức là đóng vai bác sĩ chăm sóc sức khỏe riêng cho ông Darrow trong thời gian ở Hawaii.” Anh ta nhìn tôi rồi lịch sự hỏi: “Tôi ngồi được chứ?”

Tôi khẽ gật đầu, kéo chiếc ghế Crabbe vừa ngồi ra và nói: “Tất nhiên rồi, bác sĩ Porter. Vị luật sư hình sự đại tài đã nhắc đến ông với tôi, có vẻ hai người đã rất thân thiết rồi.”

“Clarence rất dễ gần.” Anh ta vừa ngồi xuống vừa tiện tay đặt chiếc mũ lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, rồi nói tiếp: “Hơn nữa, được làm việc với một nhân vật vĩ đại như vậy là một vinh dự.”

Tôi hỏi: “Nhưng bác sĩ Porter, tôi để ý thấy ông không mặc quân phục.”

Anh ta gật đầu nói: “Vì hiện tại tôi đảm nhiệm vai trò bác sĩ chăm sóc sức khỏe riêng cho ông Darrow, nên, ừm, hầu như cả ngày phải ở bên cạnh ông ấy.”

Đúng vậy, anh ta mặc thường phục thì sẽ không thu hút sự chú ý của giới báo chí, nếu Darrow suốt ngày có một sĩ quan hải quân mặc quân phục thiếu tá hộ tống, thì…

Tôi đi thẳng vào vấn đề: “Hãy bắt đầu nói về vụ án liên quan đi. Phải rồi, bác sĩ Porter, ông có phiền nếu tôi ghi chép lại một chút không?”

Anh ta nhún vai: “Tất nhiên là không.”

Trước khi lật sang trang mới của sổ tay, tôi xem lại những trang trước xem tên bác sĩ Porter đã từng được nhắc đến chưa: Đúng vậy, trong cuộc gặp với bà Fostick và Tommy trên tàu "Alton", tên bác sĩ Porter đã từng xuất hiện. Bác sĩ Porter từng khuyên Tommy đưa Thalia rời khỏi Hawaii trước phiên tòa đầu tiên.

Tôi hỏi trước: “Trách nhiệm thường ngày của ông là gì, bác sĩ Porter?”

“Tôi chủ yếu là bác sĩ phụ khoa, ông Heller, trách nhiệm của tôi là chăm sóc những người vợ của các sĩ quan cần giúp đỡ.”

“Bác sĩ phụ khoa…” Tôi trầm ngâm một lát rồi nói: “Có phải là loại bác sĩ chữa bệnh cho phụ nữ mà không để đàn ông khác nhìn thấy, rồi sau đó nhận thù lao từ tay họ không?”

Bác sĩ Porter cười ngạc nhiên nói: “Cách mô tả của ông hơi kỳ lạ, nhưng rất chính xác. Đúng vậy, bác sĩ phụ khoa chính là nghề như thế.”

Tôi hỏi tiếp: “Vậy trước khi xảy ra chuyện với Thalia, ông đã từng khám cho cô ấy chưa? Ừm, ý tôi là một số bệnh liên quan đến cơ thể phụ nữ ấy.”

“Đúng vậy, ngoài việc điều trị các bệnh phụ khoa, tôi còn cung cấp một số tư vấn chung về sức khỏe.” Anh ta dừng một chút rồi nói thêm: “Sau khi sự việc xảy ra, Tướng Sterling cũng bảo tôi đến chăm sóc Đại úy Massie.”

Trong mắt tôi, vị bác sĩ chuyên nghiệp dễ mến này có đôi mắt lo âu, theo lẽ thường, chỉ những kẻ biết một số chuyện không nên biết mới có đôi mắt như vậy.

Bác sĩ Porter tiếp tục nói: “Tôi cũng đã chăm sóc bà Massie vào tối hôm xảy ra sự việc. Nếu ông cần, tôi có thể kể chi tiết cho ông một số tình hình lúc đó.”

Tôi để ý thấy trong suốt cuộc trò chuyện, bác sĩ Porter luôn thận trọng tránh từ "hiếp dâm".

"Vậy thì, mời ông bắt đầu." Tôi vừa nói vừa cầm cây bút chì lên.

Bác sĩ Porter cũng lấy ra một cuốn sổ tay, nhưng ông ấy chẳng buồn mở nó ra mà cứ thế tuôn một tràng: "Tôi phát hiện ra vết gãy xương kép nghiêm trọng ở vùng hàm dưới, khiến hàm của bà Massey bị trật, khớp cắn trên dưới không thể khép lại được. Ba chiếc răng hàm bên phải gần như gãy nát hoàn toàn, buộc phải nhổ bỏ. Môi của bà Massey sưng vù và mất màu, mũi cũng sưng tấy dữ dội. Ngoài ra, tôi còn tìm thấy những vết cắt nhỏ và dấu bầm tím trên cơ thể bà ấy."

Tôi truy vấn: "Tất cả những điều này đều xác nhận Thalia đã bị hành hung và cưỡng hiếp, có đúng vậy không?"

Bác sĩ Porter hơi ngẩng đầu, ánh mắt ông ta khó mà dò đoán, giọng nói dường như thấp xuống hẳn, gần như khó lòng nghe rõ giữa tiếng sóng biển vỗ rì rào và tiếng cười nói ồn ã xung quanh.

"Ông Heller, những gì tôi vừa nói đều là sự thật. Tuy nhiên, quần áo của bà Massey không hề có dấu vết bị xé rách, và tôi cũng không tìm thấy bất kỳ dấu vết tinh dịch nào trên lớp áo ngoài hay nội y của bà ấy, đó cũng là sự thật. Tôi đã kiểm tra chi tiết vùng xương chậu, kết quả cũng không phát hiện bất kỳ vết trầy xước hay bầm tím nào. Bà Massey nói rằng sau khi về nhà bà ấy đã tắm rửa sạch sẽ, có lẽ điều đó đã làm mất đi những dấu vết của vụ cưỡng hiếp."

Tôi nghiêng người về phía trước, nhíu mày hỏi: "Chẳng lẽ bà ấy không hề bị cưỡng hiếp?"

Bác sĩ Porter thận trọng trả lời: "Mọi bằng chứng đều cho thấy bà ấy từng bị đánh đập dã man. Cằm của bà ấy có lẽ không bao giờ hồi phục như cũ được nữa, chỗ đó sẽ luôn hơi sưng. Nhưng cũng không thể dựa vào những điều này để kết luận bà Massey từng bị cưỡng hiếp." Giọng ông ta có chút ngập ngừng. "Bà ấy là một phụ nữ đã có chồng, ông Heller, cổ tử cung của bà ấy... ừm, đã giãn nở rồi."

Tôi buông lời mỉa mai: "Nói cách khác, ngay cả khi có một chiếc xe tải hạng nặng cán qua, thì ở đó cũng chẳng để lại dấu lốp xe nào."

Đôi mắt sau cặp kính của bác sĩ Porter trợn tròn, ông ta lúng túng tiếp lời: "Tôi không thể... nói được... nói được... xuất sắc như vậy. Nhưng, ừm, tôi nghĩ ông hiểu hoàn toàn ý tôi."

"Vậy tại sao ông lại khuyên Đại úy Massey đưa vợ rời khỏi hòn đảo này?"

Câu hỏi này rõ ràng nằm ngoài dự đoán của ông ta, ông ta lắp bắp trả lời: "Tôi không ngờ ông lại nắm rõ cả chuyện này, ông Heller. Tôi đúng là đã đưa ra lời khuyên đó cho Đại úy Massey, tôi thậm chí còn gợi ý với Tướng Sterling, ừm, hy vọng ông ấy có thể điều chuyển đại úy về đại lục, vì tôi cho rằng sau khi, ừm, chuyện xảy ra, sức khỏe của vợ chồng Massey đều bị tổn hại nghiêm trọng. ừm, hơn nữa tôi cảm thấy dư luận xã hội gây tổn thương rất lớn cho vợ chồng Massey, thậm chí là cả lực lượng hải quân." Giọng ông ta lại hạ thấp xuống, "Tôi cảm thấy mở phiên tòa, ừm, cũng sẽ chẳng đi đến đâu."

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt bác sĩ Porter hỏi: "Chẳng lẽ không nên tống giam những kẻ cưỡng hiếp đê tiện đó sao? Mặc dù kết quả kiểm tra y tế của ông không thể chứng minh đầy đủ việc bà Massey từng bị cưỡng hiếp, nhưng bà ấy quả thực đã bị vài tên lưu manh cưỡng hiếp, như vậy bà ấy và chồng đương nhiên hy vọng có thể đòi lại công lý."

Biểu cảm của bác sĩ Porter thoạt đầu có chút chán nản bất an, sau đó ông ta dường như nghĩ đến điều gì đó, nhìn tôi thật kỹ rồi mỉm cười nhẹ nhõm, nói: "Ông không phải đang gài bẫy tôi đấy chứ, ông Heller?"

Tôi cũng cười đáp: "Chiêu này tôi học được từ đám 'Beach Boys' đấy." Sau đó, tôi nghiêm giọng, "Darrow bảo ông nói chuyện với tôi, rõ ràng ông biết điều gì đó, nếu không thì, bác sĩ Porter, ông đã chẳng luôn nhíu cái lông mày 'cao quý' của mình như vậy."

Lúc này, bác sĩ Porter thận trọng nghiêng người về phía tôi, rồi hạ giọng xuống mức thấp nhất. Tôi cũng buộc phải nghiêng người về phía trước mới miễn cưỡng phân biệt được giọng ông ta giữa sự ồn ào trên bãi biển.

"Như tôi đã nói lúc nãy, ừm, trước khi xảy ra chuyện, tôi từng khám bệnh cho bà Massey." Ông ta lại ngập ngừng, cẩn trọng nói, "Chỉ vì luật sư của bà Massey yêu cầu tôi, ừm, nói với ông... đây là... cực chẳng đã..."

Tôi thực sự không thể chịu nổi kiểu nói năng ấp úng, nửa kín nửa hở này của bác sĩ Porter, liền nói thẳng: "Với tư cách là điều tra viên hợp pháp được ông Darrow thuê, tôi cũng như ông ấy có nghĩa vụ giữ bí mật cho khách hàng." Tôi dừng lại một chút để bác sĩ Porter có thể hiểu rõ lời mình, "Giống như ông vậy."

Bác sĩ Porter thở dài một hơi thật mạnh, rồi nuốt khan một cái mới khó khăn thốt lên: "Khi tôi, ừm, bắt đầu khám bệnh cho bà Massey, bà ấy đã mắc bệnh nhiễm độc máu. Triệu chứng cơ bản của bệnh này là xuất huyết gan và thận, nếu đến mức độ nghiêm trọng sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Tất nhiên, bệnh tình của bà Massey đã được kiểm soát tốt." Bác sĩ Porter dừng lại, dường như đang tìm từ ngữ thích hợp. "Nhưng sức khỏe của bà Massey vẫn bị tổn hại đáng kể, chủ yếu là cân nặng tăng nhanh, huyết áp tăng cao, rồi còn xuất huyết võng mạc..."

Tôi hỏi: "Ý ông là mắt ư?"

Bác sĩ Porter gật đầu: "Đúng vậy, xuất huyết võng mạc sẽ dẫn đến thị lực bị tổn hại nghiêm trọng, trường hợp nặng có thể dẫn đến mù lòa hoàn toàn."

Tôi bật cười, lắc đầu hỏi: "Ý ông là Thalia Massey mù như một con dơi sao?"

"Không, không hẳn. Nhưng thị lực của bà ấy thực sự đang giảm sút nghiêm trọng, đặc biệt là khi ánh sáng không đủ, thị lực của bà ấy sẽ càng mờ mịt hơn."

Tôi trầm tư nói: "Ví dụ như vào ban đêm hoặc nơi tối tăm?"

"Hoàn toàn chính xác."

Tôi thốt lên: "Trời đất! Vậy mà bà ấy lại chỉ đích danh đám con trai Alomana một cách chính xác không sai một ly, trong khi bản thân bà ấy gần như là một người mù."

Bác sĩ Porter thở dài: "Ông nói hơi quá rồi. Nhưng tình hình đúng là không ổn, vì bà Massey ngay cả ban ngày còn khó mà nhận diện chính xác bọn chúng, vậy mà bà ấy lại có thể phán đoán chuẩn xác trong bóng tối, điều này quả thực... quả thực là không thể xảy ra."

"Lạy Chúa!" Tôi nhìn chằm chằm vào mắt bác sĩ Porter hỏi: "Trong phiên tòa đầu tiên, ông từng ra tòa làm chứng, đúng không?"

"Đúng vậy." Ông ta hơi xấu hổ thừa nhận.

"Nhưng, tại tòa, ông không hề nói như vậy." Tôi từng đọc qua toàn bộ tài liệu vụ án.

Bác sĩ Porter tránh ánh mắt của tôi, không nói gì cả. Đúng vậy, ông ta là một sĩ quan hải quân, lại có cấp trên như Tướng Sterling, xét trong mọi tình huống, khả năng Porter tự nguyện nói ra sự thật gần như bằng không. Nhưng giờ đã khác, Joseph Kahahawai đã bị giết, lương tri của Porter cuối cùng đã thúc đẩy ông ta nói ra sự thật.

Ông ta lại ngẩng đầu, nhìn tôi nói: "Còn vài chuyện khác nữa, ông Heller."

Chẳng lẽ một quả bom tấn vẫn chưa đủ sao?

Giọng điệu của Porter lại có chút ấp úng: "Sau khi thực hiện, ừm, phẫu thuật nạo tử cung, kết quả cho thấy bà Massey không hề mang thai."

Tôi kinh ngạc chớp mắt: "Ý ông là, Thalia không hề mang thai do bị đám người đó cưỡng hiếp?"

"Hoặc là với một người nào khác." Porter dừng lại nói, "Thực tế bà Massey hoàn toàn không phải vì mang thai mà buộc phải chấp nhận điều trị đặc biệt như những gì bà ấy khai tại tòa."

Đúng vậy, bà ấy cũng từng nói điều tương tự với luật sư và điều tra viên của mình.

"Hơn nữa, những bình luận mà Tướng Sterling và những người khác đưa ra với báo giới, chính là những bình luận về số lượng vụ cưỡng hiếp ở Hawaii, ừm, cũng chứa đựng rất nhiều sự dối trá."

Tôi gật đầu, đúng vậy, những điều này tôi đã nghe qua rồi, tôi nói với bác sĩ: "Những vụ cưỡng hiếp đó phần lớn là hành vi tình dục giữa những thanh niên bồng bột và những thiếu nữ chưa đến tuổi vị thành niên, tôi nói vậy đúng chứ?"

Bác sĩ Porter gật đầu: "Đúng, về mặt pháp lý, điều này được gọi là 'lạm dụng bạo lực tình dục đối với trẻ vị thành niên'. Nhưng trường hợp của bà Massey là ngoại lệ duy nhất, là vụ án phụ nữ da trắng bị cưỡng hiếp duy nhất trong nhiều năm qua." Ông ta lại hạ thấp giọng, "Còn liên quan đến một kẻ đào tẩu."

Tôi lấy bút chì gõ gõ vào sổ tay, dường như có người từng nhắc đến chuyện này, đúng rồi, bà Fortescue từng nhắc đến, khi chúng tôi gặp nhau lần đầu trên tàu "Alton".

Tôi nói: "Daniel Lehman."

Bác sĩ Porter gật đầu: "Đúng. Không chỉ vậy, Lehman hiện vẫn đang bỏ trốn, đây thực sự là một nỗi nhục nhã của ngành tư pháp Hawaii."

Tôi lịch sự nói: "Rất cảm ơn ông, bác sĩ Porter. Những thông tin ông cung cấp đều vô cùng quan trọng, rất hữu ích cho chúng tôi."

Bác sĩ Porter lại cẩn trọng bổ sung: "Tôi chỉ hy vọng, ừm, phiên tòa thứ hai tôi không cần phải bị ép ra tòa làm chứng. Nếu, ừm, tôi nói ra toàn bộ sự thật, đó sẽ là một khung cảnh rất khó xử, mọi người đều sẽ mất mặt."

Ngay lúc này, từ phía sau chúng tôi truyền đến một giọng nói ồm ồm: "Đừng lo lắng, ông Porter." Giọng nói này nghe rất quen thuộc.

Darrow vẫn mặc chiếc áo choàng tắm màu trắng đó. Ông ta ưỡn cái bụng tròn như quả bóng chuyền bãi biển của mình, chậm rãi đi tới bàn chúng tôi, rồi tiện tay kéo một chiếc ghế ngồi xuống.

Darrow nói với bác sĩ Porter: "Tôi có đủ lý do để không yêu cầu ông ra tòa làm chứng. Thứ nhất, tôi đã nhận một vụ án rất có thể khiến chính mình mất mặt, tôi sẽ không gây thêm rắc rối cho người khác nữa. Thứ hai, vì ông là một trong hai bác sĩ nội khoa trung thực duy nhất mà tôi quen biết, chỉ riêng điều đó thôi, tôi cũng tuyệt đối sẽ không để ông ra tòa làm chứng."

Tôi tùy ý nói với bác sĩ Porter: "Ông quen biết bao nhiêu luật sư trung thực vậy, bác sĩ Porter?"

Bác sĩ Porter mỉm cười không đáp.

Sau đó, cả ba chúng tôi đều hạ thấp giọng, tiếng cười đùa ồn ã xung quanh tạo thành một bức bình phong tự nhiên cho cuộc trò chuyện riêng tư của chúng tôi.

Darrow hỏi: "Tôi nghĩ ông đã kể hết những gì mình biết cho Nate rồi chứ?"

Bác sĩ Porter gật đầu.

Darrow tán thưởng giơ ngón cái về phía bác sĩ Porter, rồi quay sang tôi nói: "John không chỉ cung cấp tình hình thực tế về Alomana, mà ông ấy còn đưa ra những giải thích sâu sắc về tâm lý của các chủng tộc khác nhau ở đây. Có thể nói, chúng ta khó mà tìm được một người như bác sĩ Porter ở đây, ông ấy nắm rõ tình hình của mọi tầng lớp xã hội tại Hawaii."

Bác sĩ Porter cười nói: "Ông quá khen rồi, Darrow."

Darrow chuyển chủ đề, ông ta lại nói với bác sĩ Porter: "Có vẻ như tôi phải mạo phạm ông một chút rồi, Porter, ông có thể tạm lánh đi một lát được không? Vì tôi cần có vài phút riêng tư với điều tra viên của mình."

Porter đứng dậy, ông ta vừa lịch sự cầm chiếc mũ Panama trên bàn, vừa hơi cúi chào chúng tôi, rồi nói: "Tôi vừa hay có thể đến 'Coconut Porch' ngồi một lát, uống một ly trà đá ở đó."

Tôi dặn thêm một câu: "Đừng quên gọi thêm đường đấy. Ở cái góc nhỏ này của Thái Bình Dương, ông phải cân nhắc chu đáo mọi việc."

Porter đã đội mũ lên, nghe lời tôi, ông cười nói: "Phong tục trên hòn đảo này quả thực rất kỳ quặc, trong mắt người bản địa, một lát dứa còn giá trị hơn nhiều so với hương vị chanh. Chúc ông một buổi chiều vui vẻ, ông Heller."

Nói xong, bác sĩ Porter quay người trở về khách sạn Hawaii để tận hưởng buổi trà chiều của mình.

Tôi dõi theo bác sĩ Porter khuất bóng trong đám đông ồn ào, rồi quay lại nhìn chằm chằm Darrow: "Luật sư hình sự đại tài, sau khi nghe lời kể của bác sĩ Porter, ông có thay đổi cái nhìn về Thalia không?"

Darrow nhếch mép cười, nụ cười làm tăng thêm những nếp nhăn trên khuôn mặt vốn đã nhiều nếp nhăn của ông ta. Ông không chịu thua mà nói: "Tôi vẫn thấy Thalia Massey là một cô nhóc thông minh."

Tôi cũng cười nói: "Ông chỉ là không tin vào 'câu chuyện' mà cô ta kể."

Darrow nhún vai một cách khoa trương: "Phải biết rằng việc tôi có tin lời cô ta hay không không quan trọng, quan trọng là chồng cô ta và mẹ cô ta tin vào lời cô ta một cách không hề nghi ngờ."

Trong cuộc điện thoại sáng nay, tôi đã kể cho Darrow nghe về "cuộc hẹn" tối qua của mình.

Darrow tựa lưng thoải mái vào ghế, rồi chắp hai tay lên cái bụng tròn trịa, nhìn tôi nói: "Nhóc à, tối qua không phải chỉ có mình cậu là có cuộc hẹn với nhân vật tầm cỡ trên hòn đảo này đâu. Cậu đã nghe qua cái tên Walter Dillingham chưa?"

"Nghe như một nhân vật lớn, nổi tiếng đến mức đủ để đặt tên cho cả một con phố."

Darrow lắc đầu: "Không, Nate, cậu nói không hoàn toàn đúng, con phố đó được đặt theo tên cha ông ta. Walter Dillingham là chủ tịch của rất nhiều công ty lớn, là chủ tịch hoặc thành viên hội đồng quản trị của cả tá hoặc hơn các công ty lớn. Tối qua ông ta đã mời tôi tham dự bữa tối tại nhà ông ta. Nhà ông ta ở gần Pacific Heights." Đúng rồi, "cuộc hẹn" tối qua của tôi cũng tình cờ ở gần Pacific Heights. Darrow vẫn đang nói, "Tất cả các nhân vật tai to mặt lớn da trắng, bao gồm cả Walter Dillingham, đều ra sức thuyết phục tôi một điều, đó là họ tin chắc đám con trai Alomana có tội."

"Thì đã sao?"

Darrow thong thả nói: "Tôi cho rằng, nếu đám người da trắng giàu có đó đều khẳng định chắc nịch rằng đám con trai Alomana có tội, thì tôi nghĩ các bị cáo trong vụ án Alomana rất có thể là vô tội."

Tôi gật đầu tán thành, suy nghĩ này của Darrow khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm, tôi nói thêm: "Hiện tại xem ra đám con trai đó, bao gồm cả Joseph Kahahawai – kẻ đã bị khách hàng của chúng ta sát hại, có khả năng, và rất có khả năng là không hề bắt cóc và cưỡng hiếp Thalia Massey."

Nụ cười của Darrow thêm phần bí hiểm, ông mỉa mai: "Tôi tin đám con trai Alomana đó nói thật trong trò hề tối qua... nhưng sự thật là, để chứng minh mình vô tội, chúng lại áp dụng thủ đoạn phi pháp là bắt cóc cậu."

Tôi cười nói: "Tôi hoàn toàn đồng ý. Nhưng chúng có lý do riêng, và cách làm này của chúng thực sự đã thu hút sự chú ý của tôi." Tôi nhớ lại lời hứa của mình, hỏi Darrow: "Ông định đi gặp bọn chúng chứ? Chúng đang khao khát được gặp ông đấy."

Darrow lắc đầu, không nói gì.

Tôi giả vờ lo lắng: "Nếu chúng lại bắt tôi thì sao?"

Darrow hừ lạnh, lắc cái đầu bù xù của mình: "Đấu tranh lợi ích thôi. Nhưng tôi có thể cân nhắc yêu cầu của chúng, có lẽ sau khi bà Fortescue, Đại úy Massey và hai người lính đó được thả, tôi rất có thể sẽ đến thăm chúng." Darrow dừng lại, nói thêm một câu, "Đến lúc đó rồi tính." Ông lại nhìn vẻ mặt lo lắng của tôi, cười nói: "Đám con trai vô tội đáng yêu đó, chúng sẽ không làm hại cậu đâu."

Tôi thu lại vẻ mặt lo lắng giả tạo: "Đúng, chúng là đám gai góc trên đảo, lũ lưu manh lang thang ngoài phố, có thể đã phạm phải vài sai lầm nhỏ. Nhưng..." tôi nhấn mạnh giọng, "Chúng tuyệt đối không thể là kẻ cưỡng hiếp." Tôi nhìn Darrow nói: "Ông cũng nghĩ vậy đúng không, luật sư hình sự đại tài?" Tôi phẫn nộ nói thêm: "Mẹ kiếp, đám cảnh sát khốn kiếp đó lại sử dụng phương pháp nhận diện tội phạm lạc hậu đến thế, những phương pháp mà từ nửa thế kỷ trước đã bị bất kỳ đồn cảnh sát văn minh nào loại bỏ rồi."

Darrow lộ ra nụ cười mỉa mai, vặn hỏi: "Thế à? Cậu từng gặp đồn cảnh sát văn minh ở đâu và khi nào? Tôi không nhớ mình từng có vinh hạnh đó."

Tôi kiên nhẫn giải thích: "Ông biết tôi muốn nói gì mà, đám cảnh sát ngốc nghếch đó lại ba lần đưa các bị cáo Alomana đến trước mặt Thalia, điều này chẳng khác nào nói rằng, đây là những nghi phạm chúng tôi bắt được, chúng tôi hy vọng cô có thể chỉ điểm chúng."

Darrow lắc đầu, biểu cảm nghiêm nghị hơn hẳn, rồi nói: "Không, vụ án này không liên quan đến việc Joseph Kahahawai có tội hay không, tôi đã nhắc đi nhắc lại rằng mấu chốt của vụ án này nằm ở chỗ các khách hàng của chúng ta tin tưởng một lòng một dạ rằng chính Kahahawai đã tấn công và cưỡng hiếp Thalia. Mặc dù họ áp dụng một hành vi bạo lực phi pháp như vậy, nhưng mục đích của họ là 'thuần khiết', phù hợp với các nguyên tắc đạo đức."

"Ông không đùa đấy chứ?"

Đôi mắt của Darrow lóe lên vẻ kiên định, ông nói: "Không. Tôi luôn làm việc một cách chặt chẽ, cân nhắc mọi nguyên nhân và kết quả, không bao giờ khuất phục trước sự thù hận, khủng bố và phân biệt chủng tộc."

"Ông đang ám chỉ cách làm việc của bà Fortescue và Tommy sao?"

Ông nhíu mày nói: "Không, tôi đang nói về hệ thống tư pháp của chúng ta."

Tôi tiếp tục hỏi: "Vậy ông còn muốn tôi tiếp tục điều tra vụ Thalia bị tấn công không?" Ý thực sự của tôi là muốn biết liệu tôi có thể chấm dứt vụ điều tra đang ngày càng khiến tôi chán ghét này không.

Mắt Darrow sáng lên: "Tất nhiên cậu vẫn phải tiếp tục, nhóc à. Đúng là khách hàng của chúng ta không hề biết sự thật khi phạm tội, nhưng với tư cách là luật sư bào chữa cho họ, chúng ta không thể làm ngơ trước sự thật. Nếu chúng ta điều tra ra Kahahawai thực sự có tội, thì tình hình sẽ rất có lợi cho chúng ta. Như vậy, nền tảng đạo đức của chúng ta sẽ càng vững chắc, lời biện hộ của chúng ta cũng sẽ càng mạnh mẽ."

Tôi thở dài một hơi, rồi nói: "Vậy nghĩa là tôi vẫn phải làm tiếp."

Darrow chậm rãi gật đầu: "Đúng, cậu vẫn phải làm tiếp."

"Nếu tôi điều tra ra Kahahawai hoàn toàn không liên quan gì đến vụ này thì sao?"

Darrow tinh quái nháy mắt với tôi, thì thầm: "Vậy chúng ta chỉ còn biết hy vọng luật sư bên nguyên đơn không biết nhiều như chúng ta..." Ông dùng tay gõ nhẹ lên mặt bàn, "Vài ngày tới, công tác chọn lựa bồi thẩm đoàn sẽ bắt đầu."

"Sẽ có một vở kịch hay để xem đây."

Darrow mỉm cười: "Sẽ có một vở kịch hay." Nói đến đây, ông nháy mắt với tôi, giả vờ bí ẩn: "Tôi nghe nói cô Isabelle gặp một chút rắc rối nhỏ."

"Ừm...?"

Darrow giả vờ buồn bã nói: "Cô ấy hình như phơi nắng quá nhiều, ánh nắng Hawaii đã làm bỏng làn da mỏng manh của cô ấy. Thử nghĩ xem, một cô tiểu thư quyến rũ mê hồn như vậy lại gặp chuyện này, đáng thương biết bao! Thế nên cô ấy rất muốn biết liệu ba giờ chiều nay cậu có thể đến phòng cô ấy một lát, bôi ít kem dưỡng da cho làn da tội nghiệp đó không."

"Tôi nghĩ mình có thể làm được, sao cô ấy lại muốn giao thiệp với tôi nữa vậy?"

Darrow búng nhẹ ngón tay lên mặt bàn, đầy thiện chí nói: "Chuyện này ấy à, tất nhiên phải nhờ tôi ra mặt rồi. Tôi đã tiết lộ một chút về tính chất công việc của cậu, nói với Isabelle rằng do công việc, đôi khi cậu buộc phải giả vờ mang bộ mặt của ác quỷ. Ngay cả như vậy, cậu thực chất vẫn kiên định đứng về phía chúng ta."

Tôi cười tinh quái với Darrow: "Ông thấy đấy, tôi biết sớm muộn gì cũng thế này mà, luật sư hình sự đại tài."

"Cái gì, nhóc?"

Tôi đẩy ghế ra sau rồi đứng dậy, bí hiểm nháy mắt với Darrow: "Ông sẽ ra mặt biện hộ cho tôi."

Khi tôi bước nhanh về phía khách sạn Royal Hawaiian, linh hồn và thể xác tôi dường như tách làm hai phần: trong tâm trí tôi vẫn liên tục hiện lên những điều bác sĩ Porter tiết lộ; còn phần còn lại trong cơ thể tôi thì đang khao khát được gặp lại Isabelle.

Tôi không phải là "Beach Boy", nhưng tôi cũng biết cách bôi kem chống nắng lên bờ vai của một quý cô quyến rũ.

[DeepSeek phụ dịch] C.9
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 6 năm 2026